[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Lên trang Dongtaiwang, biết sự thật và chân tu Đại Pháp trong 14 năm
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở bên ngoài Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 02-06-2026] Năm 2012, tôi ở Trung Quốc, thông qua phần mềm vượt tường lửa Free Gate và tiền chân tướng lúc mua thực phẩm, tôi đã hiểu rõ sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, từ đó mà đắc Pháp. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không chỉ tôi được ích lợi, mà cả người nhà và họ hàng bạn bè của tôi cũng được ích lợi từ đó. Nhân dịp đến Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới lần thứ 27, tôi viết ra một phần trải nghiệm mà mình đắc Pháp tu luyện thế nào và được ích lợi từ trong Đại Pháp.
Nhìn thấu lời nói dối, thỉnh đọc sách “Chuyển Pháp Luân”
14 năm trước, tức năm 2012, khi tôi mới bắt đầu sử dụng phần mềm vượt tường lửa Free Gate để lướt đọc các tiêu đề bài báo trên Dongtaiwang, tôi đã bỏ qua những tiêu đề có liên quan đến Pháp Luân Công. Mỗi khi tôi nhìn thấy góc dưới bên phải của trang có tài liệu Pháp Luân Công, trong tâm tôi luôn rất sợ, không dám đọc tiếp, bèn tắt ngay máy tính. Trước khi tôi chưa biết sự thật về Pháp Luân Đại Pháp, trong đầu tôi chứa toàn những thứ mà tà đảng Trung Cộng vu khống Đại Pháp.
Có một đoạn thời gian, hàng ngày tôi mua thực phẩm, trên tiền thối đều có ghi những dòng chữ như “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, “Pháp Luân Công hồng truyền đến hơn 100 quốc gia trên toàn thế giới”, “Tam thoái bảo bình an”. Trong đầu tôi có hai luồng tư tưởng: Một cái là bị ảnh hưởng do tuyên truyền của tà đảng Trung Cộng, phải tránh xa Pháp Luân Công; một cái nữa là vì sao trên tiền lại viết Pháp Luân Công tốt? Pháp Luân Công rốt cuộc là thế nào? Hai luồng tư tưởng này đã đấu tranh kịch liệt trong đầu tôi.
Đến ngày tiếp theo, khi tôi lại mở trang Dongtaiwang, đọc xong tiêu đề bài báo, đột nhiên có một sức mạnh to lớn đẩy tay tôi nhấn mở tiêu đề “tài liệu Pháp Luân Công” nọ. Tôi đã tò mò mở “Chuyển Pháp Luân” ra xem, tôi đặc biệt hứng thú với các mục như “Vấn đề liên quan đến thiên mục”, “Mất và được”, “Vấn đề sát sinh”, “Vấn đề ăn thịt” và “Vấn đề trị bệnh”, tôi bèn chọn mở đọc một phần, khi ấy tôi thầm cảm thấy những gì Sư phụ Pháp Luân Công nói rất có lý. Từ đó, trong tâm tôi không còn sợ ba chữ “Pháp Luân Công” này nữa.
Sau đó, tôi đã liên tục xem rất nhiều đoạn phim nói sự thật về Pháp Luân công, trong đó có đoạn phim phân tích “vụ tự thiêu Thiên An Môn” mà Trung Cộng vu khống hãm hại Pháp Luân Công. Trong đoạn phim của Trung Cộng, bé gái Lưu Tư Ảnh vì “tự thiêu” mà đã làm phẫu thuật mở khí quản, bốn ngày sau đã nói chuyện bình thường.
Tôi là y tá, đối với đoạn phim mà Trung Cộng tuyên bố học viên Pháp Luân Công đến Thiên An Môn tự thiêu, tôi vừa xem liền biết là giả. Vì trong giai đoạn mà tôi đi làm ở bệnh viện, đã từng chăm sóc vô số bệnh nhân mắc bệnh nặng bị mở khí quản, chưa từng thấy bệnh nhân nào bị mở khí quản mà có thể nói chuyện và hát, cho nên tôi nhìn thấu vụ tự thiêu Thiên An Môn, hóa ra những gì tuyên truyền trên TV đều là giả.
