Dùng một tấm lòng từ bi để giảng chân tướng cứu chúng sinh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Liêu Ninh
[MINH HUỆ 19-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 2006, năm nay đã gần 70 tuổi. Mỗi buổi sáng tôi đều phải học một bài giảng Pháp rồi mới ra ngoài giảng chân tướng, có lúc đi cùng đồng tu, có lúc tự đi một mình. Bất kể giá rét hay nắng nóng, tôi đều kiên trì đi khắp đường lớn ngõ nhỏ để tìm người hữu duyên, mỗi lần đi là hai, ba tiếng đồng hồ. Gặp người hữu duyên tôi sẽ chủ động bắt chuyện rồi giảng chân tướng cho họ nghe. Dưới đây là vài câu chuyện tu luyện của tôi khi giảng chân tướng trực tiếp xin được chia sẻ cùng các đồng tu.
Một hôm, ở bên đường tôi gặp một người phụ nữ. Xe đẩy nhỏ của bà ấy chất đầy rau, trên bậc thềm còn có một túi trứng gà. Tôi mỉm cười nói: “Chị mang không nổi nữa à? Chị đi hướng nào? Để tôi giúp cho!” Bà ấy vui vẻ đáp: “May quá”, rồi đưa túi trứng cho tôi cầm. Vừa đi bà vừa nói: “Chị thật tốt, chị thật tốt”. Tôi nói: “Tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Pháp Luân Công là Pháp môn tu luyện của Phật gia”. Vì đường đi khá xa nên tôi giảng rất đầy đủ về chân tướng Đại Pháp, còn nói về tam thoái để được bình an, bảo bà nhớ rằng: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Bà ấy đã thoái xuất khỏi các tổ chức đoàn và đội của Trung Cộng. Lúc ấy cũng vừa đến gần nhà bà. Bà vui vẻ liên tục nói: “Tôi phải học theo chị, cảm ơn đại tỷ, cảm ơn đại tỷ”. Tôi nói: “Chị hãy cảm ơn Sư phụ Đại Pháp của chúng tôi”. Bà đáp: “Cảm ơn Sư phụ Đại Pháp, cũng phải cảm ơn chị nữa”.
Có một lần, tại bến xe tôi giảng chân tướng cho một người phụ nữ đang chờ xe. Tuy cô ấy đang nhìn điện thoại nhưng đều nghe hết những gì tôi nói. Tôi bảo cô ấy hãy nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Cô đáp: “Được!” Cô ấy đồng ý tam thoái, tôi đặt cho cô một hóa danh là “Việc Gì Cũng Thuận”. Cô vui vẻ nói: “Cảm ơn bác”.
Có một lần khác, sau khi chào hỏi một người đàn ông bên đường, tôi nói: “Đại ca, chúc anh bình an, xin hãy nhớ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, để tránh ôn dịch, được bình an”. Ông ấy nói được. Sau đó tôi tiếp tục giảng chân tướng Đại Pháp, ông đều tin cả. Cuối cùng khi tôi đặt cho ông một hóa danh, ông rất vui vẻ và thoái xuất khỏi đảng, đoàn, đội. Lúc chia tay tôi mỉm cười nói: “Đại ca, tên của anh là…” Ông liền nhanh nhảu đáp: “Tôi tên là Vu Đa Phúc” (hóa danh tôi đặt cho ông).
Một hôm trời mưa, tôi cầm ô đi tìm người hữu duyên. Đi mãi rồi tới một bến xe buýt, có vài người đang chờ xe. Tôi thấy một người đàn ông đứng vịn hai tay vào lan can ven đường. Tôi nói: “Đại ca, anh đang đợi xe à?” Ông đáp: “Đúng vậy”. Sau đó tôi bảo ông hãy nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Không những ông không nghe mà còn nói: “Hảo cái gì mà hảo? Ai trả lương cho bà?” Rồi ông quay lại nói với những người khác: “Bà ấy luyện Pháp Luân Công đấy, đang muốn truyền bá thông tin”. Lúc đó bên cạnh ông có một người đàn ông khác xách rau bằng hai tay. Ông ấy nhìn người kia rồi quay sang nhìn tôi. Tôi mỉm cười nói với ông: “Tôi nói điều tốt cho ông ấy mà ông ấy không muốn nghe”. Thế là chúng tôi tự nhiên bắt chuyện được với nhau. Tôi nói: “Lão đệ, xin hãy nhớ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’”. Không ngờ ông ấy lớn tiếng hô lên: “Được! Pháp Luân Đại Pháp chính là tốt!” Đồng thời ông còn nhìn sang người đàn ông đang vịn lan can kia. Còn người kia thì giống như quả cà héo, cúi gằm đầu xuống. Tôi nói: “Tam thoái sẽ được bình an, hiện đã gần năm trăm triệu người thoái rồi. Hôm nay trời mưa, lão đệ à, chúng ta gặp nhau là có duyên trong mưa. Anh họ gì?” Ông nói họ Vương. Tôi nói: “Vậy gọi anh là Vương Vũ Duyên nhé”. Ông vui vẻ đồng ý thoái xuất khỏi đảng, đoàn và đội, còn lớn tiếng vui vẻ nói: “Được, cảm ơn đại tỷ”. Tôi mỉm cười đáp: “Lão đệ, chúc anh bình an, tạm biệt”. Vừa đi tôi vừa nói: “Cảm tạ Sư tôn! Cảm tạ Sư tôn!” Tôi thật sự vui mừng và cảm động thay cho ông ấy.
