[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Pháp Luân Công trong mắt những người dân quê
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 08-06-2026] Nhân dịp kỷ niệm “Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới” lần thứ 27 đang đến gần, tôi xin kể một chút về sự tán đồng của những người xung quanh đối với Pháp Luân Đại Pháp, cũng như những lời khen ngợi của họ dành cho các đệ tử Đại Pháp.
1. “Pháp Luân Công có công năng, có thể xua đuổi tà ma”
Có lần, tôi đến ủy ban xã để giải quyết công việc. Vừa bước vào sân, tôi gặp ngay ông Lý làm nghề nấu ăn đi tới. Thấy tôi, ông ấy rất vui và hỏi: “Ông Lưu, ông còn luyện Pháp Luân Công không?” Tôi đáp: “Tôi có.” Ông Lý nói: “Lúc ăn cơm, chúng tôi đều bàn luận rằng địa chủ, phú nông là những người tốt, chỉ vì người ta có tiền, có lương thực mà bị Đảng Cộng sản bức hại mấy chục năm, thật quá oan uổng.”
Ngay sau đó, ông Lý lại bảo tôi: “Suýt nữa thì quên nói với ông, cựu trưởng đồn cảnh sát có để lại lời nhắn, bảo tôi gửi lời hỏi thăm các ông đấy! Ông ấy nói: ‘Khi Giang Trạch Dân mới bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, đã bắt hơn 30 người tập Pháp Luân Công. Họ ở trong phòng họp 15 ngày, giúp tôi nấu ăn, dọn dẹp vệ sinh, các cán bộ đều khen họ tốt.’”
Cựu trưởng đồn còn nói: “Pháp Luân Công có công năng, có thể tránh được tà ma. Ở dãy nhà trệt cũ trước đây, đêm nào trên mái nhà cũng có tiếng sỏi tròn lăn lộc cộc, từ góc Đông Bắc sang góc Tây Nam, tiếng động vang lên không ngớt suốt đêm cho đến tận lúc trời tờ mờ sáng. Cán bộ xã ai cũng sợ, lúc ít người không ai dám qua đêm ở đó. Nhưng từ khi những người tập Pháp Luân Công đến ở, hiện tượng ấy không bao giờ xuất hiện nữa. Các cán bộ xã đều khen ngợi Pháp Luân Công là thần công. Chủ tịch xã và bí thư đều tỏ thái độ rằng: Sau này chúng ta không bức hại Pháp Luân Công nữa, cứ để họ luyện đi!”
2. “Bất kể đồn cảnh sát nào bắt người, nếu không thả trước 10 giờ đêm, ông cứ tìm tôi”
Mười năm trước, tôi đến chỗ vị Đội trưởng Đội An ninh Nội địa huyện mới chuyển công tác tới để giảng chân tướng, hiệu quả rất tốt. Tôi giảng trong văn phòng của ông ấy, ông ấy ra hiệu cho tôi biết trong phòng có camera giám sát, rồi dẫn tôi ra ngoài cổng lớn, chúng tôi nói chuyện không giấu giếm điều gì. Tôi hỏi ông ấy: “Huyện mình có nghe lén không?” Ông ấy đáp: “Không. Nếu có, chẳng phải những lời hai ta nói đều bị nghe lén hết rồi sao? Một vài huyện cá biệt thì có, người bình thường cũng có thể bị nghe lén, sau này nếu có thay đổi gì tôi sẽ báo cho ông.”
