Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 30-05-2026]

Tôi là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp sống tại Trung Quốc đại lục, bắt đầu tu luyện từ năm 1998, đến nay đã 28 năm. Tôi từng tham gia một hoạt động hồng Pháp luyện công quy mô lớn với rất đông người vào năm 1998, được trải qua quãng thời gian hạnh phúc khi mỗi sáng sớm trong công viên đâu đâu cũng có người luyện công. Âm điệu tường hòa và mỹ hảo đó vang vọng mãi, khơi gợi trí huệ, mở ra cánh cửa nơi sâu thẳm trong tâm bị bụi phong kín từ ức vạn năm, nuôi dưỡng tâm hồn đã luân hồi chuyển sinh đời đời kiếp kiếp chỉ để chờ đợi Đại Pháp.

Năm 1999, tôi tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm. Khoảng nửa năm sau, do cuộc bức hại nên tôi bị mất việc. Hơn 20 năm sau đó, vì nhiều lý do khác nhau, tôi đều không có công việc ổn định. Tôi đã làm nhiều ngành nghề khác nhau, đều bị ngắt quãng và không có công việc nào làm trọn được một năm, phần lớn thời gian là thất nghiệp, rồi đến khi phải chăm sóc cha mẹ già và con cái, tôi đã thành một bà nội trợ toàn thời gian.

Năm ngoái, nhờ cơ duyên, một người bạn đã giới thiệu tôi đến làm giảng viên tại một trường đại học. Cô ấy nói rằng nếu như bình thường thì tôi không đủ điều kiện, nhưng hiện tại đang có một cơ hội để nhận việc trước, những điều kiện còn thiếu có thể từ từ bổ sung sau. Tôi vừa mừng vừa lo, thành thật nói với cô ấy rằng tôi không biết chút gì về sư phạm, nhưng nếu nhà trường cho tôi cơ hội, tôi có thể học hỏi và rất sẵn lòng nhận công việc này.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm mong đợi, tôi bắt đầu chuẩn bị sơ yếu lý lịch, và những khó khăn thực tế cũng nối gót kéo đến.

Thách thức liên quan đến sơ yếu lý lịch, máy tính và các kỹ năng cơ bản

Trước tiên là tôi không có máy tính. Lúc đó, tôi đang thuê nhà gần trường của con để tiện cho việc học hành của cháu, ngoài đứa con đang đi học thì những người thân khác đều không ở thành phố này. Căn nhà thuê có sẵn mạng internet. Tôi về nhà tìm được một chiếc máy tính cũ mà người nhà bỏ đi. Vừa mở ra, các mảnh vụn đã rơi lả tả, có vài phím bấm đã nứt nẻ, phần nhựa quanh màn hình và bàn phím bị phong hóa nghiêm trọng, liên tục vỡ vụn. May mắn là chiếc máy tính này tuy đã 20 năm tuổi nhưng chất lượng các linh kiện chính vẫn rất tốt, cẩn thận một chút thì tạm thời vẫn có thể dùng được.

Vấn đề tiếp theo là tôi không biết dùng máy tính. Những thứ như máy tính, tivi, điện thoại di động, mạng internet, bình thường tôi rất ít tiếp xúc, những thứ tôi dùng đều do người nhà hoặc bạn bè cài đặt sẵn giúp. Vì vậy, khi người bạn bảo tôi tải một nền tảng trên máy tính, điền sơ yếu lý lịch, đính kèm các tài liệu rồi gửi qua, tôi thực sự đã hơi lúng túng. Tôi không biết cách tải phần mềm, cũng không biết cách sử dụng nền tảng đó trên máy tính. Một việc chỉ mất vài phút mà tôi kéo dài đến cả một buổi chiều, mãi đến khi trường tan làm vẫn chưa xong. Sau đó, bạn tôi phải chỉ cho tôi từng bước một. Cuối cùng, vì chưa từng sử dụng WPS nên tôi cũng không biết lưu tệp thế nào, định dạng bị loạn lên, đành nộp tạm và nhờ các giáo viên trong trường giúp hoàn thiện.

Cũng may những năm qua tôi tiếp xúc với khá nhiều ngành nghề, thi lấy được một số chứng chỉ. Bình thường để trong ngăn kéo chẳng có tác dụng gì, nhưng khi gửi tất cả qua, bạn tôi rất vui. Đặc biệt là khi họ phát hiện tôi từng học nhiều về tâm lý học thì vô cùng mừng rỡ, coi như bù đắp lại phần nào sự thiếu hụt về kỹ năng máy tính.

