[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp] Sư tôn dắt tôi lên thuyền Pháp —— hành trình tu luyện của một học viên trẻ mới đắc Pháp
Bài viết của Duyên Quy, đệ tử Đại Pháp tại Bắc Kinh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 31-05-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp trẻ tuổi mới tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chưa lâu. Dưới đây tôi xin viết ra trải nghiệm Sư tôn vẫy gọi đệ tử hữu duyên trở về với Đại Pháp, để chứng thực sự từ bi hồng đại của Sư tôn.
1. Duyên khởi duyên tàn, Sư tôn dắt tôi lên thuyền Pháp
Từ nhỏ, thể chất của tôi đã yếu, sau khi sinh ra, cứ ba ngày một bệnh nhỏ, năm ngày một bệnh lớn. Hễ bị cảm lạnh là chắc chắn sẽ chuyển thành viêm phổi. Để chữa bệnh cho tôi, mẹ đã tìm đủ loại thuốc men, các bài thuốc dân gian lớn nhỏ, tiền bạc trong nhà gần như đều đổ hết vào việc tìm thầy chữa bệnh cho tôi.
Sau khi tôi đắc Pháp, mẹ kể với tôi: Khoảng năm 1998, trên bãi đất trống ngoài phố, sáng tối đều có không ít người luyện Pháp Luân Công. Mẹ nghe một bác gái nói rằng Pháp Luân Công có thể trừ bệnh khỏe người, liền nhận cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân” do bác ấy tặng. Mẹ bắt đầu đọc và cảm thấy đạo lý giảng trong sách rất hay. Nhưng khi đọc đến “Vấn đề thiên mục”, mẹ cảm thấy quá huyền hoặc, tư tưởng vô thần luận đã kìm hãm tư duy của mẹ ở tầng thứ cho rằng chỉ có mắt người mới nhìn thấy được sự vật. Trong lúc còn đang nghi hoặc, cuộc bức hại của Trung Cộng đối với Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu. Có cảnh sát đến nhà chúng tôi, hỏi xem có đang học Đại Pháp không, mẹ nói: “Không có.” Sau đó, mẹ không dám học Đại Pháp nữa, mong muốn thông qua việc luyện Pháp Luân Công để trừ bệnh khỏe người cho tôi cũng tan vỡ. Đó là lần đầu Pháp Luân Đại Pháp đi lướt qua, và tôi đã lỡ mất cơ duyên tu luyện Đại Pháp.
Tà ác bức hại Pháp Luân Đại Pháp, nhưng đối tượng bị hủy hoại lại là bách tính. Rất nhiều đệ tử Đại Pháp vì để cứu những người dân bị những lời dối trá của tà đảng Trung Cộng lừa gạt, đã bước ra đường phố giảng chân tướng, cứu độ những người có duyên. Bất kể là trên đường, ở chợ, hay những dịp khác, tôi đã gặp nhiều đệ tử Đại Pháp giảng chân tướng cho tôi, khuyên tôi tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng). Lúc đó, do bị tà đảng Trung Cộng lừa gạt, cộng thêm ảnh hưởng của vô thần luận, dẫn đến việc mỗi lần như vậy tôi đều tôn trọng nhưng tránh xa, miệng nói: “Không cần không cần, cháu không tìm hiểu đâu.” Còn chân thì rảo bước thật nhanh để rời đi.
Hết lần này đến lần khác, tôi đã lỡ mất cơ duyên được Đại Pháp cứu độ. Lần chờ đợi này kéo dài hơn 20 năm. May mắn làm sao, tôi đã gả cho một đệ tử Đại Pháp, nhà chồng có nhiều người là đệ tử Đại Pháp lâu năm. Vào giai đoạn cuối của thời kỳ Sư tôn Chính Pháp, tôi đã đắc Pháp, cuối cùng đã trở thành một đệ tử Đại Pháp. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ từ bi vĩ đại đã luôn không từ bỏ tôi, đã hao tâm tổn trí vì đệ tử.
2. Minh bạch chân tướng, nhìn rõ bản chất tà đảng, phá trừ vô thần luận, có duyên trở về với Đại Pháp
Chớp mắt, tôi đã 31 tuổi, làm việc tại một công ty internet. Vì bình thường hay làm tăng ca, cuối tuần quá mệt mỏi nên tôi chỉ ở nhà, không có tâm trí nghĩ đến chuyện lập gia đình. Quan niệm biến dị hiện đại “không muốn kết hôn” khiến tôi rất bài xích việc xem mặt, nhưng mẹ lại rất coi trọng hôn nhân của tôi. Dưới sự an bài của mẹ, tôi đã quen biết người chồng hiện tại.
Lúc đó, mẹ đã thuyết phục tôi bằng lý do: “Hai đứa là bạn học tiểu học, cha mẹ hai bên đều biết nhau, hai nhà chỉ cách nhau một con phố, biết rõ gốc gác của nhau”, thế là tôi và anh ấy bắt đầu qua lại. Trong quá trình tìm hiểu, trực giác mách bảo tôi rằng chàng trai này rất chân thực, đáng tin cậy, xứng đáng để phó thác cả đời. Hai tháng rưỡi sau, chúng tôi chính thức xác lập mối quan hệ bạn trai bạn gái, tìm hiểu nhau với mục đích tiến tới hôn nhân. Nhưng lúc đó, tôi vẫn chưa biết anh ấy tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Một lần trò chuyện qua điện thoại, tôi hỏi anh: “Anh đang làm gì thế?” Anh nói: “Đang đọc sách.” Tôi hỏi: “Đọc sách gì vậy?” Anh nói qua điện thoại: “Giữ bí mật nhé, cuối tuần gặp anh sẽ nói cho em biết.” Cuối tuần đến, trên đường chuẩn bị về nhà sau khi kết thúc buổi hẹn hò, tôi chợt nhớ ra chuyện này liền hỏi anh: “Anh đọc sách gì thế? Bây giờ nói cho em biết đi.” Anh mở điện thoại cho tôi xem, tôi liếc mắt liền nhìn thấy ba chữ “Chuyển Pháp Luân”. Nhìn tiếp xuống dưới, trong lòng tôi giật thót: “Pháp Luân Công? Đây chẳng phải là sách cấm sao? ‘Tà giáo’ mà Đảng Cộng sản nói đến ư?”
