Được mất chốn nhân sinh vốn là mộng, tu tâm cứu người mới là chân
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 27-04-2026]
Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp ở vùng nông thôn, năm nay 72 tuổi. Gia đình tôi có một điểm sản xuất tài liệu quy mô nhỏ, ngoài việc cung cấp tài liệu của tờ tuần san cho các đồng tu xung quanh, bản thân tôi cũng tranh thủ thời gian đi phát tài liệu. Chồng tôi nhận thầu vườn cây ăn trái của thôn. Những lúc công việc bận rộn, ông ấy thuê người làm nên cũng không cần tôi phụ giúp. Có thể nói, ông khá ủng hộ việc tôi làm những công việc liên quan đến Đại Pháp. Các đồng tu đến nhà, những khi tôi không có ở nhà thì ông ấy lo cơm nước tiếp đãi. Vì ngoài những việc của Đại Pháp, tôi hầu như không có việc gì khác, nên các đồng tu thường nói tôi là một người tu luyện chuyên tâm, toàn thời gian. Trong sinh hoạt hàng ngày, tôi sống khá giản dị, rất ít khi chi tiêu. Ngay cả khi còn trẻ đi làm, tiền lương hàng tháng tôi cũng tự nguyện giao hết cho chồng giữ. Từ trước đến nay, tôi chưa từng quản lý tiền bạc; mỗi khi cần mua thứ gì thì đều xin tiền chồng. Chồng tôi cũng rất rộng rãi với tôi, tôi xin một thì ông đưa ba. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ tiêu xài phung phí; tiền mua sắm còn dư bao nhiêu, tôi đều trả lại đầy đủ. Dường như tiền bạc đối với tôi chẳng có mấy khái niệm hay sức hấp dẫn.
Ấy vậy mà, một người như tôi giờ đây lại rơi vào vòng vây của đồng tiền, bị nó ràng buộc, thậm chí còn bắt đầu tính toán, bận tâm và xoay xở đủ điều vì tiền.
Tiền của bất ngờ ập đến rồi lại vụt mất
Sau khi nghỉ hưu, chồng tôi nhận thầu một mảnh đất của thôn để canh tác. Lúc đó, tuy tôi không đồng ý, nhưng cũng không phản đối quá quyết liệt. Mỗi người có số phận riêng, cứ thuận theo tự nhiên vậy. Ông trồng cây óc chó, đầu tư không ít tiền, mỗi năm còn phải nộp cho thôn 10.000 nhân dân tệ tiền thuê đất. Khi vườn óc chó vừa bắt đầu cho thu hoạch, chưa được một năm thì giá óc chó sụt giảm. Đúng vào năm đó, tuyến đường cao tốc sắp xây dựng đi qua khu đất của ông, nên ông được bồi thường 550.000 nhân dân tệ; ngoài ra, phần đất của gia đình bị thu hồi cũng được bồi thường thêm 80.000 nhân dân tệ. Đối với người dân nông thôn chúng tôi, số tiền hơn sáu trăm nghìn tệ này, không chỉ vào thời điểm đó mà ngay cả bây giờ cũng là một khoản thu nhập rất lớn. Thế nhưng, chồng tôi chỉ đưa cho tôi 1.000 nhân dân tệ. Tôi nghĩ mình là người tu luyện, cũng chẳng có nhu cầu chi tiêu gì, nên không quá bận tâm.
Sau đó, chồng tôi nói rằng theo chính sách thì việc bồi thường không công bằng, lẽ ra ông phải được nhận nhiều hơn; số tiền bồi thường của ông đã bị những cán bộ trong thôn cắt xén. Vì vậy, ông quyết định kiện ban lãnh đạo thôn ra tòa. Trong xã hội do tà đảng cầm quyền như hiện nay, quan chức thường bao che cho nhau. Thế nhưng, chồng tôi không tin điều đó, mà vẫn tin tưởng vào pháp luật của nhà nước và quyết theo đuổi vụ kiện. Kết quả, phía thôn đã sử dụng nhân chứng giả để làm chứng, và ông thua kiện. Không cam tâm, ông tiếp tục kháng cáo, nhưng lại thua thêm một lần nữa. Mấy năm theo đuổi kiện tụng, cộng với số tiền đầu tư vào vườn cây, đã tiêu sạch toàn bộ khoản tiền bồi thường, thậm chí còn mắc thêm rất nhiều khoản nợ bên ngoài, phần lớn những khoản nợ ấy là tiền vay nặng lãi.
