Bài viết của Tiểu Hà, đệ tử Đại Pháp Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 26-05-2026] Vào một ngày xuân tươi sáng tháng 3 năm 1996, tôi đã may mắn bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Năm đó tôi 40 tuổi. Đời này được tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, đó là niềm vinh hạnh của tôi.

I. Đắm mình trong ánh sáng Pháp

Trước khi tu luyện, tôi bị hành hạ bởi nhiều bệnh tật: cơ chân trái bị teo không thể chữa khỏi; tôi cũng bị các vấn đề về dạ dày, viêm ruột thừa, đau lưng, đau chân, suy nhược thần kinh, và nhiều bệnh khác nữa. Những mâu thuẫn gia đình liên tục khiến tôi không có tâm trạng tốt. Gia đình bên ngoại của tôi gặp khó khăn chồng chất; bà tôi bị bệnh, cha tôi nằm liệt giường, và chị gái tôi bị ung thư. Mẹ tôi làm việc quá sức và kiệt sức, liên tục mời thầy cúng đến nhà để xem phong thủy, trừ tà và chữa bệnh. Nhưng càng nhiều thầy đến thì tình hình càng tồi tệ hơn, và mọi thứ càng trở nên phức tạp hơn. Không lâu sau đó, bà tôi, cha tôi và chị gái tôi đều qua đời.

Tôi chủ động tìm đến học viên Pháp Luân Công, muốn luyện công, muốn chữa bệnh. Tôi chỉ mới học được vài động tác thì mẹ tôi đến nhà tôi. Tôi nói với mẹ: “Mẹ đừng đi, hãy đi cùng con để học công, xem video các bài giảng của Sư phụ.” Mẹ tôi, không hề có định kiến ​​gì, và chỉ muốn được chữa lành, đã đồng ý đi. Mọi người luyện cộng một cách ngăn nắp và trật tự, mẹ tôi và tôi ở đằng sau học theo, cố gắng học hỏi. Hai mẹ con chúng tôi chân tay vụng về, học theo cũng không học được. Sau khi mọi người luyện công xong và ra về, mẹ tôi và tôi cũng về nhà.

Trên đường về nhà, mẹ tôi ngạc nhiên thốt lên: “Ái chà, bệnh của mẹ khỏi rồi!”. Hồi đó, cánh tay của mẹ bị cứng đờ do dính cơ và các bệnh khác; mẹ không thể nâng tay lên và rất đau. Lúc này, mẹ vừa nói vừa nâng tay lên, và cơn đau biến mất. Nghe mẹ nói vậy, tôi nghĩ đến chân trái của mình: “Ái chà, chân con cũng khỏi rồi! Con cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.” Hai mẹ con tôi vui vẻ phấn khởi về nhà.

May mắn thay, chúng tôi cũng đã xem video các bài giảng của Sư phụ, càng xem, chúng tôi càng muốn xem; càng nghe, chúng tôi càng thích nghe. Lần đầu tiên, chúng tôi được nhìn thấy Pháp Luân rực rỡ sắc màu, lấp lánh ánh vàng – thật mỹ diệu, thật thù thắng, thật thần thánh! Sư phụ từ bi tịnh hóa thân tâm chúng tôi, và từ đó trở đi, mẹ con tôi không còn bệnh tật gì nữa. Mẹ tôi xúc động nói: “Sư phụ đã thanh lý hoàn cảnh nhà mình rồi; cáo chồn quỷ rắn đều đã thanh lý sạch hết rồi” Từ đó trở đi, cuộc sống gia đình tôi ngày càng thịnh vượng, càng ngày càng thuận lợi hơn.

