Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Hồ Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 10-03-2026]

Kể từ ngày 20 tháng 7 năm 1999, khi Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, tôi đã vô cùng chấn động, đây chẳng phải lại là phát động phong trào nữa sao? Những người ở độ tuổi của tôi đã trải qua các cuộc vận động chính trị của Trung Cộng, tận mắt chứng kiến sự tàn khốc của việc người chỉnh người, tôi đều không hùa theo. Trên tivi nói Pháp Luân Công không tốt thế này thế kia; các người nói Pháp Luân Công không tốt, vậy tôi sẽ mượn một cuốn Pháp Luân Công về đọc xem sao. Sau khi đọc xong, tôi nghĩ cuốn sách này là dạy người ta làm người tốt, là một cuốn sách khuyến thiện, hoàn toàn không liên quan gì đến Trung Cộng. Tôi không hùa theo các người (Trung Cộng), tôi sẽ theo Pháp Luân Công.

Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa tu luyện. Có lẽ chính một niệm “đi theo Pháp Luân Công” của tôi đã gieo mầm cho cơ duyên tu luyện Đại Pháp. Năm 2011, tôi mới thực sự quyết định tu luyện. Lúc bấy giờ, không có môi trường tu luyện tập thể, tôi đành tự học. Đồng tu đưa cho tôi băng hình Sư phụ hướng dẫn luyện công, tôi liền dựa theo đó mà học các động tác. Còn có các sách Đại Pháp, thông qua việc đọc sách học Pháp, luyện công, bệnh của tôi đã khỏi từ lúc nào không hay. Ví như: tôi từng mắc bệnh huyết áp, mỡ máu cao, bệnh tim, táo bón, đi ngoài ra máu. Từ nhỏ tôi đã mắc hết bệnh này đến bệnh khác, còn có một loại bệnh là hễ đau bụng là ngất xỉu, nhưng đến bệnh viện lại không khám ra bệnh gì. Có lúc khi đang giảng bài, đang đứng bình thường thì đột nhiên ngất xỉu. Căn bệnh này, nói ngất là ngất, không thể phòng bị, rất nguy hiểm. Sau khi luyện công, bao nhiêu năm qua, bất kể có triệu chứng bệnh gì, tôi đều không bận tâm, không có khái niệm về bệnh tật, không đi khám bệnh cũng không uống thuốc, những căn bệnh trước đây của tôi đều đã khỏi trong quá trình luyện công. Quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Sau này, mỗi ngày tôi cùng đồng tu đều ra bờ sông để phát tài liệu chân tướng. Trong lúc phát, vì chỉ chú ý phát tài liệu, tôi không nhìn thấy đó là cổng lớn của cục công an. Người của cục công an bước ra, nói: “Phát cái gì đó, đưa túi đây xem nào.” Nhìn vào thấy không có gì, họ chỉ nói một câu: “Bà bớt làm mấy việc này đi.”

Một lần vào vài năm trước, mấy đồng tu cao tuổi chúng tôi đang giao nhận tài liệu và những đồ khác, không biết từ đâu xuất hiện một viên cảnh sát, tóm lấy tay chúng tôi, nói: “Vào đồn cảnh sát một chuyến.” Xe cảnh sát chạy đến đồn, tôi nhìn thấy mấy vị đồng tu thường xuyên phối hợp với chúng tôi đều đã bị bắt đến đây. Một viên cảnh sát trưởng nói: “Các người to gan thật, dám công khai phát trên đường phố như thế này.” Lúc đó chúng tôi quả thực không có ý thức chú ý an toàn, nên đã bị tà ác dùi vào sơ hở. Cảnh sát hỏi cái nọ hỏi cái kia, chụp ảnh, v.v., sau đó yêu cầu tôi điểm chỉ. Không biết là loại máy móc gì, nhưng không thể in ra dấu vân tay của tôi. Cảnh sát nói thôi bỏ đi, không cần điểm chỉ nữa. Cảnh sát đưa điện thoại của anh ta cho tôi xem, trong đó có những luận điệu vu khống Đại Pháp và Sư phụ, tôi nói đó đều là giả, là bịa đặt. Viên cảnh sát cười. Lúc đó tôi không hề có tâm sợ hãi, tôi nghĩ mình cũng không làm việc xấu, trong tâm rất thản nhiên. Bị hành hạ suốt một ngày, cuối cùng đồn cảnh sát gọi điện thoại bảo con tôi đến đón tôi về nhà.

