Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 05-04-2026] Tôi là một phụ nữ trung niên, đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 26 năm.

Tuổi thơ bất hạnh

Người ta thường nói tuổi thơ bất hạnh cần cả đời để chữa lành, và trải nghiệm của tôi là minh chứng cho điều đó. Khi tôi được 2 tuổi, cha tôi bị kết án 8 năm tù, và tôi không nhớ gì về ông. Mẹ tôi bị suy sụp tinh thần đến mức bị điên. Hai năm sau khi được thả, cha tôi qua đời, và năm tôi 17 tuổi, tôi cũng mất luôn cả mẹ.

Gia đình chúng tôi có bốn anh chị em, gồm anh trai cả, chị hai kết hôn ở tuổi 18, tôi là con thứ ba, và em gái út chỉ mới sáu tháng tuổi khi cha tôi mất. Lúc mẹ tôi sắp sửa ra đi, bà cứ nhìn chằm chằm con gái út chỉ mới năm tuổi, như thể bà không cam lòng bỏ con lại mà ra đi. Nhà chúng tôi rất nghèo. Lúc hấp hối, mẹ tôi giao phó cho tôi chăm sóc gia đình và nhờ tôi đổi hôn cho anh cả (gả tôi cho nhà khác để đổi lấy vợ cho anh). Anh cả không đồng ý, và mẹ qua đời mà mắt vẫn mở–-bà không thể thanh thản ra đi. Anh chị em chúng tôi sống như vậy suốt một năm.

Sau đó, dì tôi đã cho em gái út đi làm con nuôi mà chúng tôi không hề biết. Kể từ đó, anh cả và tôi sống nương tựa vào nhau. Bà cố trong dòng họ lo cho sự an toàn của tôi, khăng khăng bảo tôi ngủ ở nhà bà vào ban đêm. Ban ngày, tôi nấu ăn cho anh cả và giữ nhà, ban đêm tôi đến nhà bà để ngủ.

Vài năm sau, tôi được một người quen giới thiệu, rồi quen biết và kết hôn với chồng tôi, bắt đầu một gia đình. Anh ấy là người chân thật và tốt bụng, luôn đối xử tốt với tôi. Con đầu lòng của chúng tôi là một bé trai bị khiếm thính nặng, không nói được cho đến năm 7 tuổi. Sau khi sinh con thứ hai, một bé gái, sức khỏe của tôi nhanh chóng suy sụp—tôi bị u nang, cao huyết áp, mắc các bệnh về tim, đau bụng kinh, và viêm amidan tái phát thường xuyên. Vừa mới hồi phục sau khi sinh con, tôi thường xuyên khóc, nghĩ về những thứ phải gánh chịu—sự cơ cực, thân thể đau nhức, áp lực không ngừng nghỉ, sự bất lực khi chăm sóc con nhỏ. Dù chỉ mới 30 tuổi, tôi cảm thấy không thể tiếp tục sống nữa, nhưng không cam tâm khi nhìn con nằm trong vòng tay mình, tôi chết rồi thì các con sẽ ra sao. Lẽ nào chúng phải mất mẹ như tôi sao? Tại sao số phận lại nghiệt ngã với tôi như vậy, phải chịu bao nhiêu nỗi bất hạnh? Tôi không còn cách nào khác, đành cắn răng chịu đựng.

Khổ tận cam lai

Ngày 16 tháng 3 năm 1999 là ngày không thể quên trong cuộc đời tôi. Đó là ngày chị chồng giới thiệu cho tôi Pháp Luân Đại Pháp. Vừa đọc sách, tôi liền hiểu rằng những khổ nạn trong đời này là vì những việc làm không tốt trong kiếp trước gây ra. Tôi nghĩ kiếp này đã khổ rồi, vậy thì tu cho kiếp sau được tốt đẹp hơn, cứ như vậy tôi đã đắc Pháp.

Sau khi tu luyện, tôi ngộ ra rằng Sư phụ muốn chúng ta tu thành trong kiếp này, không còn nỗi khổ luân hồi nữa. Tôi bắt đầu tu luyện, tất cả bệnh tật đều không cánh mà bay. Tôi trở nên khỏe mạnh, và gia đình cũng trở nên hạnh phúc. Cuộc đời tôi bước sang một trang mới. Sư phụ đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai, con mãi mãi nhớ tới ân cứu độ của Sư phụ.

Câu chuyện của con trai tôi

Thử tưởng tượng có một đứa con 7 tuổi không thể nói được, tâm trạng của cha mẹ sẽ như thế nào? Con tôi khi sinh ra đã bị khiếm thính nặng – thính lực tai trái là 90 dB, còn tai phải bị điếc hoàn toàn. Trường học bình thường không chấp nhận con trai tôi. Không có ông bà giúp đỡ, chồng tôi lại đi làm xa, một mình tôi nuôi hai con. Khi nghe nói có trường mẫu giáo ngôn ngữ trị liệu, tôi liền đăng ký cho con trai học lúc con 7 tuổi. Khoảng ba tháng sau khi tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, con trai đã gọi được “Ba”, “Mẹ” lần đầu tiên. Năm 9 tuổi, con bắt đầu học lớp một tại trường đặc biệt. Con cũng học Pháp với tôi và giúp tôi gấp tờ rơi chân tướng.