Lúc đó, tuy ngoài miệng tôi không nói gì, nhưng trong lòng đã cuộn sóng, trong chốc lát không biết phải làm sao. Một mặt, qua thời gian tìm hiểu, tôi thấy anh ấy rất tốt, khác hẳn với những người khác ngoài xã hội, rất lương thiện và chính trực; mặt khác lại nghĩ, đây là “tà giáo” mà Trung Cộng nói, là điều Đảng Cộng sản không cho phép, thế này chẳng phải là đối đầu với Đảng Cộng sản sao? Tôi nên làm thế nào đây? Nếu người nhà tôi không đồng ý thì sao?
Sau khi về nhà, tôi lập tức nói ra những lo lắng của mình với mẹ, nhưng mẹ lại bình tĩnh đến mức nằm ngoài dự liệu của tôi, bà nói: “Mẹ biết, ông bà ngoại của cậu ấy đều luyện Pháp Luân Công. Chỉ cần người tốt là được, cậu ấy đọc sách thì cứ đọc, đừng đi tuyên truyền khắp nơi là được. Bản thân con không học là được rồi.” Chuyện này tạm thời qua đi.
Tôi nghĩ mẹ nói đúng, người tốt là được, anh ấy cũng không làm chuyện gì quá đáng hay tà môn, không hút thuốc, không uống rượu, không chơi game, không có bất kỳ thói hư tật xấu nào, trong xã hội hiện nay một người thuần khiết như vậy thật sự rất khó tìm. Sau khi cân nhắc, chúng tôi tiếp tục tìm hiểu nhau. Trong thời gian đó, bạn trai vô tình hay cố ý giảng chân tướng Đại Pháp cho tôi, đưa cho tôi cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”, nhưng tôi không để trong tâm.
Lúc này, một người bạn cùng phòng đại học đã lâu không liên lạc đến để phá vỡ lớp vỏ vô thần luận của tôi. Một ngày nọ, cô bạn cùng phòng đại học đột nhiên liên lạc với tôi, nói rằng sẽ đến Bắc Kinh và muốn gặp mặt. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy đã sang Mỹ du học, lần này về nước là để làm thủ tục visa. Tôi vui vẻ nhận lời, đồng thời chia sẻ với cô ấy chuyện tôi đã có bạn trai, nói rằng chúng tôi có thể cùng ra ga tàu cao tốc để đón cô ấy.
Đến ngày đó, chúng tôi thuận lợi đón được cô bạn cùng phòng, và mở tiệc tẩy trần cho cô ấy tại nhà hàng. Trong bữa ăn, cô ấy chia sẻ với tôi về tình hình gần đây, kể về sự tự do mà cô ấy cảm nhận được ở nước ngoài, đặc biệt là cô ấy đã bắt đầu theo đạo Thiên Chúa, trở thành một người có đức tin. Cô ấy còn kể về trải nghiệm vui vẻ khi đi du lịch ở Nhật Bản trong lúc quá cảnh trên đường về nước lần này, kể những điều mà chính cô ấy đã trải qua để tôi hiểu được sự chuyên chính bá đạo trong cách cai trị đất nước của Trung Cộng, sự thịnh hành của mạng internet hiện nay mang lại sự lo âu cho con người, khiến lòng người nóng nảy, cùng rất nhiều thông tin khác. Tôi cảm thấy kinh ngạc trước việc bạn mình có đức tin, tôi đồng tình với những đánh giá của cô ấy về tà đảng Trung Cộng, nhưng do bị tà đảng tẩy não nên tôi lại nghĩ rằng mình không cần quan tâm nhiều vậy làm gì, chỉ cần làm tốt việc của bản thân là được.
Cô bạn cùng phòng nói chuyện say sưa: “Tớ thường xem các chương trình như ‘Văn Chiêu đàm cổ luận kim’ (kênh truyền thông tự do do học viên Pháp Luân Công lập ra).” Tôi hoàn toàn không biết gì về những thứ này, chỉ lặng lẽ nghe cô ấy kể. Bạn trai tôi lên tiếng hỏi: “Bạn đã nghe nói đến Shen Yun chưa?” Cô bạn trả lời: “Nghe nói rồi.” Lúc này, tôi càng thêm mù mờ. Bạn trai tôi thẳng thắn nói: “Tôi chính là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Nếu bạn chưa xem Shen Yun, nhất định phải đi xem, đây là một ‘show’ diễn kể về văn hóa truyền thống Trung Hoa và phơi bày việc Pháp Luân Công bị bức hại.” Bạn trai tôi lại giảng thêm những chân tướng khác.
Nội dung cuộc trò chuyện của họ vượt quá sự hiểu biết của tôi, lúc này tôi bỗng thót tim: “Sao anh ấy lại nói chuyện này với bạn cùng phòng của mình?” Việc anh ấy tu luyện thì tôi chấp nhận, nhưng việc anh ấy nhắc đến chuyện này với người khác khiến tôi rất bận tâm, lo lắng bạn cùng phòng sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường. Nhưng sự lo lắng của tôi là thừa, cô bạn cùng phòng không hề biến sắc mà nhận lời: “Được, có cơ hội tớ nhất định sẽ đi xem.”
Chúng tôi nghỉ lại ở khách sạn. Mặc dù tôi chấp nhận sự thật rằng bạn trai luyện Pháp Luân Công, nhưng luôn cảm thấy tốt nhất là không nên nhắc đến những chủ đề nhạy cảm liên quan đến “Đại Pháp”. Thế nhưng, vào buổi tối, cô bạn cùng phòng gọi điện thoại cho bạn trai của cô ấy lại nhắc đến buổi biểu diễn Shen Yun, nói rằng có cơ hội họ sẽ đi xem. Cô ấy còn khen bạn trai tôi giác ngộ cao, nhân phẩm tốt, nói rằng tôi rất may mắn. Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến buổi biểu diễn Shen Yun của Pháp Luân Công. Nhờ sự công nhận của cô bạn cùng phòng, nỗi lo lắng của tôi về việc bạn trai tu Đại Pháp đã giảm đi rất nhiều.