Cùng với việc đi sâu vào học Pháp luyện công, tôi đã hiểu rõ được những đạo lý làm người, hiểu rõ ý nghĩa thực sự của cuộc sống và nguồn gốc của khổ đau của con người. Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi, quy chính lại tôi, tạo dựng lại tôi. Trước đây, tôi rất nóng tính, dễ nổi giận; hướng nội, không biết nói chuyện, không biết giao tiếp; độc đoán, không tha thứ người khác, không để người khác nói mình; tôi luôn tin rằng mình đúng, mọi người khác đều sai; tôi cãi nhau với chồng liên tục, thậm chí dọa ly hôn. Khi tức giận, tôi thường đánh đập và mắng mỏ con cái. Nếu tôi không học Pháp Luân Công, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Sau khi tu luyện, gặp vấn đề thì tôi tìm ở chính mình, nghĩ cho người khác, chủ động chịu khổ, và coi chịu thiệt là phúc. Gia đình tôi đã trải qua một sự chuyển biến hoàn toàn, cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Con gái và con rể tôi đều có công việc lý tưởng với thu nhập tốt, cháu ngoại tôi thi đỗ vào trường trung học mơ ước. Giờ đây, giữa suy thoái kinh tế, thất nghiệp, các cửa hàng đóng cửa và giảm giá khắp Trung Quốc, công việc và thu nhập của con gái và con rể tôi vẫn ổn định. Các con đã mua được hai căn nhà mới và ba chiếc xe hơi mới.

Khi cháu ngoại tôi còn nhỏ, cháu tặng các thầy cô giáo những cuốn lịch chân tướng để bàn, và tặng các bạn cùng lớp những thẻ bình an chân tướng Đại Pháp. Giờ đây khi đã lớn, cháu kể cho tôi tên các thầy cô giáo và hiệu trưởng, và tôi gửi tài liệu chân tướng cho họ, để họ được cứu.

Sức khỏe của tôi được cải thiện sau khi luyện công, và nhờ nỗ lực trở thành người tốt theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, chồng tôi cũng trở lên tốt hơn. Ông ấy xem các chương trình của Đài Truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) mỗi ngày, và càng xem thì ông ấy lại càng muốn xem; ông ấy không thể một ngày không xem. Khi tín hiệu truyền hình kém, ông ấy chủ động tìm người sửa. Sau khi xem xong, ông ấy kể lại cho người khác nghe, kể rất rõ ràng rành mạch, ông ấy thậm chí còn quay video để cho họ xem.

Có lần, bình nước nóng nhà tôi bị hỏng, nên chúng tôi gọi người đến sửa. Một chàng trai trẻ đến. Tôi giảng chân tướng cho anh ta, nhưng chồng tôi ngắt lời, nói: “Cô không hiểu đâu.” Rồi ông ấy bắt đầu nói về vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là như thế nào, và sự độc ác của Đảng Cộng sản là như thế nào. Chúng tôi đã thuyết phục chàng trai làm Tam thoái (thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc, Đoàn Thanh niên Cộng sản và Đội Thiếu niên Tiên phong). Giờ đây sức khỏe của chồng tôi ngày càng tốt hơn.

Mẹ tôi năm nay 94 tuổi, tinh lực dồi dào. Bà suốt ngày niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Bà tự lái xe ba bánh đi chợ, cho gà ăn và làm việc nhà nhiều nhất có thể. Vài năm trước, bà bị ngã và gãy xương hông. Bác sĩ nói: “Không phẫu thuật được, vì nó sẽ khó lành. Bà phải rất cẩn thận; người già dễ bị đông máu, loét da, biến chứng, v.v.” Nhưng mẹ tôi chẳng xảy ra việc gì cả. Thật kỳ diệu, chưa đầy 100 ngày sau, một ngày nọ khi không có ai trông nom, bà tự mình ra khỏi giường đi vệ sinh. Sau đó, lần thứ hai, bà tự ngồi dậy và muốn đi dạo. Mọi người trong gia đình đều cảm thấy thần kỳ.

II. Thiện chí giúp người

1. Vệ sinh hố ga nước thải

Tôi sống ở tầng một. Vì đây là một tòa nhà cũ không có ban quản lý tòa nhà, nên các hố ga thoát nước thải đã không được làm sạch trong một thời gian dài. Vào mùa hè, khi trời mưa nhiều, các hố nước thải bị tràn, làm cho mọi thứ trở nên bẩn thỉu và bốc mùi. Không ai muốn giải quyết vấn đề này. Ngay cả người quản lý tòa nhà làm nhiều rồi mà vẫn bị chỉ trích, nên ông ấy cũng không muốn làm gì cả. Tôi đã luôn suy nghĩ về điều này.

