Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 02-04-2026] Tôi làm giúp việc theo giờ cho bà Lộ, một cụ bà 80 tuổi, đến nay đã gần ba năm. Năm ngoái, tôi tạm nghỉ việc để hỗ trợ con trai ôn thi cao học. Bà ấy hy vọng tôi sẽ quay lại làm việc sau khi kỳ thi kết thúc và thậm chí còn đề nghị tăng lương. Bà liên tục nói với tôi: “Tôi không bao giờ có thể tìm được ai tốt như cô.”

Vào ngày thi cuối cùng, bà Lộ gọi cho tôi vào buổi sáng để hỏi xem tôi có thể đưa bà đến bệnh viện không vì bà cảm thấy không khỏe. Tôi nhẹ nhàng nhắc bà rằng con trai tôi có lịch thi và tôi cần nấu bữa trưa cho con trai: “Nếu đưa bà đến bệnh viện, cháu e rằng sẽ không về kịp, điều này có thể ảnh hưởng đến bài thi của con trai cháu. Bà có thể nhờ con đưa đi được không ạ?” Bà xin lỗi vì đã không nhớ hôm nay là ngày thi và xác nhận rằng bà sẽ gọi cho con trai mình.

Tối hôm đó, tôi gọi lại để hỏi thăm tình hình, bà cho biết mình bị đột quỵ và may mắn đã nhập viện kịp thời. Mặc dù tình trạng đã ổn định và vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng bà vẫn phải ở lại bệnh viện để theo dõi. Tôi nói với bà rằng tôi sẽ sớm đến thăm bà ở bệnh viện và nhắc bà niệm hai câu chân ngôn cát tường “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Mối duyên tiền định với bà Lộ

Trong thời gian làm việc tại nhà bà Lộ, tôi thường chia sẻ với bà về những tác dụng kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp và chân tướng về pháp môn này. Bà cũng tán thành. Bà nói với tôi rằng bà không biết Đại Pháp tuyệt vời như thế nào cho đến khi dành ba năm qua ở cùng tôi, điều này đã thay đổi hoàn toàn thế giới quan và góc nhìn của bà về Đại Pháp. Bà thường xuyên bày tỏ mong muốn trở thành một người tốt và hứng thú với việc học các bài công pháp. Bà đã bắt đầu đọc lần thứ hai cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp.

Các thành viên trong gia đình bà Lộ đều có học vấn cao. Con trai và con dâu bà là giáo sư, còn con gái bà sống ở Singapore cùng chồng, một quan chức cấp cao trong chính phủ. Ban đầu, họ biết rất ít về Pháp Luân Đại Pháp và ngần ngại thảo luận về chủ đề này vì sợ sự kiểm soát của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Khi mới bắt đầu làm việc cho bà, tôi tự nhủ: “Chính mối duyên tiền định đã đưa chúng tôi đến với nhau. Mình phải giữ vững tiêu chuẩn cao của một đệ tử Đại Pháp. Nhiệm vụ của mình không chỉ là giữ cho ngôi nhà sạch sẽ, mà còn phải để cả gia đình bà thấy được sự vĩ đại của Đại Pháp và được Đại Pháp cứu độ.”

Nhiệm vụ của tôi bao gồm dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa ăn. Tôi coi nhà của bà Lộ như nhà của mình và không bao giờ làm việc qua loa. Tôi chủ động tìm cách cải thiện môi trường sống của bà, bao gồm việc lau dọn căn bếp cho đến khi sáng bóng, dán giấy dán tường mới và sơn lại tường cùng trần nhà. Bốn giờ làm việc vào buổi sáng của tôi rất vất vả, nhưng tôi không bao giờ phàn nàn.

Tôi đối xử với bà Lộ như người nhà. Bất cứ khi nào có đồ ăn ngon, quần áo hay đồ dùng sinh hoạt tốt, tôi luôn chia sẻ với bà. Bà thường cảm động đến rơi nước mắt. “Ngay cả con ruột của tôi cũng không chu đáo bằng cô. Tôi thật may mắn khi gặp được cô khi đã ở tuổi ngoài 80.” Bà khen ngợi tôi với tất cả những người bà gặp.

Khi các con của bà đến thăm, họ rất cảm động khi thấy tôi chủ động đảm nhận cả những việc nằm ngoài phạm vi công việc. Họ thường tìm cách đưa thêm tiền cho tôi, nhưng tôi lịch sự từ chối. “Pháp Luân Đại Pháp dạy tôi phải tử tế với mọi người và luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi chỉ đơn giản là làm những gì một người tu luyện nên làm. Tôi vẫn còn cách rất xa mới đạt được mọi yêu cầu của một đệ tử Đại Pháp.” Họ đáp lại: “Cô thật tuyệt vời. Chúng tôi thực sự biết ơn vì tất cả những gì cô đã làm cho gia đình chúng tôi.” Cháu trai của bà Lộ thậm chí còn nói với tôi: “Xin hãy đối xử tốt với dì ấy. Dì ấy thực sự là một người phi thường.” Sau khi tạo dựng được lòng tin với họ, tôi đã chia sẻ những chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp. Họ tin những gì tôi nói và cuối cùng đã đồng ý thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó.