Ngày 12 tháng 5 năm 2012, tôi đã in sách “Chuyển Pháp Luân” ra. Và tôi lại vượt tường lửa lên mạng, tìm xem “làm thế nào để bắt đầu học luyện Pháp Luân Công”, tôi đọc thấy một đệ tử Đại Pháp nói, đọc “Chuyển Pháp Luân” phải đọc liên tiếp cho hết, đừng chọn đọc nội dung và đọc lướt. Tôi chiểu theo lời nhắn nhủ của đệ tử Đại Pháp, nhanh chóng đọc hết một lượt cuốn “Chuyển Pháp Luân”, rồi nghe file thu âm giảng Pháp của Sư phụ một lượt từ đầu đến cuối.
Ngay lúc ấy, Pháp Luân Đại Pháp đã triển hiện kỳ tích trên thân thể tôi: Vào một buổi chiều thứ sáu nọ, tôi bắt đầu xuất hiện phản ứng thanh lý thân thể mà Sư phụ giảng trong “Chuyển Pháp Luân”. Khi đó, cơ thể tôi ớn lạnh, chảy nước mũi, xương cốt khắp người đau như vỡ ra, tuy nhiên tôi lại có thể chịu đựng, và chỉ muốn đi ngủ. Tôi ngộ ra, đó là Sư phụ đang thanh lý thân thể cho mình. Tôi đã lên giường ngủ suốt hai ngày hai đêm, trong đoạn thời gian đó, tôi còn thấp thoáng nhìn thấy Pháp Luân có đủ màu sắc xoay tròn trên đỉnh đầu (lúc ấy tôi còn chưa biết đó là Pháp Luân). Tôi biết đó là Sư phụ đã bắt đầu tịnh hóa thân thể cho mình, cho nên trong tâm cũng không hề sợ. Đến 5 giờ sáng ngày thứ ba, tôi thức dậy, cơn đau trên người đã biến mất một cách thần kỳ.
Ngay sau đó, tôi đã học năm bài công pháp theo video mà Sư phụ dạy công ở trên mạng, rồi tải và in tất cả sách Đại Pháp có ở trên mạng khi đó. Sau khi hiểu hết sự thật về Pháp Luân Công, tôi và hai cháu trai đang học tiểu học đã cùng nhau thoái Đội và Đoàn mà chúng tôi từng vào bằng tên thật trên trang mạng thoái Đảng, thanh minh vĩnh viễn vạch rõ ranh giới với tà đảng, lựa chọn tương lai tốt đẹp.
Lúc tôi đang xem giảng Pháp của Sư phụ, không hề nghĩ đến trị bệnh, chỉ cảm thấy Sư phụ giảng rất nhiều đạo lý làm người, tôi phải làm theo những gì Sư phụ giảng. Tôi và con trai chỉ mới đọc một lượt “Chuyển Pháp Luân”, và nghe một lượt file thu âm giảng Pháp của Sư phụ, thậm chí còn chưa thật sự bắt đầu tu luyện, mà thần tích của Đại Pháp đã triển hiện trên thân chúng tôi rồi.
Có một hôm, tôi nhận ra con trai lớn của mình lâu rồi không bị bệnh; cơn đau ở bụng dưới vốn giày vò tôi gần 10 năm, khám rất nhiều chuyên gia về tỳ vị và uống rất nhiều thuốc Trung y cũng không khỏi, lâu rồi cũng chưa từng đau lại; căn bệnh phụ khoa cũng không cánh mà bay; cái tâm thích oán trách chồng và hận mẹ chồng cũng biến mất, khi nhắc tới mẹ chồng, trong tâm tôi không còn khó chịu nữa.
Tôi ngộ ra, đó là Sư phụ đã thanh lý thân thể cho tôi, lấy bỏ những thứ bất hảo cho tôi. Điều này càng khiến tôi tin tu luyện mà Sư phụ giảng là thật, thanh lý thân thể là thật, Pháp Luân thực sự tồn tại, Thần thực sự tồn tại.
