[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] “Bệnh nhân lâu năm” trở thành cán bộ kỹ thuật nòng cốt, công thần của đơn vị
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 05-06-2026] Trước thềm “Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới” lần thứ 27, để cảm tạ ân cứu độ của Sư phụ và Đại Pháp, nhân dịp Minh Huệ Net kêu gọi gửi bài viết nhân ngày “13/5”, tôi xin viết ra những trải nghiệm chân thực về việc bản thân đã được thụ ích cả thân lẫn tâm trong Đại Pháp, nhằm chứng thực sự thần kỳ và mỹ hảo của Đại Pháp.
1. Pháp Luân Đại Pháp biến tôi thành người hạnh phúc nhất
Tôi là một nữ kỹ sư cao cấp đã nghỉ hưu, bước vào tu luyện Đại Pháp năm 1994. Tôi sinh ra trong thời kỳ nạn đói lớn, vì đói khát nên cơ thể suy nhược, sức đề kháng kém. Trong thời gian tôi học đại học, cha tôi qua đời vì bạo bệnh. Mẹ tôi không có công việc chính thức, chị em chúng tôi đều đang đi học, gia đình không còn nguồn thu nhập nào. Biến cố gia đình khiến tôi chịu áp lực tinh thần rất lớn. Năm sau, tôi mắc một căn bệnh ngoài da ngoan cố, bệnh viện chẩn đoán là do chức năng miễn dịch suy giảm gây ra, rất khó chữa. Để chữa bệnh ngoài da, tôi đã uống một lượng lớn thuốc nội tiết tố (hormone), kết quả là bệnh ngoài da không khỏi mà lại dẫn đến bệnh phụ khoa, đúng là họa vô đơn chí! Để chữa bệnh, tôi đã đi khắp nơi tìm thầy tìm thuốc, từ Tây y, Trung y, đến các bài thuốc dân gian, hầu như phương pháp chữa trị nào cũng thử qua, nhưng đều vô ích.
Sau khi kết hôn và sinh con trai, thể chất của cháu cũng không tốt, thường xuyên bị sốt và tiêu chảy, tôi lại phải lê tấm thân bệnh tật đưa cháu đến bệnh viện chữa trị. Chồng tôi chỉ một lòng muốn vươn lên làm người xuất chúng, vào lúc hai mẹ con tôi cần anh ấy chăm sóc nhất, anh ấy lại lén lút từ chức, bỏ mặc chúng tôi để dấn thân vào chốn thương trường theo đuổi hạnh phúc cá nhân. Tôi buồn bã, tức giận và lo âu, sự vô tình của chồng như một đòn giáng mạnh đánh gục tôi, cuối cùng tôi đã đổ bệnh. Vợ chồng tôi đều là người từ nơi khác đến, ở đây không có người thân, con cái không ai chăm sóc, tôi đành đưa tiền cho cháu tự đi mua bánh quy ăn, cháu suốt ngày ra ngoài chơi. Hai ngày sau, hàng xóm phát hiện cháu không đi nhà trẻ, hỏi ra mới biết tôi bị ốm. Người hàng xóm nam là tài xế đã lái xe đưa tôi đến bệnh viện cấp cứu, còn người hàng xóm nữ giúp tôi chăm sóc con. Mẹ tôi tuổi đã cao, sau khi biết chuyện liền từ quê lên chăm sóc hai mẹ con tôi, sự xuất hiện của mẹ đã giúp tôi có thể tiếp tục sống. Ngày ngày uống những bát thuốc đắng ngắt, nếm đủ thói đời nóng lạnh, tôi cảm thấy làm người đã khổ, làm phụ nữ càng khổ hơn, xót xa cho số phận bất hạnh của mình. Cứ như vậy, tôi vùng vẫy khổ sở vượt qua từng ngày trong sự bi quan, bất lực, vô vọng.
Đúng lúc này, Sư phụ từ bi vĩ đại đã đến thành phố nơi tôi sống để truyền công giảng Pháp, mang Đại Pháp cứu mạng đến tận cửa nhà tôi, tôi may mắn được tham gia lớp truyền thụ Đại Pháp của Sư phụ. Đích thân lắng nghe Sư phụ giảng Pháp, tôi đã hiểu được vì sao con người lại khổ, biết được mối quan hệ nhân quả giữa thiện và đức, ác và nghiệp lực, ý nghĩa của sinh mệnh và chân lý của nhân sinh chính là phản bổn quy chân, rất nhiều câu hỏi không tìm được lời giải nay đều lần lượt được giải đáp.