Trước thềm năm mới 2025, bạn trai tôi nói: “Chúng ta có muốn đi du lịch vào kỳ nghỉ năm mới không? Bạn cùng phòng của em nói Nhật Bản rất tuyệt, chúng ta cũng đi nhé.” Lúc đó, không hiểu sao tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, liền nhận lời ngay. Tôi muốn có thời gian dài ở bên anh ấy, người ta thường nói hai người có hợp nhau hay không, cần phải cùng nhau đi xa một chuyến để thử thách. Cha mẹ truyền thống của tôi có chút không tán thành, cảm thấy chúng tôi quen nhau chưa lâu, lại đi chơi riêng với một chàng trai vào dịp Tết, sợ ảnh hưởng không tốt đến tôi sau này. Nhưng em gái tôi rất ủng hộ và đã giúp tôi thuyết phục cha mẹ.
Sau khi mọi chuyện đã quyết định, tôi lại đâm ra lo lắng: Ra nước ngoài rồi thì ở thế nào? Người bạn trai tu Đại Pháp gọi điện đến nói: “Lần này chúng ta đi, mỗi người sẽ ở một phòng riêng. Về quan hệ nam nữ, anh sẽ không vượt quá giới hạn.” Anh còn nói: “Sư phụ dạy bảo đệ tử, trước khi kết hôn phải giữ gìn quan niệm truyền thống, không thể giống như giới trẻ ngoài xã hội hiện nay chưa kết hôn đã sống chung.” Lúc này, tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Trong kế hoạch du lịch Nhật Bản do bạn trai lập ra, có một mục là xem biểu diễn Shen Yun, anh ấy nói đó là buổi biểu diễn văn hóa truyền thống Trung Hoa, có múa cổ điển Trung Quốc, nên tôi cũng không hỏi nhiều.
Đến ngày biểu diễn, chúng tôi đến nhà hát từ sớm, thấy chẳng mấy chốc nhà hát đã chật kín chỗ ngồi. Tôi quan sát xung quanh: Mọi người ăn mặc chỉnh tề, có những cụ già lớn tuổi, có những thanh niên trạc tuổi chúng tôi, và cả trẻ em. Lúc này, bạn trai đưa cho tôi một cuốn giới thiệu chương trình biểu diễn Shen Yun, tôi thấy trong đó có nội dung liên quan đến Pháp Luân Công. Tôi dường như đã hiểu ra, mục đích quan trọng nhất mà bạn trai đề nghị đi du lịch Nhật Bản có lẽ chính là để xem buổi biểu diễn này. Sau đó, tôi cũng nhận ra: Buổi biểu diễn này chính là “Shen Yun” mà bạn trai và cô bạn cùng phòng của tôi đã nhắc đến.
Buổi biểu diễn bắt đầu, khoảnh khắc bức màn sân khấu kéo lên, tôi như được đặt vào giữa chốn Thiên quốc. Các điệu múa quá đỗi ưu mỹ, phông nền là bầu trời, trang phục của diễn viên và nội dung chương trình hòa quyện với nhau một cách hài hòa và hoàn mỹ đến mức không thể diễn tả bằng lời, đây là lần đầu tiên tôi được xem một buổi biểu diễn tuyệt vời đến vậy! Các tiết mục trong đó đã giúp tôi hiểu được cuộc bức hại của Trung Cộng đối với các học viên Pháp Luân Công tàn nhẫn đến mức những người lương thiện không thể tưởng tượng nổi, đặc biệt là tội ác thu hoạch nội tạng sống của các học viên Pháp Luân Công — tội ác tà ác nhất trên hành tinh này, tôi đã vô cùng chấn động!
Sau khi được đích thân trải nghiệm bữa tiệc thị giác và thính giác này, tôi cảm thấy mình đã đến đúng nơi. Nhưng lại cảm thấy bạn trai luôn muốn bóc trần sự tà ác của Trung Cộng với tôi, khuyên tôi tam thoái, điều này khiến tôi có chút khó hiểu, thầm nghĩ: “Anh tu luyện, làm một người tốt là được rồi, tại sao cứ phải khuyên người khác thoái Đảng, Đoàn, Đội chứ?” Cảm giác như anh ấy đang tham gia vào chính trị vậy.
Trên đường về khách sạn, bạn trai hỏi cảm nhận của tôi khi xem biểu diễn. Khi nhắc đến vấn đề tam thoái, tôi vẫn giữ vững ý kiến của mình, cho rằng bản thân là người tin vào Thần, Thần là có tồn tại, tin rằng trên đầu ba thước có Thần linh; tôi cũng sẽ làm một người tốt, không làm điều ác; tôi cũng tin vào thiện có thiện báo, ác có ác báo. Tôi nói: “Trong Đảng Cộng sản có người xấu cũng có người tốt. Có thể Pháp Luân Công là dạy người ta hướng thiện, là tốt, nhưng hiện nay Đảng Cộng sản đang nắm quyền, tại sao cứ phải đối đầu với nó? Em làm người tốt, tại sao nhất định phải tam thoái?” Bạn trai đã giải đáp từng điều một, nhưng tôi cố chấp không nghe lọt tai, bạn trai thấy tôi lúc này ngoan cố không chịu hiểu, nên cũng không nói thêm nữa.
Kết thúc chuyến đi Nhật Bản trở về nhà, tôi kể cho gia đình nghe cảm nhận khi xem biểu diễn Shen Yun, và đưa cuốn sách giới thiệu chương trình cho mẹ xem. Trong lúc trò chuyện, tôi nhắc đến chuyện ông ngoại của bạn trai vì tu luyện Pháp Luân Công mà bị đưa đi trại lao động cải tạo, sau đó bị bức hại đến chết. Mẹ nói bà có biết ông bà ngoại của anh ấy, đồng thời cho biết bà ngoại của anh ấy chính là bác gái năm xưa đã tặng cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân” cho mẹ tôi. Lúc này, tôi dường như đã hiểu ra sự tà ác trong cuộc bức hại Pháp Luân Công của Trung Cộng, đó không phải là hành vi ác độc của những kẻ xấu trong đó, mà là Trung Cộng đang sử dụng cây gậy vô thần luận hòng tiêu diệt pháp môn tu luyện Phật Pháp Pháp Luân Công, thực sự rất tà ác!