Thể ngộ của tôi khi đọc xong một lượt “Chuyển Pháp Luân” là, Sư phụ dạy tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt; khi đọc xong lượt thứ hai “Chuyển Pháp Luân”, hai chữ hiện ra nhiều nhất trong đầu tôi là “chân tu”. Sư phụ dặn tôi phải tốt với mọi người, có mâu thuẫn, xuất hiện vấn đề, thì phải hướng nội tìm bản thân. Tôi đã hiểu rõ quan hệ giữa mất và được, biết mục đích làm người là phản bổn quy chân, chứ không phải vùng vẫy trong danh, lợi và tình.
Con trai lớn được ích lợi từ trong Đại Pháp
Sau khi tôi kết hôn, lúc mang thai lần đầu, tôi tự nhiên bị sảy thai ở giai đoạn đầu. Khi mang thai lần thứ hai (con trai lớn hiện nay) được hơn một tháng, tôi xuất hiện triệu chứng báo trước sảy thai, tôi thấp thỏm lo sợ nằm trên giường suốt ba tháng, uống thuốc giữ thai, tự tiêm progesterone để tránh sảy thai. Sau khi con trai lớn chào đời, vì không có người chăm con, nên tôi buộc phải từ chức. Lúc con trai lớn gần sáu tháng tuổi, vì tôi bị một số tài liệu làm cho hiểu lầm, tưởng là sau sáu tháng, sữa mẹ không có dinh dưỡng, nên tôi bắt con cai sữa mẹ, đổi thành uống sữa bột.
Từ sau khi cai sữa mẹ, con không ngừng bị bệnh, lúc đó chúng tôi là khách hàng thường xuyên của bệnh viện nhi đồng. Mỗi khi nghe thấy tiếng ho của con trai lớn, tôi đặc biệt căng thẳng thần kinh, trong lòng nhói đau giống như có thứ gì đâm vậy. Để con có thể uống thuốc, tôi đã dùng ống tiêm ép bơm thuốc vào miệng con. Chồng nhìn thấy cách tôi đút thuốc cho con quá cực đoan, anh bèn nói tôi hai câu, trong lòng tôi khó chịu nhiều ngày, ban đêm mất ngủ là chuyện thường. Vì vấn đề chăm sóc con trai lớn, tôi không hiểu cha mẹ chồng, mỗi khi nhắc tới họ, trong tâm tôi rất khó chịu.
Lúc con trai lớn hơn 5 tuổi, hai chúng tôi may mắn đắc Đại Pháp, và bắt đầu tu luyện. Kể từ đó, con và tôi thường xuyên cùng đọc “Chuyển Pháp Luân”, luyện công đả tọa. Đôi khi ở trường thân thể đâu đó khó chịu, con trai sẽ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, triệu chứng khó chịu liền biến mất. Lúc bình thường, con cảm thấy thân thể không khỏe, thì luyện bài công pháp thứ năm, trong lúc đả tọa, thân thể con sẽ bình phục.
Hiện tại, con trai lớn đã là sinh viên năm nhất. Trong 14 năm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, con chưa từng uống một viên thuốc nào, và cũng chưa từng tiêm thuốc lần nào.
Sự siêu thường của Đại Pháp lại triển hiện trên thân của con trai nhỏ của tôi lần nữa
Hơn một năm sau khi tôi đắc Pháp, tôi đã mang thai con trai nhỏ. Vì khi đó Trung Quốc Đại lục vẫn chưa nới lỏng chính sách hai con, chồng tôi sợ bị phạt vì “kế hoạch hóa gia đình”, nên kiên quyết không cho tôi sinh. Trong Pháp, Sư phụ đã giảng không được sát sinh, bào thai nhỏ của tôi cũng là sinh mệnh, và cũng có duyên phận với Đại Pháp, vậy nên tôi kiên trì nhất định phải sinh con.
