[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Sức mạnh của tín tâm và sự thức tỉnh của người thân
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 07-06-2026]
Cha tôi là giáo viên, thời Cách mạng Văn hóa từng bị đấu tố, mẹ tôi vì quá sợ hãi mà qua đời, bỏ lại tôi cùng chị gái và em gái. Cả gia đình tôi bị đưa về nông thôn, chịu đủ mọi khổ cực, tôi cũng phải nghỉ học từ năm lớp hai. Sau này, bố tôi tái giá, mẹ kế mang theo năm người con, rồi sau sinh thêm một người em trai nữa, nên tôi có tổng cộng chín anh chị em. Gia đình nhà chồng tôi cũng là nông dân hiền lành chất phác, quan chức lớn nhất từng gặp chỉ là bí thư thôn.
Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được hơn một năm thì Trung Cộng bắt đầu điên cuồng bức hại Đại Pháp, trên tivi ra rả những lời dối trá bịa đặt nhằm bôi nhọ và phỉ báng Đại Pháp. Tôi đã đến Bắc Kinh để nói lý lẽ với chính quyền. Sau khi tôi trở về, chị gái tôi vốn hiền lành, em gái thì nóng tính, cả hai đều xông tới, chị gái vớ lấy chiếc dép lê đánh tôi: “Cho chừa cái tội đi Bắc Kinh này! Cho chừa cái tội đi Bắc Kinh này!” Em gái không nói không rằng, vung ghế đập vỡ tan tấm kính của chiếc tủ đứng. Sau này, có lần tôi bị bắt cóc khi đi phát tài liệu chân tướng, cảnh sát khiêng tôi kéo ra ngoài, tôi dùng chân ngoắc vào chân sắt của chiếc máy khâu để vùng vẫy phản kháng, mu bàn chân bị rách lộ cả thịt, chồng tôi từng đi lính và lúc đó chỉ ngồi trên mép giường sưởi, không nhúc nhích, cũng không nói một lời.
Lúc đó, tôi biết Đại Pháp là tốt, nhưng người nhà không biết, đối với Trung Cộng, họ thực sự rất sợ hãi!
Cảnh sát bức cung hỏi tôi còn luyện nữa không? Nếu trả lời “luyện” sẽ bị kết án. Tôi đã bị tà Đảng kết án tám năm tù. Vì tôi từ chối “chuyển hóa”, từ chối viết “tam thư”, nên họ không cho phép người nhà vào thăm. Trong thời gian đó, năm người thân của tôi gồm cha mẹ, cha chồng, cô và dượng qua đời mà tôi đều không được gặp mặt.
Sau khi được trở về nhà, người anh cả con riêng của mẹ kế đã tìm tôi, nghiêm túc hỏi tôi liệu có nhảy lầu tự sát không? Tôi đã giải thích cho anh ấy rằng Đại Pháp là tu luyện Phật Pháp, cấm sát sinh, gà sống cá sống đều không giết, thì càng không thể giết người. Sư phụ dạy chúng em rằng “tự sát là có tội” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney), đệ tử Đại Pháp tuyệt đối sẽ không tự sát. Anh ấy nói: “Vậy thì anh yên tâm rồi.” Cuối cùng anh ấy cũng minh bạch rằng tà Đảng đã vu khống Đại Pháp.
Năm 2015, tôi cùng 200.000 đệ tử Đại Pháp khởi kiện Giang Trạch Dân, chú của tôi cũng cùng tôi khởi kiện.
Năm 2017, một lần nữa tôi lại trở thành nguyên đơn, chuyện này là thế nào?
Thắng kiện vụ án tiền sính lễ
Con gái của mẹ kế giới thiệu đối tượng cho con trai tôi, sính lễ đã trao xong, ngày cưới đã định, tiền nhà hàng, tiền dẫn chương trình đều đã trả, nhưng nhà gái đột nhiên trở mặt hủy hôn. Em gái con mẹ kế phải đi lại thương lượng nhiều lần, mặc dù vợ chồng tôi chắt bóp từng đồng, kiếm tiền không dễ dàng gì, nhưng vẫn nạp cho em gái 400 tệ tiền điện thoại. Gặp chuyện chúng tôi không thể để người khác phải chịu thiệt.
Không ngờ nhà gái lấy cớ chúng tôi luyện Pháp Luân Công, giữ lại tiền sính lễ không trả, còn lớn tiếng: “Nhà bà luyện Pháp Luân Công, muốn kiện ở đâu thì kiện, kiện ở đâu cũng vô ích thôi!” Liên quan đến việc bức hại Pháp Luân Công, thì đây không còn là chuyện cá nhân của tôi nữa. Sư phụ từng giảng:
“… lịch sử nhân loại cũng không phải là khu vườn cho lạc thú hung tàn của tà ác.” (Gửi Pháp hội Châu Âu năm 2005, Tinh Tấn Yếu Chỉ III).
Đệ tử Đại Pháp làm người tốt, nhưng người tốt cũng không phải là dễ bị bắt nạt. Tôi muốn kiện ra tòa.
Nhưng tôi chỉ biết những chữ trong sách Đại Pháp, càng không hiểu biết về pháp luật, liệu có được không? Khi tôi thắp hương dâng lên Sư phụ, trong đầu triển hiện ra một đoạn Pháp: “Chính thiên chính địa chính chúng sinh” (Nhất niệm trung, Hồng Ngâm II). Tôi biết chuyện này Thiên Pháp không dung. Một người chưa từng kiện tụng như tôi lập tức đến tòa án nộp đơn khởi kiện, bắt đầu vụ kiện đòi tiền sính lễ.