Sau khi gửi sơ yếu lý lịch, tôi đã đến trường một chuyến và biết được rằng muốn trở thành một giảng viên đại học, đặc biệt là người rẽ ngang như tôi, quả thực không hề dễ dàng. Thứ nhất, phải vượt qua kỳ thi tiếng Phổ thông; thứ hai, phải tham gia khóa đào tạo trước khi nhận việc và vượt qua khảo thí; thứ ba, phải dạy thử và đạt yêu cầu; thứ tư, phải giảng dạy một năm và vượt qua kỳ đánh giá. Hoàn thành tất cả những điều này mới có cơ hội đươc cấp chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm đại học, lúc đó mới được coi là một giảng viên đại học thực thụ. Lúc bấy giờ, tôi hoàn toàn không biết từng cửa ải này có ý nghĩa gì. Vì không biết nên không sợ, cũng chẳng tò mò, tôi chỉ biết điều mình cần làm là: giải quyết lần lượt từng vấn đề theo thứ tự ưu tiên.

Từ trường về nhà, tôi lên mạng tìm hiểu thông tin về kỳ thi tiếng Phổ thông. Lúc này, tính năng đề xuất chính xác trên mạng đã phát huy tác dụng, đề xuất cho tôi một trung tâm đào tạo và còn hỗ trợ đăng ký. Tôi thấy so với các kỳ thi khác thì chi phí này thực sự không đắt, bỏ ra vài trăm tệ là có một ngân hàng đề thi, giải quyết vấn đề theo cách này cũng rất tốt, thế là tôi đăng ký tham gia kỳ thi diễn ra vào một tuần sau đó.

Địa điểm thi rất quen thuộc. Khi đi thi, tôi phát hiện những người đến thi cơ bản đều là sinh viên đại học, trên tay mỗi người đều cầm một cuốn sách nhỏ. Điều đó có nghĩa là, tôi hoàn toàn có thể tự đăng ký, sau đó mua một cuốn sách bài tập trên mạng, chỉ tốn vài chục tệ là đủ. Nhưng khi tôi tra cứu thông tin trên mạng, những nội dung cần thiết đều bị thông tin của các trung tâm che đi mất. Trong tâm tôi có chút khó chịu, cảm giác như bị lừa vậy. Tôi tự nhủ với bản thân: Vượt qua kỳ thi là tốt hơn cả, chỉ cần tôi thi một cách đỗ thuận lợi thì chuyện này coi như xong, không tính toán nữa; nếu thi không đạt, thì coi như bỏ tiền mua một bài học, cũng không thiệt, và cũng không tính toán nữa. Hơn một tháng sau có kết quả, tôi đã thuận lợi vượt qua kỳ thi.

Trong ngoài đều khó khăn: Đào tạo, học tập và áp lực cuộc sống

Đến kỳ nghỉ hè, tôi phải tham gia khóa đào tạo gồm tổng cộng sáu môn học: hai môn học trực tiếp sẽ thi sau hai tháng, và bốn môn học trực tuyến yêu cầu nộp bài tập. Lúc này, con tôi đã tốt nghiệp, chúng tôi chuyển về quê, ở nhà không có mạng internet. Tôi cố gắng phát mạng từ điện thoại di động sang máy tính để học trực tuyến, nhưng chiếc máy tính đó thực sự đã quá cũ, không thể kết nối được. Tôi đành đưa con đến nhà một người bạn ở nơi khác để dùng nhờ máy tính và internet của con cô ấy. Đối với việc làm bài tập, tôi cảm thấy áp lực rất lớn. Một là tôi không biết sử dụng AI để viết bài, bạn tôi cũng không biết; hai là tôi muốn tự mình viết. Tôi đã chăm chú lắng nghe toàn bộ bài giảng của giáo viên. Đối với một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ, bài giảng của giáo viên đã giúp ích cho tôi rất nhiều, việc tự mình suy nghĩ để hoàn thành bài tập sẽ giúp tiếp thu nội dung bài học. Để có thể đảm đương công việc sắp tới, tôi phải mau chóng trưởng thành, định sẵn từng việc phải làm một cách thiết thực. Sau vài đêm thức trắng, tôi đã hoàn thành phần học trực tuyến.