Trong giai đoạn mang thai, tôi đã xuất hiện triệu chứng báo trước sảy thai giống hồi mang thai con trai lớn. Tôi vững tin vào Sư phụ và Đại Pháp, không áp dụng bất cứ biện pháp giữ thai nào của người thường. Hàng ngày, tôi vẫn tiếp tục ngồi xe buýt và xe điện, mất hơn một tiếng để đi làm. Hàng ngày tôi đều kiên trì thức dậy lúc 3 giờ 50 phút sáng để luyện công, buổi tối thì học Pháp. Tôi không làm kiểm tra thai kỳ, khi mang thai tròn ba tháng, triệu chứng báo trước sảy thai đã biến mất.
Ngày thứ ba sau khi con trai nhỏ chào đời, tôi đòi xuất viện, nhưng con bị đo chỉ số vàng da rất cao, bác sỹ không cho xuất viện. Bệnh viện yêu cầu chúng tôi ký tên đảm bảo, để con ở lại bệnh viện ba ngày, làm liệu pháp ánh sáng xanh. Vì bác sỹ không tu luyện, và tôi không thể thuyết phục ông, nên tôi bèn để con ở lại bệnh viện.
Hôm sau, tôi giải thích với chồng, đồng thời đảm bảo với anh sẽ không xảy ra vấn đề, thế là chồng mới đưa tôi đến bệnh viện. Với yêu cầu dữ dội của tôi, bác sỹ bắt tôi phải ký tên đảm bảo, thì mới có thể đưa con xuất viện, ông nói tôi tự gánh chịu mọi hậu quả. Và tôi đã ký tên.
Sau khi đưa con về nhà, hàng ngày tôi đều kiên trì học Pháp và luyện công, cho con nghe giảng Pháp của Sư phụ. Tôi không ở cữ như người thường, một tuần sau thì tôi bắt đầu tự chăm con. Dần dần, chứng vàng da của con bắt đầu thuyên giảm, và không xuất hiện những gì như bác sỹ nói. Trong tâm tôi biết, Sư phụ đã bảo hộ con trai nhỏ của tôi, nên con mới được bình an như thế.
Lúc con trai nhỏ của tôi hơn 1 tuổi, một hôm, cháu ngồi trên ghế cao bị ngã xuống đất. Khi đó, cháu bị gãy cổ tay, tôi và con lập tức cùng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, con không khóc tiếng nào. Vì chồng thấy cổ tay của con biến dạng, nên đòi phải đưa con đến bệnh viện.
Khi bác sỹ trực ca nhìn thấy con tôi, ông cảm thấy rất lạ, nói: “Sao đứa trẻ này không khóc nhỉ?” Sau khi chụp X-quang, kết quả chẩn đoán cho thấy xương quay cổ tay phải bị gãy, cần phải nắn lại. Bác sỹ nói trước với chúng tôi: “Sẽ rất đau đấy, có lẽ đứa trẻ sẽ khóc rất dữ, anh chị phải chuẩn bị tư tưởng.” Tôi vẫn luôn thầm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, và xin Sư phụ giúp đỡ.
Khi bác sỹ nắn xương, con trai chỉ khóc “oa” một tiếng, và không khóc nữa. Bác sỹ trực ca rất kinh ngạc, nói: “Tôi đi làm nhiều năm đến thế, chưa từng thấy người nào không khóc khi bị nắn xương.” Vì ở Trung Quốc Đại lục bức hại Đại Pháp rất nghiêm trọng, nên lúc ấy tôi cũng không dám nói với bác sỹ rằng tôi luyện Pháp Luân Công. Nhưng trong tâm tôi hiểu rõ, ở bên này là bác sỹ giúp con tôi chữa bệnh, nhưng thực ra là Sư phụ giúp con tôi.
Sau khi nắn xương, bác sỹ dùng hai nẹp gỗ cố định cổ tay phải của con, rồi chúng tôi đưa con về nhà. Ngoại trừ đêm đầu tiên con hơi khóc quấy vì không quen với tay bị nẹp ra, những ngày khác con đều bình thường. Một tháng sau, tôi giúp con tháo nẹp, chỗ bị gãy xương đã hoàn toàn bình phục.
