[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Vận mệnh của tôi cải biến rồi —— Chân-Thiện-Nhẫn mỹ hảo khôn cùng
[MINH HUỆ 01-06-2026] Tôi là một đệ tử bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1997. Tại đây, tôi xin chia sẻ câu chuyện tu luyện của bản thân, kể khôn xiết sự mỹ hảo của Chân-Thiện-Nhẫn, cũng như lòng biết ơn vô hạn đối với Sư phụ!
1. Từng mang bệnh tật đầy thân, nhìn thấu sự tuyệt vọng của nhân sinh
Vào học kỳ một năm lớp 12, bụng dưới bên trái của tôi đau âm ỉ suốt và bị tiêu chảy. Ngày nào cũng vậy, sáng đi học, chiều lại đến bệnh viện truyền dịch. Tiêm thuốc hay truyền dịch đều không cầm được, tôi phải chạy chữa khắp nơi. Cuối cùng, một vị bác sỹ Đông y đã giúp tôi cầm được chứng tiêu chảy. Bác sỹ nói nếu không cầm được nữa, các lông mao trong ruột sẽ rụng hết, thì tình trạng này sẽ kéo dài vĩnh viễn.
Đến học kỳ hai, bụng dưới phải của tôi lại bắt đầu đau. Sáng nào tôi cũng đi học, chiều lại đến bệnh viện truyền dịch. Tình trạng cứ lúc tốt lúc xấu, chữa thế nào cũng không khỏi được triệt để. Bác sỹ chẩn đoán là viêm ruột thừa, nhưng không hiểu sao mãi không khỏi. Sau đó, bác sỹ yêu cầu tôi phẫu thuật. Tháng 5, tôi phẫu thuật ruột thừa. Vì từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, lúc lên bàn mổ tôi chỉ nặng có 38,5 kg. Đến kỳ thi đại học vào tháng 7, sáng tôi đi thi, chiều lại đi truyền dịch. Trong phòng thi, tôi vã mồ hôi hột, ướt đẫm cả hai chiếc khăn tay. Do vấn đề sức khỏe, năm đầu tiên tôi thi trượt, phải học lại một năm, đến năm thứ hai mới đỗ vào một trường đại học ở miền Nam.
Vừa bước chân vào đại học, việc đầu tiên của tôi là truyền dịch vài ngày. Khi đó, tôi bị bệnh dạ dày kinh niên, cứ ăn xong là dạ dày lại sa xuống, lưng không sao thẳng lên được. Tôi còn bị suy nhược thần kinh nghiêm trọng, ngày nào cũng ngủ không ngon giấc. Từ hồi cấp hai, tôi đã phải uống viên bổ não bổ thận, mỗi lần thi cử đều bắt buộc phải uống “Thái Dương Thần bổ não dịch”, nếu không thì không thi nổi. Tôi còn bị viêm mũi nặng; do từ nhỏ tiêm nhiều penicillin và streptomycin nên thính lực bị suy giảm; ngoài ra còn mắc bệnh phụ khoa, viêm khớp, v.v. Tôi đã học đủ các loại khí công, nhưng sức khỏe vẫn không cải thiện, bệnh tật vẫn quấn lấy thân.
Lúc đó, tôi thường tự hỏi liệu mình có thể thuận lợi tốt nghiệp đại học không? Tôi có cảm giác mình không thể sống sót mà bước ra khỏi cổng trường đại học.
2. Hữu duyên may mắn đắc bảo thư, Đại Pháp triển hiện sự thần kỳ
Đúng lúc này, tôi tham gia một buổi họp đồng hương ở trường. Một anh khóa trên đã giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi, nói rằng luyện Pháp Luân Công rất tốt cho sức khỏe, có tác dụng trừ bệnh khỏe người. Vừa nghe nói tốt cho sức khỏe, tôi liền muốn học. Anh ấy bảo tôi đọc sách trước, có gì không hiểu thì có thể hỏi phụ đạo viên. Lúc đó, tôi rất nghiêm túc, trong quá trình đọc sách, tôi ghi lại từng câu hỏi không hiểu ra một tờ giấy. Nhưng khi đọc đến Bài giảng thứ tư, tất cả những câu hỏi ghi trên giấy trước đó tôi đều đã minh bạch. Đọc xong cuốn “Chuyển Pháp Luân”, anh ấy hỏi tôi có học không? Tôi đáp: “Học!” Thế là anh ấy dẫn tôi đến điểm học Pháp và điểm luyện công.
