Đại Pháp dạy tôi làm một người tốt nghĩ cho người khác
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 22-02-2026]
Tôi bước vào tu luyện Đại Pháp từ năm 1996, đến nay đã tu luyện gần ba mươi năm. Tôi thật lòng muốn viết ra những thể hội trong quá trình tu luyện của mình để báo cáo lên Sư phụ từ bi vĩ đại.
1. Buông bỏ tâm lợi ích
Trước đây, tôi là chủ một doanh nghiệp, chuyên gia công các sản phẩm đúc. Nhà máy có nhiều thiết bị, lượng điện tiêu thụ rất lớn. Vì tư lợi, nhân viên của Cục Điện lực đã sửa đổi cách đấu nối công tơ điện, khiến trên bề mặt lượng điện tiêu thụ của nhà máy rất ít. Nhờ vậy, mỗi tháng tôi có thể trả ít đi rất nhiều tiền điện (khoảng chín phần mười), đồng thời đưa lại cho nhân viên điện lực một phần tiền cảm ơn. Theo mức bình thường, tiền điện mỗi tháng phải hơn một vạn nhân dân tệ, nhưng theo cách này tôi chỉ phải nộp cho Cục Điện lực hơn một nghìn nhân dân tệ, rồi đưa thêm cho nhân viên ghi chỉ số công tơ hai, ba nghìn nhân dân tệ. Tính ra, mỗi tháng tôi giảm được khoảng năm, sáu nghìn nhân dân tệ tiền điện.
Sau khi tu luyện, tôi nhận ra làm như vậy là không phù hợp với Pháp, nên nói với các nhân viên điện lực: “Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp rồi. Sư phụ tôi dạy chúng tôi làm theo ‘Chân-Thiện-Nhẫn’. Cách làm đối với tiền điện như thế này không phù hợp với yêu cầu của Đại Pháp.” Tôi yêu cầu họ tính tiền điện theo đúng lượng điện thực tế sử dụng, không tham lợi, không chiếm lợi, không làm tổn hại đến lợi ích của nhà nước. Lúc đó, các nhân viên của Cục Điện lực rất không hiểu, nhưng vì tôi kiên quyết yêu cầu nộp tiền điện theo đúng quy định, họ đành đồng ý và sửa lại cách đấu nối công tơ điện. Từ đó, số tiền điện phải nộp đã thay đổi, từ chỗ mỗi năm chỉ phải trả hai, ba vạn nhân dân tệ thành mỗi năm phải nộp cho nhà nước hơn mười vạn nhân dân tệ tiền điện.
Trước khi tu luyện, tôi đến một nhà máy cơ khí ở Bắc Kinh để mua thiết bị. Lúc đó, giá thiết bị là 40.500 nhân dân tệ, nhưng do kế toán của họ sơ suất nên thu thiếu 5.000 nhân dân tệ. Chúng tôi phát hiện ra nhưng không nói gì, cứ thuận theo sai sót đó, nhanh chóng chở thiết bị đi. Sau đó, doanh nghiệp ở Bắc Kinh phát hiện số tiền không khớp, liền dẫn hơn mười người đến địa phương chúng tôi tìm. Chúng tôi một mực khẳng định là không có sai sót. Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề này, nên mang theo tiền, tự lái xe đến Bắc Kinh, tìm đến doanh nghiệp đó để xin lỗi, đồng thời trả lại số tiền thiếu cùng với tiền lãi. Lãnh đạo doanh nghiệp lúc ấy rất xúc động, giữ chúng tôi ở lại dùng bữa và còn mua quà để cảm ơn.