Ngày đầu tiên nghe Sư phụ giảng Pháp xong, buổi tối về đến nhà, tôi chưa kịp đánh răng rửa mặt đã nằm xuống ngủ thiếp đi, ngủ một mạch đến sáng. Một giấc ngủ thật ngon lành! Chứng mất ngủ đã hành hạ tôi nhiều năm — một trong ba căn bệnh nan y của y học ấy, vậy mà chỉ nghe Sư phụ giảng Pháp một buổi đã khỏi hẳn! Đại Pháp quả thực quá thần kỳ!
Mỗi ngày tôi đều khao khát được nghe Sư phụ giảng Pháp, chỉ sợ bỏ sót một chữ, toàn tâm toàn ý dung nhập vào trong Đại Pháp. Những công năng và trạng thái luyện công như thiên mục, chu thiên, v.v. mà Sư phụ nhắc đến trong bài giảng, tôi đều có thể nghiệm chân thực ngay trong lớp học. Khi cảnh tượng ở không gian khác hiển hiện rõ ràng, Pháp thân tỏa vạn đạo kim quang của Sư phụ hiện ra trước mắt tôi, khoảnh khắc đó, thuyết vô thần và thuyết tiến hóa mà tà đảng đã nhồi sọ tẩy não suốt mấy chục năm qua bỗng chốc sụp đổ. Sau mười buổi học, toàn bộ thế giới quan của tôi đã thay đổi.
Tôi nhớ lúc lớp học sắp kết thúc và chụp ảnh lưu niệm cùng Sư phụ, tôi bước ra khỏi hội trường, ngước nhìn bầu trời, cảm thấy bầu trời sao mà trong xanh, thăm thẳm đến thế, ánh nắng sao mà ấm áp đến thế, đột nhiên một luồng hơi ấm mãnh liệt trào dâng từ tận đáy lòng: Tôi đã tu luyện Đại Pháp rồi! Tôi đã có Sư phụ rồi! Tôi là người hạnh phúc nhất trên đời! Khoảnh khắc ấy, tôi ý thức rõ ràng rằng: Con người trước đây của tôi đã không còn tồn tại nữa. Tôi đã bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới! Bây giờ nghĩ lại, đó chính là chân ngã của tôi đã thức tỉnh.
Sau khi tu luyện Đại Pháp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi. Đắc Pháp tu luyện được ba tháng, một hôm khi tôi đang luyện bài động công Bão Luân, đột nhiên máu chảy ra rất nhiều, dòng máu tươi nóng hổi chảy dọc theo chân xuống tận dép lê, tôi rửa sạch rồi quay vào nhà tiếp tục Bão Luân, không hề sợ hãi chút nào. Sau đó, một khối u xơ tử cung to bằng quả trứng gà nhỏ rụng xuống, máu ngừng chảy, bệnh phụ khoa đã khỏi. Cơ thể trở nên khỏe mạnh, làm việc có sức lực; bước đi nhẹ nhàng; đạp xe vù vù như có người đẩy phía sau. Đồng thời, bệnh ngoài da cũng đột nhiên khỏi hẳn, hoàn toàn không có quá trình trung gian nào! Làn da trở nên trắng trẻo mịn màng, sắc mặt trắng hồng rạng rỡ. Toàn thân giống như được thay mới vậy. Sự siêu thường của Đại Pháp cứ hết lần này đến lần khác triển hiện trên thân thể tôi như thế.
Khi tôi mặc chiếc váy liền thân đã lâu không mặc, hân hoan xuất hiện trước mặt các đồng nghiệp trong đơn vị, mọi người đều kinh ngạc thốt lên: “Pháp Luân Công này cũng quá thần kỳ rồi!” Sau đó, từ lãnh đạo đến nhân viên trong đơn vị, mấy chục người đã bắt đầu học luyện Pháp Luân Công, hơn nữa họ còn bảo người nhà cùng luyện. Mẹ tôi, con trai, em gái và nhiều người thân khác của tôi cũng lần lượt bước vào tu luyện Đại Pháp.