Một ngày nọ, tôi đang đi bộ về nhà sau giờ làm thì thấy một tòa nhà đang tiến hành vệ sinh các hố ga nước thải. Tôi nhanh chóng tìm công nhân vệ sinh và chúng tôi thỏa thuận giá 600 nhân dân tệ. Tôi tính ra mỗi hố ga 200 nhân dân tệ, 600 tệ cho 3 hố ga có vẻ khá rẻ. Công nhân vệ sinh nói: “Hôm nay dì đến thật may mắn. Bình thường nếu dìị thuê chúng cháu, giá ít nhất cũng phải 800 nhân dân tệ. Hôm nay chúng cháu thuận tiện vệ sinh giúp”. Tôi cảm ơn cậu ấy rối rít. Công nhân vệ sinh hỏi tiếp: “Ai trả tiền?” Tôi nói: “Tôi trả trước, rồi tôi sẽ thu tiền sau.”

Đầu tiên, tôi đến gặp người quản lý tòa nhà và giải thích sự việc. Người quản lý tòa nhà rất vui mừng. Ông ấy cũng nói rằng, vì giá nhà cao nên ông ấy lo ngại cư dân sẽ phàn nàn, và ông ấy đã cố gắng mời họ đến vài lần nhưng không thành công. Tôi đã thảo luận với người quản lý tòa nhà, và chúng tôi thống nhất rằng tôi sẽ thu tiền ở tòa nhà tôi ở.

Hai chúng tôi đã bàn bạc xong và xe dọn vệ sinh đến. Tôi và người quản lý tòa nhà đi theo nhóm dọn dẹp để mở từng nắp hố ga nước thải. Bên trong vô cùng bẩn thỉu và bốc mùi, đầy rẫy côn trùng và giòi bọ. Chúng tôi mất hơn một tiếng đồng hồ để dọn dẹp dưới cái nắng gay gắt. Sau đó, tôi dùng xẻng phủ đất lên phần đất bẩn xung quanh để ngăn mọi người giẫm lên.

Sau khi dọn dẹp hết các hố ga, tôi mang tiền, tài liệu chân tướng, và thẻ bình an Đại Pháp đi thanh toán với công nhân vệ sinh. Tôi nói với họ: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công. Sư phụ dạy chúng tôi làm việc tốt, không làm việc xấu, và phải biết nghĩ cho người khác.” Tôi lần lượt giảng chân tướng cho 4, 5 công nhân vệ sinh, và giúp họ làm Tam thoái. Tôi đưa cho mỗi người một bộ tài liệu và một thẻ bình an, và trả họ 600 nhân dân tệ. Sau đó, tôi hỏi: “Các anh có muốn uống nước không? Tôi sẽ mua cho các anh”. Họ nói: “Dì ơi, dì tốt bụng quá. Không cần đâu, chúng cháu phải quay lại làm việc rồi.”

Người quản lý tòa nhà cũng biết Đại Pháp là tốt; ông ấy đã chứng kiến ​​tất cả những việc này. Hóa ra bí thư khu phố cũng biết tôi là người tốt; ông ấy nói với chồng tôi rằng tôi được mọi người khen là tốt, và được mọi người yêu mến. Trong những năm qua, tôi đã làm nhiều việc như vậy, chẳng hạn như sửa chữa cầu thang bị dột, hoặc sửa chữa hố ga thoát nước thải, tôi thường tự bỏ tiền mua xi măng và cát để sửa chữa. Mọi người đều nhìn thấy và ghi nhớ trong lòng.