Vào một ngày mùa hè nọ, con trai nhỏ bất cẩn làm bể bình thủy tinh chứa đầy nước mới đun sôi, nước sôi và mảnh thủy tinh vung vãi đầy sàn, con đã bật khóc. Tôi thấy không ổn, bèn vội chạy qua, lột quần áo của con, toàn bộ phần da ở ngực và bụng của con đều bị bỏng. Khi đó, ngoại trừ phần mặt của con không bị bỏng ra, toàn bộ phần bụng và háng bên phải đều bị bỏng trên diện rộng. Tôi và con cùng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, tôi xin Sư phụ cứu con tôi.
Con trai lớn nói phải đưa em đi khám bác sỹ, nên tôi đã đưa con đi. Ba ngày sau khi thoa thuốc trị bỏng, các vết bỏng đã bắt đầu lên vảy. Khi đó, bác sỹ yêu cầu phải truyền dịch và uống thuốc kháng viêm ít nhất một tuần, tôi bèn đem thuốc kháng viêm mà bác sỹ kê toa về nhà. Sau khi về nhà, tôi tin Sư phụ, tin Đại Pháp, cho con nghe file thu âm giảng Pháp của Sư phụ và đọc “Chuyển Pháp Luân” cho con nghe. Con không hề quấy chút nào, và tôi cũng không cho con uống thuốc kháng viêm. Một tuần sau, vết bỏng đã lành 90%, không để lại chút sẹo nào. Có một chỗ bỏng độ ba, hai tuần sau đã lành hoàn toàn. Sự siêu thường của Đại Pháp lại triển hiện trên thân của con trai nhỏ của tôi lần nữa.
Hàng tháng đều đạt giải thưởng
Lúc đi làm, tôi chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt, với những công việc nặng nhọc và dơ bẩn, công việc mà người khác không muốn làm, và gặp phải những khách hàng rất khó phục vụ khiếu nại, miễn là tôi biết thì tôi đều sẽ chủ động đi làm, đi giúp đồng nghiệp giải quyết khó khăn. Các đồng nghiệp ở chỗ làm đều gọi tôi là “đại lực sỹ”, không có gì có thể làm khó được tôi. Dẫu là khách hàng có nói lý đi chăng nữa, thì đều bị tôi thuyết phục, cuối cùng khách hàng không những không khiếu nại, mà còn liên tục nói cảm ơn tôi, xin số điện thoại của tôi, nói rằng sau này phải giữ liên lạc với tôi.
Lúc làm y tá phụ trách lấy máu, tôi thành thạo kỹ thuật, làm việc hết sức cẩn thận. Vì tu luyện Đại Pháp, nên Sư phụ khai trí khai huệ cho tôi, khiến tôi tổng kết ra một bộ kỹ thuật đâm kim lấy máu tĩnh mạch không đau, hầu như mỗi ngày đều có khách hàng khen tôi, đôi khi thậm chí một ngày có cả mấy chục khách hàng khen tôi.
Lúc bình thường, tôi kiên trì tự học tiếng Anh, giúp các đồng nghiệp giao tiếp với khách nước ngoài. Tôi thường được y tá trưởng và viện trưởng sắp xếp đi riêng với khách nước ngoài làm kiểm tra sức khỏe toàn bộ, làm phiên dịch tiếng Anh miễn phí. Mối quan hệ giữa tôi và đồng nghiệp ở chỗ làm rất tốt, y tá trưởng rất thích tôi. Tôi giảng chân tướng Pháp Luân Công cho chị, chị có thể đón nhận; khi tôi bị đồng nghiệp không biết sự thật trình báo, y tá trưởng đã bảo vệ tôi.
Nửa năm đầu lúc vừa vào công ty làm việc, vì tôi làm việc xuất sắc, nên nhiều lần được khách hàng khen ngợi, hàng tháng tôi đều là nhân viên được công ty khen ngợi nhiều nhất. Để khích lệ mọi người, mỗi tháng nhân viên nào được khen nhiều nhất, công ty sẽ thưởng cho người ấy một hộp sữa. Mỗi lần công ty thưởng cho tôi hộp sữa, tôi chưa từng nhận riêng về mình, tôi để sữa ở phòng thay đồ để làm bữa sáng cho các đồng nghiệp.