Từ một người chưa từng quản lý gia đình, tôi bắt đầu lo toan tiền bạc
Trước đây, chồng tôi thường xuyên bôn ba bên ngoài, rất ít khi ở nhà. Về sau, ông hay trở về nhà hơn, nhưng hầu như không nói năng gì, cả người uể oải, ủ rũ như cây cỏ bị sương giá làm héo rũ. Dưới sự gặng hỏi của tôi, cuối cùng ông cũng nói ra sự thật. Ông bảo rằng có người đang đòi tiền gấp, ông không xoay xở được, muốn nhờ những người bên phía tôi (các đồng tu) giúp đỡ, có thể trả thêm một ít tiền lãi. Khi ấy, tôi nghĩ rằng dù sao ông ấy cũng chỉ là một người thường, hai năm gần đây, ông đã phải gánh chịu quá nhiều đả kích và áp lực khó có thể tưởng tượng nổi. Sai lầm không thể hoàn toàn đổ lên đầu ông; chủ yếu là do sự tham nhũng, đen tối và mất hết lương tri của tà đảng Trung Cộng. Chồng tôi vẫn tin rằng Đại Pháp là tốt. Là vợ của ông, khi ông gặp hoạn nạn, tôi nên cùng ông gánh vác. Tôi là người tu luyện, không mong được cùng ông hưởng cuộc sống giàu sang, nhưng nên cùng ông chia sẻ những lúc khó khăn, hoạn nạn.
Tôi không hề oán trách, mà bắt đầu lo liệu việc vay tiền từ người thân và bạn bè. Khi các đồng tu biết tôi gặp khó khăn, họ chủ động mang tiền đến giúp, còn nói rằng không cần viết giấy vay nợ. Lòng thiện lương của các đồng tu đã khiến tôi cảm động đến rơi nước mắt. Trong Đại Pháp không có quy định về việc vay mượn tiền bạc; đây là chuyện sinh hoạt của người thường, nên tôi vẫn làm theo cách thức thông thường: viết giấy vay nợ, ghi rõ tiền lãi, ký tên và ghi ngày tháng; đối với những đồng tu mà việc hoàn trả bị chậm, tôi cũng giải thích rõ thời gian sẽ thanh toán. Tại đây, tôi chân thành cảm ơn các đồng tu đã giúp đỡ tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Tôi phải nhanh chóng trả hết các khoản nợ đã vay. Vì thế, một người trước nay chưa từng quản lý việc nhà như tôi cũng bắt đầu quán xuyến chi tiêu và tính toán tài chính gia đình. Nguồn thu của gia đình gồm lương hưu của chồng và khoản trợ cấp an sinh xã hội của tôi, tổng cộng hơn 2.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Tôi bắt đầu quản lý số tiền này, trước hết là bảo đảm mỗi năm có thể trả được hơn 20.000 nhân dân tệ tiền nợ. Tiếp đó, chúng tôi thực hành tiết kiệm tối đa trong sinh hoạt. Có lẽ nhiều người khó tin, nhưng hầu như mỗi tháng chúng tôi không phải tiêu một đồng nào cho chi tiêu thường ngày: không mua rau, không mua sắm. Bữa ăn rất đạm bạc, thường chỉ là mì trộn với dưa cải chua. Thấy cuộc sống của chúng tôi quá thiếu thốn, có đồng tu mang rau tự trồng ở nhà đến cho. Nhưng nghĩ đến việc mình còn nợ tiền các đồng tu, không biết lấy gì báo đáp, tôi lại đem số rau ấy tặng cho những đồng tu đã cho chúng tôi vay tiền. Có đồng tu đem quần áo, giày dép cũ không còn dùng đến cho chúng tôi. Tôi biết may vá, nên sửa sang, vá víu lại, mặc vào vẫn rất tốt.