2. Tu Đại Pháp giúp tôi có tấm lòng khoáng đạt, gặp chuyện không hoảng sợ
Từ nhỏ tôi đã thuần phác, ngoan ngoãn, tính tình hiền lành, nhìn ai cũng thấy thân thiết, tôi đặc biệt thương mẹ, từ khi còn rất nhỏ đã giúp mẹ làm bữa sáng, thường xuyên buồn ngủ đến mức nhắm nghiền mắt kéo bễ nhóm lửa. Bố mẹ đều rất yêu quý tôi. Tôi dễ mềm lòng và nhát gan, mỗi khi xem phim có cảnh tàn khốc hay những hình ảnh đáng sợ, tôi sợ hãi che mắt lại, không thể nhìn người khác chịu khổ. Nếu vô ý làm tổn thương ai, tôi sẽ rất áy náy, day dứt mãi không buông. Bị người khác bắt nạt, tôi cũng không biết phản kháng, chỉ biết sợ hãi, né tránh, tính cách hơi nhu nhược. Khi đi học, thành tích của tôi rất tốt, lại nhiệt tình, thầy cô và bạn bè đều quý mến. Tôi luôn làm cán bộ lớp, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị các bạn bắt nạt do hiểu lầm, tôi cũng không biết giải thích cho rõ sự thật, mà chỉ biết bất lực chịu đựng. Vì thế, tôi luôn thấy khó hiểu.
Vì bệnh tật quanh năm và cuộc hôn nhân bất hạnh, trong lòng tôi tràn ngập sự bi quan, tủi thân, và oán hận, tâm trạng vô cùng tồi tệ, dần dần tính tình trở nên cáu bẳn, nỗi đau trong lòng không biết tỏ cùng ai, tôi thường xuyên trút giận lên mẹ và con trai, mẹ tôi than phiền sao tính tình tôi lại trở nên như vậy!
Tu luyện Đại Pháp đã giúp tôi có được cuộc đời mới, cơ thể khỏe mạnh hẳn lên, ban ngày đi làm, tan sở về thì học Pháp, luyện công và hồng Pháp, không có thời gian rảnh rỗi, cũng không biết mệt mỏi là gì. Mẹ tôi vui vẻ gọi tôi là “người sắt”, tôi thực sự cảm thấy mình tràn đầy sức sống.
Mỗi ngày tôi đều đắm chìm trong niềm vui, trên môi luôn nở nụ cười rạng rỡ. Không biết từ lúc nào, trong lòng tôi đã không còn oán hận chồng nữa. Tôi thậm chí còn cảm thấy may mắn vì nhờ mắc bệnh và bị tổn thương tình cảm mà có cơ duyên gặp được Đại Pháp, cảm thấy những đau khổ mình phải chịu đựng trong đời này quá xứng đáng. Hoàn toàn không còn chút oán hận nào, muốn hận cũng không hận nổi. Chính sức mạnh từ bi của Đại Pháp đã làm tan chảy những oán hận tình thù trong lòng tôi, chính Đại Pháp đã giúp tôi có tấm lòng khoáng đạt, trở thành một người tốt thực thụ.
Một đêm khuya, sau hơn một năm tu luyện Đại Pháp, bạn của chồng vội vã đến nhà, báo cho tôi biết: Chồng tôi vay vốn đầu tư ở nơi khác bị tình nghi nhận hối lộ nên đã bị bắt, viện kiểm sát sắp đến khám nhà, bảo tôi giấu sổ tiết kiệm đi, chuẩn bị sẵn tâm lý, và an ủi tôi nhất định phải nghĩ thoáng ra. Nghe tin bất ngờ này, trong lòng tôi vô cùng bình tĩnh, tôi nói với họ rằng tôi đã tu Đại Pháp rồi, Sư phụ tôi giảng:
“Cái gì của chư vị thì sẽ không mất, cái gì không của chư vị thì chư vị [dù có] tranh [giành] cũng không được.” (“Chuyển Pháp Luân”)
Tôi nói tôi không có gì phải chuẩn bị cả. Nghe xong họ rất ngạc nhiên, một người nói: “Chúng tôi còn lo chị không chịu đựng nổi, không ngờ chị còn bình tĩnh hơn cả chúng tôi, xem ra tôi cũng phải luyện Pháp Luân Công thôi.” Nhiều năm sau, nhắc lại chuyện này, chồng tôi kể người bạn đó thực sự đã luyện công rồi. Một ma nạn mà người thường xem như tày trời như vậy, mà một người phụ nữ yếu đuối như tôi lại có thể điềm tĩnh, thản nhiên đối mặt đến thế, đây chính là uy lực của Đại Pháp, Đại Pháp đã khiến tôi trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Sáng tối, tôi ra ngoài luyện công, ban ngày đi làm, buổi tối cùng các đồng tu đến điểm học Pháp, cuối tuần đi hồng Pháp, tâm không vướng bận, đến mức quên bẵng luôn chuyện bị khám nhà. Rất lâu sau, tôi mới nhớ ra, sao không thấy ai đến khám nhà nhỉ? Sau đó, do không đủ bằng chứng, chồng tôi đã được trả tự do vô tội. Mãi lâu sau, tôi mới chợt hiểu ra: Chính Sư phụ đã hóa giải ma nạn cho đệ tử.
