[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Con đường tái sinh của một bệnh nhân ung thư dạ dày giai đoạn cuối
Bài viết của Tịnh Sơn, đệ tử Đại Pháp ở Sơn Đông, Đại lục (tác giả thuật lại, đồng tu ghi chép và chỉnh lý)
[MINH HUỆ 02-06-2026] Tôi là người sống ở nông thôn, năm nay 70 tuổi, là một học viên mới. Tháng 5 năm 2025, khi sinh mệnh sắp đi đến hồi kết, tôi mới bước vào tu luyện Đại Pháp. Chính Sư phụ đã cứu mạng tôi.
Tôi từng đi lính, học được một số kiến thức phổ thông về bảo vệ sức khỏe, từng làm ‘bác sĩ chân đất’, cũng từng khám bệnh cho người ta, đôi khi chữa khỏi, đôi khi cũng không chữa khỏi. Nhưng sinh lão bệnh tử ở đời không ai có thể tránh khỏi. Năm 2020, dạ dày của tôi bắt đầu có vấn đề, thỉnh thoảng lại trào ngược axit, đau âm ỉ, đau đến mức không chịu nổi, tôi liền đến bệnh viện khám. Bác sĩ nói là viêm dạ dày, uống chút thuốc thì đỡ hơn, nhưng hễ ngừng thuốc, cách hai ba ngày lại đau. Sủi cảo, hẹ không dám ăn, đồ lạnh càng không dám ăn, nước trà cũng không dám uống. Về sau số lần đau ngày càng thường xuyên hơn, hầu như sáng nào cũng bắt đầu đau, tôi không dám ăn cơm nữa, người cũng gầy rộc đi.
Ngày 30 tháng 4 năm 2025, tôi vừa bước xuống xe thì nôn mửa, dạ dày đau đến mức không chịu nổi. Đúng lúc con trai được nghỉ, liền đưa tôi đến bệnh viện thành phố kiểm tra, kết quả là ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Bác sĩ khuyên nên đến bệnh viện tuyến tỉnh để phẫu thuật. Chúng tôi đến bệnh viện tỉnh để chẩn đoán thêm (và kết quả là): Ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Con gái, con trai đều khóc sau lưng tôi, ban đầu các con định giấu bệnh tình, không nói cho tôi biết, nhưng thực ra tôi đã biết rồi. Các con đều khuyên tôi làm phẫu thuật. Bác sĩ đưa ra ba phương án: Một là phẫu thuật trước rồi hóa trị; hai là hóa trị trước rồi phẫu thuật; ba là xạ trị. Tôi thoạt nghe và nghĩ, bất kể phương án nào cũng sẽ làm tổn thương nghiêm trọng nguyên khí của tôi, vì tôi là bác sĩ, tôi biết kiến thức về phương diện này; nếu sau phẫu thuật phục hồi không tốt, thì chỉ có thể toàn thân vô lực, thậm chí nằm liệt giường không thể cử động. Do đó tôi từ chối phẫu thuật, cũng quyết không làm xạ trị.
Sau đó người họ hàng giới thiệu một bác sĩ Đông y, nói là rất có danh tiếng, từng khám bệnh cho nhiều người nổi tiếng. Chúng tôi làm thủ tục xuất viện, trực tiếp đi gặp vị bác sĩ Đông y lão thành đó. Vị bác sĩ Đông y xem phim chụp, sau khi hiểu rõ bệnh tình thì kê cho tôi đơn thuốc 4.000 Nhân dân tệ. Tôi liền hỏi vị bác sĩ này: “Nếu tôi uống những loại thuốc này mà khỏi bệnh thì là tốt nhất, nhưng nếu không khỏi, thì còn cách nào khác không?” Vị bác sĩ Đông y suy nghĩ một lát rồi nói: “Cách của Tây y ông đã không dùng rồi, nếu Đông y cũng không được nữa, thì ông chỉ còn cách bước vào cửa Phật thôi.” Tôi thoạt nghe, trong tâm liền chấn động, thầm nghĩ, vợ mình chính là người tu Phật, luyện Pháp Luân Công. Mặc dù tôi bán tín bán nghi đối với Pháp Luân Công, nhưng sức khỏe của vợ quả thực ngày càng tốt lên; từ khi luyện Pháp Luân Công, bà ấy không bao giờ phải uống thuốc nữa, càng không phải vào bệnh viện, điều này tôi biết rõ.
Trên đường về nhà, tôi suy nghĩ một chút, liền nói với con trai (khi còn nhỏ, cháu từng cùng mẹ học Đại Pháp, sau khi Trung Cộng bức hại, cháu không dám học nữa, nhưng rất ủng hộ mẹ luyện Pháp Luân Công): “Chúng ta đã khám cả Tây y lẫn Đông y, các con đều là những đứa con ngoan, rất hiếu thuận, cũng đã làm tròn đạo hiếu rồi. Các con cũng nghe thấy lời vị bác sĩ Đông y nói rồi đó, về nhà bố sẽ cùng mẹ con học Pháp Luân Công.” Con trai nói: “Cũng được ạ, bố cứ cùng mẹ học Pháp luyện công tốt nhé.” Vừa về đến nhà, con trai chuẩn bị sẵn chiếc loa nhỏ cho tôi và nói: “Con chuẩn bị xong hết rồi, bố hãy cùng mẹ học Pháp luyện công nhé.”