Chỉ biết thắt chặt chi tiêu mà không tìm cách tăng thêm nguồn thu thì cũng không ổn. Dù bản thân tôi không tiêu một đồng nào, thì với khoản nợ lớn như vậy, làm sao có thể nhanh chóng bù đắp được? Thời kỳ Chính Pháp đang tiến triển rất nhanh, tâm nguyện cấp thiết muốn sớm trả hết tiền đã vay của các đồng tu có lẽ đã phù hợp với Pháp, nên tôi nảy sinh một ý tưởng. Trước đây, những quả óc chó bị thâm đen ấy thường được xử lý qua loa, bỏ đi hoặc bán rẻ. Tôi bảo chồng chở chúng về nhà. Trong khi nghe các bài chia sẻ kinh nghiệm tu luyện trên Minh Huệ Net, tôi vừa ngồi tách vỏ óc chó, lấy toàn bộ phần nhân bên trong ra. Tuy lớp vỏ lụa của nhân óc chó đã ngả đen, nhưng thực ra chúng chưa hề hư hỏng. Sau đó, tôi mang số nhân óc chó ấy đến cơ sở ép dầu để ép thành dầu óc chó, mua các can dầu về đóng gói rồi đem bán. Vào hai năm đó, giá dầu óc chó còn khá cao, nên việc này cũng mang lại một khoản thu nhập không nhỏ.
Trong lòng tôi luôn giữ một niệm, dù cuộc sống có vất vả, bận rộn hay mệt mỏi đến đâu, cũng không được để ảnh hưởng đến việc thực hiện ba việc của người tu luyện, bởi đó mới là những việc quan trọng thực sự. Máy móc ở điểm sản xuất tài liệu vẫn hoạt động khá ổn định. Việc in tài liệu, chuyển tài liệu, luyện công, học Pháp cá nhân và học Pháp tập thể chưa bao giờ bị chậm trễ hay gián đoạn. Sư phụ đã an bài mọi việc rất chu đáo, dù việc lớn hay việc nhỏ.
Trong quá trình trả nợ, đề cao tâm tính và không quên cứu người
Một hôm, đồng tu nói với tôi rằng có một chủ nhà đang cần tìm người nấu ăn. Trước đó, họ đã thuê vài người nhưng không ai làm lâu dài, làm được vài ngày rồi nghỉ. Đồng tu bảo tôi: “Chị đến nấu ăn đi, ngày mai bắt đầu. Chỉ cần lo hai bữa ăn, mỗi tháng được 1.000 nhân dân tệ”. Lúc đó tôi nghĩ, thời gian làm việc như vậy sẽ không ảnh hưởng đến việc thực hiện ba việc của mình, nên tôi đồng ý.
Nhưng sau đó, có đồng tu nói với tôi rằng trước đây công việc này là nấu ba bữa ăn, lương 2.000 nhân dân tệ; giờ chỉ bớt một bữa mà tiền công lại giảm tới 1.000 nhân dân tệ. Nghe vậy, tâm tôi cũng dao động. Tôi đã không giữ vững tâm tính của mình, thậm chí còn tranh luận với đồng tu giới thiệu công việc này. Sau đó suy nghĩ lại, tôi thấy mình đã sai, nên chủ động xin lỗi đồng tu ấy. Thực ra, công việc của tôi vẫn là nấu ba bữa, bởi buổi chiều tôi thường chuẩn bị luôn bữa sáng cho ngày hôm sau. Người thuê tôi là một người rất tiết kiệm. Tôi luôn cố gắng đặt mình vào vị trí của họ, trao đổi và bàn bạc nhiều hơn. Khi dọn dẹp, tôi thấy nhà bếp, nhà vệ sinh và cửa ra vào đều rất bẩn, nhưng trước khi dùng nhiều nước để lau chùi, tôi đều trao đổi và xin ý kiến chủ nhà, được họ đồng ý rồi mới làm. Khi nấu ăn, tôi căn cứ vào khẩu vị và thói quen của họ: Dầu ăn không được dùng quá nhiều, lúc xào nấu cũng không gây tiếng động quá lớn. Trong mọi việc, dù là những chi tiết nhỏ nhặt nhất, tôi đều cố gắng nghĩ cho người khác trước. Trong quá trình ấy, tâm tính của tôi cũng được đề cao rất nhiều.
Sau đó, nhờ một đồng tu giới thiệu, tôi lại đến phụ việc tại một cửa hàng bán bánh bao. Người ta nói rõ khối lượng công việc và tiền công là 1.000 nhân dân tệ mỗi tháng; nếu làm tốt thì sẽ tính tiếp. Ngày hôm sau, tôi bắt đầu làm việc. Khi đến cửa hàng, chủ quán hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi trả lời đúng tuổi thật của mình. Những công việc bà ấy giao, tôi nhanh chóng hoàn thành. Ngày đầu tiên, mới 11 giờ sáng tôi đã được về nhà. Tôi rất vui vì không làm lỡ thời điểm phát chính niệm lúc 12 giờ trưa. Về sau, tôi làm việc càng nhanh hơn. Hễ hoàn thành công việc là tôi về nhà để làm những việc mà tôi cho là quan trọng hơn trong tu luyện.