Ngày đầu tiên, tôi đến điểm luyện công để luyện công. Ngày thứ hai, trong mắt tôi mọc lên một nốt mụn. Tôi hỏi phụ đạo viên tại sao trong mắt lại mọc mụn? Phụ đạo viên nói: “Là chuyện tốt đấy, Sư phụ đang quản em rồi.” Ngày thứ hai luyện công xong, đến ngày thứ ba tôi lại bị sốt. Vì ở miền Nam ngày nào cũng phải tắm nước lạnh, tôi lại đi hỏi phụ đạo viên: “Em bị sốt, có tắm được không ạ?” Trong lòng tôi cứ lầm bầm: Đang sốt mà tắm nước lạnh, chẳng phải sẽ sốt cao hơn sao? Không ngờ tắm nước lạnh xong, ngày hôm sau tôi đã hạ sốt. Tôi cảm thấy thật quá thần kỳ.
Sau một tháng luyện công, tôi cảm thấy đeo kính cận không còn thoải mái nữa nên đến cửa hàng kính để cắt kính mới. Lúc đó kính của tôi là hơn 7 đi-ốp, tôi thầm nghĩ đến khi tốt nghiệp đại học chắc phải lên tới 10 đi-ốp mất. Thế nhưng khi đến cửa hàng đo lại, thị lực cả hai mắt của tôi đều giảm đi 1 đi-ốp, thật nằm ngoài sức tưởng tượng. Đến tháng thứ hai luyện công, tôi lại thấy kính không phù hợp nữa, lại đi cắt kính, và độ cận lại giảm thêm 1 đi-ốp mỗi bên mắt. Trong lòng tôi vô cùng vui sướng, cảm thấy thật thần kỳ. Một đồng tu đắc Pháp cùng thời điểm với tôi, lúc đó đeo kính 2 đi-ốp, không lâu sau khi luyện công đã bỏ luôn kính, không cần đeo nữa. Trong khi đó, một người bạn đồng hương vào đại học có độ cận giống tôi, đến khi tốt nghiệp đại học thì quả thực đã tăng lên 10 đi-ốp.
Tu luyện Đại Pháp không lâu, chứng suy nhược thần kinh lâu năm của tôi cũng khỏi, tôi đã có thể ngủ một mạch đến sáng. Thỉnh thoảng nằm mơ, tôi vẫn đi hỏi phụ đạo viên. Sau này, nghe các đồng tu nói, ở điểm học Pháp, chỉ có tôi là hỏi nhiều nhất. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy phụ đạo viên tỏ ra thiếu kiên nhẫn, bất kể tôi hỏi vấn đề gì, anh ấy đều trả lời tôi một cách vô cùng nhẫn nại.
Trước khi tu luyện, tôi bị say xe rất nặng, có lần đi tàu thủy, tôi nôn ra cả dịch mật. Sau khi tu luyện, tôi không còn bị say xe nữa. Có một lần, đang ngủ trên giường nằm của tàu hỏa, dạ dày tôi đột nhiên cuộn lên buồn nôn, kết quả là tôi nôn ra một bãi đen ngòm trên sàn. Từ đó trở đi, bệnh dạ dày kinh niên của tôi đã khỏi. Kể từ đó, tôi cảm thấy dạ dày của mình giống như một chiếc túi cao su, đói không đau, no không trướng, không còn kén ăn nữa, ăn gì cũng được, ăn gì cũng thấy ngon, còn có thể cảm nhận được hương vị của các loại thức ăn khác nhau, cảm giác thật hạnh phúc.
Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, ngày nào mẹ cũng đưa tôi đi tiêm; có lần mẹ đưa tôi đi tiêm penicillin và streptomycin nửa năm liền. Sau đó, bác sỹ nói với mẹ tôi: “Chị dại quá, đứa trẻ tiêm thêm nữa là điếc tai đấy.” Sau này, thính lực của tôi quả thực hơi không tốt. Người khác nói nhỏ một chút là tôi không nghe rõ. Sau khi tu luyện, căn bệnh lao hạch bạch huyết “đồng hành” cùng tôi từ nhỏ đã biến mất, thính lực cũng hồi phục.