3. Đại Pháp giúp “bệnh nhân lâu năm” ngày nào đã trở thành cán bộ kỹ thuật nòng cốt
Tận tâm tận lực với công việc, quan tâm chăm sóc đồng nghiệp
Trước đây, vì bệnh tật, nên tháng nào tôi cũng phải xin nghỉ ốm, không thể đảm bảo đi làm đều đặn. Những năm đó, lãnh đạo đơn vị chỉ sắp xếp cho tôi làm một số công việc phụ. Đôi khi thiếu người, lãnh đạo muốn giao cho tôi độc lập phụ trách dự án, tôi đều không dám nhận, lo không biết ngày nào lỡ mình không đi làm được, lại làm ảnh hưởng đến công việc, bản thân không có sự tự tin. Sau khi tu Đại Pháp, cơ thể tôi đã khỏe mạnh, tôi bắt đầu đảm nhận các dự án kỹ thuật. Tôi chiểu theo tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân, phục tùng sự phân công của lãnh đạo, không kén chọn, hoàn thành đúng hạn và đúng yêu cầu từng nhiệm vụ được giao.
Mỗi ngày tôi đều đến đơn vị từ rất sớm, dọn dẹp vệ sinh trong phòng và môi trường xung quanh, lập kế hoạch làm việc, chuẩn bị sẵn sàng cho các thí nghiệm. Đến giờ làm việc, khi các đồng nghiệp đến, tôi phân công công việc theo kế hoạch, bắt đầu một ngày làm thí nghiệm.
Trong công việc, tôi luôn tận tâm tận lực, làm việc chăm chỉ không than vãn; những ca sáng có thao tác khó, thời gian kéo dài tôi đều nhận làm, nhường sự thuận lợi cho người khác, quan tâm chăm sóc đồng nghiệp. Mùa hè nhiệt độ cao, lúc đó trong phòng không có điều hòa. Ngày nào tôi cũng ra chợ sớm mua dưa chuột và cà chua để mọi người giải nhiệt. Có thể nói những đồng nghiệp phối hợp làm việc cùng tôi là những người được hưởng thụ nhất trong đơn vị. Khiến những người ở các dự án khác vô cùng ngưỡng mộ. Tôi đã nhận được sự công nhận của lãnh đạo và các đồng nghiệp.
Sư phụ bảo hộ đệ tử vượt qua hiểm cảnh
Trong các dự án nghiên cứu và phát triển mà tôi đảm nhận, nguyên liệu sử dụng phần lớn đều có độc và gây hại, cũng có những nguyên liệu cực độc và có tính ăn mòn rất mạnh, điều kiện thí nghiệm đôi khi ở nhiệt độ cao, áp suất cao, nếu kiểm soát không tốt sẽ có nguy cơ cháy nổ. Nhưng may mắn là, mỗi khi đảm nhận những dự án có độ nguy hiểm cao, luôn tình cờ có những kỹ sư lão luyện hoặc công nhân kỹ thuật rất am hiểu nghề đến phối hợp cùng tôi hoàn thành công việc.
Đơn vị tôi từng xảy ra sự cố an toàn dẫn đến việc nhân viên bị bỏng, tàn tật, hay các thương tích khác. Nhưng trong hơn 20 năm qua, tôi đã thực hiện nhiều loại phản ứng và thí nghiệm tinh chế tách chiết, lớn nhỏ lên đến hàng nghìn lần, có những thí nghiệm rất nguy hiểm. Tôi đều bình an vượt qua, không hề xảy ra sơ suất nào.
Nhiều năm sau, thỉnh thoảng nhớ lại, năm đó khi một thí nghiệm nào đó xuất hiện nguy hiểm, trong não tôi đột nhiên lóe lên những gợi ý thao tác như “linh cảm”, kịp thời biến nguy thành an. Bây giờ, tôi mới nhận ra, chính Sư phụ đã giúp đệ tử tránh được sự cố xảy ra, là Sư phụ đã an bài tất cả những điều này, cứu mạng đệ tử và các đồng nghiệp. Sư phụ luôn thời thời khắc khắc bảo hộ đệ tử. Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ, thật không dám tưởng tượng kết cục sẽ ra sao! Làm sao có tôi của ngày hôm nay được. Sự từ bi hồng đại của Sư phụ hiện hữu ở khắp mọi nơi.
