[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Tín tâm vào Pháp Luân Đại Pháp đã nâng đỡ tôi vượt qua tất cả
Bài viết của Lý Chân, đệ tử Đại Pháp ở Hà Bắc, Đại lục
[MINH HUỆ 31-05-2026] Mùa đông năm 1996, tôi chính thức bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trước đó, vào năm 1995 hoặc sớm hơn là năm 1994, tôi đã tiếp xúc với Pháp Luân Công. Tôi làm nghề sửa chữa đồ điện gia dụng, những năm đó, các môn khí công rất thịnh hành ngoài xã hội, tôi thường giúp những người luyện công điều chỉnh thiết bị âm thanh. Tôi từng vài lần giúp những người luyện Pháp Luân Công điều chỉnh thiết bị phát video, ấn tượng của tôi về Pháp Luân Công lúc bấy giờ là: Đây lại là một loại công pháp nữa. Nhưng điểm khác biệt là, các học viên Pháp Luân Công đều có dáng vẻ hiền từ, nét mặt tường hòa, ở trong trường của họ cảm thấy vô cùng thoải mái, nhưng tôi cũng không có ý định muốn luyện.
1. Đắc Pháp
Mùa đông năm 1996, một học viên Pháp Luân Công cao tuổi đến cửa hàng tôi sửa tivi. Ông ấy vừa ăn trưa xong là đến ngay cửa hàng tôi, đúng lúc chúng tôi đang ăn cơm. Hôm đó tôi và vợ ăn sủi cảo, ông ấy mỉm cười nhìn tôi. Đợi chúng tôi ăn xong, ông ấy hỏi tôi: “Thấy cậu ăn không ngon miệng, nhìn sắc mặt cậu, có phải sức khỏe cậu không tốt không?” Quả thật ông ấy đã nói đúng.
Những năm đó, tôi mắc bệnh viêm mũi nghiêm trọng, còn bị suy nhược thần kinh nhẹ. Bệnh viêm mũi rất nặng khiến tôi bị nghẹt mũi ảnh hưởng đến khả năng nói chuyện, ăn uống, ngủ nghỉ, sắc mặt luôn vàng vọt. Tôi bị viêm mũi 8 năm, uống rất nhiều thuốc, dùng rất nhiều bài thuốc dân gian đều không khỏi. Cuối cùng chỉ có thể dùng một loại thuốc nước gọi là “nước nhỏ mũi tinh khiết” để làm giảm triệu chứng, mỗi lần trước khi ăn, trước khi ngủ đều phải nhỏ. Vì nghẹt mũi, cơm nuốt không trôi, khi ngủ càng thường xuyên bị nghẹt thở đến tỉnh giấc, thậm chí có lúc trước khi cần nói chuyện lâu với ai đó, tôi đều phải nhỏ thuốc, nếu không thì không thể nói chuyện được. Vì loại thuốc này dùng rồi thì không thể bỏ được, do đó sinh ra tính ỷ lại, trong túi áo hoặc trong nhà tôi không thể thiếu thứ này, tôi thường mua rất nhiều để ở nhà. Về sau dẫn đến chứng suy nhược thần kinh.
Sau khi tôi kể cho ông ấy nghe về tình trạng của mình, ông ấy nói: “Sao cậu không luyện Pháp Luân Công?” Vừa nghe đến Pháp Luân Công, tôi cảm thấy đây cũng chỉ là một trong vô số các loại khí công đang thịnh hành ngoài xã hội, tôi cũng từng luyện qua một số khí công khác, đều không có tác dụng gì, nên tôi cũng không coi trọng việc Pháp Luân Công có thể chữa khỏi bệnh này của tôi, chỉ là khá hứng thú với những người luyện Pháp Luân Công.
