Một khuôn mặt cười cứu độ muôn ngàn chúng sinh
Bài viết do đệ tử Đại Pháp ở Đại Lục kể lại, đồng tu chỉnh lý
[MINH HUỆ 15-03-2026] Năm tôi 22 tuổi, Sư phụ đến thành phố Diên Cát giảng Pháp. Tôi và mẹ từ nơi khác vội đến tham dự lớp học Pháp. Tôi đã rất vinh hạnh được gặp Sư phụ, được trực tiếp lắng nghe Sư phụ giảng Pháp, đắc được Pháp Luân Đại Pháp trân quý không gì sánh được, và đã trở thành một đệ tử Đại Pháp. Tôi còn vinh hạnh được chụp ảnh cùng Sư phụ, lưu lại khoảnh khắc vĩnh hằng trong vũ trụ.
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Tà ác bắt đầu phát tán những lời dối trá thế nhân một cách độc ác, đầu độc con người. Cũng như các đồng tu khác, tôi bắt đầu bước trên con đường duy hộ Đại Pháp và giảng chân tướng.
1. Giảng chân tướng là bổn phận của đệ tử Đại Pháp
Các đồng tu nói rằng khi tôi giảng chân tướng có một đặc điểm đó là luôn mang một nụ cười trên khuôn mặt, vẻ mặt ôn hòa rạng rỡ, gặp chúng sinh giống như gặp lại người thân đã xa cách từ lâu. Bất kể chúng sinh mang vẻ mặt thế nào, tôi đều nhiệt tình chào hỏi một cách tự nhiên, mở lòng mình và mở lời bắt chuyện.
Khu vực chúng tôi sống là một trong những địa khu mà Trung Cộng bức hại Đại Pháp nghiêm trọng nhất. Vì bị bức hại, tôi đã mất đi gia đình nhỏ của mình; hai lần phải sống lưu lạc không nơi nương tựa; trải qua việc mẹ tôi (cũng là đồng tu) bị bức hại qua đời; bị “Phòng 610” và cảnh sát đến nhà quấy rối; những đồng tu phối hợp bên cạnh tôi thì bị bắt cóc, kết án phi pháp. Nhưng tất cả những điều này cũng không thể khiến tôi dừng bước trên con đường truyền rộng chân tướng, cứu độ chúng sinh. Chúng sinh nhiều lần hỏi tôi rằng: “Bạn không sợ sao?”
Cựu thế lực tà ác đã lợi dụng tà đảng Trung Cộng, mượn cớ rằng các đệ tử Đại Pháp có nghiệp lực và tâm chấp trước để tiến hành bức hại, nhắm vào việc cứu người của đệ tử Đại Pháp tiến hành bắt cóc, kết án phi pháp. Tôi chiểu theo lời giảng Pháp của Sư phụ để phá trừ tà ác. Tôi nghĩ rằng, dù ta có nghiệp lực cũng vậy, có chấp trước cũng vậy, từng phạm sai lầm hay từng vấp ngã đi nữa, thì ta chỉ quy về Sư phụ quản, không có quan hệ gì đến cựu thế lực. Trên con đường tu luyện của đệ tử Đại Pháp, Sư phụ không an bài đồn công an, trại tạm giam, trại giam, lớp tẩy não hay nhà tù. Ta không nằm trong diện bị bức hại; bức hại và ta không có bất kỳ quan hệ nào, và ta cũng kiên quyết không cần những thứ đó. Ta chỉ đi trên con đường mà Sư phụ an bài.
Một mặt, bất kể trong hoàn cảnh nào tôi cũng kiên trì giảng chân tướng cứu người; mặt khác, trong hành vi hằng ngày tôi chiểu theo Đại Pháp mà làm. Ở đơn vị công tác, tôi không ngại phó xuất, tận tâm tận lực hoàn thành tốt công việc; trong gia đình, tôi gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, không tính toán so đo lợi ích; ngoài xã hội, tôi đối đãi với mọi người nhiệt tình, vui vẻ giúp đỡ người khác. Trong tu luyện, không thể chỉ giảng chân tướng mà còn phải học Pháp tốt, phát chính niệm tốt, cả ba việc đều làm tốt. Hiện nay khi học Pháp, luyện công, phát chính niệm, tôi đều tăng thêm thời gian.
