Hồi tưởng lại năm xưa lên Bắc Kinh
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 30-03-2026] Không lâu sau ngày 20 tháng 7 năm 1999, khi Đại Pháp bị bức hại phi pháp, tôi đã kiên quyết lên Bắc Kinh để vạch trần những lời dối trá với người dân, nói lời công đạo cho Sư phụ và chính lại thanh danh cho Đại Pháp. Sau khi trở về, nghĩ đến ân Sư vĩ đại bị phỉ báng, thị phi đen trắng hoàn toàn bị đảo lộn, các đệ tử Đại Pháp kiên trì tín ngưỡng đang phải chịu bức hại tàn khốc, những ngày ở nhà, tâm tôi đau xót, đứng ngồi không yên. Để chứng thực Đại Pháp, ngăn chặn cuộc bức hại, tôi lại lên kinh thành. Dưới đây là hồi ức trải nghiệm lần thứ hai của tôi tới Bắc Kinh để trợ Sư chính Pháp.
Dán biểu ngữ chân tướng để chứng thực Pháp
Đến Thiên An Môn ở Bắc Kinh, tôi phát hiện quảng trường đã bị công an bao vây nhiều lớp, không có cách nào vào trong được. Tôi đi tới đường hầm của quảng trường và gặp mấy đồng tu từ nơi khác đến. Trong đó có một nữ đồng tu nói: “Tôi đến từ Thành phố Trường Xuân, chúng ta trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh, không nhất định đều phải đến quảng trường Thiên An Môn, nên đa dạng hình thức. Năm ngoái, lần đầu tiên tôi mang theo một túi lớn tài liệu chân tướng từ nhà, ngồi máy bay đến Bắc Kinh, đi khắp các đường lớn, ngõ nhỏ để phát, giúp nhiều chúng sinh minh bạch chân tướng. Tôi đã kiên trì làm việc này gần một năm, hiệu quả rất tốt.”
Nhờ gợi ý này, tôi liền đến siêu thị gần Thiên An Môn, mua giấy, hồ dán, v.v., viết các biểu ngữ chân tướng, rồi đi từ Nam lên Bắc, dọc theo các con đường lớn, ngõ nhỏ, dán biểu ngữ lên tường, thân cây, cột điện ven đường. Dán xong lúc trở về, tôi thấy rất nhiều người đang vây quanh xem biểu ngữ, trong đó có một người còn đọc to: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” “Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp!” “Trả lại sự trong sạch cho Sư phụ, trả lại công bằng cho Đại Pháp!” “Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp!” Người đó còn nói: “Viết hay lắm, làm tốt lắm!” Trong tâm tôi lặng lẽ chúc phúc cho anh ấy: Chúc người tốt biết phân biệt chính tà này một đời bình an, bước tới kỷ nguyên mới tốt đẹp.
Chân tướng làm cảm động nữ cảnh sát
Tôi không ngừng viết viết dán dán, chẳng mấy chốc, tập giấy đã gần hết. Tôi đến bồn hoa trong sân của bến xe phía Nam, tiếp tục viết biểu ngữ, chuẩn bị dán tiếp. Đột nhiên, một chiếc xe cảnh sát lao về phía tôi, người dẫn đầu là một cảnh sát trẻ, cậu ấy nhảy xuống xe và hỏi tôi: “Bác ơi, bác đang viết gì vậy?” Tôi thản nhiên đọc biểu ngữ cho họ nghe. Nhiều cảnh sát trên xe đều lặng lẽ lắng nghe. Viên cảnh sát dẫn đầu bảo tôi đưa biểu ngữ, sau khi đưa cho cậu ấy, tôi nói: “Tôi muốn về nhà.” Cậu ấy nói: “Vâng! Chúng cháu sẽ đưa bác về nhà.”
Tôi bị đưa đến đồn công an ở bến xe, hai cảnh sát đưa tôi vào trong phòng giam bằng sắt. Tôi từ tốn nói: “Chào hai cậu! Tôi là đệ tử Đại Pháp người dân tộc Thái ở vùng biên cương Tây Nam. Trước khi tu luyện, tôi mắc 11 căn bệnh nan y, chạy chữa khắp nơi đều không khỏi. Sau này, tôi may mắn đắc Đại Pháp, chưa đầy ba tháng, tất cả các bệnh tật trên thân tôi đều khỏi hết. Từ đó đến nay, tôi không bao giờ dùng đến sổ khám bệnh, tiết kiệm được chi phí y tế cho nhà nước. Sau khi tu luyện, tôi dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân, cư xử tốt với đồng nghiệp, hàng xóm, bạn bè, người thân, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác trước. Trong đợt bình xét nâng bậc lương của toàn hệ thống, tôi được tăng một bậc. Một nữ đồng nghiệp ở cơ quan tìm tôi, nói rằng gia đình cô ấy đặc biệt khó khăn, muốn tôi nhường suất cho cô ấy. Tôi lập tức đồng ý. Cô ấy vô cùng cảm động, nói: “Dì ơi, dì tốt quá! Cảm ơn sự giúp đỡ vô tư của dì.” Tôi nói: “Đây là việc dì nên làm. Sư phụ yêu cầu chúng tôi làm người tốt, dạy chúng tôi làm việc phải nghĩ cho người khác trước, cháu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Sư phụ của dì!”