Có một lần, khi đi ngang qua một ngân hàng, tôi thấy một người đàn ông ngồi trên bậc thềm hút thuốc. Tôi mỉm cười nói: “Đại ca, đang ngồi nghỉ ở đây à?” Ông ấy đáp: “Đúng vậy”. Tôi nói: “Đại ca, gặp nhau là có duyên, chúc anh bình an”. Ông nói: “Cảm ơn”. Tôi tiếp lời: “Đại ca, xin hãy nhớ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.’” Vừa dứt lời, ông liền nói: “Tố giác một người luyện Pháp Luân Công sẽ được thưởng 500 tệ”. Tôi nói với ông: “Đại ca, anh thấy 500 tệ đó dễ tiêu lắm sao? Anh không nghĩ xem, đó là việc hại người tổn đức à? Chúng tôi chỉ là những người chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt”. Sau đó tôi lại giảng cho ông rất nhiều chân tướng về Đại Pháp, nói rằng hiện nay những quan tham bị bắt đều là vì bức hại Pháp Luân Công mà gặp báo ứng. Tôi cũng giảng vì sao phải tam thoái. Ông lặng lẽ nhìn tôi nói, chăm chú nghe rồi cũng hiểu ra. Ông nói mình từng tham gia cả đảng, đoàn và đội. Tôi hỏi: “Đại ca họ gì?” Ông nói họ Lý. Tôi đặt cho ông một hóa danh để thoái xuất khỏi đảng, đoàn và đội của Trung Cộng. Ông vui vẻ nói: “Cảm ơn”.
Có một hôm, tôi cùng đồng tu đi tìm người hữu duyên. Đi rất xa rồi đến một quảng trường nhỏ, chúng tôi thấy một cụ ông đang ngồi ở đó. Tôi mỉm cười nói: “Lão đại ca, ông đang nghỉ ở đây à?” Ông chỉ vào tai, ý nói nghe không rõ. Tôi liền ghé sát tai ông nói lớn: “Lão đại ca, xin hãy nhớ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, thân thể khỏe mạnh, tránh được ôn dịch”. Cụ ông vui vẻ nói: “Được! Được!” rồi chắp hai tay nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!” Tôi lại ghé sát tai ông nói lớn: “Lão đại ca, ông có phải đảng viên không?” Ông nói: “Phải”. Tôi nói: “Thoái đi để được bình an”. Ông đáp: “An, Được”. Rồi lại chắp hai tay nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!” Tôi hỏi: “Lão đại ca, ông tên gì?” Ông nói tên mình, rồi tôi nói: “Vậy dùng tên ấy để thoái nhé”. Ông lại chắp hai tay nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!” Nhìn cụ ông không còn chiếc răng nào, giống như đang chờ được cứu vậy.
Vài ngày trước, tôi cùng đồng tu đi giảng chân tướng, lúc đi ngang qua một siêu thị thì thấy rất đông người. Khi ấy có một người đàn ông đang đặt đồ vừa mua lên xe đạp. Tôi mỉm cười nói: “Đại ca đi xe đạp tiện thật, leo lên là đi ngay, cũng không cần chờ xe”. Ông ngẩng đầu nhìn tôi cười rồi nói: “Đúng vậy”. Tôi nói: “Đại ca, xin hãy nhớ: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’”. Ông đáp: “Được”. Tôi lại nói: “Tam thoái sẽ được bình an. Anh có phải đảng viên không?” Ông nói: “Không”. Tôi hỏi: “Vậy từng vào đoàn hay đội chứ?” Ông đáp: “Có”. Tôi nói: “Anh thoái đi để được bình an nhé”. Ông nói: “Được”. Lúc ấy ông đã dắt xe chuẩn bị đi. Tôi vội nói: “Đại ca, tôi dùng tên A Cường để thoái cho anh nhé”. Ông lập tức nói: “Tôi không muốn tên A Cường”. Tôi nói: “Vậy gọi là Thuận Thuận nhé!” Ông vui vẻ đáp: “Được!” Rồi vừa đạp xe ông vừa lớn tiếng nói: “Tôi tên là Thuận Thuận! Tôi tên là Thuận Thuận!” Trông giống như một đứa trẻ vui vẻ mà đi mất. Tôi kể lại niềm vui trong khoảnh khắc ấy cho đồng tu nghe, cả hai chúng tôi đều vui mừng thay cho ông ấy.
Nhìn thấy niềm vui của từng người dân khi được cứu độ, lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp, tôi hiểu rằng tất cả đều là sự an bài tỉ mỉ của Sư tôn từ bi. Sư tôn vì chúng sinh được cứu mà hao tận tâm huyết, vì sự đề cao của đệ tử mà cũng nhọc lòng. Sư tôn, Người đã vất vả rồi! Đệ tử nhất định sẽ nghe lời Sư tôn, làm tốt ba việc và theo Sư tôn trở về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/507905.html