Còn một chuyện rất thần kỳ nữa. Từ nhỏ tôi đã hay cáu giận, hẹp hòi, tư duy kiểu dùi vào sừng bò, lại còn hay hờn dỗi. Có lần tôi giận mẹ mà đến mấy tháng trời không nói chuyện với bà. Đi học thì giận dỗi bạn bè, ngày nào cũng về kể lể với mẹ rằng bạn này không tốt thế nào, bạn kia không tốt ra sao, khiến mẹ tôi thấy phiền vô cùng, bà bảo tôi: “Con hãy nhìn vào ưu điểm của người khác nhiều hơn, bớt nhìn vào khuyết điểm của họ đi.” Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, tôi đã thay đổi rất lớn về phương diện này, hôm trước vừa giận bạn học, hôm sau cơn giận đã tan biến, không sao giận nổi nữa, tâm trạng vô cùng tốt, trong lòng rất vui vẻ. Tôi đã học được cách bao dung, rất ít khi nói xấu người khác. Khi nghe mẹ phàn nàn về ai đó, tôi cũng khuyên mẹ y như vậy: “Mẹ hãy nhìn vào ưu điểm của người khác nhiều hơn, bớt nhìn vào khuyết điểm của họ đi.”
Khi tốt nghiệp đại học, các bạn học đều nói quãng thời gian đại học trôi qua chẳng có ý nghĩa gì, tôi lại thấy rất kỳ lạ, bởi thời đại học tôi sống rất hạnh phúc. Sau khi đọc “Cửu Bình Cộng sản đảng” (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản), tôi mới hiểu tại sao các bạn lại cảm thấy đại học vô vị, đó là do bị nhồi nhét triết học đấu tranh của tà đảng cộng sản, giữa người với người đầy sự tranh đấu, nghi kỵ, tật đố, không có thiện niệm. Còn tôi, sau khi đắc Pháp ở trường đại học, ngày nào cũng tiếp xúc với những người tu luyện lương thiện, mọi người đều lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, vô tư vị tha, đối xử thiện lương với mọi người. Con người sống trong môi trường như vậy mới cảm nhận được hạnh phúc thực sự, huống hồ chúng ta lại là những đệ tử Đại Pháp đã thấu hiểu ý nghĩa nhân sinh. Vì vậy, những gì tà đảng cộng sản nói như “đấu với trời, đấu với đất, đấu với người là niềm vui vô tận” thì nghe là biết đó là dối trá lừa người.
3. Kể không hết sự mỹ hảo của Chân-Thiện-Nhẫn
Đại Pháp khai trí khai huệ cho tôi
Khi mới đắc Pháp, tôi đã có thể cảm nhận được đằng sau mỗi câu Pháp của Sư phụ đều có tầng tầng nội hàm vô tận, dù không biết cụ thể là gì. Sau khi đi làm, tôi phát hiện ra tư duy của mình đã trở nên có chiều sâu hơn. Tôi có thể trò chuyện với những người ở các độ tuổi khác nhau, có thể thấu hiểu suy nghĩ của họ.
Công việc đầu tiên của tôi là thiết kế hóa chất tại một công ty quốc doanh. Cả văn phòng có sáu người, tôi và một đồng nghiệp trẻ khác là người mới được tuyển vào. Sáng nào đến công ty, tôi cũng dọn dẹp văn phòng, lãnh đạo văn phòng thấy vậy rất vui, đi đâu cũng khoe rằng mình tuyển được một cô gái chăm chỉ.
Vì là doanh nghiệp nhà nước nên giữa người với người luôn có sự đấu đá, ba người khác trong văn phòng đều không nghe lời lãnh đạo, phần lớn công việc đều do một mình lãnh đạo làm. Sau khi chúng tôi đến, đã san sẻ cho lãnh đạo không ít công việc. Tôi chủ yếu phụ trách thiết kế, bắt đầu từ việc thiết kế đường ống, từ ống to, ống nhỏ, ống có lớp cách nhiệt, đến ống có góc nghiêng đều phải thiết kế, mệt đến mức tối nằm mơ cũng đang đếm đường ống.