2. Nhà để xe nhỏ nhà tôi cho ba nhà sử dụng

Tôi sống ở tầng một, nên tôi tự xây một cái nhà để xe nhỏ. Vài năm trước, nạn trộm cắp hoành hành, xe đạp điện của mọi người thường xuyên bị mất. Không phải gia đình nào cũng có nhà để xe; hai gia đình hàng xóm ở tầng ba cũng không có, và chúng tôi có mối quan hệ tốt với cả hai gia đình đó. Người phụ nữ của một trong hai gia đình đó tìm đến tôi và nói: “Con tôi mang xe đạp lên lầu sau giờ học vất vả quá. Cháu có thể để xe trong nhà để xe nhỏ của chị được không?” Để giúp đứa trẻ, tôi không nói gì mà llập tức đưa cho họ chìa khóa. Người đàn ông từ gia đình kia cũng tìm đến tôi và nói: “Tôi lo lắng xe máy của mình bị mất trộm, nên tôi cũng muốn để nó ở đó.” Nghe thấy người ta có khó khăn, tôi liền cho phép anh ấy để xe ở đó. Sau đó, anh ấy còn giúp chúng tôi thay cửa nhà kho nhỏ bằng cửa sắt, điều này giúp mọi việc thuận tiện hơn rất nhiều.

Sau này, con cái của cả hai gia đình đều lớn lên và mua xe đạp điện. Không hỏi han gì, chúng đều cất chúng vào căn nhà nhỏ đó. Thực ra, mỗi ngày tôi đều phải vất vả đẩy xe, vì có quá nhiều xe, chúng chắc chắn sẽ va chạm vào nhau. Trong tâm tôi cũng có chút không cân bằng. Đây không phải là chuyện của một ngày, hai ngày; nó đã như vậy hơn ba mươi năm rồi, mà không hề có sự đền bù nào.

Họ cũng không dọn dẹp nhà để xe nhỏ, và đôi khi tôi không thể nén được tức giận. Nhưng rồi tôi nghĩ, mình là người luyện công, không nên giống họ. Thỉnh thoảng tôi dọn dẹp, cho những đồ không cần thiết cho những người thu gom rác tái chế bên ngoài, giảng chân tướng cho họ, và nói cho họ về vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi nghĩ rằng dù tôi có chịu thiệt hay vất vả đến đâu, tất cả đều là điều tôi nên làm. Điều này cũng thể hiện vẻ đẹp của Đại Pháp và giúp cứu độ những người hữu duyên.

3. Sống hòa thuận với hàng xóm

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đã nhiều lần đến Bắc Kinh để kháng cáo và bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt giữ và đàn áp trái phép nhiều lần. Tôi bị sa thải trái phép, nhà cửa bị lục soát, bị bắt giữ, phạt tiền, bị đưa đến trại lao động và bị kết án tù. Khi tôi bị đàn áp, hàng xóm thường hỏi thăm và bày tỏ sự quan tâm.

Sau khi tôi trở về nhà, chị gái và em trai tôi, những người có sở hữu đất đai, thường mang đến cho chúng tôi ngũ cốc, trái cây và rau củ do chính họ trồng. Tôi thường chia sẻ những thứ đó với hàng xóm để bày tỏ lòng biết ơn, và tôi cũng mang đến cho họ tài liệu chân tướng, thẻ bình an Đại Pháp, giảng chân tướng cho họ.

Thím Vương ở tầng hai nói: “Cháu thật trung thực.” Ý của thím muốn nói niềm tin vững chắc của tôi vào Pháp Luân Đại Pháp sẽ không bao giờ thay đổi. Khi thím Vương ốm, tôi đã mua bánh cho thím. Trong dịp Tết Đoan Ngọ, tôi mang đến cho thím Vương một ít bánh chưng. Thím thường khen ngợi tôi với các con của mình, và thấy tôi tốt bụng với người cao tuổi, con trai và cả gia đình anh ta, cùng với con gái của thím, đều đã làm Tam thoái. Chồng của thím Vương, vì minh bạch chân tướng đã được lợi ích, ông đã hơn chín mươi tuổi và vẫn thường xuyên ra ngoài nấu ăn và đi dạo.

