Tu bỏ tâm oán hận, quả thực là liễu ám hoa minh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc, đồng tu chỉnh lý
[MINH HUỆ 22-03-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp sống ở nông thôn. Tu luyện không có việc gì là nhỏ, một người ngộ tính kém như tôi luôn không vượt qua được những việc vặt vãnh trong gia đình. Ở đây tôi muốn chia sẻ về nguồn gốc tâm oán hận của tôi đối với chồng, cũng như quá trình tu bỏ tâm oán hận này.
Cả đời tôi là một bà nội trợ, suốt ngày quanh quẩn bên bếp núc. Vì cha mẹ tôi cãi vã cả ngày, nên một người sinh ra ở huyện lỵ như tôi chỉ muốn rời nhà càng xa càng tốt, liền lấy chồng ở một vùng nông thôn thuộc thành phố khác. Không ngờ chồng tôi lại là người lười biếng, chơi bời lêu lổng, tôi và ông ấy ba ngày cãi nhau một trận lớn, hai ngày cãi nhau một trận nhỏ, có lúc hai chúng tôi mỗi người cầm một cái xẻng đánh nhau, thường xuyên khiến hàng xóm láng giềng kéo đến xem và can ngăn. Tôi tức giận đến mức sinh ra một thân đầy bệnh, trên mặt cũng chưa từng nở được nụ cười.
Sau khi tu luyện Đại Pháp, thân thể tôi ngày một tốt lên, tôi cũng biết không thể động tay đánh nhau với chồng nữa, cũng không thể nói những lời mắng chửi người khác nữa. Trên bề mặt, so với trước đây tôi đã thay đổi rất nhiều, nhưng hễ nhìn thấy chồng là tôi lại tức giận. Ông ấy thực sự không biết lo liệu cho cuộc sống, hàng ngày không làm việc, không kiếm tiền, khi nào thùng bột mỳ nhà tôi cạn đáy, phải sang nhà hàng xóm mượn bột mỳ trắng để ăn, thì ông ấy mới vừa chửi rủa vừa đi ra ngoài làm việc.
Từ chóp ngực đến vùng bụng dưới của tôi có một luồng khí rất lớn, cứ chạy loạn xạ trong bụng tôi, căng tức rất khó chịu. Tôi chia sẻ với đồng tu con gái, con gái nói rằng đó là do quan hệ nhân duyên giữa tôi và ba của cháu tạo thành; ba cháu đối xử với tôi như vậy, tôi vẫn phải tìm xem bản thân có nhân tâm nào chưa buông bỏ được. Nhưng tôi hoàn toàn nghe không lọt tai những lời của con gái, tôi nói: Ba con không làm việc, thì đó là lỗi của ông ấy, không liên quan gì đến quan hệ nhân duyên cả, con đi đi, đi về nhà con đi!
Cho đến một hôm, chân tôi đột nhiên không sao bước đi được nữa, không điều khiển được nữa, tôi ý thức được rằng tu luyện của bản thân đã xuất hiện vấn đề lớn rồi. Tôi hướng nội tìm, bản thân mỗi ngày đều học Pháp, dậy sớm luyện công hầu như không bỏ sót, bất kể giá rét hay nóng bức đi giảng chân tướng cũng không ngừng nghỉ, rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu nhỉ? Tôi không tìm ra nguyên nhân.
Sau đó, tình trạng đã biến chứng phát triển đến mức ngồi xổm đi vệ sinh xong thì không đứng dậy được, tôi có chút kinh hãi: Tu tới tu lui sao lại “tu” thành ra thế này? Tôi ngồi trên giường hợp thập, nói với Sư phụ: Sư phụ, con sai rồi! Nhất định là con sai rồi! Sau khi nhận lỗi với Sư phụ, tôi liền khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa, cổ họng cũng khó chịu, ho khạc đờm, dùng hết mấy cuộn giấy vệ sinh. Tôi biết là Sư phụ đang giúp tôi thanh lý những vật chất bất hảo trong thân thể.
Tôi tĩnh tâm lại, rà soát lại từng chút từng chút một giữa tôi và chồng trong bao nhiêu năm qua, phát hiện ra rằng tâm oán hận đã tồn tại trường kỳ trong trường không gian của tôi. Lấy vài ví dụ: Khi con còn nhỏ, tôi phải phẫu thuật lao cột sống thắt lưng, không làm được việc nặng. Lúc cần đổ thùng nước gạo trong bếp, thì chồng tôi lại bỏ đi chơi, nếu tôi không đổ thì không nấu cơm được. Cho dù có khó chịu thế nào, đi ba bước dừng hai bước, tôi cũng phải đi đổ, tôi liền tức giận. Mùa đông nhóm lò đốt than, cần phải trộn đất với nước. Đến lúc cần tiếp lửa thì lại hết than, nếu không trộn than thì lửa sẽ tắt, không những không nấu được cơm, mà lò sưởi cũng không còn, con lại phải chịu rét. Lúc này, chồng tôi lại bỏ đi chơi. Giữa mùa đông giá rét không thể để con bị lạnh được, cho con bú xong, cho dù khó chịu thế nào, tôi cũng phải nhanh chóng đi trộn than. Đợi đến khi làm xong mọi việc, cơm cũng nấu xong, chồng tôi mới cười híp mắt trở về. Đồ đạc bày ngay trước mắt, ông ấy cũng không nhìn thấy, phải hỏi tôi ở đâu. Sáng sớm, tôi ra đồng làm việc, con ngủ ở nhà, tôi lo con tỉnh dậy không thấy ai ở nhà sẽ khóc không ngừng. Lúc này, ông ấy không hút thuốc thì cũng đi nói chuyện phiếm với người khác. Mỗi ngày những việc như vậy cứ lặp đi lặp lại. Cứ như vậy, sự oán hận của tôi, từng chút một, từng ngày một tích tụ ngày càng nhiều.
