Cảm ân Sư phụ và Đại Pháp
Bài viết do đệ tử Đại Pháp ở Sơn Đông kể lại, đồng tu chỉnh lý
[MINH HUỆ 18-03-2026] Tôi năm nay đã 82 tuổi, cả đời chưa từng bước chân vào trường học. Trong quãng đời này, tôi thật may mắn khi đắc được Đại Pháp cao đức vạn cổ khó gặp – Pháp Luân Đại Pháp. Hơn hai mươi năm tu luyện, tôi đã gặp không ít quan nạn lớn nhỏ, nhưng tôi luôn kiên định tín Sư tín Pháp. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ mà từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay. Xin cảm ân Sư phụ từ bi! Cảm ân Đại Pháp của vũ trụ cứu độ chúng sinh!
1. Nhiều căn bệnh nan y đều không chữa mà tự khỏi
Trong gia đình họ hàng và bạn bè thân thích của tôi, em gái tôi là người đắc Pháp sớm nhất. Sau khi bản thân nhận được lợi ích, em ấy liền vội vàng hồng Pháp cho tôi. Em nói với tôi rằng: “Pháp Luân Đại Pháp là một pháp môn tốt thực sự, vừa thần thánh vừa thần kỳ, có hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa bệnh khỏe người, còn có thể giảm béo, điều chỉnh những trạng thái không đúng của cơ thể”. Nghe xong tôi rất vui, bởi vì tôi là người có thể trạng béo phì, lại còn mắc nhiều bệnh như bệnh đốt sống cổ nghiêm trọng, rối loạn chức năng thần kinh, di chứng viêm màng não… chữa trị lâu năm mà không khỏi. Bệnh tật giày vò khiến tôi sống rất đau khổ. Nghe em gái nói Đại Pháp tốt như vậy, tôi liền vội vàng nhờ em đem đến cho tôi cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân”.
Tôi chưa từng đi học, một chữ cũng không biết. Cầm cuốn sách quý trên tay mà sốt ruột, đành phải nhờ chồng dạy tôi nhận mặt chữ. Chồng tôi dạy rất nghiêm túc, còn tôi thì học rất dụng tâm. Càng học càng thích học, học bất kể ngày đêm, sách không rời tay. Ngay cả lúc nấu cơm ăn cơm tôi cũng tranh thủ xem sách và học chữ. Trong quá trình dạy tôi, chồng tôi liên tục khen nội dung trong sách thật sự rất hay, và rất ủng hộ tôi học và luyện Đại Pháp. Học được một thời gian, tôi đã biết được phần lớn mặt chữ, tôi liền đến điểm luyện công để học Pháp và luyện công.
Không bao lâu sau, mấy căn bệnh nan y hành hạ tôi suốt nửa đời người đều tự khỏi mà không cần chữa trị. Khi ấy tôi mới hiểu được cảm giác tuyệt vời của một thân thể không bệnh tật là như thế nào, tâm trạng kích động thật khó mà diễn tả bằng lời. Chồng tôi tận mắt chứng kiến sự thay đổi của thân thể tôi nên càng ủng hộ tôi tu luyện Đại Pháp hơn. Tôi thấy điểm luyện công ngày càng đông người, gần như không còn chỗ chứa nữa. Tôi về nhà kể việc này với chồng, ông ấy rất thoải mái nói: “Đông người quá thì không được, bảo họ đến nhà mình học đi”. Các đồng tu nghe vậy đều vui mừng thay cho ông ấy.
