[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Câu chuyện mất đi hai căn nhà
Bài viết của Tích Duyên, đệ tử Đại Pháp tại Tứ Xuyên
[MINH HUỆ 03-06-2026] Năm 1997, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, năm nay tôi 76 tuổi. Trong 29 năm tu luyện, Sư phụ đã ban cho đệ tử quá nhiều. Nhân dịp “Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới” lần thứ 27 đang đến gần, tôi xin chia sẻ câu chuyện nhỏ về cách tôi đối đãi với được và mất sau khi tu luyện Đại Pháp.
1. Mất căn nhà đầu tiên
Năm 1995, con trai tôi sắp tốt nghiệp đại học. Chị em bên ngoại của tôi bàn bạc muốn cháu chọn công việc ở thành phố A, nơi cha mẹ tôi đang sống, để ông bà tiện thường xuyên gặp cháu. Cha mẹ tôi sinh được mấy người con gái, không có con trai. Sau khi kết hôn, vì chồng công tác ở xa, tôi sống bên nhà cha mẹ đẻ, nên cha mẹ tôi đặc biệt yêu thương đứa cháu ngoại này.
Tôi nghe theo lời khuyên, đồng ý bỏ ra gần 100.000 nhân dân tệ mua một căn hộ cũ rộng hơn 100 mét vuông ở trung tâm thành phố A, do con trai tôi đứng tên trên giấy chứng nhận quyền sở hữu. Ngờ đâu sau khi con trai tốt nghiệp, sự việc không như ý muốn, công việc của cháu được phân công đến thành phố nơi chồng tôi làm việc, cách nhà cha mẹ tôi khoảng 50 km, cháu cũng rất hài lòng với công việc này.
Khi đó tôi vẫn chưa tu luyện Đại Pháp, không biết rằng con đường nhân sinh là do Thần đã an bài. Số tiền vợ chồng tôi tằn tiện chắt bóp đều dồn hết vào căn nhà, mặc dù có áp lực, nhưng để an ủi cha mẹ, tôi lại một lần nữa nghe theo suy nghĩ của ông bà, không bán căn nhà đi mà cho cô em gái út lúc đó đang làm ăn tại thành phố A ở nhờ. Vì nhà chồng của em gái tôi ở vùng nông thôn ngoại ô, mẹ tôi xót dì ấy mỗi ngày đi làm về quá vất vả.
Năm 2004, vợ chồng em gái tôi vì cờ bạc, không những làm ăn thua sạch hàng trăm nghìn nhân dân tệ, mà còn mắc nợ. Không để chúng tôi biết, em gái gọi điện bảo con trai tôi đến thành phố A một chuyến, dặn cháu mang theo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, chứng minh thư cùng các giấy tờ khác, nói là Cục Quản lý Nhà đất thành phố cần kiểm tra giấy tờ.
Con trai tôi tin tưởng dì út nên đã đến Cục Quản lý Nhà đất thành phố. Lúc ấy cháu cũng không nghĩ ngợi nhiều, liền ký tên và điểm chỉ vào từng loại giấy tờ do Cục Quản lý Nhà đất chỉ định, hoàn tất thủ tục sang tên (lúc đó cháu không biết đó là thủ tục sang tên). Em gái tôi còn bảo cháu để lại giấy tờ chỗ dì, nói là nhỡ có việc gì thì sẽ tiện hơn.
Vài tháng sau, em gái biết không thể tiếp tục giấu được chuyện này, liền nói thật với mẹ tôi, bảo rằng đã sang tên rồi bán căn nhà của chúng tôi để trả nợ cờ bạc. Lúc đó giá nhà đã tăng, rốt cuộc bán được bao nhiêu tiền đến nay chúng tôi cũng không rõ. Mẹ tôi vì chuyện này mà tức giận đến mức ốm nặng một trận, bởi vì ban đầu việc mua nhà, cho mượn nhà đều là chủ ý của bà, đều là vì muốn tốt cho con cái, không ngờ em gái út của tôi lại làm ra chuyện như vậy.
Mẹ tôi vừa khóc vừa mắng em gái tôi: “Anh chị mày làm lụng vất vả kiếm tiền, tiền mua nhà lúc đó là do vợ chồng nó chắt bóp từng đồng mà có, thế mà mày lại phung phí hết cả…” Chồng tôi ức lắm mà phải nuốt cục hận vào trong. Lúc đó, tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được vài năm. Dù trong lòng có chút buồn bã, nhưng tôi hiểu được mối quan hệ nhân quả ở thế gian con người.