Tôi đã ba lần đến Bắc Kinh để duy hộ Pháp. Năm 2000, tôi bị bắt cóc đưa vào trại tạm giam; sau chín ngày tuyệt thực thì được thả về. Sau đó tà ác lại kết án phi pháp tôi hai năm lao động cải tạo, nhưng tôi kiên quyết không thừa nhận nên phải sống lưu lạc hai năm. Ở nơi khác, tôi cũng viết biểu ngữ chân tướng, treo băng-rôn chân tướng và dán áp phích chân tướng.
Năm 2003, tôi phủ định trạng thái sống lưu lạc và trở về quê nhà. Kẻ ác khi biết tôi quay lại liền đe dọa muốn bắt tôi. Tôi chỉ nghe theo Sư phụ, không thừa nhận cuộc bức hại này.
Tôi vẫn tiếp tục giảng chân tướng ở quảng trường, ở những nơi đông người. Trên xe buýt, tôi đứng giữa xe và lớn tiếng giảng; trên tàu hỏa cũng vậy, tôi đứng giữa toa tàu giảng chân tướng về vụ “tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn”, giảng rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Các tài xế xe buýt ở địa phương đều quen biết tôi, thấy tôi thì cười và vẫy tay, có người còn trực tiếp hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”
Có lần, rất nhiều người trên xe cùng hô theo tôi: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Một người bịt tai hét lên: “Dừng xe! Dừng xe! Tôi không chịu nổi nữa, tôi không chịu nổi nữa!” rồi vội vàng xuống xe trước và chạy đi. Đó là tà ác đang sợ hãi.
Mặc dù tôi từng bị sách nhiễu, bị theo dõi, không chỉ một lần gặp nguy hiểm, nhưng dưới sự bảo hộ của Sư phụ, cùng với chính niệm kiên định tín Sư tín Pháp và phủ định bức hại, mọi việc đều hữu kinh vô hiểm, tôi không còn bị bắt cóc lần nào nữa. Tôi luôn mang theo bên mình các miếng dán chân tướng, bút viết; đi đến đâu thì dán đến đó, viết đến đó. Trong túi tôi luôn chuẩn bị sẵn tập san giảng chân tướng, USB chân tướng, bùa hộ thân chân tướng Đại Pháp. Trong điện thoại cũng lưu sẵn các tài liệu chân tướng như: “Tàng tự thạch”, chân tướng về vụ ngụy án “Tự thiêu ở Thiên An Môn”, video Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền khắp thế giới,… (điện thoại không lắp thẻ SIM, chỉ dùng để cho chúng sinh xem chân tướng). Đi bộ hay ngồi xe, tôi đi đến đâu liền giảng chân tướng đến đó.
2. Mong mỏi được đắc cứu là tâm nguyện sâu thẳm của chúng sinh
Hiện nay tà ác ngày càng ít đi, con người cũng ngày càng minh bạch hơn. Có người chỉ cần nghe qua liền lập tức “tam thoái” (thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng), không ít người còn liên tục cảm ơn, thậm chí có người muốn học Pháp tu luyện.
Có lần trên xe buýt, người đông trời nóng, một người phụ nữ với vẻ mặt u buồn hỏi tôi: “Đi chùa nào đó thì xuống ở đâu?” Tôi chỉ cho bà ấy, rồi nói thêm: “Hiện nay trong chùa không còn chân Phật nữa”. Tôi đọc cho bà ấy nghe bài kinh văn “Tu vì ai” của Sư phụ. Sau đó lại giảng về việc Trung Cộng làm điều ác, Trời sẽ diệt nó, ai từng gia nhập các tổ chức của tà đảng Trung Cộng thì phải thoái xuất. Bà ấy liên tục nói đúng, rồi nói cho tôi biết bà là đảng viên của tà đảng.
Không ngờ trên đường về, hai chúng tôi lại tình cờ gặp nhau lần nữa. Tôi nhường chỗ ngồi cho bà ấy, đúng là có duyên phận. Bà ấy kể rằng trong nhà xảy ra một số chuyện nên tâm trạng rất tệ. Tôi liền nói với bà ấy rằng: đời người sống trên thế gian vốn không dễ dàng, nhưng có ba điều khó được nhất: thân người khó được; Trung thổ khó sinh; Phật Pháp khó biết. Tôi mở điện thoại cho bà ấy xem các video như “Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền”, “Tàng Tự Thạch”,… Tôi nói: “Con người gặp nạn rồi, Sư phụ Đại Pháp đến cứu chúng ta. Sư phụ Đại Pháp không muốn bỏ sót bà nên mới để tôi đến nói cho bà biết”. Vừa nói nước mắt tôi vừa không ngừng rơi xuống, còn bà ấy cũng liên tục lau nước mắt và chăm chú lắng nghe. Tôi đưa cho bà ấy các loại tài liệu chân tướng, bảo bà ấy hãy tìm đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”, đồng thời dặn bà nhất định đừng bỏ lỡ cơ duyên vạn cổ này. Đôi mắt bà ấy sáng lên, tinh thần cũng trở lại, thật là tốt biết bao.