Trong khoảng thời gian này, có một số chuyện đã xảy ra. Con tôi vừa thi đại học xong, phải đợi điểm, điền nguyện vọng và còn rất nhiều việc khác, tôi thì cứ tất bật sắp xếp thời gian để tham gia đào tạo. Đến khi có thể thở phào một chút, tôi lại nghe tin vài người bạn tu luyện Đại Pháp đã bị cảnh sát bắt giữ tại nhà, không thể liên lạc được với ai. Đây thực sự không phải chuyện vui vẻ gì. Mặc dù điểm thi đại học của con tôi cao hơn bình thường vài chục điểm và đỗ vào một trường rất tốt, nhưng trong tâm tôi vẫn vô cùng nặng nề. Lúc này, kỳ nghỉ đã trôi qua khá nhiều.

Sau khi đưa con đến trường đại học, tôi nghỉ ngơi một đêm rồi bắt đầu ôn tập hai môn thi. Lúc này chỉ còn hai tuần nữa là đến kỳ thi, sách thì dày cộp, đề thi giáo viên ra lại rất hóc búa, mở sách cũng không có sẵn đáp án, bắt buộc phải đọc hiểu mới làm được. Nhưng tôi đã không còn thời gian để đọc sách một cách hệ thống nữa. Dùng AI để tra cứu thì AI thực sự không phải là con người, đến thời khắc quan trọng lại dở chứng, đáp án đưa ra dập khuôn như một công thức, tôi căn bản không thể nhớ nổi. Vài ngày trôi qua, tiến độ ôn tập vô cùng chậm chạp. Tâm trạng bồn chồn lo lắng trong tâm gần như mất kiểm soát, tôi muốn khóc mà không ra nước mắt, cảm giác hối hận và muốn lùi bước thường xuyên xuất hiện.

Tự đột phá: Điều chỉnh phương pháp và chuyển biến tâm thái

Tôi nhắn tin cho một giáo viên trung niên thi cùng tôi, hỏi cô ấy đã tổng hợp xong tài liệu ôn tập chưa. Cô ấy nói suốt kỳ nghỉ cô ấy luôn ôn tập nhưng không thể nhớ nổi, đặc biệt là cứ cầm sách lên là buồn ngủ, đã suy sụp lắm rồi, đang nghĩ đến những đường tắt khác. Cô ấy gửi tài liệu của mình cho tôi, tôi nhìn qua thì thấy hoàn toàn là phiên bản do AI viết, thảo nào cô ấy không nhớ được. Sau này, khi tôi tổng hợp xong ghi chép, tôi đã chia sẻ phương pháp của mình cho cô ấy.

Lúc đó, tôi cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì không ổn. Tôi là người tu luyện, ba chữ “Chân-Thiện-Nhẫn” đã khắc sâu trong tâm, bất cứ việc gì không được làm thì ngay cả nghĩ cũng không được nghĩ tới. Chỉ cần không phải là hình thức thi được mở sách, tôi bắt buộc phải tự mình làm bài. Nhưng thời gian thực sự không còn nhiều, tôi nghĩ ra một cách: tôi không ôn tập hết toàn bộ nội dung, mà trước tiên tôi từ bỏ 20 điểm, tức là mỗi câu hỏi tôi học thuộc ít đi một chút, sau đó trong 80 điểm còn lại, tôi bỏ đi những phần thực sự quá khó nhớ, rồi chuyển nội dung cuối cùng thành văn phong nói để dễ hiểu và dễ nhớ hơn. Tôi tinh giản, rồi lại tinh giản thành các đáp án cố định, chép ra vở và dốc toàn lực học thuộc. Mặc dù vậy, nội dung vẫn rất nhiều, học thuộc vô cùng vất vả, tôi bắt đầu bị mất ngủ.

Tôi mất vài ngày để tổng hợp xong ghi chép, trong tâm cũng đã nắm chắc phần nào, liền nghỉ ngơi một chút và đi hỏi thăm người nhà. Khi nói chuyện điện thoại với chồng, anh ấy bảo tôi: “Em không cần phải khiến bản thân căng thẳng như vậy, cho dù thi không đỗ thì đã sao nào?” Tôi sững người một lúc, vì tôi chưa từng nghĩ đến việc thi không đỗ. Hoặc là không làm, đã làm thì phải dốc toàn lực làm cho tốt. Tôi suy nghĩ một lát rồi nói với anh ấy: “Thi không đỗ thì còn thi lại, không có hậu quả gì trực tiếp cả, chỉ là khá mất mặt thôi.” Nói xong, tôi cũng nghĩ thông suốt, nếu không bị tâm danh trói buộc, bản thân sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Áp lực chồng chất: Kiên trì khi gia đình đột nhiên xảy ra chuyện