Tôi nói: “Một bí thư thôn rất có uy tín ở chỗ chúng cháu cũng luyện, hơn nữa thấy ông ấy cũng giống như những học viên đó, từ bi tường hòa, không hề có chút kiêu ngạo nào. Có phải Pháp Luân Công đã khiến mọi người trở nên như vậy không? Pháp Luân Công làm thế nào để khiến con người hướng thiện vậy?” Ông ấy ôn hòa nói: “Cậu có hứng thú với Pháp Luân Công, vậy tôi sẽ nói một chút cho cậu nghe. Pháp Luân Công không phải là khí công bình thường, chỉ luyện các động tác là xong, mà có sách để đọc mỗi ngày. Trong sách giảng từ những đạo lý nông cạn nhất về việc làm thế nào để trở thành người tốt, cho đến những đạo lý vô cùng thâm sâu, giảng về quan hệ nhân duyên tại sao con người lại có bệnh, có khổ, có nạn, giảng về cấu trúc của vũ trụ, v.v. rất nhiều rất nhiều, có thể thay đổi nhân sinh quan, thế giới quan của cậu.” Tôi lắng nghe rất chăm chú.
Tôi rất hứng thú: “Ồ hóa ra Pháp Luân Công lại bác đại tinh thâm như vậy sao! Cháu phải đọc sách mới được.” Ông ấy nói: “Nếu cậu muốn đọc sách, thì đợi hôm nào tôi mang đến cho cậu, hoặc cậu tìm bí thư thôn kia mượn một cuốn cũng được.” Chúng tôi trò chuyện cả buổi chiều, tivi cũng chưa sửa xong, cuối cùng ông ấy nói: “Cứ để tạm ở chỗ cậu, đợi hôm nào tôi mang sách đến cho cậu rồi lấy sau vậy.”
Đến tối, tôi không muốn đợi ông ấy mang sách đến nữa, liền đi thẳng đến nhà bí thư thôn, nói với ông ấy ý định muốn mượn sách của mình, ông ấy rất nhiệt tình đồng ý.
Sau khi về nhà, tôi cùng vợ bắt đầu đọc, vợ tôi cũng rất muốn học. Chúng tôi cùng nhau học được hai ngày, do công việc bận rộn, tôi ngừng đọc sách, còn vợ vẫn tiếp tục đọc. Một hôm, cô ấy đột nhiên nói: “Em sẽ đến nhà bí thư để luyện công cùng họ, học thuộc động tác rồi về dạy anh.” Vợ liền đến điểm luyện công mỗi ngày, sau khi về nhà thì dạy tôi. Từ đó, hai vợ chồng tôi bước lên con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
2. Thụ ích
Tôi nhanh chóng học được động tác của năm bài công pháp. Một hôm, vợ nói: “Những người luyện công khác đều biết nguyên nhân con người có bệnh là gì, là do trước đây làm việc xấu tạo ra một thứ gọi là nghiệp lực gây nên, họ hiểu rằng uống thuốc tiêm thuốc không phải là phương pháp duy nhất để trị bệnh. Nếu chiểu theo yêu cầu trong sách Pháp Luân Công mà tu tâm hướng thiện, đề cao tâm tính, thì sẽ tiêu trừ nghiệp lực. Hơn nữa chỉ cần thành tâm, sinh mệnh cao cấp sẽ giúp anh, bệnh của anh sẽ nhanh chóng khỏi thôi.” Nói thật, công việc của tôi thường xuyên tiếp xúc với khoa học khá tiên tiến hiện nay, nên tôi cho rằng khoa học là vạn năng, những gì là sinh mệnh cao cấp, Thần, Phật, tôi không tin lắm. Những lời vợ nói khiến tôi bán tín bán nghi, nhưng tôi cũng động một niệm: “Luyện công yêu cầu ngậm miệng, mình không thể thở bằng mũi, thường xuyên há miệng, chẳng phải là không đúng yêu cầu sao? Nếu có thể làm cho mũi mình thông thì tốt quá.” Tôi nói suy nghĩ của mình cho vợ nghe, cô ấy nói: “Vậy thì đem đốt hết đống thuốc đó đi.” Tôi nhất thời nổi hứng, cầm tất cả thuốc ném vào lò. Nhưng tối đến khi đi ngủ, mũi nghẹt khiến tôi cả đêm không ngủ ngon.