Một hôm, lãnh đạo đột nhiên cười bảo rằng, hồi mới tốt nghiệp đại học, ông ấy loay hoay nửa năm trời mà không thiết kế nổi một đường ống nào. Lãnh đạo của chúng tôi tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng. Lúc đó, tôi còn thấy lạ, việc này khó thế sao? Tôi vừa tốt nghiệp đại học là đã bắt tay vào thiết kế đường ống hóa chất rồi.
Sau đó, công ty lại có một nghiên cứu sinh thạc sỹ đến thực tập. Lãnh đạo cho rằng cô ấy có học vị cao nên giao cho cô ấy thiết kế bộ trao đổi nhiệt — việc này cũng có chút độ khó. Kết quả là trong suốt kỳ thực tập, cô ấy vẫn không thiết kế ra được. Lãnh đạo hết cách, đành giao cho tôi thiết kế. Tôi hì hục nửa ngày vẫn chưa thiết kế được, liền nói với lãnh đạo: “Cái này không nằm trong phạm vi kiến thức đại học của cháu, cháu không thiết kế được.” Lãnh đạo nói: “Không thiết kế được thì không làm việc nữa sao? Chú sẽ điều chỉnh thông số kinh nghiệm cho cháu, cứ thiết kế tiếp đi!” Cuối cùng, tôi cũng thiết kế thành công bộ trao đổi nhiệt. Lãnh đạo cười ha hả nói: “Cháu là người đầu tiên ở đây thiết kế được bộ trao đổi nhiệt đấy.” Kỳ thực, đây chính là Đại Pháp đã khai trí khai huệ cho tôi.
Giáo sư hướng dẫn đánh giá cao luận văn của tôi
Công việc thứ hai của tôi là quản lý hợp đồng tại một doanh nghiệp hóa chất. Vị lãnh đạo đầu tiên không mấy quan tâm đến tôi, thuộc kiểu để tôi tự sinh tự diệt, không hướng dẫn tôi bất cứ việc gì. Cả ngày tôi không có việc gì làm, công việc không có thành tích gì. Chẳng bao lâu sau, tôi bị giáng chức từ trợ lý dự án xuống làm trợ lý nghiệp vụ. Lúc đó, tôi muốn nghỉ việc, nhưng sau đó nhớ lại Sư phụ đã giảng trong Pháp về đạo lý tương sinh tương khắc, tôi ngộ ra rằng một sự việc đều có hai mặt tốt và xấu. Hoàn cảnh của tôi, mặt xấu là lãnh đạo không quản tôi, nhưng mặt tốt là tôi sẽ có rất nhiều thời gian.
Đúng lúc đó, trong ngành đang thịnh hành quản lý dự án, tôi tình cờ đăng ký học quản lý dự án tại một trường đại học thuộc top đầu trong nước. Học xong, tôi tiếp tục học lên thạc sỹ tại chức. Khóa của chúng tôi lúc đó có 100 sinh viên, rất nhiều người là nhân sự nòng cốt của công ty và đã có gia đình, phải chịu áp lực kép từ gia đình và công việc. Cuối cùng, chỉ có 10 người lấy được bằng, mà tôi là một trong số đó.
Trong quá trình lấy bằng, có một chuyện đã xảy ra, đó là luận văn của tôi được giáo sư hướng dẫn đánh giá cao. Cô ấy nói muốn dịch sang tiếng Anh để tham gia hội nghị quản lý dự án quốc tế, nhưng tác giả chính phải đổi thành tên của cô ấy. Cô ấy nói rằng luận văn không quan trọng đối với người làm trong doanh nghiệp, nhưng lại khá quan trọng đối với người làm trong trường học. Tôi suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Kỳ thực, lúc đó, tôi cảm thấy mình cũng có thể viết được luận án tiến sỹ. Không phải là tôi thông minh đến mức nào, mà là Pháp của Sư phụ bao la vạn tượng, điều gì cũng có, chỉ cần tìm được bài giảng Pháp liên quan của Sư phụ, kết hợp với môn học của mình, là có thể dẫn dắt cả ngành nghề.
