Những ngày tháng trong trại tạm giam
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 19-04-2026] Trước thềm Thế vận hội Olympic năm 2008, tà đảng Trung Cộng điên cuồng bức hại các đệ tử Đại Pháp. Phòng 610 của huyện câu kết với đồn công an xã bắt cóc vợ chồng tôi ngay tại nhà, sau đó còn tiến hành khám xét nhà trái phép, cướp đi sách Đại Pháp cùng rất nhiều vật dụng sinh hoạt trong nhà. Chồng tôi vì giúp mọi người lắp đặt chảo thu sóng Đài Truyền hình Tân Đường Nhân nên bị giam giữ phi pháp tại trại tạm giam huyện, sau đó bị đưa đi lao động cải tạo phi pháp. Còn tôi thì bị đưa đến giam giữ phi pháp tại một trại tạm giam ở nơi khác.
Tôi tuân theo lời dạy của Sư Phụ:
“Vô luận trong hoàn cảnh nào cũng không hề theo yêu cầu, mệnh lệnh hay chỉ thị của tà ác. [Nếu] mọi người đều làm như thế, [thì] hoàn cảnh đã không đến thế này.” (Chính niệm của đệ tử Đại Pháp có uy lực, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Vì tôi không phạm pháp, tôi không phải phạm nhân, nên tôi không phối hợp với tà ác, không mặc quần áo tù, không lao động, không báo danh, không học thuộc quy định trại giam, không chào hỏi, không ngồi xổm ôm đầu. Người nữ chỉ đạo viên quản lý khu giam nữ đã xúi giục phạm nhân nam cưỡng chế mặc áo tù, đeo còng tay và cùm chân cho tôi.
Một hôm, cảnh sát địa phương nơi tôi ở đến trại tạm giam để thẩm vấn phi pháp. Sau khi nhìn thấy tôi, họ giễu cợt: “Ồ! Sống không tệ nhỉ! Còng tay cùm chân đều có cả!”
Tôi nói: “Đây là do các anh bức hại, cưỡng chế đưa tôi đến nơi này, các anh còn có mặt mũi nói như vậy sao!” Họ đáp: “Chẳng phải vì chị không nghe lời sao?” Họ bảo tôi ngồi xổm xuống, tôi không ngồi. Họ liền kéo một chiếc ghế qua, để tôi ngồi bên cạnh bàn, nói mọi người ngồi quanh bàn trò chuyện. Tôi nói: “Trò chuyện thì được, còn nếu coi tôi là phạm nhân để thẩm vấn thì tôi không làm!” Họ nói: “Được, chỉ là nói chuyện gia đình thôi.” Họ vừa nói chuyện nhà, vừa cố moi thông tin từ tôi, nhưng tôi đều dùng trí huệ để ứng phó.
Cuối cùng họ lại hỏi: “Đồ đạc trong nhà chị là ai đưa cho? Chị liên lạc với ai?” Tôi trả lời: “Tôi không liên lạc với ai hết!” Họ hỏi: “Vậy đồ lấy từ đâu ra?” Vì lúc khám xét nhà phi pháp họ đã tịch thu không ít đồ. Họ lại chuyển chủ đề hỏi: “Có ai nói với chị tình hình bây giờ rất căng không?” Tôi nói: “Có chứ!” Họ lập tức tỏ ra hứng thú: “Ai nói với chị?” Tôi trả lời: “Chẳng phải các anh vừa nói với tôi tình hình rất căng sao?” Họ lập tức cụt hứng.
Những ngày đầu bị giam giữ phi pháp, tôi và đồng tu luyện công ở nơi có thể tránh được camera giám sát. Vừa luyện xong, một phạm nhân liền hùng hổ chạy đến, lấy đi chiếc ghế nhỏ mà chúng tôi ngồi luyện công, lúc đó tôi không nói gì. Đợi sau khi ăn cơm xong, tôi thấy cô ấy đang ngồi một mình trong phòng. Tôi liền bước đến bên cạnh và nói: “Chị có biết trước đây tôi là người như thế nào không? Tôi với chị gái mâu thuẫn với nhau, ở chung một phòng nhưng tôi không nói với chị ấy một câu nào trong suốt ba năm, có thể đánh nhau với chị ấy, không ai nhường ai. Vừa nãy chị lấy ghế của tôi, nếu là trước đây, tôi đã sớm đánh chị rồi, nhưng tôi không làm vậy. Bởi vì tôi học Pháp Luân Công, Sư phụ dạy chúng tôi phải thiện đãi người khác, không tranh đấu với người khác, gặp việc phải nhẫn, nên lúc đó tôi đã không nói gì cả.”