Ngày hôm sau, tôi nói: “Vẫn phải mua thuốc thôi, nếu không thì không ngủ được.” Nhưng hôm đó thời tiết rất xấu, vợ nói: “Thời tiết xấu thế này, anh khoan hẵng đi mua, kiên trì thêm một ngày xem sao.” Tôi đành nghe theo cô ấy. Thần kỳ là, tối hôm sau mũi không còn nghẹt khó chịu như vậy nữa, đã có thể ngủ được, tôi nghĩ thật sự có hiệu quả rồi. Đến ngày thứ ba, mũi tôi hoàn toàn thông suốt. Từ đó đến nay, bệnh viêm mũi của tôi không bao giờ tái phát nữa.
Hiện tượng thần kỳ như vậy, đã khiến quan niệm cố chấp “khoa học là vạn năng” của tôi bắt đầu lung lay: Trong vũ trụ này thật sự còn có sinh mệnh cao cấp hơn con người sao? Thế là tôi bắt đầu nghiêm túc học các sách của Pháp Luân Công, học rồi mới biết, quyển “Chuyển Pháp Luân” này quá tuyệt vời, giúp tôi minh bạch ra rất nhiều vấn đề mà trước đây tôi muốn hiểu nhưng không tìm được lời giải đáp, hơn nữa không phải đọc một lần là có thể lý giải hết, mỗi lần đọc đều có nhận thức mới, vậy là quyển sách này trở thành quyển sách tôi phải đọc mỗi ngày. Đến nay, tôi đã đọc khoảng hơn 1.000 lần rồi, bây giờ khi đọc vẫn có một cảm giác mới mẻ đầy hân hoan.
Trước khi tu luyện, mỗi năm vào mùa hè tôi đều bị cảm nặng một lần, kèm theo đau bụng, bác sĩ nói đây là một loại cúm dạ dày. Mùa hè năm nào tôi cũng phải uống thuốc tiêm thuốc, vật vã mấy ngày mới khỏi. Mùa hè năm thứ hai sau khi đắc Pháp, tôi lại xuất hiện triệu chứng này, hơn nữa đặc biệt buồn nôn, thế là tôi ngồi xổm ngoài sân nôn mửa. Nhưng thứ nôn ra không phải là thức ăn, mà là một đống mủ dạng sợi màu nâu đen, còn kèm theo mùi tanh hôi. Từ ngày đó đến nay, tôi không bao giờ bị lại triệu chứng này nữa.
Tôi biết là Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho đệ tử. Tôi không chỉ khỏi hai bệnh này, mà các bệnh khác như suy nhược thần kinh v.v., đều khỏi hẳn, thực sự trải nghiệm được thế nào là hết bệnh, thân nhẹ nhàng, hơn nữa gần 30 năm nay, tôi cơ bản không hề uống thuốc, tiêm thuốc.
Ngoài những thụ ích về mặt thân thể, những hiện tượng thần kỳ về việc Sư phụ bảo hộ đệ tử và tu luyện Đại Pháp, cũng được ấn chứng rất nhiều trên thân tôi, tôi chỉ xin kể hai ví dụ để chia sẻ cùng mọi người.
Có lần, khi tôi đang sửa một chiếc tủ lạnh, cần phải ngắt đường ống, hút chân không và nạp gas. Hôm đó do bận rộn, tôi lại quên mất tủ lạnh vừa mới ngắt điện, bên trong đường ống cao áp vẫn còn chứa khí áp suất cao, liền vội vàng dùng mỏ hàn oxy hơ trực tiếp vào đầu nối của phin lọc sấy, định ngắt đường ống từ chỗ này. Nhưng khi mối hàn sắp chảy ra, phin lọc sấy đột nhiên phát nổ ngay trước mặt tôi.
Phin lọc sấy là một ống đồng dài 10 cm, dày 2 cm chứa đầy chất hút ẩm (một loại hạt cứng giống như cát, to hơn hạt kê), lúc đó chỉ nghe thấy một tiếng nổ rất chát chúa, sau đó thì không nghe thấy gì nữa. Tôi lập tức choáng váng, khựng lại nửa phút mới hoàn hồn. Tôi theo bản năng dùng hai tay vuốt mặt một cái, nhìn lại thì không thấy máu, cũng không thấy đau. Tôi chớp chớp mắt, cũng không có cảm giác gì.