Tôi cũng từng gặp những người đã sớm làm tam thoái. Một chị kia là người rất thẳng thắn, chị nói: “Ở cơ quan chúng tôi có sáu người luyện Pháp Luân Công. Trước đây mấy người đó toàn là người bệnh tật yếu ớt, có một người là người già rất cứng đầu, hiện tại họ đều khỏi cả rồi, gặp ai họ cũng mỉm cười trước tiên. Tôi không tin những gì Trung Cộng nói, từ lâu tôi đã biết Pháp Luân Công là tốt rồi, họ còn từng đưa cho tôi một quyển sách nữa. Nhưng tôi không luyện được, tôi không làm được nhẫn, tôi thích bênh vực chuyện bất bình”. Tôi liền nói với chị ấy: “Chị đọc sách thì sẽ minh bạch rằng mọi việc đều có quan hệ nhân duyên. Có những điều mắt người không nhìn thấy nên rất dễ làm sai”. Chị ấy đồng ý với tôi rằng tối về sẽ đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”.
Sau đây tôi xin kể thêm vài câu chuyện về giảng chân tướng cho chúng sinh dưới sự gia trì của Sư phụ.
(1) Cảnh sát không ngừng nói cảm ơn
Không lâu trước đây, tôi nhìn thấy một thanh niên trước cổng bệnh viện liền đến bắt chuyện. Anh ấy nói: “Tôi là cảnh sát”. Tôi cười nói: “Cảnh sát cũng cần bình an và sức khỏe chứ!” Anh ấy thả lỏng tinh thần. Tôi liền mở điện thoại cho anh xem các video chân tướng. Sắc mặt anh ấy dần thay đổi. Anh chưa từng nghe chân tướng về vụ “Vụ tự thiêu ở Thiên An Môn”, càng không biết rằng Pháp Luân Đại Pháp đã hồng truyền tới hơn một trăm quốc gia trên thế giới. Anh ấy vô cùng chấn động. Sau khi xem “Tàng Tự Thạch”, anh đã thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng Trung Cộng. Anh ấy đi cùng người thân đến khám bệnh. Sau khi tôi giảng xong, anh ra cửa xem thấy người thân vẫn chưa ra, rồi lại chạy tới chỗ tôi muốn nghe tôi nói tiếp.
Ngay cả cảnh sát có chức vụ cao cũng vậy. Có lần ở khu tập thể dục của một khu dân cư cao cấp, tôi tươi cười bước tới trước mặt một người đàn ông đang tập thể dục rồi nói: “Chú à, chào chú. Nhìn là biết chú là lãnh đạo. Chú biết về Đại Cách mạng Văn hóa chứ? Trung Cộng…” Ông ấy lập tức căng thẳng: “Tôi là cảnh sát, đừng nói nữa”. Tôi nói: “Chú à, mình không thể làm vật bồi táng cho Trung Cộng được!” Ông ấy nhìn trước ngó sau, liên tục ngắt lời tôi: “Biết rồi, biết rồi”. Tôi liền nói thẳng luôn: “Được, chú chắc là đảng viên đúng không? Thoái đi nhé. Tôi đặt cho chú một hóa danh là ‘Thiên Thuận’, thuận theo thiên ý mà hành xử, Thần Phật sẽ bảo hộ chú bình an hạnh phúc!” Ông ấy liên tục đáp: “Được! Được! Được!”
(2) Ông lão trừng mắt muốn tố cáo lại mời tôi đến thăm
Một hôm, tôi thấy một ông lão đang ngồi trước cửa trung tâm thương mại nên bước tới ngồi xuống trò chuyện với ông. Tôi mới nói được vài câu thì mặt ông lập tức sầm lại, mắt trừng lên rồi nói: “Cô là người luyện Pháp Luân Công, tôi sẽ tố cáo cô”. Gặp tình huống như thế, trước tiên không sợ hãi. Tôi vẫn mỉm cười nói: “Chú à, nhìn là biết chú là người lương thiện, chú sẽ không làm chuyện bức hại người tốt như thế đâu”.