Thông qua cuộc trò chuyện với mẹ, tôi bắt đầu tò mò về cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân”, nảy sinh ý nghĩ muốn tìm hiểu. Viết đến đây, tôi đã hiểu ra: Sự xuất hiện của cô bạn cùng phòng đã giúp tôi phá vỡ sự kìm hãm của vô thần luận; lần xem biểu diễn Shen Yun đã khơi dậy sự thức tỉnh của chân ngã trong sinh mệnh tôi, và giúp tôi nhìn rõ bản chất tà ác của tà đảng Trung Cộng. Tôi và bạn trai là duyên phận đã được định sẵn, là duyên phận đồng tu để sinh mệnh tôi trở về với con đường tu luyện Đại Pháp, là thánh duyên đã kết từ lâu để trở thành sinh mệnh của vũ trụ mới.
Khoảnh khắc tôi bước chân vào nhà bạn trai, mẹ chồng, bà ngoại và người chồng trẻ tu luyện Đại Pháp lâu nay đã mang đến cho tôi một môi trường tu luyện Đại Pháp từ bi và tường hòa. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ từ bi an bài từng bước từng bước để tôi có thể đắc Pháp giữa thời loạn thế, trải đường cho tôi trên con đường tu luyện thăng hoa nhanh chóng trong Đại Pháp.
Trong quá trình chung sống sau này, tôi thường nhắn tin hỏi anh ấy: “Đang làm gì thế?” Anh nói: “Đang đọc sách học tập.” Tôi đoán anh ấy đang đọc “Chuyển Pháp Luân”. Ngày hôm đó, cuối cùng tôi đã nhận bản điện tử của cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân” mà anh ấy đưa, bắt đầu đắm mình trong ánh sáng Phật Pháp của Pháp Luân Đại Pháp. Cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại!
3. Tôi và chồng trở thành đồng tu
Hồi nhỏ, ngoài việc thân thể nhiều bệnh tật, tôi còn thường xuyên gặp ác mộng. Trong giấc mơ không sao cử động được, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, chính là hiện tượng mà người ta thường gọi là “bóng đè”. Khi hiện tượng này trở nên nghiêm trọng, ngủ trưa, ngủ trên xe buýt, hay ngủ nửa đêm đều sẽ xuất hiện một lần. Do thường xuyên thức khuya dẫn đến việc tối không ngủ được, sáng không dậy nổi, đồng hồ sinh học bị rối loạn, khiến tôi rất khổ não.
Một buổi tối, tôi nhớ đến cuốn “Chuyển Pháp Luân” mà bạn trai đưa, liền mở ra xem. Chưa đọc được mấy trang, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến, đó là lần đầu tiên trong ký ức tôi chìm vào giấc ngủ nhanh đến vậy. Buổi trưa khi nghỉ ngơi ở công ty, tôi muốn đọc tiếp vài trang, kết quả chưa đọc được mấy trang đã ngáp ngắn ngáp dài, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Lúc này, tôi cảm thấy mình như vớ được một cọng rơm cứu mạng. Vì cứ hễ đọc “Chuyển Pháp Luân” là có thể ngủ ngay lập tức, nên tôi coi việc đọc bảo thư như một “phương thuốc thần” có thể chữa khỏi chứng mất ngủ của mình, vì vậy vào buổi tối và buổi trưa tôi đều dành thời gian để đọc vài trang.
Vì mỗi lần đọc “Chuyển Pháp Luân” tôi đều buồn ngủ, nên rất nhiều nội dung trong sách tôi chưa đọc hết, càng chưa nhập tâm. Nhưng điều thần kỳ đã xuất hiện: Từ khi tôi đọc bảo thư Đại Pháp, hiện tượng bóng đè đã hoàn toàn biến mất, điều này chưa từng xảy ra trước đây. Tôi bắt đầu tiếp nhận “Chuyển Pháp Luân”, tiếp nhận Pháp Luân Đại Pháp. Lúc đó, tôi vẫn chưa hiểu rằng, Sư tôn đã quản tôi rồi, đã coi tôi như đệ tử mà dẫn dắt rồi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bất tri bất giác tôi và bạn trai đã quen nhau gần một năm, cha mẹ hai bên bắt đầu an bài chuyện đính hôn, kết hôn cho chúng tôi. Mua nhà, sửa sang, những việc lớn nhỏ trước khi cưới, chúng tôi bận rộn tự lo liệu, việc đọc sách học Pháp tạm thời bị gián đoạn. Lúc đính hôn, còn có một tình tiết khảo nghiệm: Chị họ tôi làm việc nhiều năm ở khu phố nhà chồng, rất hiểu tình hình ở đó. Chị họ nói với tôi: “Em có biết nhà cậu ấy có người luyện Pháp Luân Công không?” Tôi nói: “Em biết.” Chị ấy nói: “Hai đứa biết là được rồi. Mẹ chồng em cũng luyện, nhưng em đừng luyện nhé.” Nếu không đích thân đi xem biểu diễn Shen Yun, nếu không được Sư tôn Đại Pháp đã tịnh hóa thân thể cho tôi, nói không chừng cuộc hôn nhân của chúng tôi… Sư tôn vì để đệ tử có duyên trở về với Đại Pháp quả thực đã hao tâm tổn trí rồi.
Tháng 2 năm 2025 chúng tôi đăng ký kết hôn, tháng 9 tổ chức hôn lễ. Sau khi đăng ký, cuối tuần về nhà, tôi liền cùng chồng ở lại nhà anh ấy. Tôi thấy mẹ chồng và chồng cùng nhau phát chính niệm, cùng nhau học Pháp. Họ còn mời tôi cùng học Pháp, ban đầu, tôi có chút ngại ngùng, cũng nhớ đến lời dặn dò của người nhà trước đó. Họ học Pháp, tôi ở bên cạnh xem điện thoại, cũng có thể nghe thấy họ đọc Pháp; họ phát chính niệm, tôi liền nhìn họ lặng lẽ làm. Khi họ đọc Pháp, thỉnh thoảng tôi cũng nghe lọt được vài câu. Dần dần, tôi đã biết được hình thức tu luyện Đại Pháp: học Pháp, luyện công, phát chính niệm, nhưng tôi vẫn chưa thực sự bước vào tu luyện Đại Pháp.