2. Trải qua ma nạn, lạc mất phương hướng
Nhưng thật không thể ngờ rằng, cuộc sống tốt đẹp của tôi chưa kéo dài được đầy một năm rưỡi thì Giang ma đầu và Trung Cộng đã lợi dụng quyền lực trong tay để phát động cuộc đàn áp đối với Pháp Luân Công, sử dụng tất cả bộ máy tuyên truyền trên toàn quốc, dựng lên những lời dối trá rợp trời dậy đất để lừa dối thế gian, đầu độc vô số người Trung Quốc chưa minh bạch chân tướng. Chồng tôi từng trải qua thời Cách mạng Văn hóa. Khi đó do đấu đá giữa hai phe mà ông suýt bị đối phương đánh chết, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu mới giữ được mạng sống. Suốt nửa đời người, ông đã trải qua nhiều cuộc vận động chỉnh đốn của tà đảng Trung Cộng, là người từng bị hại dưới chế độ của tà đảng nên trong lòng ông rất hiểu sự tàn bạo của tà đảng. Đối mặt với cuộc đàn áp tàn khốc nhắm vào Pháp Luân Công, ông vô cùng sợ hãi. Hơn nữa ông còn giữ chức vụ lãnh đạo trong công ty, lo bản thân bị liên lụy nên kiên quyết không cho tôi tiếp tục tu luyện Đại Pháp nữa. Ông gần như theo sát tôi từng bước, không cho tôi đọc sách, không cho tôi ra ngoài tiếp xúc với các đồng tu. Nhân lúc tôi không để ý, ông lén đem cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân” giấu đi, không biết đã vứt đâu. Sau khi phát hiện ra, tôi lục tung khắp nhà mà vẫn không tìm thấy. Không còn sách để đọc, tôi chỉ đành tranh thủ lúc ông ấy không có nhà để ngồi đả tọa luyện công mỗi ngày.
Người tu luyện mà không có Pháp chỉ dẫn thì giống như đi đường bị lạc phương hướng vậy. Tâm trạng đau khổ của tôi thật sự không sao diễn tả nổi. Cứ sống mơ mơ hồ hồ như thế chưa đến ba năm thì chồng tôi mắc ung thư gan. Gia đình tốn rất nhiều tiền, ông ấy cũng phải chịu không ít đau đớn. Tôi và các con đều phải chịu biết bao khổ cực chăm sóc ông, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được ông ở lại, kết cục là người thì mất mà tiền bạc cũng cạn sạch.
Sau khi chồng mất, tôi như người mất hồn mất vía, không khởi được chút tinh thần nào, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt. Em gái đến nhà thấy tôi như vậy thì nói: “Chị à, đừng khóc nữa. Con người chết đi không phải là hết thật sự, không phải là chuyện gì quá to tát. Mà con người sau khi chết còn phải chịu hình phạt nơi địa ngục mới là điều đáng sợ”. Nghe xong trong lòng tôi rất khó chịu, liền nói: “Người cũng đã chết rồi, em đừng nguyền rủa ông ấy nữa”. Kết quả là ngay tối hôm đó tôi nằm mơ một giấc mơ rất rõ ràng: Tôi thấy chồng nằm trên một chiếc giường trong căn phòng nhỏ tối đen, bị dây trói lại, mặt quay vào trong. Tấm lưng ông bị đánh đến bầm đen từng mảng, chỗ tím chỗ xanh, không còn chỗ nào lành lặn. Ông nghe thấy tiếng tôi thì lớn tiếng gọi tên con trai tôi: “Mẹ của Lượng ơi, bà mau cứu tôi với!” Lúc ấy tôi bỗng giật mình tỉnh giấc. Ngày hôm sau, tôi kể giấc mơ ấy cho em gái nghe. Em nói: “Chỉ có cách giúp anh ấy thoái xuất khỏi các tổ chức tà đảng mà lúc còn sống anh ấy từng gia nhập thôi”. Sau khi tôi đồng ý, em gái đã giúp ông thoái đảng.
Ngày hôm sau, sau khi chúng tôi giúp ông thoái đảng, tôi lại mơ một giấc mơ rất rõ ràng: Tôi và chồng hai người cùng đi đào rau tề thái trong ruộng. Theo quy định, sau khi chồng mất tôi đáng lẽ được nhận trợ cấp thân nhân, nhưng đi làm mãi vẫn không xong. Các con dâu đi làm thủ tục thì đối phương hết nói giấy này không đúng lại bảo giấy kia thiếu. Một mạch ba tháng trời vẫn chưa giải quyết được. Sau khi làm thủ tục thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng cho chồng, đơn vị cũ của ông lại chủ động gọi điện cho con trai tôi đến làm trợ cấp thân nhân. Con trai tôi vừa đến thì thủ tục được giải quyết ngay, hơn nữa còn trực tiếp mang tiền về nhà luôn. Tôi hiểu rõ rằng khi còn sống, do bị đầu độc bởi những lời dối trá của tà đảng, ông đã vứt bỏ cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân” của tôi, phạm phải tội lớn nên bị đày xuống địa ngục chịu hình phạt. Sau khi thoái xuất khỏi tổ chức tà đảng, Sư phụ từ bi đã cứu ông ấy. Sự việc này cũng khiến tôi vô cùng cảm khái: Hóa ra khi còn sống làm điều xấu thì ở nơi nhân gian cũng gặp trở ngại trong mọi việc, đặc biệt là những việc phạm tội đối với Đại Pháp thì càng không thể làm. Nếu làm nhiều việc có lợi cho Đại Pháp thì sẽ được Đại Pháp bảo hộ và nhận được phúc báo lớn.