Đại Pháp khai trí khai huệ, giải quyết những bài toán khó về kỹ thuật
Đầu năm 1999, công ty khẩn cấp giao xuống một nhiệm vụ nghiên cứu phát triển nhằm tiết kiệm năng lượng và tăng hiệu quả, lãnh đạo đơn vị giao cho tôi hoàn thành. Đây là một dự án nghiên cứu giảm tiêu hao năng lượng cho thiết bị tinh chế một loại sản phẩm hóa chất, thời gian gấp rút, nhiệm vụ cấp bách, lãnh đạo hỏi tôi: “Có thể hoàn thành không?” Tôi lại không chút do dự trả lời: “Có thể.” Chính tôi cũng không biết tại sao lúc đó mình lại khẳng định chắc chắn như vậy.
Tuy nhiên, ngay khi bắt đầu triển khai dự án đã gặp phải khó khăn, bộ phận tiếp nhận và phân tách vật liệu trên thiết bị thí nghiệm mới mua về không đáp ứng được yêu cầu thí nghiệm, tìm kiếm sự giúp đỡ khắp nơi đều không sao giải quyết được. Lãnh đạo ngày nào cũng đến bàn bạc phương án giải quyết nhưng cũng không có kết quả.
Từng ngày trôi qua, để hoàn thành nhiệm vụ tăng hiệu quả mà công ty giao phó, tôi liền nghĩ: Vậy thì mình tự nghĩ cách thử xem, xem có thể giải quyết được vấn đề không. Tôi đến phòng lưu trữ tra cứu tài liệu kỹ thuật của thiết bị sản xuất, tìm hiểu cấu trúc của thiết bị, tham khảo nguyên lý phân bổ hướng đi của vật liệu trong thiết bị sản xuất, tôi đã mày mò ra được cấu trúc bộ phân tách phù hợp với yêu cầu thí nghiệm. Tôi vẽ bản phác thảo bộ phân tách, nhờ một người thợ kỹ thuật giàu kinh nghiệm chế tạo bộ tiếp nhận và phân tách bằng thủy tinh theo ý tưởng của tôi, thử đi thử lại, sửa đi sửa lại, bận rộn chạy lên chạy xuống, các đồng nghiệp cũng không biết tôi đang bận việc gì. Cứ như vậy, công sức không phụ lòng người, cuối cùng cũng chế tạo ra được bộ tiếp nhận và phân tách lý tưởng. Công việc thí nghiệm lập tức được bắt đầu.
Thí nghiệm đang diễn ra suôn sẻ. Một hôm, lãnh đạo mang vẻ mặt sầu não bước vào phòng thí nghiệm, bỗng sững sờ: “A, có thể làm thí nghiệm rồi sao?” Nhìn thấy bộ phân tách được lắp đặt trên cao của thiết bị thí nghiệm, liền hỏi ngay: “Ai làm vậy?” Đồng nghiệp trả lời: “Chị ấy làm đấy.” Lãnh đạo thốt lên: “Đây chính là sự đổi mới sáng tạo!”
Cải tạo thiết bị thí nghiệm thành công, chính tôi cũng cảm thấy bất ngờ: Bản thân tôi làm về công nghệ, chưa từng tiếp xúc với việc thiết kế và cải tạo thiết bị, khả năng thực hành cũng có hạn, vậy mà lại có thể tạo ra sự đổi mới cho thiết bị, hơn nữa toàn bộ quá trình diễn ra rất bài bản, tràn đầy tự tin, thật không thể tin nổi. Đây chính là trí huệ mà Đại Pháp ban cho.
Trải qua ba tháng làm thí nghiệm theo ca, thu thập được nhiều bộ dữ liệu hoàn chỉnh, viết báo cáo kỹ thuật và nộp lên công ty đúng hạn. Tảng đá đè nặng trong lòng lãnh đạo đơn vị đã được trút bỏ, họ rất khâm phục tôi từ tận đáy lòng. Dự án này đã giành được giải thưởng thành tựu nghiên cứu khoa học xuất sắc của công ty, mang lại vinh dự và phần thưởng vật chất hậu hĩnh như tiền thưởng cho đơn vị, toàn thể nhân viên đều được hưởng lợi.