Có một thời gian, bà ngoại của chồng cũng ở nhà chồng, bà liền giảng chân tướng Đại Pháp cho tôi, kể về những hiện tượng thần kỳ sau khi bà đắc Pháp, kể rằng bà ngoại, mẹ chồng và chồng tôi đã nhiều năm không cần uống một viên thuốc nào, mà thân thể rất khỏe mạnh, tôi cảm thấy vô cùng chấn động. Tôi thực sự đã động niệm muốn học Đại Pháp, nhưng vì e ngại thể diện nên không chủ động nói ra.
Tháng 9 sau khi tổ chức xong hôn lễ, chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở Vân Nam. Tại khách sạn, tôi lại bắt đầu gặp ác mộng, hơn nữa người còn có chút trầm cảm một cách khó hiểu, tâm trạng sa sút. Tôi bất giác chủ động đề nghị với chồng: “Đợi chúng ta về, em sẽ cùng anh học Pháp, luyện công.” Chồng tôi rất vui, sảng khoái nhận lời sẽ dạy tôi. Chỉ một niệm này, chỉ một câu “Em muốn học Đại Pháp” này, tôi lập tức vui vẻ trở lại, không còn trầm cảm nữa.
Chưa đợi đến khi về nhà, tại núi tuyết Ngọc Long ở Vân Nam, vì thân thể có chút khó chịu nên tôi nghỉ ngơi ở khách sạn. Buổi tối, chồng tôi nói: “Anh dạy em luyện công nhé.” Tôi sảng khoái nhận lời. Anh ấy dạy tôi phát chính niệm, luyện năm bài công pháp, và hướng dẫn tôi luyện công nửa tiếng đồng hồ. Tôi cảm thấy động tác không khó, chỉ là song bàn thì tôi vẫn chưa làm được. Không ngờ, tôi cứ như vậy mà bước vào Đại Pháp, lần đầu tiên luyện công lại là trong tuần trăng mật. Tuần trăng mật này là một khởi đầu mới trong cuộc đời tôi, là khởi đầu cho việc tôi có duyên trở về với Đại Pháp, tôi và chồng đã là đồng tu Đại Pháp rồi. Thật vô cùng cảm tạ Sư tôn từ bi vĩ đại! Cảm ân Sư phụ từ bi vĩ đại đã dẫn dắt con bước vào con đường tu luyện Đại Pháp của vũ trụ.
4. Những cái “lần đầu” sau khi đắc Pháp
Lần đầu nghiêm túc tìm hiểu chân tướng bức hại
Sau khi đắc Pháp, tôi hỏi chồng về việc Trung Cộng bức hại Đại Pháp, anh ấy đã tìm cho tôi bộ phim tài liệu có tiêu đề “Chúng tôi nói với tương lai”, anh nói: “Em xem cái này trước đi.” Cuối tuần, tôi bắt đầu xem, đã hiểu toàn diện về Pháp Luân Công, nhìn thấy bản chất tà ác của tà đảng Trung Cộng, hiểu được các đệ tử Đại Pháp đã phải gánh chịu đủ loại bức hại vô nhân đạo, cũng nhìn thấy những nỗ lực mà các đồng tu trong và ngoài nước đã làm.
Mỗi khi xem xong một tập, lúc phát chính niệm, chủ ý thức của tôi đều rất mạnh, niệm lực tập trung. Tôi bắt đầu thực sự hiểu được lý do tại sao năm xưa mẹ chồng, bà ngoại, ông ngoại (đã bị Trung Cộng bức hại đến chết) phải gánh chịu cuộc bức hại rợp trời dậy đất mà vẫn có thể kiên định tu Đại Pháp, càng khâm phục họ có thể làm được tín Sư tín Pháp không dao động.
Tiếp đó, tôi còn xem các bộ phim “Đến vì bạn”, “Trở lại thành Thần”, đã biết được sự từ bi vĩ đại của Sư tôn; biết được bản thân từ đâu đến, vì sao mà đến. Trước đây, tôi luôn không hiểu tại sao con người lại khổ như vậy, ý nghĩa của sự tồn tại là gì? Trăm năm sau hoặc khi nào đó, Trái Đất không còn tồn tại, chỉ còn lại vũ trụ bao la, bản thân mình cũng sẽ không tồn tại, mỗi lần nghĩ đến đây, tôi lại có một cảm giác khó chịu không thể diễn tả bằng lời dâng lên trong lòng. Bây giờ, tôi không còn như vậy nữa, tôi hiểu rằng mình đến vì Pháp, bởi vì Sư tôn Đại Pháp đang chính lại Pháp của vũ trụ, đệ tử Đại Pháp đang thực hiện thệ ước, hoàn thành sứ mệnh chính là đang thành tựu bản thân trở thành sinh mệnh của tân thiên vũ, đệ tử Đại Pháp thực sự có vinh quang vô thượng.
Lần đầu thực sự cảm nhận được sự thần kỳ của Đại Pháp
Trước đây, mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt tôi đều bị đau bụng. Lúc nghiêm trọng thì đau đến mức không đi lại được, không đi làm được, lần nào cũng phải xin nghỉ nửa ngày để nằm nghỉ trên giường, đắp chăn thật dày, bụng và thắt lưng dán đầy miếng dán giữ nhiệt. Những ngày sau đó đều phải quấn mình thật kín, chỉ cần hơi lạnh một chút là bụng lập tức đau âm ỉ.
Hai tháng sau khi đắc Pháp, tôi chợt phát hiện đến kỳ kinh nguyệt lại không hề có cảm giác đau đớn như trước nữa, một tháng, hai tháng, ba tháng, không bao giờ còn những cơn đau như trước nữa. Tôi biết là Sư phụ đã tiêu trừ đi phần nghiệp lực này cho tôi rồi. Điều này càng củng cố thêm quyết tâm tín Sư tín Pháp, đồng hóa với Đại Pháp của tôi. Có Sư phụ quản thật tốt!