Lúc này, một nữ công an lấy tay lau nước mắt và nói: “Dì ơi, dì đúng là có tấm lòng Bồ Tát! Những điều dì kể khiến cháu quá cảm động! Pháp Luân Công thật thần kỳ, tốt đẹp và cao thượng. Cháu về nhà sẽ bảo mẹ cháu luyện.” Cô ấy nói tiếp: “Thả dì đi, dì tự về nhà nhé!” Một nam cảnh sát nói: “Ngoài cửa toàn là người của chúng ta, dì ấy đi thế nào được?” Tôi nói: “Tôi không thể liên lụy đến cô cậu. Cảm ơn cô cậu! Xin hãy nhớ kỹ Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, cô cậu và gia đình nhất định sẽ có một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp.”
Trong lúc nói chuyện, có hai cảnh sát trẻ tới, lái xe đưa tôi đến Bộ Tư lệnh Quân khu ở Bắc Kinh. Trên đường đi, tôi kể cho họ nghe về sự mỹ diệu của Đại Pháp, đối với quốc gia và nhân dân thì trăm điều lợi mà không có một điều hại; kể câu chuyện về một nữ đồng tu ở khu vực của tôi nhặt được của rơi trả lại người mất; kể về một kẻ lưu manh bị nhiễm độc niệu giai đoạn cuối, sau khi xem xong chín bài giảng trong băng hình giảng Pháp của Sư phụ, đến bệnh viện kiểm tra lại thì mọi thứ đều bình thường, sinh mệnh được tái sinh, tính cách cũng trở nên tốt hơn. Hàng xóm nói: “Thật không ngờ, một kẻ cặn bã, một tên lưu manh như vậy, chớp mắt đã biến thành một người tốt. Pháp Luân Công thật lợi hại!”
Tôi vừa dứt lời, viên cảnh sát nắm lấy hai tay tôi và nói: “Dì ơi, nghe dì kể thế này, cháu hiểu rồi, những bản tin trên tivi đều là giả, những người luyện Pháp Luân Công các dì là những người tốt nhất, tốt nhất trên thế giới.” Sau đó, cậu ấy còn dặn dò tôi: “Khi đến Bộ Tư lệnh, dì nhất định phải chú ý an toàn, bảo trọng nhé. Người ở đó đều ghê gớm, hung dữ như hổ sói, không có đạo lý và ác lắm.” Tôi nói: “Tôi không sao, cảm ơn cậu! Mong cậu hãy nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, các cậu lương thiện như vậy, đều sẽ có một tương lai hạnh phúc và tốt đẹp.” Họ đều nói: “Chúng cháu nhớ rồi.”
Người hữu duyên ở Bộ Tư lệnh
Đến văn phòng Bộ Tư lệnh, trong phòng có một người đàn ông vóc dáng vạm vỡ, đang đứng chống hai tay ngang hông. Tôi thấy trên cổ tay anh ta đeo chuỗi tràng hạt của Phật giáo, liền tường hòa chủ động chào hỏi: “Chào chú! Chú tín Phật phải không!” Anh ta nói: “Vâng, sao chị biết?” Tôi nói: “Bởi vì tôi thấy chú đeo chuỗi tràng hạt nhà Phật, gương mặt hiền hậu. Pháp Luân Công mà tôi tu luyện là Pháp môn tu luyện của Phật gia, chúng ta đều thuộc về Phật gia, cùng một mục tiêu tu luyện. Gặp nhau ở đây, chính là nhân duyên từ tiền kiếp!”