Lúc này một nam đồng tu vừa hay đến nhà tôi, anh ấy vừa vào sân thì nghe thấy một tiếng nổ lớn, sợ hãi vội vàng chạy tới hét lên: “Sao thế?! Sao thế?! Không sao chứ?!” Nghe anh ấy hét, tôi quay đầu lại nhìn. Vì khi mắt nhìn anh ấy thì nhãn cầu chuyển động về hướng anh ấy, lúc này tôi mới cảm thấy có thứ gì đó trong mắt trái, cọ xát hơi đau. Tôi lập tức chạy vào nhà, soi gương xem có chuyện gì. Thoạt nhìn mới biết, có một hạt cát bắn vào nhãn cầu, chưa lọt hẳn vào trong, bên ngoài lộ ra một nửa, tôi dùng khăn lau cũng không ra, phải làm sao đây.
Bên ngoài sân nhà tôi có một phòng khám, ở đó có một bác sĩ ngoại khoa, tôi lập tức đến gặp ông ấy, xem ông ấy có cách nào không. Ông ấy vừa nhìn mắt tôi, liền nói: “Mau đến bệnh viện đi, chúng ta tuyệt đối không được tự ý động vào, sẽ làm hỏng giác mạc đấy. Mắt người sẽ cử động vô thức, khi lấy hạt cát ra sẽ làm hỏng giác mạc, như vậy cậu sẽ bị mù. Chỉ có thể đến bệnh viện, họ có một loại thuốc nước, nhỏ vào mắt xong nhãn cầu sẽ bị cố định lại, sau đó mới lấy ra được.” Tôi vừa nghe, còn phải đến bệnh viện, thì thôi vậy. Tôi có Sư phụ bảo hộ, sẽ không sao đâu, tôi nghĩ mình nên về nhà phát chính niệm.
Mấy đồng tu chúng tôi phát chính niệm một lúc, lúc này có một nữ đồng tu đến tìm tôi có việc, để không ảnh hưởng đến các đồng tu khác phát chính niệm, tôi liền ra ngoài sân nói chuyện với nữ đồng tu đó một lát. Trong lúc nói chuyện, tôi cảm thấy nhãn cầu mắt trái nhói đau một cái như kim châm, sau đó thì không đau nữa, dễ chịu rồi, cử động nhãn cầu, cũng không còn cộm nữa. Tiễn nữ đồng tu về xong, tôi vội vàng vào nhà soi gương, nhìn lại thì không còn gì nữa, ngay cả một chút dấu vết cũng không có. Tôi tìm khắp khóe mắt, hốc mắt, cũng không thấy hạt cát đó đâu, không biết đã biến đi đâu mất.
Lần nọ, tôi chạy xe máy đến một thị trấn khác để làm việc. Trước đây khi chạy xe máy ra ngoài, tôi không bao giờ đội mũ bảo hiểm. Hôm đó không hiểu sao, tôi lại đội mũ bảo hiểm. Vừa đến thị trấn đó, xe tôi cán qua một hòn gạch, do tốc độ xe khá nhanh, chiếc xe máy bị nảy lên, sau đó lập tức đổ xuống, lại trượt đi xa 6, 7 mét. Lúc đó đang là đầu xuân, mặc áo quần khá dày, chỗ đầu gối quần chân trái tôi bị mài rách bươm, bên trái mũ bảo hiểm cũng bị mài mất một mảng lớn, thật nguy hiểm! Hôm nay nếu không đội mũ bảo hiểm, có lẽ đã mất mạng rồi.
Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng chân trái vừa dùng sức, chân lại gập ngược ra sau. Mọi người đều biết, chân chỉ có thể gập về phía trước, không thể gập ra sau, nhưng chân tôi lại gập ra sau. Tôi lập tức ý thức rằng có thể chân tôi đã bị gãy, hoặc bị trật khớp rồi. Tôi khó nhọc dùng chân phải chống đỡ cơ thể, dựng chiếc xe máy lên, dùng tay nhấc chân trái lên xe máy, lên xe, dùng tay trái vào số, rồi chạy xe về nhà.