Một chị ở tầng năm đã ốm yếu một thời gian và trông rất mệt mỏi. Tôi đã nhiều lần giảng chân tướng cho chị, và tặng chị cuốn sách nhỏ chân tướng và thẻ bình an, v.v. Chị đã sớm làm Tam thoái. Con cái chị không ở cùng chị, nên tôi sợ chị sẽ cô đơn trong những ngày lễ, vì vậy tôi đã mang bánh trung thu cho chị vào Tết Trung thu, và bánh chưng chị chị vào Tết Đoan Ngọ, và chào hỏi chị nồng nhiệt mỗi khi chúng tôi gặp nhau. Giờ đây chị ấy khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng; chị ấy đã hơn bảy mươi tuổi và vẫn còn làm việc.

Chị Lưu, sống ở tầng hai, đã mua một đôi giày online với giá bảy mươi nhân dân tệ. Sau khi nhận hàng, chị phát hiện ra chúng không vừa và không thể trả lại, thật đáng tiếc. Hàng xóm ở tầng ba gợi ý chị bán đôi giày đó cho tôi, vì biết tôi không kén chọn và không sợ bị thiệt. Chị Lưu mang giày xuống và bảo tôi thử. Tôi chỉ hỏi cỡ nào, và chị nói cỡ 38. Tôi lập tức nói, “Cứ để lại đây, tôi sẽ trả lại tiền cho chị.” Điều này đã giải quyết được nút thắt trong tâm chị ấy”.

Cây hương xuân trong sân nhà tôi đã trở thành cây của cả cộng đồng. Mùa xuân đã đến, trước khi chúng tôi kịp ăn quả hương xuân, những người hàng xóm trong tòa nhà thậm chí đã ăn quả mà không cần nói năng gì.

Năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, tôi làm những việc nhỏ nhặt này theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp, đối xử tử tế với họ. Hàng năm tôi đều tặng họ lịch chân tướng, tranh Tết và sách nhỏ chân tướng mới; trong tâm tôi luôn dung nạp họ.

III. Chồng tôi được thiện báo

Một năm nọ, có một lỗ thông giữa giếng nước máy và hố ga thoát nước thải trong tòa nhà chúng tôi, khiến nước thải chảy vào giếng nước máy, rất bẩn. Nhân viên công ty cấp nước đã báo cho tôi biết điều này khi kiểm tra đồng hồ nước, nhưng họ không quản; không ai quản việc bỏ tiền ra sửa chữa. Tôi đã kể cho mọi người trong tòa nhà biết, một số người bảo nên sửa, một số người bảo nên liên hệ với ban quản lý khu phố, một số người thì do dự, nhưng thực sự không ai muốn lo liệu việc này.

Nhiều ngày trôi qua, mọi người đều phải uống nước bẩn. Tôi rất lo lắng. Các ban ngành chức năng đùn đẩy trách nhiệm, không ai chịu trách nhiệm. Tất cả là hậu quả của công trình bã đậu gây ra. Tôi đã bàn bạc với chồng và nói: “Em sẽ lấy hai trăm tệ đi mua xi măng và cát, rồi chúng ta tự làm.” Chồng tôi nói: “Chẳng ai quan tâm, nên em cũng đừng quan tâm. Bẩn thỉu và mệt mỏi; ai mà muốn làm chứ?” Tôi nói: “Nước bẩn chảy vào càng nhiều càng bẩn thêm. Nếu mọi người đều uống nước bẩn, thì chúng ta cũng sẽ uống nước bẩn thôi.”

Phần nào ảnh hưởng bởi nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, chồng tôi đã nhận lấy trách nhiệm nặng nề này. Ông ấy đạp xe, mua cát, xi măng và gạch, rồi chuẩn bị sửa giếng. Điều này đã làm cảm động những người hàng xóm trong tòa nhà, và một số người đã tình nguyện giúp đỡ. Đầu tiên, phải tháo hết nước bẩn trong giếng. Vì chồng tôi lo liệu công việc, ông ấy đã tình nguyện xuống giếng. Giếng rất bẩn và bốc mùi, và ông ấy còn bị muỗi đốt, khiến công việc trở nên rất khó khăn. Đầu tiên, ông ấy dùng gạch, xi măng và cát để bịt lỗ, sau đó dùng gạch để xây lại, làm việc cả ngày trời. Miệng giếng đã trát xong, nhưng nắp giếng bị vỡ. Chồng tôi liền liên hệ với nhà thầu phá dỡ, người đó đã giúp tìm một nắp sắt cũ từ một tòa nhà. Với sự giúp đỡ của mọi người, nắp giếng cuối cùng đã được thay thế và công việc cuối cùng đã hoàn thành.