Có một khách hàng đặt của tôi hơn 300.000 nhân dân tệ tiền hàng, yêu cầu tôi giao tận nơi và chi phí vận chuyển do tôi chịu. Khi đó, ông ấy hứa rằng sau khi nhận hàng hai ngày sẽ thanh toán. Trước đây chúng tôi đã từng giao dịch, hơn nữa những doanh nghiệp nhỏ như chúng tôi thường không ký hợp đồng với khách hàng mà chỉ thỏa thuận bằng miệng, nên lần giao dịch này cũng không ký hợp đồng. Không ngờ, hai ngày sau, ông ấy đột ngột mắc bệnh nặng và qua đời. Khoản tiền này biết đòi ai đây? Tôi đến nơi ông ấy làm việc xem thử thì biết ông ấy chỉ là người nhận khoán một số công việc ở đơn vị đó. Tôi lại đến nhà ông ấy, thấy hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, hoàn toàn không có khả năng trả số tiền này. Có người khuyên tôi có thể khởi kiện ra tòa. Tôi nghĩ, trong chuyện này quả thực tôi đã bị thiệt hại, mà số tiền cũng không nhỏ. Nhưng tôi đã tu Đại Pháp rồi, người tu luyện gặp việc tốt hay việc xấu đều là hảo sự. Có thể đây là nhân duyên từ trước, thông qua cách này để tôi trả món nợ ấy. Cũng có thể là để tôi thông qua việc này mà buông bỏ tâm lợi ích. Vì vậy, tôi bình thản từ bỏ khoản tiền này.
Khi mở doanh nghiệp, lúc xuất hóa đơn tôi thường dùng cách gọi là “đầu to đuôi nhỏ”, tức là hóa đơn có ba liên: liên giao cho khách hàng thì ghi đúng doanh thu, còn liên lưu thì ghi số tiền ít hơn. Khi đi nộp thuế (8%) thì căn cứ vào số tiền ghi trên liên lưu, nhờ vậy mỗi năm có thể nộp ít đi một khoản thuế đáng kể. Lúc đó, rất nhiều doanh nghiệp đều làm như vậy. Sau khi tu luyện, tôi thấy hành vi này không phù hợp với Đại Pháp và kiên quyết không làm nữa, nên kê khai và nộp thuế đúng theo thực tế. Cuối cùng, mỗi năm tôi phải nộp từ 500.000 đến 600.000 nhân dân tệ tiền thuế. Cơ quan thuế nói rằng nếu số thuế vượt quá 500.000 nhân dân tệ thì phải nộp thuế giá trị gia tăng, với tổng mức thuế suất lên đến 17%. Do các doanh nghiệp cung cấp nguyên liệu cho tôi không xuất hóa đơn, nên tôi không thể dùng chi phí nguyên liệu để khấu trừ thuế. Vì vậy, số thuế tôi phải nộp rất cao, lợi nhuận từ việc kinh doanh cũng còn rất ít. Xuất phát từ tình hình đó, tôi đã đóng cửa doanh nghiệp này.
2. Mở nhà nghỉ bình dân để giảng chân tướng
Nhà tôi có hơn mười phòng, nên mở một nhà nghỉ bình dân. Như vậy có thể tiếp xúc với nhiều người hơn, thông qua hình thức này để giảng chân tướng cứu người. Thông thường, các nhà nghỉ bình dân không phục vụ bữa sáng. Khách đến thì đăng ký nhận phòng, lúc đi chỉ trả chìa khóa, hầu như không có nhiều thời gian tiếp xúc. Tôi nghĩ làm thế nào để có cơ hội tiếp xúc với khách nhiều hơn? Lúc đầu, tôi lấy cớ tặng dưa hấu, cắt sẵn dưa rồi mang vào phòng cho khách để trò chuyện với họ. Nhưng ban ngày khách thường đi tham quan, tối về thì bận tắm rửa nghỉ ngơi, vào phòng khách cũng không tiện, không có cơ hội nói chuyện lâu. Sau đó, tôi bắt đầu làm bữa sáng miễn phí cho khách. Khi khách ăn sáng, họ có thể ngồi lại, và tôi giảng chân tướng cho họ. Tôi cầu xin Sư phụ để họ đến từng tốp từng tốp. Sư phụ quả thật đã an bài như vậy, một tốp đến, tôi giảng cho một tốp; khuyên họ tam thoái xong thì lại có một tốp khác đến.
