Trong nạn tu bỏ nhân tâm, bước trên đường Thần
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 16-03-2026] Buổi tối, một ngày tháng Sáu năm 2024, một tuần làm nông của tôi cuối cùng cũng kết thúc, nhà hàng xóm đã cho tôi rất nhiều cành cây làm củi. Những cành cây có độ dài ngắn và độ dày khác nhau, tôi phải cưa và chặt chúng ra, rồi bó lại và xếp lên. Mỗi ngày làm xong những việc này, tôi đều mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại, tóc tai, quần áo cũng ướt đẫm mồ hôi, cứ như vậy tôi đã làm suốt một tuần. Cuối cùng đã kết thúc, tôi ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, chỉ cảm thấy khó chịu vì quá nóng, tôi bèn đi gội đầu. Gần tối, cảm giác khó chịu càng tăng lên, tôi vội làm xong cơm cho ông xã rồi đi nằm.
Nào ngờ, vừa nhắm mắt thì trước mắt liền xuất hiện một số cảnh tượng đáng sợ. Trước đây, tôi toàn tu trong trạng thái thiên mục đóng, nhưng lần này lại nhìn thấy rất rõ ràng: Trong trường không gian tối đen xuất hiện những hạt châu nhỏ li ti, giống như cát bay đá chạy, màu sắc rất âm ám, có màu đen, màu đất, màu cà phê, màu xanh đậm, v.v. lẫn lộn, chi chít không có khe hở, chúng ở trong trường không gian của tôi mà xoay tròn, xoay trái, xoay phải, xoay trước, xoay sau rất nhanh, xoay đến nỗi tôi hoa mắt chóng mặt. Tôi lập tức ngồi dậy phát chính niệm: Thanh trừ hết thảy nhân tố tà ác trong phạm vi trường không gian của bản thân, giải thể hết thảy hắc thủ lạn quỷ…
Tôi cứ phát chính niệm như thế, không lâu sau, trước mắt tôi xuất hiện hai sinh mệnh kỳ quái: Đầu đội mũ bát giác, trên mặt có hai con mắt lớn không có con ngươi, người mặc áo dài màu đen, giống những nhân vật trong tuồng bóng da lừa ngày xưa chạy qua chạy lại. Trong trường không gian, tôi không nhìn thấy bản thân, nhưng biết sự tồn tại của mình, hơn nữa còn cảm thấy áp lực rất lớn đang áp xuống tôi, tôi cảm thấy mình đang giao chiến với chúng, nhưng thân thể cơ bản không chống đỡ nổi. Tôi nghĩ, công năng của mình vì sao không dùng được? Tôi không tu tốt! Dù là cảm giác gì, đầu não tôi vẫn rất thanh tỉnh, tôi tự nhủ: Ta nhất định sẽ chiến thắng các ngươi! Ta là đệ tử Đại Pháp! Ta là đệ tử của Sư phụ Lý Hồng Chí! Ta là Thần!
Chính một niệm kiên định này đã khởi tác dụng, hai sinh mệnh kỳ quái này lập tức dừng tấn công, ngoan ngoãn đứng ở đó, không cử động được nữa. Một lúc sau, chúng biến mất. Lúc này, tôi thấy mình nằm trong vũng nước nhuộm đỏ màu máu, mái tóc trôi bập bềnh theo từng gợn sóng nước, nhưng tôi không nhìn rõ mặt mình. Một lúc sau, cảnh tượng này cũng biến mất. Tôi liền nằm xuống muốn ngủ, nhưng trong người vẫn rất khó chịu, tôi bèn dậy luyện tĩnh công.