Sơ thẩm chúng tôi thua kiện. Tôi kháng cáo lên tòa án cấp trung. Lần này tòa án lại xa nhà, nhà gái lại còn nhờ vả người quen, phải làm sao đây? Tôi không biết, chỉ biết tiến về phía trước. Cháu ngoại biết lái xe, đã đứng ra giúp tôi chạy đi chạy lại. Không ngờ lại gặp được một vị thẩm phán chính nghĩa: “Lừa hôn là lừa hôn, không liên quan gì đến tín ngưỡng của người ta.” Tòa đã bác bỏ kết quả sơ thẩm, chúng tôi thắng kiện, lấy lại được phần lớn tiền sính lễ. Luật sư của tòa án còn nói với chúng tôi: “Các vị nên liệt kê cả những khoản tiền khác đã chi tiêu vào nữa.” Sau sự việc này, tôi ngộ ra rằng: Trong cõi u minh Sư phụ tự đã có an bài!
“Phiên tòa” phán xét tại đám tang
Năm ngoái, cảnh sát địa phương phối hợp với nhân viên thôn và khu phố đến sách nhiễu các đệ tử Đại Pháp, chụp ảnh, ép ký tên. Cuối tháng 3, bí thư thôn dẫn theo cảnh sát đồn công an tìm đến nơi ở hiện tại của tôi, không tìm thấy tôi, họ ngồi canh ở cửa mấy ngày liền. Tháng 9, một người lớn tuổi trong họ của tôi qua đời, bạn bè người thân đều đến dự. Tại đám tang, bí thư thôn tìm gặp em gái tôi: “Sao chị gái cô không đến?” Em gái tôi nói thẳng với ông ta: “Nếu chị tôi mà chịu ký tên nói không luyện nữa, thì có phải ngồi tù tám năm không? Các ông không cần tìm chị ấy, đừng nói là chị ấy không ký, mà ngay cả chúng tôi cũng không cho chị ấy ký.”
Người em rể bên nhà mẹ kế đứng bên cạnh sắc mặt cũng trở nên khó chịu: “Các ông thật là, người ta không tìm các ông gây rắc rối, các ông lại đi gây rắc rối cho người ta.” Hàm ý là: Chính các ông đã làm gì bản thân còn không biết sao, người ta còn muốn xét xử các ông đấy! Em rể nhà mẹ kế trước đây từng làm bí thư thôn, từng bị những lời dối trá của tà Đảng lừa gạt mà hiểu lầm Đại Pháp. Bí thư thôn hiện tại vừa thấy sao giờ mọi người đều chuyển sang nói giúp cho Pháp Luân Công như thế, liền chất vấn: “Anh có phải là Đảng viên không?” Em rể nhà mẹ kế vặn lại: “Thì sao? Ông đã đi Hồng Kông bao giờ chưa? Khắp nơi đều là Pháp Luân Công.” Hàm ý là: Ở nước ngoài có rất nhiều, các ông quản nổi không? Em rể nhà mẹ kế nhìn bí thư thôn rồi nói tiếp: “Ông có biết chị hai tôi là người tốt thế nào không, chị ấy đi mua đồ, người ta trả thừa tiền, sau khi nhận ra, chị ấy đã bắt xe từ xa xôi đem trả lại cho người ta, ông có làm được không?”
Người em dâu họ đứng bên cạnh cũng lên tiếng: “Chị hai tôi là người rất tốt, các ông bức hại người ta bao nhiêu năm nay, bây giờ vẫn còn tìm người ta, có để cho người ta sống nữa không?!” Mọi người nhao nhao lên tiếng chỉ trích. Bí thư thôn đành bất đắc dĩ giải thích: Là cấp trên bảo làm vậy. Ý là bản thân ông ta cũng bị tà Đảng uy hiếp.
Em trai tôi nhìn thấy bí thư thôn và trưởng thôn, liền tức giận mắng thẳng vào mặt họ trước đám đông: “Các ông còn tìm chị tôi làm gì? Hay là tôi giết các ông rồi đền mạng nhé?” Lần này hai người họ không nói một lời, cũng không có động tĩnh gì.
Trong tâm mỗi người đều có một cán cân, nhân tâm chính là tòa án. Bao nhiêu năm nay, những gì Pháp Luân Công nói và làm, so với những gì Trung Cộng nói và làm, ai chính ai tà, ai thiện ai ác, người dân đã sớm nhìn rõ rồi. Người thân của gia đình tôi, người thân của người thân, người thân của người thân của người thân, những ai cần thoái xuất khỏi Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng đều đã thoái rồi. Trong đó có nhiều người đã đọc qua Chuyển Pháp Luân, có người trước đây mắc bệnh nan y, đã khỏi bệnh; có người bị bác sỹ kết luận chỉ sống được hai tháng nữa, kết quả đã sống được một năm rưỡi; có một người chuyên nghiên cứu dự ngôn bói toán, trước đây đi ngủ cũng ôm khư khư những cuốn sách đó, sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, ông ấy đã đốt hết những cuốn sách kia đi. Bạn nói xem có thú vị không, người chị gái năm xưa cầm dép lê đánh tôi, giờ cũng đã học Pháp luyện công rồi.
Hiện giờ, “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” ấy tôi biết, và họ cũng biết.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/7/510313.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/8/234628.html