Anh ta xúc động đưa hai tay ra bắt lấy tay tôi và nói: “Chị có khó khăn gì, cứ nói với em, em nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp chị.” Tôi nói: “Đất nước chúng ta có hàng trăm triệu người, nhờ luyện Pháp Luân Công tu tâm hướng thiện mà trở nên khỏe mạnh, cảnh giới cao thượng. Pháp Luân Đại Pháp đối với dân tộc, đối với quốc gia có trăm điều lợi mà không có một điều hại. Một quốc gia, một xã hội, nhiều người tốt thì tốt chứ, sao có thể vì có nhiều người tốt mà lại bị cấm đoán? Đây chẳng phải là chính phủ đã sai rồi sao? Vì vậy, tôi mới bỏ lại gia đình và sự nghiệp đến Bắc Kinh giảng chân tướng, hy vọng chính phủ chấm dứt bức hại, trả lại công bằng cho Đại Pháp, trả lại sự trong sạch cho Sư phụ của chúng tôi; để đông đảo người dân hiểu được chân tướng, phân biệt rõ chính tà, đừng hùa theo đám đông, bức hại những đồ đệ Đại Pháp đang đi trên con đường trở thành Thần, mà bước tới vực thẳm đáng sợ. Giang Trạch Dân coi Đại Pháp là kẻ thù, bức hại những người tốt tín phụng Chân-Thiện-Nhẫn, là có tội lớn, kết cục sẽ rất đáng sợ. Mong chú hãy chuyển lời tới ông ta, hy vọng ông ta lập tức chấm dứt mọi cuộc bức hại, điều đó sẽ mang lại lợi ích cho dân tộc.” Anh ta nói: “Em sẽ tìm cách chuyển lời cho ông ấy, chị yên tâm, em sẽ cố gắng hết sức.”
Nhìn thấy cảnh tượng thiêng liêng bên trong bức tường cao
Sau đó, tôi bị đưa về địa phương và bị giam giữ phi pháp trong trại tạm giam. Ở đây giam giữ hơn 20 đồng tu, chúng tôi cùng nhau học Pháp, luyện công, chia sẻ giao lưu, cùng nhau đề cao. Mỗi buổi sáng, đều có những phạm nhân bình thường đã minh bạch chân tướng gọi: “Người này người kia ơi, đến giờ luyện công tập thể rồi!”
Một hôm, toàn thể đồng tu chúng tôi đột nhiên bị tập trung ở trong sảnh lớn, họ gọi đến một nhóm người bị lừa gạt mà đi đến tà ngộ, mưu đồ thực hiện “chuyển hóa” đối với chúng tôi. Chúng tôi kiên tín vào Sư phụ và Đại Pháp, tâm vững như bàn thạch, người này nói vài câu, người kia nói vài câu, tôi cũng nói vài câu, nói khiến họ đỏ mặt tía tai, xấu hổ không nói nên lời, rất nhanh chóng bỏ đi.
Tối hôm đó, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi nhìn thấy trước cổng thành Thiên An Môn ở Bắc Kinh, trên không trung của quảng trường, từ đó hướng lên trên từng hàng từng tầng, xếp những chiếc ghế màu vàng kim, màu nâu, trên mỗi chiếc ghế đều có một sợi dây điện màu vàng kim nối với micro trên khán đài chính của Thiên An Môn. Tôi ngồi trên chiếc ghế đặt trên không trung và thấy: Phía bên phải khán đài chính có một người đàn ông mặc trường bào, hai tay đưa sang phải với nghi thức cung kính, sau đó từ giữa khán đài bước ra. Sư phụ vĩ đại mà hàng trăm triệu đệ tử chúng tôi luôn mong nhớ, từ giữa khán đài bước ra, hai tay Hợp thập chào mọi người: “Chào tất cả mọi người!” Pháp âm này, âm thanh hồng đại này, chấn động toàn bộ quảng trường, chấn động đại khung, sưởi ấm trái tim của hàng trăm triệu đệ tử Đại Pháp. Tôi vừa khóc vừa gọi: “Sư phụ đã trở về! Sư phụ đã trở về rồi!” Từng hàng từng tầng các đồng tu trong khoảng không ấy cũng đồng thời vừa khóc vừa gọi: “Sư phụ đã trở về! Ngài đã trở về rồi!” Tôi nghe thấy, sông ngòi, hồ, biển, núi non trùng điệp, thảo nguyên đại địa, thiên thể thương khung, đều đang hô vang: “Sư phụ đã trở về! Sư phụ đã trở về rồi!” Tôi ngộ ra rằng, chính là Sư phụ đang khích lệ các đệ tử làm đúng rồi! Sư phụ luôn luôn lo lắng cho đệ tử, bảo hộ đệ tử.
Súng đạn đe dọa tâm bất động
Sau đó, tôi bị cưỡng bức lao động hơn 3 năm. Trong trại lao động tà ác, tôi phải chịu đựng bức hại tàn khốc, bảy ngày đêm liên tục không được ngủ hay đánh răng rửa mặt. Nhưng trong tâm tôi có Sư phụ, có Pháp, nên đã rất thản nhiên vượt qua. “Trong thời kỳ dịch SARS”, tà ác gia tăng bức hại, trong số hơn 200 đồng tu lúc bấy giờ, chỉ còn lại hơn 20 đồng tu chưa bị “chuyển hóa”, trong đó có tôi.