Lãnh đạo cuối cùng cũng nhận ra tầm quan trọng trong công việc của tôi
Sau khi học xong thạc sỹ tại chức và quay lại cơ quan, tôi lại được đổi sang một lãnh đạo khác. Vị lãnh đạo này nói rằng ông ấy đến đây để làm lãnh đạo chứ không phải để làm việc, nên mọi việc vặt vãnh đều quẳng hết cho tôi, khiến ngày nào tôi cũng bận rộn. Trong mắt người khác, đây là việc xấu, nhưng tôi lại có thể rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp từ đó.
Tôi sắp xếp những việc lặt vặt đâu vào đấy, còn xây dựng một cơ sở dữ liệu theo phương thức quản lý dự án, giúp việc quản lý dự án trở nên ngăn nắp, quy trình trôi chảy như một con đường bằng phẳng. Chỉ cần giám đốc dự án giao hợp đồng cho tôi, các công việc khác liên quan đến phòng tài vụ, khách hàng, bộ phận thiết kế và nhà cung cấp đều sẽ tiến triển một cách thuận lợi. Thế nhưng, từ đồng nghiệp đến lãnh đạo đều cảm thấy việc này chẳng có gì to tát.
Sau đó, tôi nghỉ thai sản, một đồng nghiệp khác trong công ty tiếp quản công việc của tôi. Kết quả là mảng dự án của công ty trở nên rối tung, giám đốc dự án, phòng tài vụ, nhà cung cấp và nhiều bộ phận khác đều khiếu nại với lãnh đạo về người đồng nghiệp thay thế tôi. Họ đều gọi điện cho tôi, hỏi khi nào tôi có thể đi làm lại.
Lúc này, lãnh đạo mới nhận ra tầm quan trọng trong công việc của tôi, đồng thời còn phát hiện ra rằng, thông qua cơ sở dữ liệu và phương thức quản lý dự án, lấy quản lý hợp đồng làm trung tâm, tổng công ty có thể quản lý toàn bộ dự án của ba chi nhánh ở các nơi khác nhau. Khi đó, chức vụ và mức lương của tôi đều không cao, nhưng sau khi nghỉ thai sản xong và đi làm lại, lãnh đạo đã trực tiếp thăng chức và tăng lương cho tôi.
Không tranh không giành khi bị cướp mất vị trí trưởng phòng
Sau này, tổng giám đốc cũng nhận thức được tầm quan trọng trong công việc của tôi, hơn nữa tôi còn sáng tạo ra cơ sở dữ liệu, nên ông ấy nói với tôi rằng sẽ thành lập một phòng ban mới và để tôi làm trưởng phòng. Nhưng trong cuộc họp lãnh đạo, một nữ lãnh đạo của phòng ban khác đã nhìn trúng tầm quan trọng của phòng ban này, liền đề nghị được làm trưởng phòng của phòng ban đó.
Sau đó, nữ lãnh đạo này cũng trực tiếp nói với tôi: “Vị trí này vốn dĩ là của cô, cô làm đến chức quản lý cấp cao như hiện tại cũng là kịch trần rồi.” Nội tâm tôi dao động một thời gian, nhưng rất nhanh đã buông bỏ được. Tôi phải chiểu theo tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân, người tu luyện có thể xả bỏ, không coi trọng những được mất nơi thế gian con người.
Từ chức vì lý do cá nhân, CEO và tổng giám đốc đích thân giữ lại
Sau đó, công ty lại đề bạt một phó phòng. Một, hai năm sau, nữ lãnh đạo kia nghỉ việc, phòng ban lại đổi sang một nam lãnh đạo. Một hai năm sau nữa, vì lý do gia đình, tôi và phó phòng cùng lúc nộp đơn từ chức.