Vợ dìu tôi vào nhà, tôi lập tức nén cơn đau dữ dội để đả tọa. Do chân trái đau không thể vắt chéo, tôi để nó duỗi thẳng, chỉ dùng chân phải để xếp bằng. Tôi không có khái niệm đi bệnh viện, mỗi ngày đều dựa vào tường luyện động công, duỗi thẳng chân trái luyện tĩnh công, không gián đoạn một ngày nào.
Nửa tháng sau, tôi đã có thể chống gậy đi ra ngoài; hơn 20 ngày sau, tôi có thể vứt gậy tự đi; một tháng sau, tôi hoàn toàn hồi phục. Mọi người đều biết có câu “thương cân động cốt nhất bách thiên” (tổn thương gân cốt phải mất 100 ngày mới khỏi), cho dù có đến bệnh viện, cũng phải ba tháng mới khỏi. Nhưng tôi luyện công một tháng, đã đi lại nhẹ nhàng như bay, hơn nữa có thể vác bao lương thực nặng 40, 50 kg lên vai là đi.
3. Thay đổi
Trước khi tu luyện, do tôi mở cửa hàng trên phố, nên tiếp xúc với rất nhiều hạng người ngoài xã hội. Lúc đó tôi không có một tiêu chuẩn nào để đo lường người tốt xấu, cũng mặc nhiên chấp nhận định nghĩa của con người hiện nay về người tốt xấu: Đôi khi đánh giá một người khá nhu nhược, không được tinh minh cho lắm, thì nói “đó là một người tốt”. Đây cũng là một nghệ thuật ngôn từ xảo quyệt của con người ngày nay, bởi vì nói “nhu nhược” sẽ làm tổn thương người khác, chi bằng dùng từ “người tốt” để thay thế, cho nên đôi khi người khác nói tôi là người tốt, tôi lại có một cảm giác bị xúc phạm khó hiểu; gọi những kẻ biết luồn cúi, nịnh bợ là “người khá tài giỏi”, gọi những kẻ không việc ác nào không làm là “hảo hán”.
Nhiều người “tài giỏi”, “hảo hán” cũng lọt vào danh sách bạn bè của tôi. Có lúc nửa đêm họ trộm gà nhà người khác, sẽ mang đến chỗ tôi nấu chín để ăn; mùa thu sẽ trộm ít đậu đũa ngoài đồng mang đến chỗ tôi luộc, lúc đó tôi cảm thấy họ khá tài giỏi.
Ngành sửa chữa đồ điện mà tôi làm, đối mặt với những khách đến cửa hàng đều là người ngoài nghề không biết gì. Có lúc tôi tháo những linh kiện chưa hỏng ra thay bằng cái mới, sau đó thu phí cao của khách hàng. Cứ như vậy, tôi không biết mình đã tạo bao nhiêu nghiệp, đến nỗi sức khỏe trở nên rất tệ. Ngoài bệnh viêm mũi ra, còn bị suy nhược thần kinh, thường xuyên đau đầu, ù tai, sau gáy thường xuyên bị nhức mỏi (căng thẳng, cứng đơ, nặng nề, mệt mỏi).
Có một giai đoạn, cứ bước vào cửa hàng của mình là tôi lại đau đầu, chỉ có thể thường xuyên ra ngoài đánh bida, đánh bài với hàng xóm mới thấy đỡ hơn một chút. Vì vậy, tôi hình thành thói quen đánh bài mỗi ngày. Một buổi tối nọ, tôi và vợ dỗ con gái mới 4, 5 tuổi ngủ xong liền ra ngoài đánh bài. Đêm rất khuya chúng tôi mới về, mở cửa ra xem, con gái đang đứng dưới đất không biết đã khóc bao lâu rồi, mặt đỏ bừng, giọng khản đặc. Chúng tôi ôm lấy con, muốn khóc mà không ra nước mắt. Tôi tự tát vào mặt mình, đau khổ nghĩ: “Mình sao thế này, sống thế này còn ra con người nữa không?!” Tôi giống như một con thuyền nhỏ mất phương hướng, trôi dạt trên đại dương vô tận.