Đúng lúc tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để dốc sức chạy nước rút thì ở nhà xảy ra một chuyện. Con tôi đang đi làm bên ngoài đột nhiên nghỉ việc về nhà, nói sẽ ôn thi ngoại ngữ trong vài tháng tới rồi ra nước ngoài. Nhưng quốc gia mà cháu muốn đến, ba cháu dù thế nào cũng không đồng ý, tuyên bố sẽ cắt đứt hỗ trợ về kinh tế, anh ấy sẽ không cho con tiền và cũng không cho phép tôi làm vậy. Giữa muôn vàn rắc rối này, tôi kẹt ở giữa thực sự có chút bất lực. Tôi thầm nghĩ, giá như con về muộn một tuần, lúc đó tôi đã thi xong rồi. Nhưng hiện tại, tôi vừa phải chuẩn bị ngày ba bữa cơm, giặt giũ dọn dẹp, vừa phải đối mặt với vấn đề không có lời giải này, đồng thời phải giữ tâm thái bình tĩnh không để bị dẫn động mà thể tập trung học thuộc. Chính bản thân tôi cũng cảm thấy thật kỳ diệu. Tôi thấy làm một người tu luyện thực sự rất tốt, đối mặt với những phiền nhiễu bên ngoài mà nội tâm vẫn có thể tĩnh lặng không gợn sóng, sự thấu tỏ phải trái, đúng sai trong tâm ấy có lẽ chính là đại trí huệ.

Kết quả kỳ thi: Thể hiện sự chuyên chú và trí huệ

Dù sao đi nữa, hai tuần cũng trôi qua rất nhanh. Khi nhìn thấy đề thi của hai môn, tôi rất khâm phục giáo viên ra đề. Gần như không có câu hỏi nào nằm trong phần chúng tôi đã chuẩn bị, một câu hỏi bị bẻ lái rất nhiều vòng, nhưng nếu chăm chỉ nghe giảng và ôn tập nghiêm túc thì vẫn có thể trả lời được. Và tôi chính là người vô cùng nghiêm túc đó. Việc học và thi như thế này đối với tôi thực sự là khó. Đồng thời, những người dự thi phần lớn là những người trẻ có học vấn cao, đa số đều học chuyên ngành giáo dục, những nội dung này đáng lẽ họ đã từng học qua. Sau khi có kết quả, vẫn có một số người phải thi lại.

Tôi đã đạt được thành tích rất tốt trong hai môn thi này. Điều này bắt nguồn từ sự chuyên chú và phương pháp hiệu quả của tôi. Là một người tu luyện, tôi hiểu rất rõ rằng, điều này không giống với sự chuyên chú và thông minh của người thường, đó là định lực và trí huệ của người tu luyện.

Vội vã chuẩn bị dạy thử

Sau khi thi xong một thời gian, vào một buổi chiều tối, người phụ trách của trường gọi điện cho tôi, nói rằng có một môn chuyên ngành với sỹ số lớp khá đông, hỏi tôi có thể dạy được không. Giáo viên trước đó thiếu kinh nghiệm nên cần thay người, và môn học này đúng với chuyên ngành của tôi. Tôi đồng ý chiều hôm sau sẽ đến trường dạy thử. Tôi không biết người khác cần bao nhiêu thời gian để chuẩn bị dạy thử, cũng không rõ dạy thử thì phải dạy những gì. Giáo trình đang để ở trường, tôi quyết định đi lấy ngay trong ngày. Nhà tôi cách trường rất xa, tôi không nỡ gọi taxi nên đã ngồi xe buýt đến trường, lấy được giáo trình ở phòng bảo vệ. Bạn tôi nghe tin tôi sắp dạy thử nên đã chủ định đợi tôi. Cô ấy nói lãnh đạo nhà trường bảo thời gian quá gấp gáp, người khác ít nhất cũng có một tuần để chuẩn bị, hơn nữa họ đều là người có kinh nghiệm, còn tôi thì cái gì cũng không biết, làm sao mà dạy được. Họ đồng ý lùi lại cho tôi vài ngày. Tôi nói, chuyện này người phụ trách của trường đã nói với tôi rồi, nhưng tôi cảm thấy nếu vì tôi mà làm lỡ việc của trường thì không hay. Người phụ trách đó cũng muốn tôi dạy thử vào ngày hôm sau, nếu không được thì họ vẫn còn thời gian để sắp xếp người khác, thời gian rất gấp.