Con gái bà Lộ cùng chồng từ Singapore về thăm mẹ hai lần mỗi năm. Vì khi còn trẻ bà Lộ trọng nam khinh nữ, bà đã gửi con gái đến sống với mẹ chồng ở tỉnh Sơn Đông, điều này làm rạn nứt mối quan hệ của họ. Bà Lộ rất buồn và phàn nàn với tôi về con gái mình, trong khi con gái bà cũng tâm sự rằng bà Lộ chưa bao giờ bù đắp cho sự thiếu thốn tình thương trong những năm tuổi thơ của cô. Bà Lộ không bao giờ mua bất kỳ món ngon đặc biệt nào khi con gái đến thăm, nhưng lại luôn mua cho con trai. Để giúp họ, tôi bắt đầu đưa bà Lộ đi mua những món ngon khi con gái về thăm nhà. Sau đó, tôi nấu những bữa ăn hợp khẩu vị của họ. Sau một bữa tối đặc biệt, con gái bà Lộ ôm tôi, rơi nước mắt và nói: “Trước đây ở trong chính ngôi nhà này, cháu chưa bao giờ được quan tâm và đối xử tốt như vậy. Cảm ơn cô.” Mối quan hệ giữa hai mẹ con sau đó ngày càng trở nên hòa hợp. Cả hai đều biết ơn và nói với tôi rằng căn nhà này thực sự biến thành một tổ ấm kể từ khi tôi đến đây. Bà Lộ thường tự nhắc nhở bản thân phải kiên nhẫn và tử tế, không còn đối xử với con gái bằng sự oán giận như trước nữa.

Buông bỏ chấp trước và vô tư giúp đỡ bà Lộ

Tôi đã dự định nghỉ việc sau khi con trai thi xong và dành nhiều thời gian hơn cho việc tu luyện. Trong khi đó, tiệm làm tóc của chồng tôi trở nên vô cùng bận rộn trước dịp Tết truyền thống, và tôi đã đồng ý phụ giúp anh ấy. Tuy nhiên, vấn đề sức khỏe đột ngột của bà Lộ khiến tôi không kịp chuẩn bị. Biết kế hoạch của tôi, bà rất ngại khi yêu cầu tôi ở lại, nhưng bà không thể kịp thời tìm được người chăm sóc phù hợp. Con trai bà cũng ngần ngại nhờ tôi giúp đỡ, mặc dù anh ấy có lịch giảng dạy tại một trường đại học ở tỉnh khác không thể hoãn lại.

Là một đệ tử Đại Pháp, tôi tự nhắc nhở bản thân rằng mình phải luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi không nên đứng nhìn hai mẹ con họ lâm vào cảnh khó khăn. Sự giúp đỡ của tôi sẽ là cách hiệu quả nhất để mang lại sự an tâm cho cả hai. Thành thật mà nói, tôi thực sự không muốn tiếp tục công việc này nữa. Mặc dù tôi làm khá tốt, nhưng luôn có một cảm giác vương vấn rằng công việc này thấp kém. Nhưng khi thực sự hướng nội, tôi nhận ra rằng mình cần phải buông bỏ chấp trước vào danh tiếng và địa vị cá nhân. Ngoài ra, việc tôi muốn giúp đỡ chồng cũng phản ánh chấp trước vào lợi ích cá nhân và tình, đây cũng là những điều mà tôi cần phải trừ bỏ.

Khi đã suy nghĩ thấu đáo, tôi lập tức gọi cho bà Lộ và nói rằng tôi sẽ giúp bà sau khi bà xuất viện. Bà vui mừng đến rơi nước mắt. Khi tôi đến thăm bà vào ngày hôm sau ở bệnh viện, bà nắm chặt tay tôi và nói: “Cô thực sự đã giúp tôi một việc rất lớn. Mấy ngày qua tôi đã rất lo lắng.” Khi con trai bà nghe điều này, anh ấy nói: “Tôi luôn biết rằng Pháp Luân Đại Pháp hảo, nhưng tôi chưa bao giờ nhận ra các học viên lại tuyệt vời đến vậy. Tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi Pháp Luân Đại Pháp.” Bà Lộ sau đó nói: “Cô thực sự đã làm cảm động một vị giáo sư đại học.”