Mùa đông năm 1996, cuối cùng cũng đón được ánh bình minh, tôi đã đắc Pháp! Tôi đã tu luyện! Pháp Luân Đại Pháp đã thay đổi tôi hoàn toàn, không chỉ giúp tôi hết bệnh thân nhẹ nhàng, mà tâm trạng còn hết sức vui vẻ. Mỗi buổi sáng tôi và vợ đến điểm luyện công, giống như hai chú chim nhỏ tự do tự tại bay lượn trên bầu trời bao la, cứ thế thong thả đến nơi; buổi tối tại điểm luyện công học (quyển) bảo thư “Chuyển Pháp Luân” chỉ đạo chúng tôi tu luyện; học xong, mọi người còn chia sẻ thể hội đề cao tâm tính sau khi tu luyện…
Sức khỏe tốt lên, tâm trạng vui vẻ, tôi đối nhân xử thế cũng tường hòa hơn, tôi cũng triệt để thay đổi những tác phong bất chính trong nghề nghiệp. Có lần, tôi đến nhà một cụ ông để sửa tivi, do không thể lập tức kiểm tra ra lỗi, nên nhờ cụ tìm sơ đồ mạch điện trong sách hướng dẫn. Cụ ông là một giáo viên đã nghỉ hưu, tính tình cương trực nhưng rất hay bắt bẻ, nói chuyện có lúc rất không khách khí. Thấy tôi nhờ cụ lấy sơ đồ mạch điện, cụ liền không khách khí nói: “Đừng giở trò đó, tôi biết nghề của các cậu mà, đợi tôi đi khỏi, cậu sẽ lập tức tìm ra lỗi, thay linh kiện là đòi tiền, đúng không? Hôm nay tôi cứ đứng đây xem cậu sửa.”
Thấy cụ như vậy, tôi cũng không khăng khăng nói cụ đi tìm sơ đồ mạch điện nữa. Tôi tìm một bản vẽ tương tự trong tài liệu mình mang theo, vừa sửa vừa nói với cụ: “Cháu bây giờ tu luyện Pháp Luân Công rồi, sẽ không làm những việc như vậy.” Nghe xong, cụ cảm thấy hơi ngạc nhiên, nói: “Pháp Luân Công có thể làm cho người ta tốt lên sao? Thật không thể tin nổi.” Cụ lại hỏi tôi rất nhiều câu hỏi về Pháp Luân Công, tôi đều lần lượt giải đáp cho cụ.
Cuối cùng tivi cũng sửa xong, tôi thu một khoản phí rất nhỏ. Khi tôi chào tạm biệt cụ, cụ nhìn tôi bằng ánh mắt khâm phục, tiễn tôi ra tận xa mới quay về. Từ đó về sau, cụ ông gần 90 tuổi này và tôi trở thành bạn thân bất chấp sự chênh lệch tuổi tác, mỗi lần cụ ra phố, đều ghé vào cửa hàng ngồi chơi với tôi.
Sự thay đổi của tôi rất nhanh chóng được nhiều người biết đến, đa số mọi người không biết tên tôi, họ thường gọi tôi là “Pháp Luân Công”. Hễ nhắc đến sửa đồ điện gia dụng, là nói: “Gọi cái cậu ‘Pháp Luân Công’ đó sửa đi, tay nghề giỏi, lại không thu phí bừa bãi.” Người biết tôi nhiều lên, tác phong, tâm thái tường hòa của tôi, khiến mỗi lần tôi đi giữa đám đông trên phố, rất nhiều người từ xa đã nhiệt tình chào hỏi tôi.