Cô ấy tự biết mình đuối lý, nói: “Sao chị cứ nhất định phải luyện Pháp Luân Công chứ?” Tôi trả lời: “Nếu tôi không luyện Pháp Luân Công, chẳng phải hôm nay hai chúng ta đã đánh nhau rồi sao?” Cô ấy nghĩ cũng đúng, không nói gì thêm. Bình thường cô ấy tỏ ra rất hung dữ, phạm nhân đa số đều không dám gây chuyện với cô ấy. Từ đó về sau, cô ấy hầu như không còn hung hăng với tôi nữa.
Một hôm, trưởng phòng giam hỏi tôi: “Nếu để chị lựa chọn, chị chọn con gái hay chọn Đại Pháp?” Tôi trả lời: “Tôi chọn cả hai.” Cô ấy nói: “Không được! Chỉ có thể chọn một, không thể vẹn cả đôi đường, chị chọn thế nào?” Tôi vẫn trả lời: “Cả hai đều cần.” Lúc ấy con gái tôi mới bảy tuổi, bố mẹ đều bị giam giữ và bức hại phi pháp, cháu do ông bà nội chăm sóc. Nếu tôi nói chọn Đại Pháp, tà ác sẽ xúi giục phạm nhân chỉ trích tôi tu luyện Pháp Luân Công không quan tâm đến con cái, không quan tâm đến người thân, ngay cả gia đình cũng không cần. Nếu tôi nói chọn con, thì đúng với âm mưu của chúng, coi như tôi tự động từ bỏ tu luyện.
Vì tôi không tham gia lao động, chỉ đạo viên của trại tạm giam rất tức giận, mấy lần đến phòng giam ép buộc tôi làm việc, các phạm nhân cũng thay nhau khuyên nhủ tôi. Có một lần, chỉ đạo viên dùng thủ đoạn bức hại liên đới, đẩy đệ tử Đại Pháp sang thế đối lập với các phạm nhân, nói nếu tôi không làm việc sẽ ngừng cung cấp nước nóng cho buồng giam, khiến tất cả phạm nhân bắt đầu thù địch, căm ghét và chửi mắng tôi, tình hình trở nên căng thẳng. Trong tâm tôi rất buồn, tôi hy vọng họ có thể minh bạch chân tướng và được lưu lại. Nhưng tôi không thỏa hiệp, sau đó không biết từ khi nào buồng giam lại được cung cấp nước nóng.
Các phạm nhân đều nói: “Chị có thể bị kết án vài năm đó.” Tôi nói: “Không đâu, tôi không phạm pháp, chỉ vì làm người tốt, vì lý do gì mà kết án tôi?” Trại tạm giam thường xuyên đánh người vào ban đêm, có tiếng kêu la thảm thiết của người bị đánh nghe đến rợn tóc gáy. Các phạm nhân thường ghé tai tôi nói: ai đó đã bị đánh ra sao, còn chị có thể sẽ phải “ôm cùm”, chị có thể bị “neo đất”. Phản bức hại trong một môi trường khủng bố và tà ác như thế này, thực sự cảm thấy áp lực rất lớn. Có những lúc bị thẩm vấn phi pháp, tôi thực sự đã dùng tâm thái buông bỏ sinh tử để đối đãi.
Hơn 20 ngày trôi qua, rồi một tháng trôi qua, tôi nghĩ: Mình còn phải làm gì nữa? Ồ, có hai đồng tu không có Pháp để học, tôi liền mượn giấy bút từ các phạm nhân, chép lại những bài thơ trong sách Hồng Ngâm mà tôi còn nhớ được. Tôi lại viết bức thư gửi cho các phạm nhân trong phòng giam, hầu như đối với mỗi người đều lưu lại một lời dặn dò.