Tôi phóng hạ cái tâm đó xuống, an ủi mẹ, thiện ý khuyên bảo em gái hãy sống ngay thẳng, đừng cờ bạc nữa… Em gái cũng biết chúng tôi không khá giả gì, lúc đó nhà máy đứng trước nguy cơ phá sản, chồng tôi lại mắc bệnh nan y, tiêu tốn không ít tiền, cuộc sống vô cùng khốn khó. Tôi tu Đại Pháp rồi, tôi phải nghe theo lời Sư phụ. Khi cả gia đình đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, chúng tôi đã an ủi lẫn nhau.
Vào thời điểm cuộc sống đang túng quẫn nhất, con dâu tôi làm ăn ở xa gọi điện về bảo: “Dạo này công việc làm ăn của con tốt lắm, bố mẹ đừng lo lắng về cuộc sống sau này nhé.” Tôi biết, chính là Sư phụ đã giúp đỡ đệ tử, người nhà cũng biết việc tôi tu Đại Pháp đã mang lại phúc báo cho gia đình. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Một lần trong buổi họp mặt gia đình tại nhà mẹ đẻ, tôi đã giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho mọi người. Tôi nói về cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với Pháp Luân Công và bảo rằng, một người tu luyện, cả nhà được thụ ích.
Bị những lời dối trá của tà đảng Trung Cộng lừa gạt, em gái út nói: “Việc chị tu luyện thì có liên quan gì đến em?”
Tôi trả lời: “Dì à, sao lại không liên quan đến dì? Dì không được thụ ích sao? Lúc dì gặp nguy nan, ai là người giúp dì vượt qua khó khăn? Dì nợ anh chị đến nay chị cũng không truy cứu, nếu chị không luyện Pháp Luân Công, làm người tốt, gặp chuyện biết nghĩ cho người khác, thì chị đã không bỏ qua cho dì đâu, tiền nhà dẫu sao cũng đâu phải là con số nhỏ…” Những người có mặt đều chứng kiến những thay đổi về thể chất và tinh thần của tôi sau khi tu luyện Pháp Luân Công, liền khuyên em gái tôi đừng ăn nói hàm hồ, em gái cũng biết rõ những căn bệnh nan y tôi mắc phải trước khi luyện công đều nhờ tu Đại Pháp mà khỏi.
Sau này, nhờ thiện ý khuyên bảo không ngừng của tôi, em gái út cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Dì ấy đã chứng kiến sự thần kỳ và tốt đẹp của Đại Pháp trên chính con người tôi, và thường xuyên phối hợp cùng tôi giảng chân tướng. Dì ấy nhiều lần nói với bạn bè: “Hãy tin lời chị tôi, yêu nước nhưng tuyệt đối không thể yêu đảng.” Dì ấy đã bỏ cờ bạc, và cùng chồng chú tâm làm ăn. Con trai dì ấy thành tích học tập bình thường, nhưng vì tin tưởng Đại Pháp, sau khi làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng) đã đắc được phúc báo, thuận lợi thi đỗ cao học, sau khi tốt nghiệp đã dễ dàng tìm được một công việc tốt với mức lương hàng triệu nhân dân tệ mỗi năm.
2. Mất căn nhà thứ hai
Năm 1997, đơn vị công tác của chồng tôi tiến hành cải cách nhà ở, theo quy định, vợ chồng tôi được phân một căn nhà rộng 100 mét vuông. Vì là nhà ở phúc lợi nên rẻ hơn nhà ở thương mại rất nhiều, chúng tôi chỉ phải nộp 20.000 tệ.
Mùa xuân năm 1999, một người bạn nói với chúng tôi rằng giá nhà đất có thể sẽ sớm tăng. Cân nhắc việc con trai tôi sẽ cần một căn hộ sau khi kết hôn, chúng tôi đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm để mua một căn hộ cũ ở trung tâm thành phố nơi chúng tôi đang sống.
