Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 22-03-2026] Trong ngần ấy năm tu luyện, tôi vẫn luôn làm ba việc, học Pháp luyện công chưa từng buông lơi, cảm thấy bản thân về mặt Pháp lý cũng không đến nỗi hồ đồ. Thế nhưng thời gian trước khi bị đau răng, tôi lại thoát ly khỏi Pháp, không thể làm được thực tu. Điều này cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về các đồng tu đang trong quan nạn nghiệp bệnh.

Về vấn đề nghiệp bệnh, tôi cảm thấy bản thân cũng khá rõ ràng về Pháp lý. Tôi biết Sư phụ từng giảng rằng người tu luyện chân chính là không có bệnh, cũng thường kể với các đồng tu: Một nữ đồng tu vượt quan nghiệp bệnh lớn, con trai muốn đưa bà vào viện, bà liền nói với con trai: “Mẹ đang vượt quan, vượt qua được chính là đề cao, không vượt qua được thì con đưa mẹ đến lò hỏa táng, đừng đưa mẹ đến bệnh viện.” Bà còn yêu cầu con trai phải đồng ý ngay lập tức, người con thấy bà kiên định như vậy đành phải đồng ý. Nghiệp bệnh của đồng tu đó rất nhanh đã tiêu biến. Thế nhưng khi tôi thực sự bước vào trường thi thì lại làm rối tinh rối mù.

Hôm đó, khi ăn bánh trung thu, tôi cảm thấy có một chiếc răng không ổn, hễ ăn đồ ngọt là đau, trong tâm nghĩ chắc là có lỗ sâu răng nhỏ rồi, tìm nha sỹ trám lại thôi. Tôi đã ngoài 70 tuổi, vẫn còn nguyên hàm răng thật, bình thường trong tâm thường vì thế mà tự hào. Hôm nay, trên đường lái xe ba gác điện đến bệnh viện, tôi gặp một người họ hàng đã minh bạch chân tướng hỏi tôi đi đâu, tôi nói bị đau răng nên đi khám. Cô ấy nói: “Bác nhẩm đi.” (ý nói niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”). Lúc đó, tôi chưa ngộ ra, còn nói: “Mới hơi đau một chút, tranh thủ đi trám sớm.” Chia tay xong đi về phía trước hơn 100 mét, phía trước đang sửa đường, lại phải đi vòng vài trăm mét nữa, tôi đột nhiên ngộ ra: Đây chẳng phải là Sư phụ đang dùng người thường đã minh bạch chân tướng để điểm hóa cho tôi sao? Thế là tôi quay xe đi về nhà.

So với vị đồng tu có chính niệm kim cương bất động kể trên, tôi vô cùng hổ thẹn. Đừng nói là nghiệp bệnh lớn, chỉ là chút xíu đau răng đã muốn đi gặp bác sỹ. Một người thường minh bạch chân tướng còn biết niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” là có hiệu quả kỳ diệu. Sao người luyện công chúng ta đã tu luyện ngần ấy năm mà còn chẳng bằng họ? Tĩnh tâm lại suy nghĩ kỹ, tu luyện tuyệt đối không phải là biểu hiện bề ngoài đơn giản như học Pháp, luyện công, giảng chân tướng cho người khác. Những việc lớn nhỏ mà người tu luyện gặp phải trong cuộc sống, tư tưởng chân thực của bản thân có phù hợp với Đại Pháp hay không, có dùng Pháp để đo lường hay không… Phù hợp với Pháp tức là ở trong Pháp, không phù hợp với Pháp thì chính là ở trong người thường. Nói thì đơn giản, nhưng trong quan nạn thực sự còn có vấn đề ngộ Pháp, tín Sư. Những đồng tu ngộ Pháp tốt thường là những người tin tưởng tuyệt đối vào Sư phụ. Việc tôi gặp phải tuy nhỏ nhưng lại bộc lộ ra chỗ không vững chắc trong tu luyện của bản thân. Về Pháp lý thì minh bạch, nhưng đến thời khắc then chốt vẫn bị quan niệm người thường chi phối, không thể làm được thực tu chân chính.

Từ trong Pháp tôi biết rằng, người tu luyện chân chính là không có bệnh, bởi vì thân thể chúng ta xuất ra đều là công, đều là công năng, là vật chất cao năng lượng, những virus, vi khuẩn kia vừa xuất hiện liền bị tiêu diệt, nhưng nghiệp lực tới thì nó không quản.

Bản thân là một người tu luyện, ngần ấy năm vẫn luôn đọc Pháp, minh bạch rằng thân thể xuất hiện bất kỳ trạng thái khó chịu nào đều là việc tốt, hoặc là tiêu nghiệp hoặc là tăng công. Đều là Sư phụ an bài để đệ tử đề cao. Đương nhiên, tu luyện Chính Pháp còn có yếu tố bức hại của cựu thế lực. Bản thân rõ ràng biết phương hướng nhưng lại chạy chệch đường, khi thực hành cụ thể thì lại lệch rời khỏi Pháp, không chiểu theo Pháp để yêu cầu bản thân, quy chính bản thân. Học Pháp và thực tu vẫn chưa hòa vào làm một, lời nói và hành động của bản thân chưa dùng Pháp để chỉ đạo. Không có chính niệm thì bàn gì đến chính hành, chính niệm không đủ cũng sẽ làm lay động chính hành. Suy cho cùng, hướng nội tìm bản thân vẫn còn một cái tâm sợ hãi, sợ chịu khổ, sợ chịu tội, muốn tham hưởng an dật trong người thường. Chìa khóa để phá giải chính là: Trong tâm tồn giữ Đại Pháp, tâm không rời xa Pháp.

Tu luyện sẽ không thuận buồm xuôi gió, điều này đòi hỏi phải làm được một cách thiết thực việc học Pháp cho tốt. Không chỉ ở phương diện nghiệp bệnh, mà ở các phương diện khác cũng như vậy. Trong khi làm ba việc, phải chú trọng tu luyện từng tư từng niệm, tâm hiển thị, tâm tật đố, tâm tranh đấu, tâm sợ hãi, tâm an dật, cùng hết thảy những tâm không tốt đều phải trừ bỏ toàn bộ. Một chút sở ngộ xin chia sẻ cùng các đồng tu.

(Phụ trách biên tập: Trịnh Niên)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/499601.html