Lần đầu cảm nhận được Sư phụ thanh trừ phụ thể cho tôi
Quê tôi ở nông thôn, từ nhỏ, tôi đã lớn lên trong những câu chuyện về “quỷ thần”, trong nhà thờ cúng “tiên này, thần nọ”. Hồi nhỏ, bà nội từng dẫn tôi đi dâng đồ cúng cho chúng để mong chúng phù hộ cho tôi. Vì thân thể yếu nhược, nên tôi luôn cảm nhận được chúng trong giấc mơ. Chẳng hạn như vào những ngày lễ lớn, tôi sẽ cảm nhận được chúng từ trước, và báo cho người nhà chuẩn bị đồ cúng cho chúng.
Sau khi tu luyện Đại Pháp, học đến mục “Phụ thể” trong Bài giảng thứ ba của cuốn “Chuyển Pháp Luân” của Sư phụ, tôi biết rằng không thể cần chúng, hạ quyết tâm chỉ đi theo con đường tu luyện Đại Pháp mà Sư phụ an bài.
Một ngày nọ, tôi và chồng về nhà bà nội của anh, trong nhà bà nội cũng thờ cúng những thứ linh thể thấp kém như hồ hoàng bạch liễu (cáo, chồn, nhím, rắn). Lúc 3 giờ sáng chúng tôi chuẩn bị luyện công, tôi ra nhà vệ sinh ngoài sân để đi vệ sinh. Khi ra đến cách cửa nhà vệ sinh chưa đầy vài mét, trong đầu tôi xẹt qua một hình ảnh: Một con cáo dựa vào cửa, nhoẻn nụ cười tà ác nhìn tôi. Tôi có chút sợ hãi, sau đó liền phủ định nó, tăng cường chính niệm rằng mình đã là đệ tử Đại Pháp. Trở vào nhà, tôi kể lại chuyện này với chồng, anh bảo tôi tăng cường chính niệm, và nói với tôi: “Mặc kệ nó, chúng ta bắt đầu luyện công.”
Thân thể tôi từ đầu đến chân không ngừng run rẩy, cảm giác lông măng đều dựng đứng cả lên. Vừa luyện, tôi vừa nói với chồng về cảm giác của mình, nhờ anh giúp tôi tăng cường chính niệm. Tôi thầm nghĩ, là Sư phụ đang giúp tôi tịnh hóa cơ thể đây mà. Sau khi luyện xong bài công pháp thứ nhất, tình trạng run rẩy đã đỡ hơn rất nhiều. Khi luyện bài công pháp thứ hai bão luân, trước mắt tôi xuất hiện một cảnh tượng: Một con rắn lớn từ dưới đất chui lên rồi rời đi, tôi biết rằng linh thể thấp kém đã bị Sư phụ thanh trừ rồi. Lòng cảm ân của tôi không biết dùng lời nào để diễn tả, chỉ có thể tự nhủ rằng nhất định phải kiên tu Đại Pháp, bước đi thật tốt trên con đường mà Sư phụ an bài.
Lần đầu vượt quan bệnh nghiệp
Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi biết thân thể khó chịu là giả tướng bệnh nghiệp. Tôi từng nghe chồng, mẹ chồng, bà ngoại chia sẻ về việc họ vượt quan bệnh nghiệp như thế nào, tôi nghĩ không biết khi nào mình mới có quan bệnh nghiệp đây?
Một buổi sáng thức dậy, cổ tôi có chút khó chịu, giống như cảm giác bị sái cổ khi ngủ, lúc đó tôi nói với chồng là tôi bị sái cổ rồi. Ban đầu chỉ đau âm ỉ, khi quay đầu, cơn đau ở cổ sẽ tăng lên, tôi không để tâm lắm, nghĩ rằng vài ngày là khỏi. Đến thứ Sáu, cảm giác khó chịu vẫn còn. Suốt ngày thứ Bảy, cảm thấy triệu chứng đã nhẹ đi. Tối thứ Bảy, chúng tôi hẹn nhau sáng Chủ nhật sẽ dậy đúng giờ để luyện công. Trong giấc ngủ, tôi bị một cơn đau dữ dội đánh thức, chỗ đau chính là phía bên trái đốt sống cổ của tôi. Tôi chưa từng cảm nhận cơn đau thấu tim như vậy, trở mình cử động một chút cũng đau không chịu nổi. Tôi đổi mấy tư thế, đều không hề làm giảm bớt cơn đau, hơn nữa cánh tay trái cũng không nhấc lên được nữa.
Không luyện công được rồi, tôi kê chăn lên cao, tay phải đỡ tay trái nằm nghiêng như vậy, nhịn đau, mơ màng ngủ được một lúc, cánh tay trái vẫn đau, không nhấc lên được. Vai phải có cảm giác sưng phù, chồng tôi nhìn thử, nói: “Trông có vẻ hơi sưng.” Tôi bắt đầu sợ hãi, trong đầu không ngừng nảy sinh những niệm đầu bất chính, cột sống của mình không có vấn đề gì chứ? Hay là đến bệnh viện khám ngay đi? Nhưng trong não tôi lại xuất hiện một niệm đầu khác: Mình đã là người tu luyện rồi, không phải người thường nữa, đây là bệnh nghiệp. Tôi lập tức tỉnh táo lại, tự nhủ không thể nằm mãi được, phải luyện công tiêu nghiệp. Tôi rủ chồng cùng luyện công với tôi, nói: “Nếu cánh tay không nhấc lên được, em có dựa vào tường cũng phải luyện cho xong.” Niệm này vừa xuất ra, tôi lập tức tỉnh táo hẳn lên.
Khi luyện bài công pháp thứ nhất, cánh tay trái hơi không duỗi thẳng được, tôi kiên định một niệm: Tôi phủ định tất cả những gì không phải là an bài của Sư phụ, tôi muốn tu luyện, tôi nhất định phải luyện xong công. Khi luyện bài công pháp thứ hai bão luân, kỳ tích đã xuất hiện, cánh tay đã nhấc lên được, động tác bão luân chuẩn xác, tôi xúc động làm cho chồng xem. Bài công pháp thứ hai, thứ ba đã hoàn thành, đến khi luyện bài công pháp thứ tư cánh tay tôi không còn đau nữa, có thể thuận theo cơ mà đi xuống bình thường, chỗ vai cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Luyện xong năm bài công pháp, tôi cảm thấy triệu chứng đã biến mất quá nửa, chỉ còn lại một chút cảm giác đau.