Trưởng phòng nói với tôi: “Phó phòng từ chức, CEO và tổng giám đốc sẽ không tìm cậu ấy đâu, nhưng cô mà rời đi, CEO và tổng giám đốc nhất định sẽ tìm cô nói chuyện.” Sự thật quả đúng như vậy, phó phòng rất nhanh đã làm xong thủ tục nghỉ việc, công ty không hề giữ lại, chỉ giống như luân chuyển nhân sự bình thường. Nhưng CEO và tổng giám đốc đều tìm tôi nói chuyện, muốn giữ tôi lại, thậm chí còn nói tôi chỉ cần làm việc nửa ngày cũng được. Vì tôi từ chức vì lý do gia đình nên đành phải uyển chuyển từ chối.
Tôi hiểu tại sao lãnh đạo công ty lại coi trọng tôi như vậy. Trong hơn chục năm làm việc tại công ty, tôi luôn rất ổn định, cẩn trọng, làm việc chăm chỉ không than vãn, làm gì cũng đến nơi đến chốn, không tranh giành lợi ích, chưa bao giờ lợi dụng sự thuận tiện trong công việc để trục lợi cá nhân, nhân phẩm và đạo đức đều rất tốt. Có lần CEO muốn tôi tiếp quản việc lưu trữ hồ sơ mật, ông ấy nói đã suy nghĩ một lượt các nhân viên trong công ty, và cảm thấy tôi là người phù hợp nhất, ông ấy yên tâm nhất khi để tôi quản lý.
Điều này giống như ví dụ về nhà máy dệt mà Sư phụ đã đề cập trong cuốn “Chuyển Pháp Luân”, một số người tu luyện Pháp Luân Công đã có tác dụng rất lớn đối với diện mạo tinh thần của toàn nhà máy. Một đạo lý đơn giản như vậy, các doanh nhân đều hiểu, thế mà một lãnh đạo quốc gia lại không hiểu, mà lại ngang nhiên phát động cuộc bức hại đối với Pháp Luân Công, gây tổn thất nặng nề cho quốc gia và dân tộc này, thật vô cùng tà ác, vô cùng ngu xuẩn.
Tôi nhớ trong khoảng thời gian đó, cảnh sát của Cục An ninh Nội địa thường xuyên đến công ty tìm tôi vì việc tôi khởi kiện Giang Trạch Dân. Giám đốc nhân sự của công ty đã minh bạch chân tướng, nên đã đứng ra dàn xếp chu toàn, bí mật báo tin cho tôi, và bảo vệ tôi.
Vận mệnh cải biến nhờ tu luyện
Mấy năm trước, tôi cùng người nhà ra ngoài phát tài liệu chân tướng thì bị tà ác bắt cóc đến trại tạm giam. Trong phòng giam có một người biết xem chỉ tay, tôi kể cho cô ấy nghe việc tôi đã hồi phục sức khỏe sau khi luyện Pháp Luân Công. Cô ấy nhìn tay tôi và nói: “Vận mệnh của chị quả thực đã thay đổi rồi, đường sinh đạo của chị bị đứt đoạn, độ tuổi đại khái chỉ sống được đến khoảng 40 tuổi thôi, trạng thái sức khỏe hiện tại của chị và những gì thể hiện trên chỉ tay hoàn toàn không giống nhau nữa.”
Một người tu luyện Đại Pháp, thân thể trở nên khỏe mạnh, sinh mệnh được kéo dài, đạo đức thăng hoa. Thế mà tà đảng cộng sản lại bắt những người tốt đã được Đại Pháp cứu vớt vào tù để bức hại. Ai thiện ai ác, nhìn qua là rõ. Kỳ thực, trong quá trình Đảng Cộng sản bức hại Pháp Luân Công, mọi người cũng đã nhìn rõ bản chất tà ác của Đảng Cộng sản. Trong trại tạm giam, một phạm nhân quản lý phòng giam từng lén chỉ vào tôi, nói: “Nhìn là biết người này không tranh với đời. Một người tốt như vậy mà cũng bị bắt, (Đảng Cộng sản) thật quá tồi tệ.”
Những người thiện lương nhất định phải nhận rõ bản chất tà ác của tà đảng cộng sản, thoái xuất khỏi các tổ chức tà đảng của Trung Cộng, tránh xa tà ác, để đón nhận và ôm trọn sự mỹ hảo của Chân-Thiện-Nhẫn cùng một tương lai hạnh phúc.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/1/510442.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/6/234606.html