Vì chồng tôi không có công việc cố định, nên mỗi ngày tôi cứ nhìn ông ấy lượn lờ trước mắt. Mỗi ngày, ngoài việc ra ngoài giảng chân tướng, khi về nhà, tôi lại sống trong sự oán hận, khiến tâm oán hận hình thành một loại vật chất bất hảo rất ngoan cố trong trường không gian của tôi, trở thành một phần trong cuộc sống thường ngày của tôi, nghiêm trọng đến mức tôi không còn ý thức được sự tồn tại của nó nữa, hơn nữa còn không ngừng gia cường nó, nuôi dưỡng nó lớn lên, hình thành nên quan niệm hậu thiên của bản thân, hình thành nên định kiến cố hữu đối với chồng. Chính vì sự tồn tại của tâm oán hận này, đã che mắt tôi, khiến tôi không nhìn thấy ưu điểm của chồng, luôn dùng tư duy phụ diện mà nhìn ông ấy.
Sau khi minh bạch điểm này, tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy những gì con gái nói trước đây đều đúng. Đứng từ cơ điểm của Pháp, quan hệ giữa hai chúng tôi chính là do nhân duyên tạo thành, không phải là vô duyên vô cớ. Tâm oán hận này không phải là tôi, tôi không cần nó, không thừa nhận nó là tôi nữa. Tôi phải tu bỏ nó, đồng thời phát chính niệm thanh trừ loại vật chất bất hảo, linh thể do tâm oán hận mang theo trong trường không gian của bản thân, khiến nó bị giải thể, thanh trừ, diệt tận.
Nhân tâm đã tìm thấy rồi, những vật chất bất hảo cũng dần dần bị trừ bỏ theo việc tôi không ngừng phát chính niệm. Nhìn lại chồng, tôi phát hiện ông ấy có rất nhiều ưu điểm. Chồng tôi rất lương thiện, làm ăn buôn bán không tính toán với người khác, trọng nghĩa khinh tài; ông ấy có nhiều bạn bè, chưa từng ức hiếp ai. Khi tôi và con gái đối mặt với cuộc bức hại, ông ấy chưa từng nói lời nào ngăn cản chúng tôi tu luyện, mà còn chủ động bảo vệ chúng tôi, bảo vệ sách Đại Pháp. Đồng tu đến nhà, ông ấy còn tiếp đón nhiệt tình hơn cả tôi. Trong làng có việc gì nhắm vào bức hại Pháp Luân Công, ông ấy đều đứng ra gánh vác, nói có việc gì thì cứ tìm ông ấy. Khi con gái bị giam trong lớp tẩy não, chồng tôi đã năm lần bảy lượt chủ động tìm cảnh sát nói chuyện, nói rằng: Động đến con gái tôi một chút cũng không được; con gái không “chuyển hóa”, chồng tôi cũng chưa từng hùa theo lời cảnh sát, còn trực tiếp nói với cảnh sát rằng Trung Cộng tồi tệ ra sao, cảnh sát cũng phải khách sáo với ông ấy và không làm gì được. Tôi ra ngoài giảng chân tướng cứu người, ông ấy chưa từng ngăn cản tôi, chỉ nhắc tôi chú ý an toàn. Sau này, tôi mới biết thực ra ông ấy cũng đang phải chịu áp lực, chồng tôi từng nói: Trong nhà có một quả bom hẹn giờ, mà bộ đếm thời gian lại nằm trong tay người khác. Dù ông ấy nói vậy, nhưng nhà tôi người ra người vào, ông ấy vẫn luôn tươi cười chào đón. Trong thời kỳ bức hại nghiêm trọng như vậy, những việc chồng tôi làm thực sự đáng được khen ngợi.
Cổ nhân xưa có câu: “Tử sinh hữu mệnh, phú quý tại thiên”. Là do tôi quá muốn có một cuộc sống sung sướng, luôn không biết đủ, mới dẫn đến việc tôi coi thường chồng, oán hận chồng.
Quan niệm đã được trừ bỏ, quả thực là liễu ám hoa minh hựu nhất thôn; vật chất căng tức ở chóp ngực tôi đang dần dần được thanh trừ, đến nay cơ bản không còn cảm giác căng tức nữa, chân cũng bình thường lại rồi, giống như trước đây. Sư phụ giảng:
“Môn Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi tiến bộ tương đối nhanh; chỉ cần chư vị đề cao tâm tính, thì đột phá từng tầng đều rất nhanh.” (“Chuyển Pháp Luân”)
Quả thực là như vậy, từ khi tôi ý thức được tâm oán hận, nỗ lực hướng nội tìm, những vật chất oán hận tích tụ mấy chục năm qua đang dần dần được thanh trừ, thân thể liền xuất hiện những biến hóa rõ rệt.
Hiện tại, khi đối diện với chồng tôi, đã có thể nói cười vui vẻ, thái độ cũng hòa ái hơn. Chồng tôi cũng thay đổi rồi, nói chuyện với tôi không còn lớn tiếng la hét nữa. Tôi và chồng đã đánh nhau mấy chục năm, dưới sự chỉ đạo của Pháp lý Đại Pháp, mâu thuẫn đã triệt để biến mất, chúng tôi đã có một cuộc sống bình yên và hòa thuận.
Con xin cảm tạ Sư phụ!
(Phụ trách biên tập: Đường Nghị)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/507996.html