Thế rồi y tá trưởng phát hiện lần nào cũng là tôi nhận thưởng, để khích lệ những đồng nghiệp khác, chị bèn nói với tôi: “Chị thấy em tháng nào cũng có sữa, hay là chị cho những đồng nghiệp khác cơ hội nhé?” Y tá trưởng còn chưa nói xong, tôi đã mỉm cười, nói: “Không sao, chị là lãnh đạo, em tôn trọng quyết định của chị. Chị cũng thấy rồi đó, lần nào phát sữa, em cũng cho mọi người làm bữa sáng.”
Năm tiếp theo, để khích lệ các y tá nâng cao chất lượng dịch vụ, y tá trưởng quy định mỗi lần được khen sẽ thưởng 5 nhân dân tệ, hàng tháng vẫn là tôi được khen nhiều nhất. Tôi nhớ tới Sư phụ dặn chúng ta phải nghĩ nhiều cho người khác, không được ích kỷ, tôi bèn lấy tiền thưởng mà mỗi lần y tá trưởng cho để mua trái cây chia cho các đồng nghiệp, chứ tôi cũng không cầm một xu nào.
Cả gia đình gặp tai nạn xe vẫn bình an
Một năm nọ, vào kỳ nghỉ dài đầu tháng 10, cả gia đình tôi đi thăm ông bà nội của mấy đứa trẻ. Khi đó, trên đường cao tốc rất đông xe, chạy chạy, dừng dừng. Hai con trai ngồi ở băng ghế sau. Đột nhiên con trai nhỏ nói khó chịu, tôi bèn bảo con trai lớn ôm em. Ngay tích tắc con trai lớn vừa ôm em, thì nghe “ầm” một tiếng cực lớn, đuôi xe chúng tôi bị xe phía sau đụng trúng, kính vỡ hết.
Do lực từ xe phía sau tông lên trước, nên xe chúng tôi lại tông lên chiếc xe phía trước. Chủ xe phía sau sợ hãi, vội vàng chạy qua nói: “Xin lỗi, tôi không phanh lại.” Kỳ thực, khi đó tất cả xe đều di chuyển rất chậm, anh ta đã nhầm chân ga với chân phanh, đầu xe của anh đã hỏng hoàn toàn.
Lúc đó tôi và chồng không hề cảm thấy sợ, sau đó càng nghĩ mới càng sợ. Nếu không có Sư phụ bảo hộ, thì hậu quả khó mà tưởng tượng. Sau khi tôi hiểu ra, những giọt lệ biết ơn tuôn ra không kìm được, cảm ân Sư phụ đã cứu mạng cả gia đình con.
Mẹ chồng đã cảm động rơi lệ
Một lần nọ, mẹ chồng đề nghị muốn chia căn nhà của bà cho hai cháu, tôi nói với mẹ chồng: “Mẹ cho anh cả nhà nhé, chúng con không cần.” Mẹ chồng hễ có việc gì thì đều thương lượng với tôi trước, bà có nhu cầu gì, miễn là tôi biết thì tôi đều cố gắng làm bà hài lòng. Tôi tu luyện nhiều năm đến thế, cha mẹ chồng đối đãi với tôi như con gái của mình.
Rất nhiều bạn bè cảm thấy khó hiểu, nói rằng họ chưa bao giờ thấy mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu tốt đến thế. Tôi bảo họ: “Nếu tôi không tu luyện Pháp Luân Công, nếu không có Sư phụ Đại Pháp dạy tôi làm người tốt thế nào, thì tôi tuyệt đối sẽ không biết làm như thế, có lẽ còn không bằng cả một người bình thường. Vì tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, Sư phụ dạy tôi phải tốt với mọi người, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt.”
Vào mùa đông năm 2019, căn bệnh đau thần kinh tọa mà mẹ chồng đã mắc hơn 20 năm lại tái phát, bà không thể tự lo cho mình. Tôi và chồng đón bà về ở cạnh, tôi xin nghỉ phép đưa bà đi khám bác sỹ và làm kiểm tra. Mẹ chồng khá tin Trung y, sau khi làm xong xét nghiệm tổng quát ở bệnh viện lớn, tôi dẫn bà đi khám một chuyên gia Trung y với phí đăng ký là 300 nhân dân tệ. Tôi đem thuốc Trung y về nhà, sắc thuốc cho bà, tôi giúp bà làm liệu pháp đốt ngải cứu và châm cứu ở nhà. Đồng thời, tôi dặn bà phải thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Hai tháng sau, mẹ chồng đã hoàn toàn bình phục.