Bạn tôi đưa tôi đến văn phòng của cô ấy để đào tạo cấp tốc, nhưng chẳng khác gì việc làm nhà nông, hỏi người thợ mộc, cô ấy có sốt ruột cũng chẳng có cách nào. Cô ấy bảo tôi lên Bilibili tìm một video có sẵn xem cho kỹ, rồi dạy theo đó, tuyệt đối đừng tự cho mình là đúng, tự ý làm theo ý mình. Tôi hỏi cô ấy Bilibili là gì, cô ấy cạn lời, tôi gần như có thể cảm nhận được ngọn lửa đang bốc cháy khắp người cô ấy. Cô ấy giúp tôi tải phần mềm đó về và trả lời câu hỏi quan trọng của tôi: Dạy thử là phải dạy một bài hoàn chỉnh, cô đọng trong vòng 10 đến 15 phút, phải có slide thuyết trình, có phần mở đầu, có chủ đề, có nội dung, có tổng kết, có bài tập, đặc biệt lưu ý nhất định phải có sự tương tác. Cô ấy dặn tôi về nhà nhất định phải lên Bilibili tìm bài có sẵn, như vậy sẽ không dễ mắc lỗi, cô ấy nói trên đó cái gì cũng có.

Mặc dù giữa đường tôi đã tốn vài chục tệ để đi taxi, nhưng khi về đến nhà cũng đã 9 giờ tối. Tôi ăn nhẹ, bình tâm lại và mở điện thoại lên định tìm một video để học thuộc. Lần tìm kiếm này làm tôi giật mình, nội dung môn chuyên ngành tôi sắp dạy căn bản không thể tìm thấy bài nào phù hợp trên mạng. Tôi lật sách sột soạt, mục lục thì một đống, đọc cứ thấy mơ hồ, hoàn toàn không biết bắt đầu từ đâu. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy máu toàn thân đang dồn lên não, từng tế bào trên cơ thể đều đang run rẩy. Tình cảnh khó xử, không thể lùi bước, không thể trốn tránh đó khiến tôi như bị đặt trên đống lửa.

Tuy nhiên, việc tra cứu trên internet cũng không phải là không thu hoạch được gì. Tôi đã xem được một đoạn video hướng dẫn cách dạy thử, thật đúng như được “tặng than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”. Quả nhiên trong u minh đã tự có an bài, tôi đã thấy được một lưu ý rất quan trọng trong quá trình dạy thử, đó là phải có “tính linh hoạt”, không được cứng nhắc, không được học vẹt.

Độc lập hoàn thành giáo án và làm slide thuyết trình

Cách làm của bạn tôi hoàn toàn không khả thi nữa. Lúc đó đã gần nửa đêm, tôi bắt buộc phải có một hướng đi, chỉ có thể tự mình tìm cách. Tôi nhanh chóng chọn ra một tiêu đề trông có vẻ đơn giản một chút, sau đó lấy chiếc máy tính cũ ra định làm slide thuyết trình trước. Kết quả là tôi không rành máy tính, ngay cả phần mềm làm slide thuyết trình cũng không tìm thấy. Lúc đó con tôi đang ở nhà ôn thi ngoại ngữ, tôi gọi cháu giúp nhưng cháu cũng không giải quyết được. Cuối cùng, con tôi đưa chiếc máy tính cháu đang dùng để học cho tôi mượn, sau đó tôi bảo cháu dạy tôi cách làm slide thuyết trình, tôi muốn có một màu nền và họa tiết đẹp mắt. Chỉ riêng vấn đề này mà chúng tôi đã trao đổi mất một lúc lâu. Con tôi không hiểu tôi muốn gì, thấy tôi phản ứng chậm chạp, cháu gần như không thể chịu nổi. Còn tôi lại thấy thao tác trên máy tính của cháu quá nhanh, tôi chưa kịp nhìn rõ, chưa kịp phản ứng thì đã lướt qua rồi. Cuối cùng, tôi miễn cưỡng tìm được một mẫu tạm ổn, nhờ con sao chép ra vài trang trắng, chỉ tôi cách gõ chữ, sau đó tôi mới bắt đầu chuẩn bị nội dung bài giảng. Lúc đó đã là nửa đêm.