Mùa hè năm nay có bốn người phụ nữ, đều là giáo viên, dẫn theo một cậu bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Họ chỉ đặt một phòng. Chỉ nhìn qua cũng biết là chắc chắn không đủ chỗ ở. Cậu bé nói không có chỗ ngủ, rồi hỏi chồng tôi xem ở đâu có chợ đêm, định đi dạo suốt đêm ở đó. Tôi nghĩ, như thế sao được, để một đứa trẻ lang thang bên ngoài cả đêm thì không ổn. Tôi liền nói với mẹ cậu bé: “Tôi tu luyện Đại Pháp. Phòng bên cạnh đang trống, tôi không lấy tiền.” Rồi tôi mở cửa phòng cho cậu bé vào ở. Sáng hôm sau, mẹ cậu bé và những người đi cùng đều đến cảm ơn tôi. Tôi nói với họ: “Tôi tu luyện Đại Pháp. Sư phụ chúng tôi dạy chúng tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, biết nghĩ cho người khác. Những điều trên truyền hình và các phương tiện truyền thông nói về Pháp Luân Công đều là vu khống và bịa đặt.” Tôi thuận lợi giảng chân tướng cho họ và giúp họ làm tam thoái. Sau đó, nghe chồng tôi kể lại, cậu bé ấy đã gọi điện cho cha mình. Hình như cha mẹ cậu đã ly hôn, và bình thường cậu sống cùng cha.
Một buổi sáng, một cặp vợ chồng là bác sĩ đến ở nhà tôi. Người vợ hỏi tôi gần đây có bệnh viện nào không. Tôi hỏi có chuyện gì vậy? Chị ấy nói rằng hôm qua, trước khi hai vợ chồng đến đây, chồng chị ở nhà làm việc thì bị va chạm vào xương sườn, hôm nay đau dữ dội, nghi là bị gãy xương sườn. Chồng chị đã bắt taxi đến bệnh viện. Vì là người từ nơi khác đến, chị cũng không biết chồng mình đã đến bệnh viện nào nên rất lo lắng. Tôi nói với chị ấy: “Không sao đâu, chồng chị sẽ không có việc gì, chị đừng lo. Chị không cần đi tìm anh ấy, cứ ở đây thành tâm niệm ‘Chân-Thiện-Nhẫn hảo, Pháp Luân Đại Pháp hảo’, một lát nữa chồng chị sẽ trở về.” Người phụ nữ ấy quả thật bắt đầu niệm: “Chân-Thiện-Nhẫn hảo, Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, chồng chị đã trở về. Thì ra trên xe taxi, người chồng đã gọi điện cho một đồng nghiệp là bác sĩ. Người đồng nghiệp nói với anh rằng chắc không có vấn đề gì nghiêm trọng, cũng không đến mức gãy xương, cứ về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. Vì thế anh ấy quay trở lại. Sau đó, tôi kể cho hai vợ chồng nghe về những hiệu quả kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp trong việc chữa bệnh, nâng cao sức khỏe và về phong trào tam thoái. Trong lúc tôi nói, nét mặt của người chồng từ chỗ nặng nề dần trở nên vui vẻ, cởi mở. Cuối cùng, hai vợ chồng đều vui vẻ làm tam thoái.
Có một người phụ nữ lớn tuổi ở nhà tôi sáu ngày. Đến lúc rời đi, chị ôm tôi khóc và nói: Chị thật sự quá tốt. Ở nhà chị tôi cảm thấy rất thoải mái, tâm trạng cũng đặc biệt vui vẻ và rất yên lòng. Sau đó, tôi giảng chân tướng cho chị ấy, và chị đã mang theo một cuốn sách Đại Pháp.
Sau khi tôi giảng chân tướng cho một đảng viên, ông ấy giơ tay lên, giơ ngón tay cái và nói tôi tán thành với chị. Đảng Cộng sản quá xấu xa rồi, họ không nói sự thật, cũng không làm việc vì nhân dân. Tôi thoái. Rất nhiều người đều biết Đảng Cộng sản xấu xa.