Sau khi sự việc này xảy ra, tất cả chúng tôi đều bị phân tán, có đồng tu bị giam giữ phi pháp trong lớp tẩy não, không thể liên lạc lại với các đồng tu được nữa. Nhưng may là có một người thường mỗi lần đều đến lấy tài liệu chân tướng để xem, hôm đó ông ấy đến muộn nên không bị liên lụy. Tôi vẫn luôn giữ liên lạc với người thường này. Mỗi lần ông ấy muốn xem đĩa CD chân tướng, đồng tu A liền cung cấp cho tôi, tôi lại đưa cho ông ấy. Ông ấy rất vui và rất thích xem các chương trình truyền hình của Tân Đường Nhân. Có những lúc, đồng tu ở nơi khác xảy ra chuyện, không lấy được đĩa CD chân tướng, sau khi biết chuyện, ông ấy liền chắp tay hợp thập cầu xin Sư phụ: “Đại sư Lý, nguồn đĩa CD ở chỗ con không thể bị gián đoạn được, đây là kênh thông tin duy nhất của con. Không chỉ một mình con xem, con lấy những đĩa CD này còn để cho những người khác xem nữa.” Ông ấy nói với tôi rằng ông ấy đã cầu xin Đại sư Lý. Nghe xong tôi rất cảm động, người thường đến thời khắc then chốt cũng biết cầu xin Sư phụ giúp đỡ.

Điều khó tin hơn nữa là, khi đồng tu A đến, tôi đã kể lại chuyện người thường đã cầu xin Sư phụ cho đồng tu A nghe. Đồng tu A nghe xong cũng rất vui vì người thường cũng đã tin Sư phụ rồi. Đồng tu A nói: “Đúng vậy, vào tháng 7, tháng 8, một số đồng tu ở những nơi khác đã bị bắt cóc, có người bị đồn cảnh sát địa phương gọi điện thoại quấy nhiễu, vì vậy tài liệu chân tướng đành tạm thời dừng lại. Duy chỉ có chỗ của bà là tôi không muốn dừng, cho dù khó khăn thế nào, can nhiễu ra sao, tôi cũng nhất định phải làm đĩa CD cho chỗ của bà.” Tôi ngộ ra rằng đây chính là sự gia trì của Sư phụ nên nguồn đĩa CD chân tướng mới có thể không bị gián đoạn. Ngay cả khi đồng tu giao đĩa có việc bận, cũng sẽ nhờ một đồng tu khác giao thay. Tôi nghĩ tất cả những điều này đều nằm trong sự an bài của Sư phụ. Con xin cảm tạ Sư phụ! Chúng con vẫn luôn kiên trì.

Tôi xin kể thêm một chuyện nữa. Vài tháng trước, tôi đột nhiên nghĩ, mình đã nhiều tuổi thế này rồi (88 tuổi), muốn vào viện dưỡng lão, lỡ có chuyện gì thì bên cạnh cũng có người chăm sóc. Con cái không ở bên cạnh, gia đình chúng nó ba người, cũng có việc gia đình của chúng, tôi không muốn làm phiền con cái. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại nghĩ, nếu mình vào viện dưỡng lão, mình sẽ không thể làm được việc gì nữa, không thể học Pháp, không thể luyện công, không thể xem “Tuần san Minh Huệ”, người thường kia cũng không lấy được đĩa CD chân tướng để xem, ông ấy sẽ lo lắng nhường nào. Vậy thì tôi sẽ mất đi tất cả, thế chẳng phải là tự hủy hoại bản thân sao? Không được, không được, không thể đi. Tôi liền loại bỏ niệm đầu này, tôi nghĩ mình vẫn còn việc chưa làm xong, sứ mệnh vẫn đang mang trên vai.

Khi tôi ngộ ra được điều này, Sư phụ từ bi đã gánh chịu cho tôi một nạn lớn. Một tuần sau, có một hôm cửa sổ nhà vệ sinh nhà tôi bị gió thổi đóng rầm lại. Tôi muốn đẩy ra nhưng tay không với tới, vì dưới cửa sổ nhà vệ sinh có một chiếc bồn tắm nằm ngang sát tường, nên tay tôi không với tới được. Tôi liền lấy một chiếc ghế đẩu hình vuông, đứng lên đó. Vì đứng không vững nên tôi đột nhiên ngã ngửa ra sau, cả người ngã nhào xuống đất, chiếc ghế cũng bị gãy nát. Tôi liền niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Niệm một lúc, tôi từ từ bò dậy, không bị thương ở đâu cả, chỉ hơi đau ở ngón chân. Tôi nghĩ chính Sư phụ đã bảo hộ tôi.

Sư phụ giảng:

“… chư vị có biết rằng nếu tôi không bảo hộ chư vị, thì không chỉ thân thể của chư vị bị thương đâu, mà rất có thể còn tổn hại đến tính mạng của chư vị!” (Giảng Pháp tại Pháp hội Australia)

Đúng vậy, một người ở độ tuổi như tôi (88 tuổi), ngã ngửa ra sau, trong chớp mắt nếu không chết thì toàn thân cũng gân đứt gãy xương hoặc bị liệt. Nếu ngã sấp về phía trước, tôi sẽ cắm đầu vào bồn tắm, đó cũng là chuyện mất mạng. Nghĩ lại mà thấy rùng mình sợ hãi. Tôi cảm tạ Sư phụ đã cứu tôi, càng kiên tín rằng Sư phụ luôn ở bên tôi. Tôi nghĩ cho dù con cái có ở bên cạnh thì có thể làm được gì chứ, cũng đành bất lực mà thôi. Người tu luyện chính là vững tin vào Sư phụ, tín tâm vào Sư phụ, nghe theo lời Sư phụ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/10/507617.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/20/234356.html