Tôi nhanh chóng chuẩn bị bản nháp trong đầu, có một dàn ý sơ lược, làm vài trang slide đơn giản, chữ to đùng mà tổng cộng cũng chẳng viết được mấy chữ. Lúc đó đã là một giờ sáng, đầu tôi hơi đau, tôi tự nhủ phải ngủ một lát. Nằm trên giường, não tôi không ngừng hoạt động, giảng thế này, giảng thế kia, làm sao cũng không dừng lại được. Sau đó, tôi cố gắng để đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi gì cả, nhưng cơ thể thì rất mệt mỏi mà đầu óc lại vô cùng tỉnh táo. Và đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị mất ngủ trắng đêm.

Căng thẳng chuẩn bị dạy thử

Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi bắt đầu bị tiêu chảy, phải chạy vào nhà vệ sinh mấy lần. Căng thẳng đến mức tiêu chảy, tình trạng này cũng là chưa từng có. Nhưng tôi biết mình không thể để bất cứ việc gì làm phân tâm. Tôi để con tự lo ba bữa ăn trong ngày, buổi sáng tôi phải giảng hoàn chỉnh một lần cho chính mình nghe, phải kiểm soát thời gian, tinh giản nội dung. Tôi dùng điện thoại ghi âm, rút gọn rồi lại rút gọn, khống chế trong khoảng 10 phút, như vậy dù thế nào cũng sẽ không bị quá giờ. Giảng đi giảng lại vài lần như vậy, tôi phải thu dọn đồ đạc để đi. Nhà tôi cách trường quá xa, tuyến đường lại không quen, dù thế nào cũng không được đến muộn.

Khi ngồi vào phòng học dạy thử, tôi mới biết môn chuyên ngành mà mỗi người chúng tôi phải dạy đều khác nhau. Tôi đang dạy thử cùng bục giảng với các nghiên cứu sinh tiến sỹ. Hơn nữa, sau khi giảng xong, các lãnh đạo ngồi dưới sẽ đặt câu hỏi. Có một câu hỏi mà gần như ai cũng bị hỏi, đó là: Bạn làm thế nào để lồng ghép “tư tưởng chính trị” vào trong bài giảng. Lúc đó, tôi không hiểu câu hỏi này nên trả lời thế nào, “tư tưởng chính trị” cụ thể là gì tôi cũng không rõ. Các giáo viên trước trả lời có vẻ đều không cụ thể lắm, tôi nghe cũng không hiểu. Tôi nghĩ có lẽ là phải giảng về phẩm đức, bồi dưỡng những sinh viên tài đức vẹn toàn. Vì vậy, tôi buông tâm xuống, mọi việc chỉ đành thuận theo tự nhiên mà làm.

Dạy thử thành công

Vì giáo viên thi trước tôi chưa chuẩn bị sẵn USB, nên tôi được đẩy lên sớm hơn. Khi đứng trên bục giảng, ngược lại tôi lại trở nên bình tĩnh. Tôi quyết định sẽ nói sự thật, vì tôi không biết nói dối, nhưng nói thật thì tôi biết. Tôi không mở đầu bằng câu “Chào các em sinh viên” như giáo viên trước, vì bên dưới toàn là lãnh đạo, hai chữ “sinh viên” tôi không thốt ra được; tôi cũng không nói “Chào các vị lãnh đạo”, vì như vậy vị thế giữa người trên bục và người dưới bục sẽ không bình đẳng, vô hình trung sẽ tạo áp lực tâm lý cho bản thân. Tôi nói “Chào mọi người”, sau đó theo cách hiểu của riêng mình, tôi trình chiếu vài trang slide ít ỏi, không viết bảng, tôi chỉ giảng. Trong 10 phút, tôi đã thực sự hoàn thành nội dung của một tiết học. Tôi giảng về khóa học, giảng về lịch sử, giảng về những điều mắt thấy tai nghe. Tôi phát hiện mọi người đều ngẩng đầu lên nghe tôi giảng, những câu hỏi tôi đặt ra mọi người đều suy nghĩ và cũng đưa ra phản hồi. Thực ra có một số phần là do tôi tùy cơ ứng biến. Tôi nhận thấy các lãnh đạo có mặt ở đó đều khá lớn tuổi, nên tôi đã đặt những câu hỏi có thể khơi gợi sự đồng cảm. Đến khi trả lời câu hỏi về tư tưởng chính trị, tôi nói: “Vấn đề này nhất định phải giảng. Một doanh nhân nào đó từng nói, muốn làm doanh nhân thì trước tiên phải học làm người. Còn tôi thì nói, muốn làm giáo viên thì trước tiên phải học làm người. Nếu một người khiếm khuyết về đức hạnh, thì con đường này sẽ không tiến xa được.” Tôi lại lấy ví dụ minh họa, mọi người đều chăm chú lắng nghe, vì những gì tôi giảng không giống với người khác.