Chồng tôi giới thiệu tôi với một nhà thầu phá dỡ, và tôi nói, “Cảm ơn ông chủ. Chúng ta đều đang làm việc thiện. Tôi sẽ mời ông một bữa ăn vào lúc nào đó.” Tôi đã giảng chân tướng Đại Pháp với ông ấy, và giúp ông ấy làm Tam thoái.

Sau này, khi chúng tôi sửa sang lại căn nhà nhỏ của mình, ông ấy lại đến giúp, mang theo dụng cụ, cát và xi măng. Lần này, vợ chồng tôi đã mời ông ấy và ông chủ sửa nhà đi ăn. Cả hai đều nhất quyết muốn trả tiền, nhưng tôi nhanh chóng nói: “Hôm nay hai người đều nghe lời tôi. Hai người đã giúp chúng tôi làm việc, chúng tôi rất biết ơn! Tôi sẽ mời hai người, tôi sẽ trả tiền.” Tại bàn ăn, tôi giảng chân tướng, và tặng họ một chiếc USB chân tướng, và thẻ bình an Đại Pháp. Cả hai ông chủ đều khen ngợi tôi.

Trong cái nóng oi bức của mùa hè, chồng tôi làm những công việc vất vả dưới giếng, lưng ông ấy chi chít những vết muỗi đốt to, đau và ngứa. Niềm tin vào Đại Pháp và sự tận tâm vô tư đã mang lại cho ông ấy nhiều may mắn. Trước đây, ông ấy đi lại hơi khập khiễng vì đau lưng và đau chân. Giờ đây, ông ấy đi lại nhẹ nhàng, hoàn toàn khác so với trước kia. Ông ấy luôn muốn đến Tây An du lịch, và con gái đã đặt vé tàu cho ông ấy. Ông ấy từng nói với con gái rằng, mình chưa bao giờ đi tàu cao tốc, và chuyến đi này cuối cùng đã giúp ông ấy thực hiện nguyện vọng đó.

IV. Chuyến đi trong dịp Tết Thanh Minh

Chồng tôi có rất nhiều họ hàng ở quê nhà; ông có bảy anh chị em, bốn người trong số đó đã hơn chín mươi tuổi, và người trẻ nhất đã hơn bảy mươi tuổi. Nhìn chung, tất cả họ đều có thể tự chăm sóc bản thân. Nhiều năm liền, chúng tôi đều về quê chồng vào dịp Thanh Minh; ông ấy về viếng mộ, còn tôi về cứu người.

Một tuần trước Tết Thanh Minh năm nay, tôi bắt đầu chuẩn bị đủ loại quà tặng: sữa, nước uống, đồ ăn vặt, trái cây, quần áo, v.v., cộng thêm tiền giấy và gà quay chồng tôi mua, chất đầy xe. Tôi vẫn cảm thấy chưa đủ, nên tôi mua thêm một ít trái cây địa phương. Tôi nói với chồng: “Em có thể tặng những trái cây này cho bất cứ ai em muốn, không ai có thể ngăn cản em.” Tất nhiên, tôi cũng cho vào đó tài liệu chân tướng và thẻ bình an; tôi muốn cứu độ chúng sinh ở vùng này.