Trong đó, tôi viết cho trưởng phòng giam: “Chào chị Thiện! Tôi biết họ của chị không phải là chữ ‘Thiện’ này, nhưng tôi hy vọng chị sẽ lương thiện như vậy. Nói thật lòng, tôi rất nhớ con cái, cha mẹ nào lại không nhớ con? Hôm đó có một phạm nhân khóc vì nhớ con, người khác liền nói: ‘Chị nhớ con nên khóc, người ta (chỉ trưởng phòng giam) sao không nhớ con?’ Tôi thấy lúc ấy chị quay đầu sang một bên, tôi nhìn thấy nỗi xót xa của một người mẹ. Tôi biết chị cũng đang nhớ con, chỉ là không thể hiện ra trước mặt mọi người mà thôi.”
Có một kế toán làm việc ở ngân hàng bị bắt vì tội biển thủ công quỹ. Cô ấy rất giỏi ăn nói, miệng lưỡi sắc bén, chửi người rất tục tĩu, không ai dám bắt nạt. Một lần đồng nghiệp nơi làm việc đến trại tạm giam thăm, cô ấy xấu hổ không muốn gặp họ, nhưng cảnh sát trại giam lại gọi to tên cô ấy: “Chị X, đồng nghiệp đến thăm chị!” Cô ấy vốn đang trốn sau cửa sợ bị nhìn thấy, đành đứng ra, ngại ngùng chào hỏi họ. Sau khi đồng nghiệp đi khỏi, tâm trạng cô ấy rất buồn bã: “Tôi thật quá mất mặt!” Trong lòng bực bội vô cùng.
Về sự việc này, tôi viết trong thư: “Hôm đó tôi thấy chị buồn bã, cảm thấy mất mặt, không dám nhìn người khác, chị đừng như vậy. Người xưa nói: Nhân vô thập toàn, con người không có ai hoàn hảo, biết sai thì sửa, đó là điều thiện lớn nhất. Đừng tự ti về bản thân, chỉ có tự tôn trọng chính mình thì mới được người khác coi trọng, mới được người khác tôn trọng.” Sau khi xem bức thư tôi viết, cô ấy xúc động đến trước mặt tôi: “Chị khiến tôi rất cảm động, về nhà tôi nhất định sẽ đọc kỹ sách của các chị.”
Sau khi viết xong bức thư, tôi cảm thấy những việc mình nên làm đều đã làm xong, nên rời đi rồi. Vài ngày sau, cảnh sát trại giam gọi tên tôi: “Chị Y, thu dọn đồ đạc!” Trưởng phòng giam khẽ hỏi: “Đi đâu?” Cảnh sát trả lời: “Về nhà!” Mọi người đều cảm thấy bất ngờ, vừa ngưỡng mộ vừa mừng cho tôi.
Khi tôi tháo còng tay, cùm chân và chuẩn bị bước ra khỏi trại tạm giam, họ ở khu vực hóng gió từ xa nhìn thấy tôi, hô to: “Tạm biệt!” Tôi cũng hô: “Tạm biệt!” Phạm nhân nam lớn tiếng quát: “Tạm biệt? Còn muốn quay lại nữa à?” Tôi vội sửa lại: “Ra ngoài rồi gặp lại!” Cứ như vậy, tôi bước ra khỏi cửa lớn của trại tạm giam, trở về nhà.
Con minh bạch sâu sắc rằng nếu không có sự bảo hộ của Sư Phụ, đệ tử sẽ không thể bước đi đến ngày hôm nay, đệ tử xin cảm tạ Sư Phụ! Dù con đường phía trước còn dài hay ngắn, con sẽ luôn kiên định bước tiếp.
Do tầng thứ cá nhân hữu hạn, nếu có điểm nào chưa đúng, mong các đồng tu từ bi chỉ ra.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/19/507061.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/22/234403.html