Tôi đã vượt qua buổi dạy thử một cách thành công. Mặc dù được thông báo rằng tôi đã hiểu sai hướng của toàn bộ cuốn sách, nhưng khi lãnh đạo nhà trường giải thích, tôi liền hiểu ra mình đã hiểu sai ở đâu.

Khai sáng kĩ năng giảng dạy của tôi

Vài ngày sau, tôi chính thức bắt đầu lên lớp, đó là một lớp học lớn với rất đông sinh viên. Trước đó, tôi phải viết giáo án, hoàn thành một số nội dung ngoài giờ lên lớp và còn phải soạn bài. Cái thứ gọi là giáo án này, trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Tôi biết lần này không ai có thể giúp mình, nên tôi cứ theo định dạng mà viết dựa trên sự hiểu biết của bản thân. Tôi cảm thấy trường đại học nên cố gắng để sinh viên được học những gì thiết thực, học được điều gì đó bổ ích, không lãng phí thời gian vô ích. Giờ học phải thực tế, có nội dung, phải thú vị thì sinh viên mới thích và sẵn sàng tham gia. Phải để sinh viên thư giãn, tâm trạng vui vẻ, không có áp lực thì họ mới muốn đến lớp, v.v. Vì tôi hoàn toàn không biết các trường đại học hiện nay giảng dạy như thế nào, nhà trường chỉ bảo tôi tự sắp xếp, nên tôi đã vui vẻ thiết kế khóa học theo ý tưởng của mình. Tôi thấy việc này dễ hơn tôi tưởng tượng. Giáo án nộp lên cũng không ai nói gì. Kết quả là tôi đã biến một môn lý thuyết thành một môn thực hành một cách trọn vẹn, dạy hết một học kỳ mà bản thân vẫn không hề hay biết.

Ngày đầu tiên lên lớp, lãnh đạo nhà trường đến và giới thiệu tôi với các em sinh viên. Họ nói rằng môn học này vì giáo viên thiếu kinh nghiệm nên đã thay hai người rồi, đây là người thứ ba. Họ giới thiệu rằng cô giáo này có kinh nghiệm làm việc phong phú, kinh nghiệm giảng dạy dày dặn, các em có câu hỏi gì đều có thể hỏi. Sau buổi học đầu tiên, tôi đã nhận được hàng chục câu hỏi.

Có lẽ vì tình huống đặc biệt của môn học này nên nhà trường rất quan tâm. Ngay sau khi buổi học đầu tiên kết thúc, nhà trường đã tìm gặp các sinh viên để nói chuyện. Rất nhanh sau đó, người bạn của tôi đã vô cùng vui mừng gửi cho tôi những phản hồi tích cực. Còn tôi khi lên lớp cũng rất vui vẻ. Tôi thấy các em sinh viên rất hợp tác, đều đến lớp đầy đủ, đều nộp bài tập, tôi cũng đã tuyên dương các em. Cô trò chúng tôi rất hòa hợp.

Phản hồi tích cực

Một thời gian sau, nhà trường gửi cho tôi một bức ảnh chụp màn hình. Đó là một dạng bảng câu hỏi khảo sát của trường, hỏi sinh viên thích giảng viên nào, tại sao lại thích. Bức ảnh chụp màn hình là phần nhắc đến tôi. Có em nói tôi dịu dàng, có em nói tôi hài hước dí dỏm, có em nói phương pháp giảng dạy của tôi rất hay, v.v. Sau này, tôi gặp giáo viên phụ trách quản lý giảng dạy, cô ấy đã cảm ơn tôi vì đã góp sức cho trường.

Lớp học của tôi có vài đặc điểm: tỷ lệ chuyên cần của sinh viên rất cao, lớp học lớn đông người nhưng rất ít khi vắng mặt; tiết học nào tôi cũng giao bài tập và mọi người đều nộp bài; khi lên lớp, hàng ghế đầu luôn ngồi kín rồi mới ngồi lùi ra sau; tôi đặt câu hỏi tương tác nhiều và sinh viên rất hợp tác trả lời. Chỉ nói về những việc này thôi, tôi cứ tưởng lớp học ở đại học đều như vậy, tôi thấy thế mới là bình thường chứ. Nhưng sau này, dần dần qua lời kể của con tôi và từ những người khác, tôi mới biết được một số tình huống không như tôi nghĩ. Cho đến khi tiết học cuối cùng kết thúc, một sinh viên luôn ngồi ở hàng ghế đầu đã nán lại sau khi các bạn khác ra về hết, lặng lẽ tặng tôi một bó hoa. Con tôi nói: “Được đấy, mẹ làm giáo viên thành công quá rồi!”