4. Bức hại
Tháng 7 năm 1999, Trung Cộng và Giang Trạch Dân cấu kết với nhau bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Đối với Pháp Luân Công phải “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể”. Từ đó, chúng tôi mất đi môi trường tự do luyện công, (quyển) bảo thư phải đọc mỗi ngày cũng bị cướp đi, mỗi ngày họ đều giám sát, quấy nhiễu chúng tôi, ép chúng tôi viết “hối quá thư”, “bảo chứng thư”.
Tháng Giêng năm 2000, thị trấn chúng tôi có sáu đệ tử Đại Pháp đi Bắc Kinh thỉnh nguyện, sau khi bị bắt cóc và đưa về, chính quyền thị trấn liền giam giữ phi pháp họ cùng với hơn 20 đệ tử Đại Pháp khác ở địa phương chúng tôi vào một ký túc xá học sinh lớn của một trường trung học. Trong ký túc xá là giường phản lớn, không có chăn, chỉ có ván gỗ cứng, mỗi người một cuộn giấy vệ sinh làm gối, giam một mạch gần một tháng. Mỗi ngày ăn một bát cháo bột ngô loãng, một cái bánh bột ngô không lớn lắm, và một chút dưa muối ít ỏi đến đáng thương. Ngoài việc đánh đập tàn nhẫn sáu đồng tu đi Bắc Kinh đó, mỗi ngày họ đều đánh đập tàn nhẫn, dùng dùi cui điện chích, bắt đứng tấn… đối với những đệ tử Đại Pháp kiên định.
Một hôm, một cán bộ thị trấn mang đến rất nhiều giấy và bút, bảo mỗi người viết một bản “hối quá thư”, mọi người đều không viết. Tôi đã viết, còn viết rất nhiều, những gì tôi viết đều là sự thay đổi của bản thân trước và sau khi tu luyện cùng quyết tâm kiên định tu luyện. Khi cán bộ thị trấn đó quay lại thu bài, thấy mọi người đều không viết, liền rất tức giận. Thấy tôi đã viết, ông ấy lại cười, nói: “Các người xem người này tốt biết bao, chỉ có người này là viết.” Ông ấy cầm lên xem, xem một lúc, mặt ông ấy cứng đờ lại. Xem chưa được một nửa, ông ấy gầm lên với tôi: “Viết cái gì đây? Lại đây lại đây, qua phòng này, đọc cho các lãnh đạo nghe.”
Ông ấy lôi tôi sang một căn phòng khác, trong phòng có chủ tịch thị trấn, bí thư, trưởng đồn cảnh sát, còn có mấy tên côn đồ. Ông ấy đưa bản thảo cho tôi, nói: “Đọc cho các lãnh đạo nghe đi!” Tôi chần chừ một chút, hơi sợ hãi, nhưng tôi cảm thấy đây là thể hội chân thực của mình, nên nói cho lãnh đạo biết. Tôi kiên định cầm tờ giấy lên, dõng dạc đọc từ đầu đến cuối. Trong quá trình đọc, không một ai ngắt lời tôi, tất cả đều im lặng lắng nghe.
Nghe xong, trưởng đồn cảnh sát ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt ra hiệu cho mấy tên côn đồ kia, chúng liền kéo tôi ra ngoài. Vừa ra khỏi phòng, chúng lập tức đánh tôi ngã xuống đất, mấy người đá mạnh vào tôi, dùng dùi cui điện chích tôi. Một tên côn đồ vừa đánh vừa mắng: “Mày còn oai hơn cả chủ tịch thị trấn à? Ông ấy đi trên phố chẳng có ai chào hỏi, sao mày đi trên phố lại toàn người chào hỏi thế?!”