Năm 2001, anh chồng và chị dâu tôi nghỉ hưu về quê, cơ quan cũ của họ ở cách xa hàng nghìn dặm, trong mấy chục năm làm việc rất ít khi về nhà, căn nhà cũ ở quê hiện do cha mẹ già ngoài 80 tuổi ở. Ba người con của anh cả cũng về quê tìm việc làm mới. Với việc cả gia đình mấy miệng ăn trở về, căn nhà đơn giản là không có đủ chỗ ở.
Anh cả nghe nói chúng tôi có hai căn nhà, liền vội vàng đến nhà máy của chúng tôi, bảo chúng tôi nhường căn nhà phúc lợi của nhà máy cho gia đình anh ấy ở, nói sẽ trả cho chúng tôi theo giá gốc là 20.000 tệ. Giọng điệu của anh cả rất cương quyết: “Nếu không nhường căn nhà này cho anh, cả gia đình mấy người nhà anh đành lập tức quay về cơ quan cũ vậy.”
Trong lòng chúng tôi rất mâu thuẫn, quả thực có chút không nỡ. Lúc đó giá nhà đã tăng, tuy không cao như giá nhà hiện nay, nhưng 20.000 nhân dân tệ cho một căn nhà 100 mét vuông thì ngay cả ở nông thôn cũng không mua được, hơn nữa, con trai tôi lúc đó sắp kết hôn, chính là lúc đang cần nhà.
Tôi nghĩ gia đình anh cả đã sống xa nhà mấy chục năm, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc nghỉ hưu về đoàn tụ với cha mẹ và người thân. Tôi là người tu luyện, làm việc gì trước tiên cũng nên nghĩ đến người khác, nghĩ cho người khác. Cuối cùng, chúng tôi bình thản giao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và các giấy tờ khác cho anh cả.
Đầu năm 2006, chồng tôi qua đời vì bạo bệnh. Năm 2009, giá nhà tăng mạnh, anh cả lo lắng em trai không còn nữa, tôi sẽ đòi lại nhà. Lúc nhường nhà cho anh cả, vì nghĩ là người thân nên không sang tên; trước khi chồng tôi qua đời, cũng không để lại di chúc nào. Theo lý của người thường, tôi hoàn toàn có thể lấy lại căn nhà và trả 20.000 nhân dân tệ cho anh cả.
Nhưng tôi là người tu luyện Đại Pháp, tôi biết mình nên làm gì. Tôi đã cùng anh cả đến Cục Quản lý Nhà đất địa phương, làm thủ tục sang tên căn nhà đó.
Thái độ tích cực của tôi khi đối mặt với việc mất đi hai căn nhà đã lan truyền trong bạn bè và người thân, có người nói tôi ngốc, có người nói người luyện Pháp Luân Công quả là không giống người thường. Đúng vậy, hai căn nhà, giá trị hiện tại không hề nhỏ. Nhưng tôi không hối hận, hai căn nhà đổi lấy sự công nhận của người thân đối với Pháp Luân Đại Pháp, sinh mệnh của họ đã được cứu. Giờ đây, không chỉ nhà mẹ đẻ tôi, mà người thân bên nhà chồng tôi về cơ bản đều tin vào chân tướng Đại Pháp.
Sau khi “Cửu Bình” được công bố, những người thân của tôi từng gia nhập các tổ chức của tà đảng Trung Cộng lần lượt đều làm tam thoái. Khi tôi bị tà đảng Trung Cộng bức hại và giam giữ, anh cả cùng con trai anh ấy đã đến đồn cảnh sát yêu cầu thả người, cháu trai thậm chí còn đánh nhau với cảnh sát. Thái độ và những hành động thiện lương của người thân đối với Đại Pháp đều đã nhận được phúc báo.
Trong đại gia đình chúng tôi, thế hệ cao niên đều sống thọ, có mười mấy người đã ngoài 80, 90 tuổi. Trong thế hệ trẻ, những người làm kinh doanh cũng rất phát đạt; những người tốt nghiệp đại học cũng không cần nhờ vả ai mà vẫn rất dễ dàng tìm được công việc tốt. Họ đều biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt và Đại Pháp cứu độ con người. Khi mua một chiếc xe mới, điều đầu tiên họ nghĩ đến là treo thẻ bình an có dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” mà tôi tặng cho họ.
Tôi vô cùng biết ơn sự từ bi cứu độ của Sư tôn!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới năm 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/3/510437.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/6/234605.html