Khi tôi về đến quê, bác Hai, bác Ba và các cháu đang đợi sẵn ở cửa để đi viếng mộ. Tôi chào hỏi họ trước, chất đồ cúng đã chuẩn bị và tiền giấy lên xe ba bánh của họ rồi tiễn họ đi viếng mộ. Sau đó, tôi cầm một xô nhỏ đựng trái cây và một số tài liệu chân tướng đi đến nhà hàng xóm của bác Ba. Tôi gọi chú ấy bằng biệt danh và hỏi: “Chú khỏe không?”. Chú ấy đáp: “Khỏe, khỏe ạ”. Tôi nói: “Đây là một món quà nhỏ dành cho chú. Khi về nhà, hãy dành chút thời gian đọc tài liệu này để giữ an toàn cho bản thân. Thế giới bây giờ quá hỗn loạn, Đại Pháp đang cứu người. Hãy thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, hãy làm người tốt, và chú sẽ được an toàn (trước đó chú ấy đã làm Tam thoái rồi).” Chú ấy nói: “Cảm ơn bà!”

Khi tôi đến nhà người bác Ba, chị Ba đã đợi sẵn ở cửa! Tôi tặng chị ấy một loạt quà, cả chị ấy lẫn cháu gái đều rất vui mừng. Sau đó, tôi vào bếp và chiên món cá hố mà tôi đã chuẩn bị. Mọi người ăn rất ngon miệng và khen ngợi hết lời. Chị dâu và cháu gái tôi khen ngợi lòng tốt của tôi: “Ai cũng nghĩ, chú thím đã tốn rất nhiều tiền để đến đây và mua nhiều thứ như vậy!’”

Hai năm trước khi tôi về quê, cả hai người chị dâu thứ hai và thứ ba của tôi đều nói rằng họ bị ốm. Chị dâu thứ hai vẫn phải dùng nạng, còn chị dâu thứ ba thì nói bị đau lưng, đau chân và không thể nấu ăn được nữa, nên anh trai thứ ba phải làm hết việc nấu nướng. Giờ thì chị dâu thứ hai đã bỏ nạng rồi, chị dâu thứ ba lưng thẳng, không còn đau chân nữa và có thể nấu ăn trở lại. Bởi vì mỗi lần về quê, tôi đều đưa cho họ tài liệu chân tướng và dặn dò: “Hãy luôn niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, bình an chính là phúc, sức khỏe tốt hơn bất cứ điều gì, bản thân sẽ không phải chịu khổ, và các con cũng sẽ không phải lo lắng.”

Chồng tôi hào hứng kể lại những tin tức mới nhất từ ​​NTDTV cho anh trai và các cháu trai nghe. Một số quan điểm hoàn toàn mới lạ đối với họ, mang đến cho họ một góc nhìn mới mẻ và mở rộng tầm mắt. Mọi người đều vui vẻ, và bầu không khí rất hòa thuận.

Sau bữa trưa, tôi ra phố và nhanh chóng đến thăm người chị chồng 94 tuổi ở làng bên cạnh. Chị ấy vẫn khỏe mạnh và tự nấu ăn. Con gái chị ấy cũng từ thành phố lớn về thăm mẹ. Vừa thấy tôi, cô ấy nói: “Dì ơi, dì tốt bụng và trẻ trung quá!” Tôi đáp: “Vì dì tu luyện Pháp Luân Công!” Tôi đưa cho cô ấy tài liệu chân tướng và một chiếc thẻ bình an rất đẹp. Tôi tặng chị chồng quà, tiền, tài liệu chân tướng và thẻ bình an. Chị chồng tai không bị điếc, mắt không bị hoa. Chị ấy nói với tôi: “Chiếc thẻ bình an và quả bầu mà dì tặng năm ngoái đã bị người thân lấy đi rồi.” Tôi vội vàng nói: “Lần này em tặng chị hai cái; ai muốn lấy thì lấy.”

Chuyến đi đã kết thúc, và chiếc xe chất đầy quà tặng từ người thân và bạn bè.

Lời kết

Tôi đã từng chút từng chút, từng bước từng bước bước trên con đường tu luyện Đại Đạo ánh vàng kim, phản bổn quy chân, và trên suốt hành trình đó, tôi luôn được sự gia trì và bảo hộ từ bi của Sư phụ. Pháp Luân Đại Pháp hồng ân hạo đãng, ngàn vạn lời nói cũng không thể diễn tả hết được sự tốt đẹp vô hạn của Đại Pháp!

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/26/510444.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/1/234539.html