Những vị khách đến nhà tôi, tôi đều coi họ như người thân trong gia đình. Chỉ cần họ không ra ngoài ăn cơm, tôi sẽ mang cho họ một ít đồ ăn. Ai cũng nói nơi đây có cảm giác như ở nhà. Trên mạng, nhà nghỉ bình dân của tôi nhận được rất nhiều lời khen ngợi. Nhiều người nói, chỗ của chị thật tốt, đến nhà chị giống như trở về nhà mình, vừa ấm áp vừa thoải mái, cảm giác thật tuyệt. Chị là người quá tốt, cảm giác chị khác hẳn những người khác. Chỉ cần là người đến nhà tôi, tôi đều có thể giúp họ làm tam thoái.
3. Gia đình được thụ ích
Con trai cả của tôi rất ủng hộ Đại Pháp và ủng hộ tôi tu luyện. Mỗi năm cháu đều góp tiền để hỗ trợ các đồng tu mua vật tư tiêu hao, thường là mỗi lần 5.000 nhân dân tệ. Cháu cũng thường lái xe giúp các đồng tu vận chuyển tài liệu và vật tư. Trước đây, cháu làm việc tại một cơ quan chính quyền thành phố. Sau khi chứng kiến nạn tham nhũng, cháu đã nghỉ việc và di cư ra nước ngoài, thuận lợi nhận được thẻ thường trú. Ở nước ngoài, hằng năm cháu đều đưa cả gia đình đi xem biểu diễn Thần Vận. Những năm gần đây, ở nước ngoài cũng xuất hiện những thông tin phỉ báng Sư phụ, Đại Pháp và Thần Vận. Năm nay, khi cả gia đình về nước, cháu cho tôi xem những tin tức đó trên điện thoại. Tôi hỏi: “Con có tin những điều ấy không?” Cháu trả lời: “Con không tin những lời vu khống đó.” Năm nay, gia đình bốn người của cháu lại tiếp tục đi xem Thần Vận. Con trai cả của tôi được phúc báo, không chỉ việc di cư thuận lợi, công việc kinh doanh của cháu cũng phát đạt. Cửa hàng thứ hai của cháu ở nước ngoài sắp khai trương. Cháu cũng tự yêu cầu bản thân làm theo những nguyên lý của Đại Pháp, gặp người khác có khó khăn thì cố gắng giúp đỡ.
Con trai thứ hai của tôi sức khỏe không tốt, đã uống rất nhiều thuốc nhưng không thấy khá hơn. Con dâu tôi cũng thể trạng yếu, hai vợ chồng thường xuyên cãi vã, thậm chí đòi ly hôn. Chồng tôi bị nhiễm nấm da đầu. Ông dùng đủ loại thuốc gội, thuốc bôi và uống rất nhiều thuốc, nhưng da đầu vẫn ngứa ngáy, gãi liên tục, đến mức không còn chỗ nào lành lặn, thường xuyên chảy máu rồi đóng vảy, tình trạng cứ tái đi tái lại. Tết năm nay, tôi bảo họ hãy dùng tiền in hình chân tướng để cứu người, như vậy mọi người sẽ được phúc báo. Họ đều nghe theo lời tôi. Năm nay, sức khỏe của vợ chồng con trai thứ hai đã khá hơn rõ rệt so với năm trước, hai vợ chồng cũng hòa thuận trở lại. Da đầu của chồng tôi cũng khỏi hẳn, hoàn toàn không còn nhìn thấy dấu vết của những mảng vảy trước đây.
Tại đây, con đặc biệt cảm tạ Sư phụ từ bi cứu độ, đã giúp con từ một người làm ăn chỉ biết chạy theo lợi ích thành một người tu luyện biết dùng Đại Pháp để yêu cầu bản thân; cảm tạ sự an bài của Sư phụ, để chúng sinh đến nghe chân tướng và được cứu độ. Đệ tử cảm ân Sư tôn, cúi đầu khấu bái Sư tôn!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/22/505111.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/3/234569.html