Chủ quán hỏi tôi: “Thấy bà làm việc nhanh nhẹn, tháo vát như vậy, về nhà bà còn làm ruộng nữa à?” Tôi đáp: “Tôi còn có những việc quan trọng hơn làm ruộng. Hiện nay đang có những tai họa, thảm họa lớn.” Bà ấy liền hỏi tôi theo tín ngưỡng gì, tôi trả lời là Pháp Luân Công. Bà nói một số điều không hay về môn tập này, nên tôi bắt đầu giảng chân tướng cho bà. Sau đó, tôi mang máy ghi âm đến cho bà nghe các bài kinh văn “Tại sao muốn cứu độ chúng sinh” và “Vì sao có nhân loại”. Vì nơi làm việc chỉ có hai chúng tôi, mỗi khi bà có điều gì chưa hiểu, tôi đều giải thích cho bà. Cuối cùng, sau khi minh bạch chân tướng, bà đã đồng ý thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng. Chủ quán kể rằng trước đây từng có người bỏ tài liệu vào giỏ xe của bà, nhưng bà chưa bao giờ đọc, vì trong đầu chỉ nghĩ đến việc kiếm tiền. Bà còn nói rằng bây giờ ai cũng chỉ biết kiếm tiền. Tôi nói với bà: “Chúng ta không chỉ là kết duyên làm việc kiếm tiền, mà là kết duyên để minh bạch chân tướng.”
Ban đầu, theo thỏa thuận, công việc của tôi chỉ là nhặt rau và gói bánh bao. Sau đó, thấy tôi làm việc nhanh nhẹn, chủ quán lại giao thêm cho tôi cắt thịt gà, rồi cắt rất nhiều mỡ lợn, chuẩn bị các loại gia vị và xào trứng. Dù công việc có tăng thêm bao nhiêu, tôi vẫn luôn vui vẻ làm. Trong tâm tôi nghĩ rằng mình đang làm vì tương lai của sinh mệnh ấy; dù có thêm việc thế nào, tôi cũng phải hoàn thành đúng giờ để còn về nhà.
Chủ quán thường nói một việc phải làm mất một giờ, nhưng tôi chỉ mất nửa giờ là xong. Sau này, cháu gái tôi nói: “Bà ơi, lúc đầu người ta đâu có nói là phải làm nhiều việc như thế. Bà nên bảo họ tăng lương cho bà.” Tôi nói với cháu rằng bà đang chứng thực Pháp, chúng ta phải cố gắng trở thành người tốt hơn người bình thường, chứ không chỉ vì kiếm tiền, nên bà không đòi tăng lương. Cháu gái tôi cũng biết Đại Pháp là tốt, nên từ đó không nhắc đến chuyện tăng lương nữa.
Tôi đến phụ việc ở đây vì chồng của chủ quán đi làm ăn xa, có công việc với mức lương 8.000 nhân dân tệ một tháng. Sau này, chồng bà ấy trở về, tôi cảm thấy mối nhân duyên giữa chúng tôi đã trọn vẹn. Tôi cũng giảng chân tướng với chồng bà ấy, giúp ông làm tam thoái, sau đó, tôi xin nghỉ việc. Hai vợ chồng họ nhiều lần giữ tôi ở lại, nhưng tôi cảm thấy sứ mệnh của mình ở đó đã hoàn thành, đến lúc nên rời đi. Hơn nữa, các khoản nợ của tôi cũng sắp được trả hết. Tôi còn có sứ mệnh lớn lao hơn cần tiếp tục hoàn thành.
Tiền tài đến thì thản nhiên đón nhận, tiền tài mất đi cũng bình thản đối diện
Việc tôi có thể bình thản khi một khoản tiền lớn bất ngờ đến với mình, và cũng có thể ung dung đón nhận khi nó mất đi, là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Đối với một người thường, điều này rất khó thực hiện được; đó chính là sức mạnh mà Phật Pháp mang lại. Mấy năm qua, tuy cuộc sống của tôi khá thanh đạm, vất vả, nhưng tinh thần tôi luôn phấn chấn, lúc nào cũng vui vẻ, lạc quan, bởi trong lòng tôi có Pháp. Tại đây, đệ tử xin khấu đầu cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các đồng tu.
(Chịu trách nhiệm biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/27/507818.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/3/234567.html