Tôi biết mình đã vượt qua được quan bệnh nghiệp này, tâm trạng rất xúc động, vui mừng vì bản thân đã vượt qua quan bệnh nghiệp. Sự thần kỳ mà Đại Pháp triển hiện càng củng cố thêm tín tâm tu Đại Pháp của tôi, tôi vui vẻ nói với chồng: “Em khỏi rồi, em đi nấu cơm cho anh đây.”
Lần đầu học được cách tu bỏ chấp trước
Cùng với việc học Pháp sâu hơn, đọc các bài viết chia sẻ của đồng tu, tôi đã biết được rằng người tu luyện thì phải tu tâm tính, tống khứ chấp trước, mới có thể bước ra từ người thường.
Đầu tiên, tôi đã cai được chứng nghiện điện thoại. Người trẻ tuổi cày phim là chuyện thường tình. Trước đây, phim cổ trang ngôn tình, phim phá án ly kỳ… chỉ cần mấy ứng dụng xem phim lớn trong nước có phim mới, là tôi nhất định phải xem ngay lập tức. Ngoài thời gian làm việc, điện thoại không rời khỏi tầm mắt. Lúc say mê, có thể thức đêm xem đến sáng hôm sau; còn thích đọc tiểu thuyết; khi video ngắn trở nên thịnh hành, tôi đã vô số lần chìm đắm trong đó, xem những blogger khoe khoang sự giàu có. Trong thâm tâm, tôi biết những video này chứa đầy dục vọng của con người, khiến tâm người nổi nóng, có thể kích thích tâm lý tật đố, tâm lý so sánh của con người, biết là không tốt, nhưng lại không khống chế được bản thân.
Từ khi học Pháp, tôi hạ quyết tâm phải cai nghiện tiểu thuyết, phim truyền hình, video ngắn, dùng thời gian này để học Pháp tu luyện, quan tâm đến gia đình, quay trở lại với cuộc sống. Ban đầu, tôi tưởng rất khó, nhưng sau khi phát ra niệm này, đã mấy tháng trôi qua, những cuốn tiểu thuyết từng đọc, tôi không thèm nhìn lại một lần; đồng nghiệp bàn luận về bộ phim truyền hình hay chương trình tạp kỹ nào, tôi cũng không động tâm; mấy ứng dụng video lớn tôi không mở ra nữa. Thỉnh thoảng vài lần có cái tâm này, tôi liền tăng cường chính niệm để bài trừ, cứ như vậy, tôi và chồng đã cùng nhau cai được chứng nghiện điện thoại.
Chúng tôi tận dụng thời gian này để học Pháp, lo liệu việc nhà, về nhà cha mẹ hai bên làm một số việc nhà. Cuộc sống tu luyện khiến tôi cảm thấy tường hòa, bình an chưa từng có, tâm lý dễ nổi nóng, trống rỗng trước đây đã biến mất, tôi đã thể hội được niềm vui của việc tu luyện Đại Pháp.
Lần đầu hướng nội tìm, tu tâm tính, dung nhập vào trong Pháp
Chín tháng kể từ khi đắc Pháp, tôi bắt đầu chú trọng tu tâm tính: trong quá trình làm việc với đồng nghiệp, tôi đã học được cách hướng nội tìm; trong mâu thuẫn, có thể tìm ra những tâm chấp trước tồn tại ở mình như tâm tật đố, tâm tranh đấu, tâm sợ phiền phức, tâm oán hận… và nỗ lực tống khứ chúng.
Tôi đã làm việc ở công ty được tám năm, nhóm thuộc bộ phận dữ liệu nơi tôi làm việc, từ chỗ chỉ có một mình tôi đã tăng lên mười mấy người, tôi cũng đã phấn đấu lên được vị trí quản lý nhỏ. Tôi và người quản lý trực tiếp của mình hỗ trợ lẫn nhau, nỗ lực hoàn thành hết dự án này đến dự án khác. Trong đó có một số công việc là bổn phận của tôi, có một số là công việc ngoài lề.
Vì công ty mở rộng mảng kinh doanh mới, sự phát triển và nội dung nghiệp vụ cần phải xây dựng lại từ đầu. Công ty an bài cho người quản lý trực tiếp của tôi hoàn thành, lúc đó tâm tư tôi rất đơn thuần, muốn học hỏi thêm nhiều thứ, tìm hiểu thêm nhiều nghiệp vụ, cảm thấy rồi sẽ có ngày những nội dung tôi tăng ca hoàn thành sẽ được dùng đến, vì vậy tôi không bao giờ từ chối những công việc ngoài lề mà lãnh đạo sắp xếp, tăng ca đến 10-11 giờ đêm là chuyện bình thường, thậm chí thức trắng đêm để tăng ca. Tôi còn chủ động san sẻ công việc cho người quản lý trực tiếp, cũng từng thấy trạng thái suy sụp của chị ấy khi áp lực quá lớn, tôi cũng từng có lúc muốn bỏ cuộc vì áp lực lớn. Chúng tôi vượt qua được thực sự rất không dễ dàng, vì vậy có rất nhiều công việc không thuộc bổn phận của tôi, chúng tôi phối hợp xây dựng xong rồi mới bàn giao cho đồng nghiệp ở các bộ phận khác, tôi và người quản lý trực tiếp đều đang dần thành thục trong quá trình đó.