Trong thời gian bà nằm viện, ngày nào tôi cũng mang thức ăn đến cho bà và con trai, bao gồm bánh bao, sủi cảo và mì, tôi không bao giờ nấu lặp lại món ăn nào. Con trai bà rất biết ơn và luôn nói rằng họ có thể gọi đồ ăn ngoài để tôi đỡ vất vả. Tôi cảm thấy những bữa ăn bổ dưỡng sẽ giúp bà Lộ hồi phục, nên tôi vẫn tiếp tục nấu. Tôi cũng mang khoai lang nướng đến chia sẻ với các bệnh nhân khác trong phòng. Họ rất biết ơn. Xuất phát từ lòng từ bi, tôi thực sự muốn nói với họ chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, nhưng với quá nhiều người trong phòng, bao gồm bốn bệnh nhân và người nhà chăm sóc, tôi không biết phải bắt đầu như thế nào.

Một ngày nọ, khi tôi đến bệnh viện, một bệnh nhân trong phòng chuẩn bị xuất viện. Tôi sốt sắng nói với cô ấy rằng có một điều quan trọng muốn chia sẻ. Bà Lộ nhanh chóng xen vào: “Tôi biết chính xác cô muốn nói gì. Tối qua, tôi đã bảo mọi người hãy nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’ Bây giờ tất cả họ đều biết rồi. Tôi cũng kể cho họ nghe các đệ tử Đại Pháp tuyệt vời như thế nào và tôi đã hồi phục nhanh chóng ra sao nhờ niệm câu chân ngôn đó. Tất cả họ đều đánh giá cao cô và bảo tôi nhất định phải chính thức nhận cô làm con gái nuôi. Và con trai tôi chắc chắn muốn nhận cô làm em gái.”

Tôi rất xúc động khi thấy họ có nhận thức tích cực về Đại Pháp và nghe bà Lộ nói những lời chân thành như vậy. Tuy nhiên, tôi cảm thấy tiếc cho một bệnh nhân từng tu luyện Đại Pháp nhưng sau đó đã chuyển sang Phật giáo. Con gái bà ấy kể rằng họ từng có một bức ảnh của Sư phụ Lý trong nhà. Do hạn chế về thời gian và địa điểm, tôi không thể có một cuộc trò chuyện tử tế với bà ấy. Tôi cảm thấy vô cùng thương xót cho sinh mệnh trân quý này.

Kết quả tốt đẹp

Sau khi bà Lộ xuất viện, tôi đến nhà bà sớm hơn và ở lại muộn hơn bình thường để đảm bảo rằng bà đã hoàn toàn bình phục trước khi tôi quay lại lịch trình bình thường. Tôi thậm chí còn nấu bữa tối cho bà trong tuần đầu tiên. Bà đã tăng lương cho tôi thêm 200 nhân dân tệ, tôi nhận lấy với lương tâm thanh thản, vì đó là sự đền bù xứng đáng cho công việc làm thêm của tôi.

Gần đây, khối lượng công việc đã giảm bớt. Điểm thi của con trai tôi cao hơn 50 điểm so với yêu cầu tối thiểu. Cháu hiện đang chờ vòng phỏng vấn thứ hai, còn vài tháng nữa mới diễn ra. Bà Lộ khuyến khích tôi về nhà sớm để ở bên cháu và nấu ăn cho cháu. Bà cũng bắt đầu học nấu ăn và đọc một bài giảng trong Chuyển Pháp Luân gần như mỗi ngày. Bà đã được thụ ích vô cùng to lớn từ Đại Pháp.

Sau khi khối lượng công việc của tôi giảm xuống, tôi cảm thấy số tiền lương của mình kiếm được quá dễ dàng. Để cân bằng điều này, tôi thường xuyên mua cho bà Lộ những loại trái cây và đồ ăn vặt mà bà thích. Khi con trai bà trở về sau chuyến đi, anh ấy đã bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. “Cô thực sự đã giúp tôi một việc quan trọng và trút bỏ được một gánh nặng lớn.” Tôi nói với anh ấy: “Thực sự không có gì đâu anh. Tôi chỉ đơn giản là làm những gì một đệ tử Đại Pháp nên làm. Tôi vẫn còn một chặng đường dài phía trước để đạt được các yêu cầu của một đệ tử Đại Pháp.”

Anh ấy nhìn tôi với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Mắt tôi ngấn lệ vì biết ơn Sư phụ từ bi của chúng ta. Cảm tạ Sư phụ đã tịnh hóa con bằng Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp. Cảm tạ Sư phụ đã liên tục nâng đỡ và cải biến con thành một đệ tử Đại Pháp chân chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/2/508378.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/13/234092.html