Một hôm, lính canh gọi chúng tôi đến phân xưởng, trong phân xưởng có mười mấy cảnh sát vũ trang được trang bị súng máy, súng tiểu liên, súng lục, lựu đạn v.v. Trong loa vang lên một tiếng hét: “Vào vị trí!” Ngay sau đó là tiếng kéo cò súng, tiếng lên đạn. Lúc này, từ ngoài cửa lớn có một phụ nữ bị đẩy mạnh vào, lảo đảo vài bước rồi ngã xuống đất. Đây là một nữ đồng tu, cô ấy là thư ký tư lệnh của một đơn vị bộ đội, vì tu Đại Pháp mà bị bức hại tàn khốc. Mặt cô ấy đầy máu, từ dưới đất từ từ ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn chúng tôi. Cảnh sát vũ trang nói: “Các người đều nhìn thấy rồi chứ, nếu còn không phối hợp, ngoan cố đến cùng, thì đây chính là kết cục của các người!” Nữ đồng tu ấy bị vừa kéo vừa lôi ra khỏi phân xưởng.
Lúc này, tiếng loa phát thanh lại vang lên một mệnh lệnh khác: “Bắt đầu thi hành!” Các cảnh sát vũ trang nhanh chóng bao vây chúng tôi, người nào người nấy đằng đằng sát khí, những nòng súng xám lạnh chĩa thẳng vào những bộ phận chí mạng của mỗi đồng tu. Trong loa điên cuồng gào thét: “Nghe đây, cho các người nửa giờ để suy nghĩ, ai muốn sống thì bước ra. Nếu không, các người sẽ không có ngày mai đâu.”
Chúng tôi tay nắm tay, tâm liền tâm, nhẩm tụng Pháp của Sư phụ:
“Chư vị làm một người tu luyện chân chính, Pháp Luân của chúng tôi [sẽ] bảo hộ chư vị. Gốc của tôi gắn trên vũ trụ, ai có thể động tới chư vị, người ấy có thể động đến tôi; nói thẳng ra, người ấy có thể động đến vũ trụ này.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)
Tôi cảm thấy, trường của chúng tôi vô cùng thuần chính, năng lượng cường đại, xuyên thủng ngàn tầng sương mù, quét sạch khung vũ!
Giằng co suốt nửa giờ đồng hồ, không một ai bước ra. Chúng tôi đã được Sư phụ vĩ đại đẩy đến vị trí rồi, không còn tâm sợ hãi, không còn tư tâm, chỉ có Đại Pháp, chỉ có Sư phụ, chỉ có từ bi và yêu thương. Mỗi đồng tu đều đang nghĩ: Các cảnh sát vũ trang, các vị cũng là những sinh mệnh trân quý vì Pháp mà đến, hy vọng các vị bỏ ác hành thiện, đừng phạm tội với Đại Pháp, lấy công chuộc tội, đắc được sự cứu độ của Đại Pháp, hướng tới tương lai tốt đẹp.
Cảnh sát vũ trang lại gọi chúng tôi đến bàn làm việc, ở đó có đặt sẵn giấy và bút, 20 người mỗi người một tập. Không một ai trong chúng tôi viết một chữ nào, khiến cho âm mưu của tà ác tan thành mây khói.
Nhìn lại quá trình tu luyện chính Pháp 30 năm qua, tôi có những cảm ngộ sau: sự từ bi vĩ đại của Sư phụ không lời nào diễn tả được; Phật ân hạo đãng của Sư phụ không gì báo đáp nổi. Sư phụ luôn luôn bảo hộ đệ tử, điểm hóa cho đệ tử, chịu đựng thống khổ và ma nạn thay cho đệ tử, khích lệ đệ tử chính niệm chính hành. Đệ tử Đại Pháp đối với ai cũng phải từ bi, tất cả chúng sinh đều là đối tượng cần cứu độ. Đệ tử Đại Pháp và nhân viên tà đảng, không phải là quan hệ giữa người bị bức hại và kẻ bức hại, mà là quan hệ giữa những người cứu độ và người được cứu độ. Chỉ cần chúng ta có đủ chính niệm, từ bi thuần chính, thì ác cảnh, kẻ xấu cũng sẽ bị cảm hóa, khôi phục lại lương tri. Giữa các đệ tử Đại Pháp cần phải phóng hạ nhân tâm, xóa bỏ gián cách, hình thành chỉnh thể. Sức mạnh của chỉnh thể là vô hạn, không gì phá nổi, có thể khiến mọi sự bức hại của tà ác tan thành mây khói.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/30/508258.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/10/233964.html