Phía nhà trường vẫn luôn không có phản ứng gì. Đến cuối học kỳ, trường đã gia hạn hợp đồng với tôi, ưu tiên cho tôi chọn môn học của học kỳ sau, cho tôi xem bộ tiêu chuẩn đánh giá tiêu chuẩn kép đối với giảng viên và chúc tôi ngày càng tiến xa hơn trên con đường sư phạm. Tiêu chuẩn kép này có nghĩa là vừa có thể dạy lý thuyết, vừa có thể dạy thực hành. Sau này tôi mới hiểu ra, việc tôi biến môn lý thuyết thành môn thực hành, có lẽ cũng là “vô tình cắm liễu, liễu lại xanh”.

Tu luyện và trí huệ

Tôi không ngừng mày mò trên con đường làm giảng viên. Một mặt tôi học nội dung khóa học, mặt khác tôi phải thiết kế khóa học, học cách giảng dạy. Vì tôi là người từ bên ngoài đến, nên đối với sinh viên, tôi là một sự mới mẻ. Nhưng nói chính xác thì tôi không đến từ trường học; cũng không hẳn là đến từ doanh nghiệp, vì tôi đã nhiều năm không có công việc chính thức; cũng không thể nói là đến từ gia đình, vì tôi sống một cuộc sống tối giản, ngay cả nấu ăn tôi cũng không giỏi. Nói một cách chính xác, tôi đến từ nhóm người tu luyện, trí huệ của tôi đến từ Đại Pháp. Sự khác biệt giữa tôi và người khác là: những thứ chứa đựng trong đầu không giống nhau, nhìn nhận vấn đề thấu đáo hơn, mạch lạc rõ ràng, nhìn thẳng vào bản chất. Nhờ vậy, chỉ với vài câu ngắn gọn có thể giải thích một cách sâu sắc mà dễ hiểu, người nghe liền bừng tỉnh ngộ.

Còn một điểm quan trọng nhất nữa: trường năng lượng mà người tu Đại Pháp mang theo rất tốt. Một trường năng lượng tường hòa có thể uốn nắn những điều sai lệch, giúp sinh viên thân tâm đều được thụ ích, cảm thấy thoải mái khi ở trong đó, vì vậy các em mới sẵn sàng đến lớp. Hơn nữa, còn có thể ức chế và loại bỏ hiệu quả những cảm xúc tiêu cực, về tổng thể một cách không tự biết sẽ chuyển biến theo hướng tốt đẹp, tích cực. Về bề mặt thì có thể thấy trật tự lớp học của tôi rất tốt.

Người tu luyện Đại Pháp là hướng thiện, là vị tha. Những niệm đầu mà tôi thường phát xuất ra đều là muốn tốt cho sinh viên, tốt cho nhà trường. Ngoài việc suy nghĩ về học tập và giảng dạy, tôi hoàn toàn không để tâm đến những việc khác, giữ cho bản thân không bị tạp niệm can nhiễu.

Giờ đây, tôi đã sắm cho mình một chiếc máy tính mới tinh trị giá 2.000 tệ. Nghe nói vì tiền bỏ ra chưa tới tầm nên khởi động và chạy đều rất chậm, nhưng đối với tôi thì đã đủ dùng rồi. Trong khi những người cùng trang lứa với tôi lần lượt bắt đầu cuộc sống hưu trí, thì sau khi làm quen với quy trình làm việc, sự nghiệp của tôi đã dần dần đi vào quỹ đạo.

Trong những dự định của cuộc đời mình, tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ đứng trên bục giảng. Nhìn những gương mặt non trẻ và ngơ ngác của sinh viên bên dưới, tôi thầm chúc ánh sáng của Pháp Luân Đại Pháp có thể chiếu rọi đến các em, mong rằng giá trị phổ quát Chân-Thiện-Nhẫn sẽ mang đến cho các em niềm hy vọng của sinh mệnh và sự mỹ hảo vĩnh hằng!

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/30/510316.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/4/234587.html