Người quản lý của tôi bắt đầu phụ trách công việc của nhiều bộ phận, số người trong nhóm chúng tôi cũng từ một người trở thành một nhóm lớn mười mấy người. Dần dần, sự giao tiếp giữa tôi và người quản lý trực tiếp ít đi, xuất hiện tình trạng chị ấy phân công công việc thì báo cho người khác trước, người khác theo nhu cầu mới đến tìm đồng nghiệp phụ trách kết nối của bộ phận tôi, tôi như bị gạt ra rìa. Trong lòng tôi bắt đầu khó chịu, cảm thấy không thể thích ứng với sự thay đổi này, bắt đầu tật đố với những đồng nghiệp thường xuyên họp bàn tăng ca với chị ấy, cảm thấy mình không còn được coi trọng nữa. Khi phối hợp với các đồng nghiệp khác, tôi cũng nảy sinh tâm tranh đấu, luôn thích dựa vào một số nghiệp vụ từng tiếp xúc trước đây để bình phẩm, chỉ trích họ bằng lời nói.
Cùng lúc đó, vì nội dung tài chính trước đó có một số mục cần tối ưu hóa lớn theo yêu cầu của công ty, lãnh đạo đã tìm đến tôi, bảo nhóm chúng tôi hỗ trợ xử lý. Vì nhu cầu cấp bách, chúng tôi lại bắt đầu thường xuyên tăng ca, trong khi đồng nghiệp phòng tài chính cơ bản cứ đến giờ là tan làm. Lúc này, tôi nổi tâm bất bình, tâm tật đố đã chiến thắng lý trí, tôi dựa vào tình cảm trước đây với lãnh đạo để phàn nàn, oán trách. Trong một thời gian dài, tôi thường xuyên xảy ra tranh cãi với người quản lý trực tiếp, trước tiên là từ chối yêu cầu của chị ấy, nói cho chị ấy biết chúng tôi xử lý phức tạp ra sao, hỏi tại sao việc này lại giao cho chúng tôi làm, mà không phải là bộ phận khác làm? Lâu dần, tôi cảm nhận rõ sự thiếu kiên nhẫn của chị ấy, còn tôi mỗi lần đi làm những việc mà chị ấy phân công cũng luôn phàn nàn nhiều hơn, lúc đó tôi cũng không biết mình phải làm sao nữa.
Đại Pháp đã cho tôi lời giải. Sư phụ từng giảng khi xảy ra mâu thuẫn, trước tiên phải hướng nội tìm, xem bản thân mình làm sai ở đâu. Tôi tĩnh tâm lại, tìm thấy tâm tật đố, tâm tật đố bất bình vì đồng nghiệp khác không phải tăng ca, còn mình lại phải tăng ca; tâm sợ chịu thiệt; tâm tranh đấu giữa lãnh đạo và đồng nghiệp; tâm sợ chịu khổ của bản thân. Tôi nhận ra rằng mỗi một việc xảy ra đều không phải là ngẫu nhiên, đều là cơ hội để tôi tu tâm. Tôi còn rất nhiều nghiệp lực cũng phải hoàn trả. Tôi phải có một cái tâm có thể chịu khổ, phải làm được vô tư vị tha (nghĩ cho người khác trước), phải đề cao tâm tính, thế là tôi hạ quyết tâm thay đổi bản thân.
Thứ nhất, khi thấy đồng nghiệp đến giờ tan làm, trong tay mình vẫn còn những công việc khác được phân công, tôi không còn động tâm nữa. Tôi tự nhủ phải lấy khổ làm vui, làm thêm chút việc cũng không có gì là không tốt. Thứ hai, tôi không còn từ chối những công việc ngoài lề mà lãnh đạo giao cho, cũng không còn phàn nàn nữa, không ngày ngày để ý xem lãnh đạo mỗi ngày họp với ai, không còn để ý xem trong một tuần lãnh đạo giao tiếp với tôi bao nhiêu thời gian, mà chỉ tập trung vào công việc chị ấy giao cho, khi chị ấy thiếu kiên nhẫn tôi cũng vui vẻ đối mặt. Thứ ba, khi làm việc với các đồng nghiệp khác cần bộ phận chúng tôi phối hợp, tôi sẽ kiên nhẫn lắng nghe nhu cầu của họ, rồi mới phát biểu ý kiến, và dùng tâm thái hòa ái để bày tỏ một số khó khăn của bộ phận chúng tôi. Tôi đã thay đổi, hoàn cảnh cũng theo đó mà thay đổi.
Hiện tượng thần kỳ đã xuất hiện: công việc được sắp xếp suôn sẻ và hợp lý hơn trước, các đồng nghiệp trong nhóm, bao gồm cả tôi, đều tan làm sớm hơn trước; mặc dù thời gian tiếp xúc với người quản lý trực tiếp vẫn chỉ có một chút trong tuần, nhưng lãnh đạo đã tin tưởng tôi như trước; chúng tôi không còn tranh cãi nữa, thỉnh thoảng chị ấy còn kể cho tôi nghe một số thể hội trong công việc và một số thay đổi cảm xúc nhỏ của chị ấy, tôi đều kiên nhẫn lắng nghe; trong quá trình hợp tác giao tiếp với các bộ phận khác tưởng chừng như sắp cãi nhau, nhưng giây tiếp theo lại hòa hoãn một cách kỳ diệu và đạt được sự thống nhất, những việc rắc rối sau đó cũng đều có thể giải quyết thuận lợi.
Quả thực, không có từ ngữ nào để miêu tả cảm giác vui vẻ, tường hòa chưa từng có trong công việc sau khi tâm tính tôi thăng hoa, tôi thấy vui mừng vì bản thân đã đề cao. Trong công việc, tôi còn tìm thấy những nhân tâm như tâm oán hận, tâm sợ phiền phức. Mặc dù ban đầu, những tâm và suy nghĩ không tốt này sẽ trào dâng, nhưng tôi đều nỗ lực tống khứ chúng. Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi, khiến tôi thực sự đang dần trở thành một người tốt có trí huệ, có năng lực.
Hiện tại, tôi biết rõ bản thân vẫn còn cách rất xa mới đạt được tiêu chuẩn của một đệ tử Đại Pháp chân chính đạt tiêu chuẩn, rất nhiều tâm chấp trước của tôi vẫn chưa tu bỏ được: vị tư, tâm an dật, tâm lợi ích, v.v., nhưng tôi sẽ kiên định bước đi trên con đường tu luyện mà Sư phụ an bài, lấy khổ làm vui, làm được tinh tấn thực tu.
Cảm tạ sự cứu độ của Sư tôn từ bi vĩ đại!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/31/510446.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234616.html