Điều này cũng khiến tôi nhớ đến một chuyện khác: Tôi có một người chị họ bên nhà dì, trong cuộc chiến kháng Nhật bà ấy đã gia nhập tà đảng. Khi còn sống, em gái tôi đã giúp bà thoái đảng, nhưng bà không thật lòng thoái, chỉ vì nể mặt mà miễn cưỡng đồng ý cho xong chuyện. Đến lúc bà mất ở tuổi 93, tổ chức của tà đảng lại phủ cờ đảng lên người bà và còn tổ chức một buổi truy điệu lớn. Kết quả là sau khi chết, hồn phách bà xuống âm phủ, bị đám tiểu quỷ hành hạ đến mức không chịu nổi. Một đêm nọ bà báo mộng cho tôi, gọi tên con trai tôi mà nói: “Mẹ của Lượng ơi, mau cứu tôi với! Tôi bị chúng nó hành hạ đến không chịu nổi nữa rồi. Bà hãy tìm cho tôi một cuốn “Chuyển Pháp Luân” đi, chỉ có quyển sách này mới hữu dụng”. Sau khi tỉnh dậy, tôi lập tức nhờ người giúp bà làm tam thoái. Từ đó về sau, tôi không còn mơ thấy bà nữa, đúng là Thần đang quản hết thảy mọi việc.
3. Tu luyện trở lại, lại có được cuộc đời mới
Những chuyện tôi trải qua khiến đầu óc tôi thanh tỉnh hơn: Tôi phải làm một người tu luyện chân chính. Đúng lúc ấy, em gái tôi cũng đã trải qua bốn năm tù oan và trở về nhà từ hang ổ hắc ám. Em đã giúp tôi tìm một nhóm nhỏ học Pháp, mua cho tôi một chiếc máy nghe nhỏ, giúp tôi quay trở lại hàng ngũ những người tu luyện. Từ tận đáy lòng, tôi cảm tạ Sư phụ đã không bỏ rơi tôi, lại cho tôi thêm một cơ hội được cứu độ. Tôi biết tu luyện không phải trò đùa, nhất định phải nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Tôi cũng hiểu rằng người tu luyện chân chính không có bệnh, những triệu chứng bệnh xuất hiện là Sư phụ đang thanh lý thân thể cho mình. Tôi luôn coi mình là người tu luyện, trăm phần trăm tín Sư tín Pháp, không để Sư phụ và Đại Pháp mất mặt. Những năm qua, tôi đã vượt qua rất nhiều quan lớn quan nhỏ, xin nêu vài ví dụ.
Có một lần, hai chân tôi đột nhiên đau dữ dội. Ban ngày dù đau tôi vẫn kiên trì ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Ban đêm đau đến mức không ngủ được, tôi chỉ đành ngồi trên ghế sofa lim dim một lúc, đến ban ngày thì đỡ hơn chút. Cứ như vậy kéo dài suốt ba tháng, không uống thuốc cũng không chữa trị mà cuối cùng lại khỏi hẳn. Trong suốt thời gian ấy, tôi không nói cho người nhà biết để họ khỏi phải lo lắng cho tôi, bởi tôi biết đó là Sư phụ đang điều chỉnh thân thể cho mình.