Có một lần, mẹ chồng kể cho tôi nghe chuyện trong nhiều năm qua bà đối đãi với chị dâu thế nào và đối đãi với tôi thế nào, bà rất áy náy, trong lòng cảm thấy thực sự có lỗi với tôi. Bà bật khóc, nói với tôi: “Trong nhiều năm qua, mẹ cũng chưa từng giúp con trông đứa cháu nào, con không những không oán trách mẹ, không giận mẹ, mà còn chăm sóc mẹ lúc mẹ cần nhất, dẫn mẹ đi khám bác sỹ tốt nhất, giúp mẹ châm cứu và sắc thuốc, còn cho mẹ chi phí chữa trị, mẹ thực sự không biết nên cảm ơn con thế nào đây.” Lúc nghe mẹ chồng kể, trong tâm tôi rất bình tĩnh.
Trong tâm tôi không ghen tị và oán hận vì mẹ chồng kể chuyện trong nhiều năm qua bà đã dành hết tinh lực và tài lực cho chị dâu, còn để dành tiền chuẩn bị cho cháu nội gái (con gái của anh cả và chị dâu) học đại học và đi du học. Tôi nói với mẹ chồng: “Mẹ, mẹ không cần cảm ơn con, mẹ cảm ơn Sư phụ Đại Pháp nhé! Đã gần 7 năm rồi, Sư phụ con khán hộ con, điểm hóa con, để cho cả gia đình chúng ta bình an và hòa thuận.”
Anh rể đã làm tam thoái
Khi tôi bắt đầu tu luyện, tôi đã nói anh rể làm tam thoái (thoát ly các tổ chức Đảng, Đoàn và Đội của Trung Cộng), nhưng anh không đồng ý, và nói: “Số liệu tam thoái của các em là giả, cái Đảng đó tổng cộng có bao nhiêu người? Số liệu tam thoái trên mạng của các em đã vượt xa số lượng Đảng viên thực tế của cái Đảng đó rồi.” Tôi nói: “Anh, anh hiểu sai rồi, số liệu đó bao gồm cả Đội viên và Đoàn viên, còn có Đảng viên nữa. Anh thử nghĩ xem, ở Trung Quốc có bao nhiêu trẻ em? Vào ngày 1 tháng 6 hàng năm, toàn quốc có bao nhiêu đứa trẻ vô tội bị ép vào Đội?” Cuối cùng, anh rể cũng không làm tam thoái.
Vài năm trước, đột nhiên anh rể bị trúng gió. Sau khi xuất viện về nhà, anh nói không rõ, đi khập khiễng, để lại di chứng. Tôi lại giảng chân tướng Đại Pháp cho anh lần nữa, kể với anh gia đình tôi được ích lợi thế nào từ Pháp Luân Đại Pháp trong nhiều năm qua. Tôi nghĩ nhiều cho anh rể, cố gắng hết sức giúp anh vượt qua khó khăn. Chúng tôi trả tiền thuê nhà cho anh, giúp anh trả nợ vài trăm ngàn nhân dân tệ, thay anh trả lương cho công nhân về nhà ăn Tết, và còn tặng anh một chiếc xe hơi để lái.
Lần này tôi lại kêu anh rể làm tam thoái, anh đã đồng ý mà không nói gì. Tôi dặn anh phải niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” cho nhiều. Một tuần sau khi anh rể làm tam thoái, mẹ chồng gọi điện thoại nói chuyện với tôi: “Anh con tuần này tiến bộ rất nhiều, nói chuyện không còn cà lăm, phát âm rất rõ, và còn có thể tự vào bếp nấu ăn nữa.” Tôi bảo mẹ chồng, đó là vì anh đã làm tam thoái, Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ anh, và anh đã được phúc báo.