Hễ nhập tĩnh thì khung cảnh nhìn thấy lại không giống nhau, khởi đầu từ không gian âm ám dần dần biến thành càng ngày càng sáng, bầu trời một màu xanh thẳm, loại màu xanh thẳm thuần tịnh này thật sự đẹp không sao tả xiết, thù thắng, mà lại tường hòa, nhìn mà vô cùng thoải mái. Tiếp đó, trên trời liên tiếp bay đến ba bông hoa màu vàng có lá xanh màu ngọc bích. Dưới bầu trời xanh thẳm, cảnh tượng ấy trông rất đỗi mỹ lệ, thù thắng, tráng quan! Trong tâm tôi tràn đầy sự mỹ hảo thần thánh, đây đúng là thế giới thần tiên rồi! Một lúc sau, ba bông hoa cũng dần dần ẩn đi, tôi vẫn luyện tĩnh công đến lúc kết thúc, rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn cảm thấy thân thể rất không thoải mái, tứ chi đau nhức, nhưng tôi vẫn kiên trì xuống giường làm cơm cho ông xã, ông ấy nhìn thấy mặt tôi thì kinh ngạc nói: Mặt bà làm sao vậy? Tôi nói có chuyện gì? Rồi tôi liền cầm gương lên kiểm tra, vừa soi liền bị giật mình: Toàn bộ mặt tôi đều bị sưng phù, đỏ bừng như máu, còn có chi chít những vệt hằn màu đỏ tía, giống như bị đánh bằng chiếc roi rất mảnh vậy, tôi nghĩ chuyện gì thế này?
Ông xã tôi không yên tâm, nên đã điện thoại cho con gái lớn vừa mới đắc Pháp, con gái lớn trở về thấy tôi trong tình trạng như vậy, lo lắng hỏi: Mẹ, mẹ như vậy có ổn không? Có cần đi bệnh viện khám không? Tôi kiên định nói: Mẹ ổn! Mẹ có Sư phụ, có Đại Pháp, bảo đảm sẽ ổn!
Con gái thứ hai biết chuyện cũng nhanh chóng trở về thăm tôi, vừa thấy tôi như vậy, đã sợ đến phát khóc, xót xa. Tôi nói: Đừng khóc, mẹ là tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, có Sư phụ đang quản, sẽ không xảy ra vấn đề gì, đây đều là vượt quan! Chúng thấy tôi kiên định như vậy, cũng không nói gì nữa.
Những ngày đó, gặp phải bạn bè người thân đến thăm, thấy bộ dạng của tôi đều hoảng sợ, lẳng lặng rời đi. Sau khi tôi bình phục, lại gặp những bạn bè người thân đó, họ đều nói bộ dạng của tôi lúc đó quá đáng sợ, đều nghĩ tôi như vậy rốt cuộc có ổn không? Vì họ đều không nhận ra bộ dạng của chính tôi nữa. Cuối cùng, thấy tôi thật sự đã vượt qua được, họ cũng được chứng kiến sự thần kỳ và siêu thường của Đại Pháp.
Diện mạo và trạng thái đó của tôi kéo dài hai tháng. Những ngày đó, tôi không còn đủ sức, thân thể lúc nào cũng khó chịu, luyện công thì hai chân run rẩy, nhưng tôi vẫn kiên trì học Pháp, không ngừng luyện công và phát chính niệm, không chút lơi là. Cuối cùng, khi gần được hai tháng, mặt tôi không còn sưng nữa, mà bong ra từng lớp vảy máu đen. Mấy ngày sau, lớp da mới mịn màng màu hồng mọc lên, giống em bé mới sinh vậy, các đồng tu cười, bảo trông tôi như được thoát thai hoán cốt.
Trải nghiệm này khiến tôi khắc cốt ghi tâm. Tôi biết trong ma nạn, Sư phụ vẫn luôn bảo hộ và khích lệ đệ tử, cũng để đệ tử chứng kiến sự mỹ diệu và kỳ dị của không gian khác.
Tôi muốn nói, chỉ cần niệm đầu chính, tín Sư tín Pháp, chiểu theo yêu cầu của Sư phụ mà làm, thì nhất định có thể vượt tốt mỗi quan! Sau khi vượt qua rồi, thật sự là “Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (Chuyển Pháp Luân).
Tôi ngộ rằng: Trong quá trình chúng ta tu luyện, mỗi bước đều không tách khỏi sự an bài và từ bi bảo hộ của Sư phụ, không tách khỏi sự chỉ dẫn của Đại Pháp, nếu không, sẽ lập tức đi sai đường và xuất hiện vấn đề, hoặc lớn hoặc nhỏ, thậm chí rớt xuống từ tầng thứ rất cao. Mà chúng ta đi cho tốt mỗi bước cũng là đang chứng thực Pháp và viên dung Pháp.
Tầng thứ tu luyện cá nhân có hạn, nếu có chỗ nào không thỏa đáng hy vọng các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/16/507482.html