Đang lúc nói chuyện, tôi nhận được một cuộc điện thoại, nói rằng có đồng tu giảng chân tướng ở hội đền bị tố giác, có hai chiếc xe và hơn chục người đã bị đưa đi, bảo tôi lập tức đến đồn cảnh sát yêu cầu thả người và đòi xe. Tôi liền chất vấn vị đội trưởng: “Người của ông hồ đồ quá, lại đi bắt người tốt rồi.” Đội trưởng An ninh Nội địa bảo tôi mau chóng quay về, đồng thời dặn dò: “Ông đi đòi xe, còn tôi lo việc thả người. Lúc đòi xe, tuyệt đối đừng đưa tiền, nếu đưa tiền rồi thì sẽ không đòi lại được đâu. Trưởng đồn cảnh sát làm việc cho cục trưởng, mỗi năm nộp mấy vạn tệ, cái đó gọi là ‘tạo doanh thu’, không hoàn thành chỉ tiêu thì không được làm trưởng đồn nữa.”
Vị đội trưởng còn bảo tôi: “Chúng ta giao ước thế này, bất kể đồn cảnh sát nào bắt người, nếu trước 10 giờ đêm không thả, ông cứ tìm tôi.”
3. “Nếu ai cũng học Pháp Luân Công, cảnh sát chúng tôi đều phải nghỉ việc mất”
Tôi lập tức đạp xe đến đồn cảnh sát đó, đồng tu còn nhờ đội trưởng đội cảnh sát hình sự ở thôn anh ấy đến giúp, bố của vị đội trưởng cảnh sát hình sự này là một giáo viên dân lập lâu năm, chúng tôi biết nhau rất rõ. Ba người chúng tôi đến đồn cảnh sát đòi xe, gặp bảy, tám viên cảnh sát ở đó.
Tôi hỏi: “Trưởng đồn là ai vậy?” Một người đàn ông trung niên dáng người nhỏ nhắn lên tiếng, tôi lý lẽ hùng hồn hỏi anh ta: “Tại sao các anh lại bắt học viên Pháp Luân Công?” Anh ta biện minh: “Có người tố giác.” Tôi lớn tiếng hỏi: “Người tập Pháp Luân Công nào giết người phóng hỏa? Làm hại ai? Làm việc xấu gì? Nguyên cáo là ai? Anh tìm ra đây cho tôi xem.” Anh ta ấp úng nói: “Tôi không nói là làm việc xấu. Họ phát tài liệu, phát cuốn sách mỏng.” Tôi phản bác lại: “Bà lão có bệnh học Pháp Luân Công chiểu theo ‘Chân-Thiện-Nhẫn’ làm người tốt, cộng thêm luyện công, bệnh đã khỏi rồi. Tuyên truyền Pháp Luân Công cũng giống như quảng cáo sản phẩm công nghiệp thôi, chỉ cần là một người tốt có lương tri, không ai nói là sai cả, tại sao các anh lại bức hại Pháp Luân Công? Anh đã đọc sách Pháp Luân Công bao giờ chưa?” Anh ta cúi đầu không nói gì.
Tôi lại hỏi: “Trong các anh có ai từng đọc sách Pháp Luân Công chưa?” Một viên cảnh sát trẻ ở phía Đông chiếc bàn góc Tây Nam quay đầu lại nói: “Tôi từng đọc rồi, đó là cuốn thiên thư, nhưng người không có duyên phận thì đọc không hiểu đâu. Pháp Luân Công quá tốt, không phải người tốt thì không học được. Nếu ai cũng học Pháp Luân Công, cảnh sát chúng tôi đều phải nghỉ việc mất.” Vị trưởng đồn kia đuối lý, không còn lời nào để đáp lại.
Tôi quay sang hỏi vị đội trưởng cảnh sát hình sự: “Mấy năm nay anh bắt người xấu, có ai là người luyện Pháp Luân Công không?” Đội trưởng cảnh sát hình sự đáp: “Không. Người tập Pháp Luân Công không làm việc xấu.” Sau đó, đội trưởng cảnh sát hình sự nói với trưởng đồn: “Chiếc xe ba gác đó là của người thôn tôi, anh thả ra đi.” Trưởng đồn ậm ừ nói: “Phải nộp 1.000 tệ, tôi còn phải nộp lên cho cục trưởng.” Tôi liền bảo: “Ông không trả, ngày nào tôi cũng đến tìm ông đòi.” Đội trưởng cảnh sát hình sự xen vào: “Anh mà không trả, tôi sẽ không nể mặt anh đâu, đến một điếu thuốc cũng không.” Sau đó anh ấy kéo tôi vào phòng uống nước, và bảo tôi: “Các anh không cần bận tâm, tôi đòi xe, không trả cũng phải trả.”