Nửa năm sau, sức khỏe của anh rể không những hoàn toàn bình phục, mà anh còn tìm được công việc làm bảo vệ, anh còn có thể lái xe đi làm, có cả lương hưu và bảo hiểm xã hội.
Tham gia trại hè của trường tiểu học Minh Huệ ở bên ngoài Trung Quốc
Năm 2022, sau khi cả gia đình tôi ra ngoại quốc, tôi muốn nhanh chóng cải thiện tiếng Anh, nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống của người Tây phương. Hễ có một chút thời gian thì tôi sẽ tranh thủ học tiếng Anh, tôi đã lơ là việc giáo dục con trai nhỏ, càng không nhớ ra hàng ngày phải dẫn dắt con học Pháp và luyện công, dẫn dắt con tu luyện Đại Pháp. Năm kia, sau một buổi học Pháp nhóm, con trai nhỏ 9 tuổi của tôi không phân rõ phải trái, con đã đánh tôi mấy đấm, các đồng tu có mặt ở đó đều kinh ngạc.
Sau khi về nhà, tôi tĩnh tâm hướng nội tìm thật kỹ, phát hiện mình có tâm sĩ diện, tâm áp đặt ích kỷ và không nghĩ cho con. Hôm sau, một đồng tu gọi điện thoại cho tôi, nghiêm túc nói: “Chị không thể nuông chiều con như thế, nhân lúc con còn nhỏ, chị phải cố gắng giáo dục con.” Đồng tu đặc biệt đề nghị tôi đưa con đến tham gia trại hè của trường Minh Huệ, đồng thời cho tôi số điện thoại của giáo viên bên trường Minh Huệ.
Sau khi có số điện thoại, tôi lập tức gọi điện thoại cho giáo viên bên trường, trong tâm rất xúc động, tôi đã quyết định đưa con đến tham gia trại hè của trường Minh Huệ. Với sự nhắc nhở thiện ý liên tục của các đồng tu, cuối cùng tôi đã biết dẫn dắt tiểu đệ tử Đại Pháp cho tốt và đó cũng là một phần không thể thiếu trong tu luyện của tôi, tôi hạ quyết tâm nhất định phải học bù bài học này.
Mới đầu, con trai nhỏ không muốn đến trường Minh Huệ lắm, nhưng với sự kiên trì của tôi, con đã đi. Ngày đầu tiến đến trường, tôi sợ con nghịch, nên không dám rời khỏi trường, nhưng một câu nói “con chị rất tốt” của giáo viên đã khiến tôi triệt để buông tâm.
Ngày thứ ba đến trường, tôi nhìn thấy tấm ảnh các con luyện tĩnh công tập thể mà giáo viên gửi lên nhóm, nhìn thấy tư thế ngồi song bàn đả tọa của con trai, tôi đã vô cùng cảm động. Từ lúc con chào đời cho đến trước khi vào trường Minh Huệ, tôi chưa từng dạy con ngồi đả tọa, vì luôn cho rằng con còn nhỏ, chờ con lớn một chút, khi con muốn luyện thì hẵng nói. Tôi cũng không nghĩ đến phải dẫn dắt con học Pháp, nhưng các giáo viên ở trường Minh Huệ đã làm được. Hàng ngày, các giáo viên dẫn dắt các con học Pháp, luyện công và tu luyện, tham gia các hoạt động ngoài trời, làm phong phú cuộc sống trong kỳ nghỉ hè của các con.
Chớp mắt đã hết một tháng, cuối cùng con trai không muốn rời khỏi trường Minh Huệ. Sau đó, tôi cũng học hỏi các giáo viên ở trường Minh Huệ, nếu không có tình huống đặc biệt, thì hàng ngày đều dẫn dắt con học Pháp, một ngày luyện ít nhất một bài công pháp. Tiếng Hoa của con trai nhỏ tiến bộ rất nhanh, hành vi của con cũng được cải thiện. Mùa hè năm ngoái, hai con trai của tôi đã tham gia trại hè của trường Minh Huệ, hai con đã có một kỳ nghỉ hè tràn đầy niềm vui ở trường.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/6/2/510439.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/8/234629.html