Tôi dùng danh dự và thành quả kỹ thuật để chứng thực Pháp
Trong các phương án thảo luận sau này, lãnh đạo đều thực hiện theo đề xuất của tôi. Một số dự án ngoài kế hoạch mang tính chất tạo doanh thu, khám phá của đơn vị, lãnh đạo đều giao cho tôi chủ trì hoàn thành. Trong thời gian tôi bị tà đảng bức hại, các lãnh đạo đều bảo vệ tôi. Lãnh đạo đã tiếp nhận chân tướng mà tôi giảng, lựa chọn một tương lai tươi đẹp.
Nhưng tôi không hề kể công hay tranh công, chỉ âm thầm chia sẻ nỗi lo với lãnh đạo, cống hiến cho doanh nghiệp. Trong thời gian làm việc tại đơn vị, dù là trong báo cáo công việc hay báo cáo thành tích tiên tiến, tôi chưa từng nhắc đến những chuyện này. Hôm nay, tôi viết ra là vì để chứng thực Pháp, chứng thực sự siêu thường của Đại Pháp.
Trong hơn 20 năm làm việc, tôi đã đảm nhận và hoàn thành hơn mười đề tài nghiên cứu phát triển sản phẩm mới và cải tiến công nghệ, giành được nhiều thành quả kỹ thuật và giải thưởng ở các cấp độ khác nhau, là cán bộ kỹ thuật nòng cốt đạt được nhiều thành quả kỹ thuật nhất trong đơn vị, cũng là công thần trong mắt lãnh đạo. Năm nào tôi cũng được bình chọn là nhân viên tiên tiến, ngay cả trong những năm tà đảng Trung Cộng bức hại Đại Pháp cũng vậy (ngoại trừ khoảng thời gian bị giam giữ và bức hại phi pháp).
Trước cuộc bức hại và vào thời kỳ đầu của cuộc bức hại, tôi không tham gia cạnh tranh các loại danh hiệu, xem nhẹ danh lợi, ngay cả khi lãnh đạo đặc biệt cử nhân viên chức năng đến thông báo, tôi cũng không đăng ký. Sau này tôi nghĩ: Tôi vì không từ bỏ tu luyện mà bị tà đảng bức hại, rồi trở nên nổi tiếng, gần một vạn nhân viên trong toàn doanh nghiệp đều biết tôi luyện Pháp Luân Công. Nếu tôi đạt được danh hiệu cao, báo chí sẽ đăng tải, truyền hình sẽ đưa tin, vậy thì mọi người vừa nhìn thấy tôi, sẽ biết rằng đệ tử Đại Pháp là những người xuất sắc, là người tốt, đây cũng là cơ hội để chứng thực Pháp. Cân nhắc những điều này, tôi liền nghĩ: Sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ tham gia thi tuyển, dùng danh dự để chứng thực Pháp.
Kết quả đúng như tôi mong muốn. Khi tôi khoác dải băng danh dự, đứng trên bục nhận giải, những người bên dưới đều lặng lẽ nhìn tôi. Khi chương trình được phát sóng trên truyền hình, các nhân viên và người nhà đều bàn tán xôn xao. Có đồng tu cũng xem được chương trình phát sóng, sau đó nói với tôi: “Chị à, chị làm tốt quá.” Tôi biết, tất cả đều là do Sư phụ làm. Sư phụ thấy đệ tử có tâm nguyện chứng thực Pháp, liền an bài tất cả những điều này cho đệ tử.
4. Lời kết
Vào lúc cuộc đời tôi bước vào bước đường cùng, tôi đã may mắn gặp được Sư phụ, may mắn gặp được Đại Pháp, tôi đã có được cuộc đời mới, khiến một “bệnh nhân lâu năm” như tôi trở thành cán bộ kỹ thuật nòng cốt của đơn vị, đóng góp cho sự phát triển của doanh nghiệp. Đại Pháp đã biến tôi thành người vui vẻ, tấm lòng khoáng đạt. Đại Pháp đã biến một “người phụ nữ khổ mệnh” như tôi trở thành người hạnh phúc nhất. Sự vĩ đại của Đại Pháp và Phật ân hạo đãng của Sư phụ đã giúp tôi kiên định bước đi cho đến ngày hôm nay trong suốt 27 năm bị bức hại tàn khốc và tà ác. Cảm ân Sư phụ! Cảm ân Đại Pháp!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/5/510425.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234623.html