Hơn 20 ngày sau khi thả chúng tôi, mỗi người đều bị tống tiền 300 Nhân dân tệ tiền ăn. Tôi và vợ lại bị ép nộp (tống tiền) thêm 6.000 Nhân dân tệ, các đồng tu khác có người bị ép nộp 6.000 Nhân dân tệ, có người bị ép nộp 4.000 Nhân dân tệ, 2.000 Nhân dân tệ. Hơn 20 thôn khác thuộc khu vực quản lý của thị trấn này, cũng giam giữ phi pháp các đệ tử Đại Pháp trong thôn, họ cũng đều bị tống tiền phạt, tổng cộng lên tới hơn 200.000 Nhân dân tệ. Sau khi về nhà, mỗi ngày chúng tôi vẫn bị giám sát, quấy nhiễu, bắt đi trình diện…
Cuối thu đầu đông năm 2001, vợ quyết định đi Bắc Kinh thỉnh nguyện, tôi cũng vì tránh bị bức hại nên đã rời khỏi nhà, gửi gắm con nhỏ cho cô của cháu. Sau khi vợ bị bắt cóc ở Bắc Kinh, lại bị cải tạo lao động phi pháp một năm rưỡi. Trong thời gian lưu lạc, tôi cũng bị bắt cóc, bị giam giữ trong trại tạm giam 11 tháng. Trong thời gian tôi lưu lạc, cơ quan công an đã phát lệnh truy nã. Để ép tôi quay về, chủ tịch thị trấn ra lệnh cho trường đuổi học con gái tôi đang học tiểu học, không cho cháu đến lớp nữa. Điều này đã gây ra sự phẫn nộ của giáo viên, học sinh, hiệu trưởng nhà trường, và cả các đồng tu, rất nhiều đồng tu đã viết thư cho chủ tịch huyện, viết thư cho thị trưởng, dán tài liệu chân tướng trên phố, phơi bày hành vi bức hại tà ác của chính quyền thị trấn.
Bí thư huyện ủy sau khi biết chuyện, đã mắng chủ tịch thị trấn một trận xối xả qua điện thoại: “Mấy năm nay đang là chính sách coi trọng giáo dục bắt buộc 9 năm, anh lại đuổi một học sinh tiểu học về nhà. Anh đuổi cháu về thế nào, thì đón cháu lại cho tôi thế ấy!” Chủ tịch thị trấn đã cử một phó bí thư, đích thân lái xe đón con gái tôi trở lại trường.
Một ngày 20 năm sau đó, con gái đã kết hôn và về thăm nhà, vợ tôi nhìn con gái, hỏi: “Những năm đó, bố mẹ để con lại nhà cô, con có hận bố mẹ không?” Con gái kiên định nói: “Không ạ.” Cháu lại nói: “Mẹ, mẹ có biết mắt con bị cận thị như thế nào không? Đó không phải do học tập, mà là do khóc đấy. Sau khi bố mẹ rời xa con, con rất nhớ bố mẹ, tối nào cũng khóc, nhưng lại không muốn để cô nhìn thấy, nên trùm chăn khóc. Con rất nhớ bố mẹ, nhưng con không hận bố mẹ. Con biết đây không phải lỗi của bố mẹ, là lỗi của chính phủ, là Đảng Cộng sản đã hại chúng ta. Con rất cảm ơn gia đình cô đã chăm sóc con, còn có ông bà nội, và cả giáo viên chủ nhiệm luôn quan tâm đến con nữa.”
Qua việc của con gái, tôi mới biết, năm đó giáo viên chủ nhiệm của cháu sau khi biết hoàn cảnh gia đình chúng tôi, rất đồng tình với con gái tôi, thường xuyên cho cháu tiền tiêu vặt, còn có đồ ăn vặt, thường xuyên ân cần hỏi han. Mãi đến nhiều năm sau, con gái tôi đã hơn 30 tuổi, người giáo viên chủ nhiệm đó gặp tôi, vẫn hỏi thăm tình hình gần đây của cháu. Chúng tôi vô cùng cảm ơn thiện tâm của giáo viên chủ nhiệm.
Trung Cộng bức hại Pháp Luân Đại Pháp đã 27 năm, tôi cũng tu luyện gần 30 năm. Mỗi khi có người hỏi tôi: “Ông cũng không ngốc, ông cũng không khờ, sao cứ phải kiên định đi con đường này dưới áp lực lớn như vậy? Sức mạnh nào đã giúp ông làm được điều đó?” Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút: Chính là tín tâm vào Pháp Luân Đại Pháp đã nâng đỡ tôi vượt qua tất cả.
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/5/31/510333.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/1/234538.html