Lúc đó trong tay tôi đang cầm một chùm nho, tôi liền bóc từng quả đưa cho ông ăn. Ông bắt đầu tâm sự với tôi, còn kể rằng mình đang sống trong viện dưỡng lão. Tôi giảng cho ông rất nhiều chân tướng, ông đều tiếp nhận, vui vẻ thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội tà ác mà trước đây từng gia nhập. Ông còn nói trước kia đã có không ít học viên Pháp Luân Công nói chuyện với ông, nhưng ông đều dọa sẽ tố cáo họ.
Cuối cùng tôi dặn ông: “Sau này đừng dọa người khác nữa nhé. Các học viên Pháp Luân Công mạo hiểm nguy hiểm để nói với chú, chẳng phải đều là vì tốt cho chú sao? Họ không cầu xin chú, cũng không lấy của chú thứ gì, chỉ hy vọng chú được bình an thôi! Chú à, sau này chú đừng làm chuyện như thế nữa”. Ông vui vẻ đồng ý, còn dặn tôi khi nào có thời gian thì đến viện dưỡng lão thăm ông.
(3) Người nói “không có tác dụng đâu” cuối cùng đã gật đầu
Có lần, tôi gặp một người đàn ông vừa từ nước ngoài trở về. Vì nơi ông sống là một thị trấn nhỏ nên ông chưa từng nghe đệ tử Đại Pháp giảng chân tướng. Chúng tôi đã gặp nhau, chính là duyên phận, nên tôi không thể bỏ lỡ ông ấy.
Tôi nói về thiên tai nhân họa hiện nay, về sự mục nát của Trung Cộng, rồi nói đến sự suy đồi đạo đức, lòng người không còn như xưa. Ông ấy đều vô cùng đồng tình. Nhưng khi nói đến chuyện tam thoái, do chịu ảnh hưởng của thuyết vô thần nên ông liên tục xua tay nói: “Không có tác dụng đâu, không có tác dụng đâu”. Tôi sinh lòng từ bi nói: “Anh à, thà tin là có còn hơn tin là không. Trong việc đại sự, bình an chính là phúc đó!” Ông ấy đã bị sự chân thành và thiện lương của đệ tử Đại Pháp làm cảm động, cuối cùng đã đồng ý tam thoái, đồng thời bày tỏ sự khâm phục và cảm ơn đối với tôi.
(4) Phá trừ ngộ nhận, lựa chọn đúng đắn
Người dân Trung Quốc đại lục có vài ngộ nhận phổ biến như: Vụ “Tự thiêu giả tạo ở Thiên An Môn”, “Bao vây tấn công Trung Nam Hải”, hay việc đánh đồng Trung Cộng với Trung Quốc. Lý do thường gặp nhất khi từ chối tam thoái là: “Trung Cộng cho tôi tiền”. Cảm nhận của tôi là khi gặp bất kỳ tình huống nào cũng không sợ hãi, không đối kháng với đối phương, đồng thời cũng không dễ dàng bỏ qua những chúng sinh có duyên.
Hôm đó ở trạm dừng xe buýt, tôi gặp một cô lớn tuổi. Vừa nhắc đến Pháp Luân Đại Pháp và tam thoái, bà ấy lập tức đổi sắc mặt rồi nói: “Trung Cộng cho tôi tiền!” Tôi không bị bà ấy làm dao động, tôi nói: “Cô à, Trung Cộng không trồng trọt, không sản xuất, cũng không tạo ra bất kỳ giá trị nào cả. Là chúng ta nuôi nó, chứ không phải nó nuôi chúng ta, điều này mình phải phân biệt rõ. Hơn nữa nó còn toàn làm hại chúng ta. Chỉ riêng chuyện cưỡng ép tiêm vaccine thôi, đã có biết bao nhiêu di chứng rồi…” Cuối cùng bà ấy cũng hiểu ra, vui vẻ thoái xuất khỏi tổ chức “hồng tiểu binh” mà trước đây từng tham gia.
Tôi phải nghe lời Sư phụ, trong thời khắc cuối cùng phải nắm chắc thời gian để cứu người.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/2026/3/15/507742.html