Ngày hôm sau, tôi và vợ cùng xem video giảng Pháp – Bài giảng thứ nhất của Sư phụ. Ngày thứ ba, khi xem video Bài giảng thứ hai của Sư phụ, tôi ngồi trên giường, bất tri bất giác ngủ thiếp đi. Vợ tôi đột nhiên thấy nét mặt tôi không tốt, nếp nhăn trên trán cũng giãn ra (người thường xuất hiện tình trạng này, tức là người đó sắp không qua khỏi). Bà ấy hoảng hốt, vội vàng gọi điện cho chị hai của tôi, rồi lại vừa khóc vừa gọi điện cho con trai. Một lúc sau, tôi tỉnh lại, an ủi vợ: “Mình đừng khóc, tôi không sao đâu.” Mặc dù tôi không sợ chết, nhưng vẫn an bài hậu sự (vì mới học Pháp, ngộ tính vẫn chưa cao).
Con trai về đến nơi, không nói không rằng liền kéo tôi đi bệnh viện. Tôi không đi, con trai cầm lấy túi, tìm chứng minh thư của tôi, chuẩn bị đăng ký khám. Tôi cuống lên, lập tức giật lại cái túi, không đưa chứng minh thư cho cháu. Con trai đòi thế nào tôi cũng không đưa. Tôi nói với con trai: “Bố không đi, dù thế nào cũng không thể đến bệnh viện, đi rồi là bố không về được nữa đâu.” Con trai cũng không dám ép tôi nữa, liền nói: “Bố ơi, bố không đi bệnh viện thì hãy cùng mẹ luyện công cho tốt nhé.” Tôi nói: “Được, bố nguyện ý học Pháp luyện công, sẽ không đi bệnh viện.”
Buổi tối, tôi xem video Sư phụ dạy công, và học theo năm bài công pháp. Khi luyện Bài công pháp thứ nhất, tôi ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, là một loại cảm giác thấm vào tâm can, toàn thân vô cùng thoải mái, vô cùng mỹ diệu, không cách nào dùng ngôn ngữ con người để diễn tả rõ được. Khi học Bài công pháp thứ năm, tôi lập tức có thể ngồi song bàn, hơn nữa còn có thể ngồi được nửa tiếng, chân cũng không quá đau. Vợ nói duyên phận của tôi thật lớn. Tôi cũng cảm thấy duyên phận của mình quả thực không nhỏ, đến tuổi xế chiều vẫn có thể tu luyện, bước trên con đường tu luyện phản bổn quy chân, chẳng phải đó là duyên phận lớn lao sao?
Trời sáng, tôi và vợ xem video giảng Pháp – Bài giảng thứ ba của Sư phụ. Đang xem, tôi mơ màng ngủ thiếp đi, nhìn thấy một bàn tay lớn tròn trịa, trắng trẻo, mềm mại, trực tiếp xoa nhẹ lên xuống trên bụng (dạ dày) của tôi, tôi cảm thấy rất thoải mái, kéo dài khoảng 10 mấy phút. Sau khi tỉnh lại, tôi cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn nhiều. Tôi kể chuyện này với vợ, bà ấy cảm kích nói: “Đó là Sư phụ đích thân thanh lý dạ dày cho mình đấy! Sư phụ quá từ bi! Cảm tạ Sư phụ!” Tôi cũng càng thêm kiên tín Sư phụ.
Từ đó, tôi có thể ăn cơm, nhưng thuốc thì không thể uống được nữa, uống thuốc vào là nôn (từ chỗ bác sĩ Đông y về, chỉ uống thuốc được ba ngày, đến ngày thứ ba uống vào thì nôn ra hết, không thể uống được), từ đó tôi không bao giờ uống thuốc nữa. Ăn được cơm rồi, tôi cũng có sức lực, thể trọng cũng tăng lên. Tôi thích ăn bánh nướng (vì đau dạ dày nên gần 5 năm nay không dám ăn đồ cứng), tôi đã ăn bánh nướng liền trong hai tháng mà dạ dày không sao cả. Sự vui sướng trong tâm tôi không thể nào diễn tả được.
Một ngày nọ, đồng tu ở làng bên đến thăm chúng tôi, tôi kể cho đồng tu nghe quá trình sự việc xảy ra, tôi nói: “Chị dâu của anh tu luyện hơn 20 năm rồi mà ngộ tính không cao, thấy tôi trong tình trạng đó liền sợ hãi khóc lóc, Sư phụ giảng: ‘Triêu văn Đạo, tịch khả tử’ (Hòa tan trong Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ). Tôi đã đắc Pháp mấy ngày rồi, tôi còn sợ gì chứ?!” Đồng tu nói tôi ngộ rất tốt, và khích lệ tôi kiên định luyện tiếp.