Hai ngày sau, đội trưởng cảnh sát hình sự gọi điện báo cho tôi: “Đã lái xe về nhà rồi.” Khoảng ba tháng sau, đội trưởng cảnh sát hình sự lại báo cho tôi: “Tôi được thăng chức rồi, có việc gì cứ tìm tôi. Ở khu chợ lớn này, tôi tuyệt đối không làm việc xấu.”
4. Đệ tử Đại Pháp giảng chân tướng ở chợ quê, cảnh sát nhìn thấy nhưng không can thiệp
Sau khi cuốn “Cửu Bình” được xuất bản vào năm 2004, các cuốn sách như “Mục đích cuối cùng của Chủ nghĩa Cộng sản” cũng lần lượt được ra mắt. Bao năm qua, các đệ tử Đại Pháp ở địa phương chúng tôi đi giảng chân tướng, người dân từ chỗ ban đầu nổi trận lôi đình, chửi mắng, tố giác, cho đến nay đã đồng tình và làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ).
Cứ vào các ngày mùng 1, mùng 6 Âm lịch có phiên chợ lớn, đều có hàng chục đệ tử Đại Pháp đi giảng chân tướng, ở ngay trước mặt cảnh sát. Tôi đi dạo quanh chợ, không có ai tố giác cả. Có người còn chủ động xin tài liệu chân tướng, ai cũng khen tốt. Những người ngồi xe sang cũng không ngoại lệ, các đồng tu cũng đưa tài liệu chân tướng cho họ. Người trong xe thò đầu ra nói: “Bà dám đưa tài liệu cho tôi à, bà có biết tôi làm nghề gì không?” Đồng tu bình tĩnh đáp: “Ông làm gì tôi không biết, tôi chỉ biết bảo vệ người tốt một đời bình an, lẽ nào ông không phải là người tốt sao?” Người trong xe bị hỏi đến mức không nói được lời nào.
Trải qua quá trình các đệ tử Đại Pháp kiên trì giảng chân tướng, đa số mọi người đều dùng tên thật để làm tam thoái. Cũng có một vài người cá biệt nói: “Tôi suy nghĩ thêm chút, sau này thoái có được không?” Sau đó họ chân thành bày tỏ: “Hôm nay tuy tôi chưa thoái, nhưng những người tập Pháp Luân Công các vị cứ yên tâm, ở khu chợ lớn này tôi tuyệt đối không làm việc xấu.” Quả thực là như vậy, những năm qua chưa từng thấy ai tố giác hay gây áp lực cho cấp dưới.
5. “Chúng tôi đều biết là tốt, nhưng quay xong cũng không được phát sóng”
Trước Tết, có một đài truyền hình đến quay phim tại phiên chợ lớn. Phóng viên để mắt đến một đệ tử Đại Pháp và nói: “Bà cụ hồng hào khỏe mạnh quá, rất tốt, bà phát biểu vài lời đi ạ.” Bà cụ thuận miệng nói lớn: “Tôi là người luyện Pháp Luân Công làm người tốt, xin bà con hãy nhớ kỹ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, hãy cùng làm tam thoái để được bình an nhé.” Máy quay từ từ chuyển hướng đi chỗ khác, không quay nữa.
Có một đồng tu gặng hỏi nữ phóng viên: “Sao lại không quay nữa?” Nữ phóng viên lộ vẻ khó xử, bất đắc dĩ nói: “Chúng em đều biết là tốt, nhưng quay xong cũng không được phát sóng.”
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/8/510433.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/9/234654.html