Sau khi tốt nghiệp trường trung cấp dạy nghề, con trai tôi nhanh chóng tìm được việc làm. Con thông minh và học nhanh, hiện tại có thể giao tiếp bình thường và sử dụng điện thoại thông minh và máy tính. Con trai thậm chí còn trả tiền mạng và sửa máy tính cho tôi. Năm 2018, con trai đăng ký học lái xe. Vì địa phương không có trường đào tạo cho người khuyết tật, con trai phải đến thủ phủ tỉnh để học. Con thi đậu và lấy được bằng lái xe—là người đầu tiên trong nhóm khuyết tật đó lấy được bằng lái xe.

Ban đầu, tôi rất lo lắng, tai không nghe thấy gì thì có thể lái xe an toàn được không? Lỡ đụng phải người ta hoặc người ta đụng phải thì sao? Những việc này khiến tôi bận tâm. Nhưng lời nói của học viên đã giúp tôi thay đổi quan niệm: “Có Sư phụ bảo hộ cháu, chị cần gì phải sợ? Hãy để cháu hòa nhập vào xã hội người thường”. Những lời này đã thức tỉnh tôi. Sinh mệnh của mỗi người đều được an bài rồi, không phải là điều tôi có thể chi phối được, tôi cần buông bỏ chấp trước vào con trai, giao phó cho Sư phụ.

Hiện tại con trai đã mua được xe hơi, có cuộc sống như bao thanh niên khác, độc lập và có năng lực. Tôi không cần phải lo lắng cho con nữa.

Cuộc đoàn tụ hạnh phúc

Chúng tôi mất liên lạc với em gái út sau khi em được nhận làm con nuôi. Năm em được 8 hay 9 tuổi, chúng tôi chỉ gặp em ấy thoáng qua, nhưng gia đình nhận nuôi em không muốn chúng tôi xáo trộn cuộc sống của em. Năm 2017, tôi quyết định tìm em để giảng chân tướng cho em. Tôi và chồng đến ngôi làng mà chúng tôi tin là em đã lớn lên ở đó, nhưng không ai nói cho chúng tôi biết em ở đâu. Cuối cùng chúng tôi cũng biết được em ấy đã lấy chồng ở làng bên cạnh. Khi chúng tôi đến đó, tình cờ hỏi thăm được mẹ chồng của em ấy, quả thực mọi chuyện đã được an bài. Hôm đó tôi đã tìm thấy em, và tặng em bùa hộ mệnh chân tướng Đại Pháp. Lúc đó em đã ngoài 40 tuổi và có hai con.

Anh chị tôi đã ngoài 60 tuổi và hiện vẫn khỏe mạnh. Tôi nghĩ dù thế nào cũng phải để anh chị gặp em út một lần. Đầu năm nay, tôi đưa họ đến gặp em út. Chúng tôi ôm nhau khóc nức nở—lần đầu tiên bốn anh chị em chúng tôi đoàn tụ sau 37 năm. Đây là nỗi đau trong lòng tôi suốt cả đời này, điều tôi không muốn nhắc đến, nhưng cuối cùng đã được chữa lành. Tôi biết mọi người đều có một cuộc sống tốt, hy vọng kiếp này không ai phải hối tiếc điều gì nữa.

Ai có thể ngờ đứa trẻ không biết nói lại có thể nói được, đứa em bị cho đi từ lúc nhỏ lại có thể được tìm thấy? Gia đình từng tan vỡ, dưới sự coi sóc bảo hộ của Sư phụ, ngày càng trở nên hưng thịnh. Mọi thứ chúng tôi có hôm nay đều nhờ vào sự bảo hộ từ bi của Sư phụ. Đệ tử vô cùng cảm tạ Sư phụ.

Lời kết

Nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi minh bạch rằng mọi khổ đau đều bắt nguồn từ nghiệp lực tích lũy từ nhiều kiếp trước, đều phải hoàn trả, nên cuộc sống mới có nhiều khổ nạn và gian truân.

Khi cuộc bức hại bắt đầu vào năm 1999, cảnh sát hỏi tôi tại sao tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi bảo họ rằng: “Tu luyện khiến tôi khỏe mạnh, con trai tôi nói được. Sao tôi có thể từ bỏ được chứ?”

Tôi không thể rời xa Đại Pháp, việc học Pháp và luyện công hàng ngày là một phần cuộc sống của tôi. Hơn 20 năm bức hại không ngừng nghỉ, trải qua hết ma nạn này đến ma nạn khác, tôi chưa từng dao động hay từ bỏ. Ngược lại, tôi trở nên mạnh mẽ hơn, thanh tỉnh và lý trí, tâm tính không ngừng đề cao. Tôi có Sư phụ từ bi bảo hộ; Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn soi lối; và sự hỗ trợ của các đồng tu. Khó khăn và khổ nạn là các bậc thang giúp tôi tiến lên, kiên định bước đi trên con đường trở thành Thần.

Tôi là người hạnh phúc nhất thế gian—hạnh phúc từ bản nguyên của sinh mệnh. Con xin cảm tạ Sư phụ đã từ bi bảo hộ. Những thống khổ không thể khiến tôi gục ngã, vì tôi đã có Sư phụ vĩ đại nhất trên đời. Đây là sức mạnh của đức tin. Đại Pháp đã ban cho tôi rất nhiều—Đại Pháp đã ban cho tôi mọi thứ. Tôi vững bước trên con đường trợ Sư chính Pháp. Cầu mong tất cả những người thiện lương đều hiểu được cao đức Đại Pháp này là như thế nào.

Đệ tử xin cảm tạ Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/5/499409.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/16/234284.html