Đến cuối tháng 8, dạ dày của tôi lại bắt đầu trào ngược axit, lại bắt đầu đau. Lần này đau dữ dội hơn, cảm giác như có con dao nhỏ đang cứa vào tôi. Nhưng tôi không hề sợ hãi chút nào, tôi biết là Sư phụ lại đang thanh lý thân thể cho tôi, tôi cũng không coi đó là bệnh, vẫn học Pháp luyện công như thường lệ. Tôi nôn ra nước axit hơn một tháng, có lúc còn lẫn chút máu, cũng không ăn cơm được nữa, cơ thể ngày càng yếu đi. Một buổi sáng nọ, tôi luyện Pháp Luân Trang pháp, vã mồ hôi hột, cảm thấy không còn sức lực, không đứng vững được nữa, liền nằm xuống giường. Tiếp đó một tuần không ăn không uống, dạ dày đau khiến tôi cả đêm không ngủ được, cũng không thể dậy luyện công được, chỉ nghe Pháp, người cũng nhanh chóng gầy rộc đi, cũng không thể xuống giường được nữa. Tôi cũng không sợ hãi, thật vậy, tôi đã sớm buông bỏ sinh tử rồi, vì tôi đã đắc Pháp, cảm thấy không còn gì hối tiếc nữa.
Nhưng các con thấy tôi trong tình trạng này thì lại sợ hãi, lại khóc lóc kêu gào bảo tôi đến bệnh viện. Tôi kiên quyết không đi. Con trai hết cách, liền nghiêm túc nói với tôi: “Bố ơi, bây giờ trước mắt bố chính là hai con đường: Một là đến bệnh viện chữa bệnh; hai là học Đại Pháp cho tốt. Bố tự chọn vậy!” Tôi nói: “Kiên quyết không đi bệnh viện, đi bệnh viện chính là tốn tiền để chết mà thôi. Bố muốn tiếp tục học Pháp luyện công, bố đã đắc Pháp rồi, đây là Sư phụ đang thanh lý thân thể cho bố, là tiêu nghiệp, bố không sao. Bố muốn xuống giường luyện công.” Con trai lặng lẽ gật đầu. Cứ như vậy, tôi kiên trì xuống giường học Pháp luyện công.
Qua bốn, năm ngày, tôi lại bắt đầu nôn mửa, dạ dày lại bắt đầu đau thắt, lần này là nôn ra máu. Có ba lần máu từ trong miệng phun ra ngoài, tôi sợ vợ lo lắng, nên đều đạp xe ra mương ngoài làng để nôn máu. Mỗi lần nôn ra một vũng lớn, màu tím đen, rất đáng sợ. Liên tục nôn ra máu trong ba ngày (mỗi lần nôn máu, dạ dày đau như bị dao cắt), đến ngày thứ tư thì không nôn ra máu nữa. Lại bắt đầu nôn ra những thứ cứng như đờm, chọc nát ra thì bên trong toàn là những thứ như thịt rữa, cũng nôn liên tục trong ba ngày, cuối cùng thì không nôn nữa. Sau khi nôn xong, tôi cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng, dễ chịu hơn, dạ dày cũng hết đau, thoải mái rồi, tôi lại có thể ăn cơm được.
Từ đó về sau, tôi có thể ăn đủ thứ, như sủi cảo, trái cây, đồ lạnh gì cũng dám ăn, nước trà cũng dám uống, thể trọng đến nay đã tăng hơn 5kg. Tôi thực sự đã khỏi bệnh, là Sư phụ Đại Pháp đã cứu tôi! Làng tôi có bảy, tám người mắc bệnh ung thư dạ dày, đến bệnh viện điều trị, tốn rất nhiều tiền mà đều không chữa khỏi, cuối cùng đều nôn ra máu mà chết. Chỉ có tôi luyện Pháp Luân Đại Pháp, tuyệt xứ phùng sinh (trong tuyệt vọng tìm thấy sự sống). Sư phụ vĩ đại! Đại Pháp siêu thường!
Hiện tại, tôi cũng có thể làm một số công việc trong khả năng của mình, cả ngày vui vẻ hân hoan. Hàng xóm láng giềng, người thân bạn bè đã từ chính tôi mà chứng kiến sự thần kỳ của Đại Pháp! Họ đều đồng tình với Đại Pháp, chủ động xin tài liệu chân tướng để xem. Một lần, trong bữa tiệc gia đình, chị gái tôi cảm động rơi nước mắt, nắm lấy tay tôi nói: “Đại Pháp này quá tốt, thực sự quá tốt!”
Trước đây trên đỉnh đầu tôi có một mảng lớn không tóc, nhẵn bóng, bây giờ đều đã mọc ra những sợi tóc đen trắng đan xen dày đặc, trông tôi cũng trẻ ra.
Nay nhân cơ duyên Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới, xin khấu bái Sư phụ! Cảm tạ ơn cứu mạng của Sư phụ! Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại! Sư phụ ơi, Ngài thật vất vả! Đệ tử nhất định sẽ tu luyện cho tốt, theo Sư phụ trở về nhà!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/6/2/【慶祝5.13】胃癌晚期患者的重生之路-510421.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/3/234576.html