Vào thời kỳ dịch bệnh những năm trước, khu dân cư bị phong tỏa khắp nơi, không cho ra ngoài. Có một đêm, khi tôi đang ngủ thì đột nhiên máu từ mũi và miệng chảy ra rất nhiều, thấm ướt cả hai chiếc khăn lông. Tôi vội xuống giường ngồi lên ghế sofa, cầm chiếc bô để hứng máu chảy xuống. Khi mũi bị tắc thì máu lại chảy ra từ miệng. Tình trạng ấy kéo dài ngắt quãng suốt ba ngày. Tôi không hề sợ hãi, bởi tôi biết đó là Sư phụ lại giúp đệ tử tiêu trừ một khối nghiệp lực rất lớn. Trong thời gian ấy, con trai gọi điện hỏi tôi dạo này thế nào. Tôi sợ nó lo lắng nên cố giả giọng cười nói rằng mình rất ổn. Sau này tôi mới kể lại tình hình lúc đó cho con trai nghe. Nghe xong, nó vừa kinh ngạc vừa vui mừng, còn khen Đại Pháp thật thần kỳ.
Còn có một lần khác, khi tôi ra ngoài giảng chân tướng, vừa đi tới bậc thang thứ ba dưới lầu thì không cẩn thận bước hụt chân, ngã lộn nhào xuống sân lớn phía dưới. Thế nhưng toàn thân tôi không hề có cảm giác đau đớn gì. Vừa hay trong sân không có ai, tôi lập tức đứng dậy rồi tiếp tục đi cứu người. Sau khi về nhà, tôi ngồi xuống nghĩ lại mà vẫn thấy hơi sợ: Với tuổi tác như tôi, lại nặng tới một trăm cân, nếu không có Sư phụ bảo hộ thì chẳng phải đã bị gãy xương đứt gân rồi sao? Như vậy không chỉ bản thân tôi chịu khổ mà còn liên lụy đến các con nữa.
Lại có một lần khác, dưới khu nhà tôi sửa đường ống nước, cả sân đầy gạch đá, cát và xi măng. Hôm đó tôi ra ngoài giảng chân tướng, những người làm việc đều đã tới. Khi tôi vừa quay đầu nhìn người khác thì bất ngờ lộn nhào ngã xuống đống đá và cát. Mọi người thấy vậy đều lo lắng bảo tôi mau về nhà rửa cát trên mặt rồi bôi thuốc. Tôi lập tức đứng dậy, cười vui vẻ nói rằng không sao, phủi cát trên mặt xong lại tiếp tục đi giảng chân tướng. Nhưng khi về đến nhà soi gương, tôi thấy từ thái dương bên phải đến chân tóc đều bị rách toạc, tróc cả da, máu me be bét. Tôi nghĩ: “Mình là người luyện công, không thể bôi nhọ Đại Pháp!” Thế là tôi thả tóc bên phải xuống để che vết thương lại, người khác nhìn không ra.
Tôi không có bản sự gì để báo đáp ân đức to lớn của Sư phụ, chỉ tổ chức một nhóm nhỏ học Pháp tại nhà. Những tài liệu chân tướng do đồng tu làm xong để ở nhà tôi, rồi tôi lại phân phát cho nhiều đồng tu xung quanh mang đi cứu người. Tôi biết tu luyện là nghiêm túc, nên bắt đầu từ những việc nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày đều nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Từ sau khi chồng mất đến nay đã mười sáu năm, tôi sống một mình. Sư phụ đã ban cho tôi một thân thể khỏe mạnh. Tuy tôi đã 82 tuổi nhưng răng còn tốt hơn cả người trẻ, thức ăn cứng thế nào cũng ăn được. Cuộc sống đơn giản, để tiết kiệm thời gian tôi thường không nấu cơm, ăn đồ nguội nhưng dạ dày vẫn tốt, tiêu hóa tốt. Bình thường tôi tiêu rất ít tiền, số tiền tiết kiệm được đều chia cho ba người con trai. Những thay đổi của tôi sau khi tu Đại Pháp, các con đều nhìn thấy rõ nên đều tin Đại Pháp và rất ủng hộ tôi tu luyện. Cả gia đình mười sáu người của chúng tôi đều đã tam thoái. Họ hàng bạn bè thấy sự thay đổi của tôi sau khi học Đại Pháp cũng đều tin Đại Pháp, và đều thoái xuất khỏi tổ chức của tà đảng, đã lựa chọn cho sinh mệnh bản thân một tương lai tốt đẹp.
Xin cảm tạ Sư phụ vì những phó xuất cực đại cho chúng sinh! Đệ tử chỉ biết nghe lời Sư phụ, làm tốt ba việc và theo Sư phụ trở về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/18/498810.html



