Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 05-06-2026] Tôi và chồng là bạn cùng học đại học. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi tới thành phố hiện đang sinh sống và làm việc tại các nhà máy thuộc một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn. Chồng tôi rất có tài, được lãnh đạo trọng dụng và đánh giá cao, nên anh ấy nhanh chóng được thăng chức làm Bí thư Đoàn thanh niên của nhà máy, công việc khá bận rộn và vất vả.

mùa hè năm 1998, dưới sự chỉ dẫn của đồng nghiệp, chồng tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Khi đó, theo lời giới thiệu của anh ấy, tôi cũng đã đọc cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”, nhưng vì chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền giáo dục vô thần luận, tôi không hiểu được nội dung trong sách. Hơn nữa, vì con còn nhỏ, việc nhà, việc cơ quan lại nhiều nên tôi không đọc nữa. Tuy nhiên, tôi rất ủng hộ anh ấy tu luyện. Từ anh ấy, tôi cũng cảm nhận được pháp môn này giúp người ta xem nhẹ danh lợi, thân tâm nhẹ nhàng, rất tốt.

Thế nhưng, sau khi Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, do bị đầu độc bởi những lời tuyên truyền dối trá của chính phủ và giới truyền thông, cộng thêm áp lực từ ánh mắt kỳ thị của những người không hiểu xung quanh, cùng nỗi sợ hãi do việc chồng bị bức hại, tôi bắt đầu phản đối anh ấy tu luyện. Tôi muốn sống một cuộc sống bình yên, không muốn bị người khác kỳ thị, không muốn ngày nào cũng lo lắng không biết ngày nào chồng mình lại bị công an bắt đi. Trong thời gian đó, để buộc anh ấy từ bỏ tu luyện, tôi đã cãi vã, làm ầm ĩ với anh ấy, thậm chí không ngần ngại lấy việc ly hôn ra để đe dọa, tạo ra cho anh ấy rất nhiều ma nạn. Người thân, bạn bè, bạn học và đồng nghiệp đều biết chuyện chúng tôi khắc khẩu. Khi tôi cũng bước vào tu luyện vào năm 2008, thường có người hỏi tôi: “Lúc đầu chị phản đối gay gắt cơ mà, sao giờ chị cũng giống anh ấy rồi?” Hôm nay, tôi xin chia sẻ về trải nghiệm này của vợ chồng tôi, kể về việc tôi đã từ một người phản đối bước vào tu luyện Đại Pháp như thế nào.

Khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời chúng tôi

Một ngày Hè năm 1998, chồng tôi đi làm về, mang theo một cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”. Buổi tối anh ấy đọc rất chăm chú, tôi hỏi anh ấy trong đó viết gì? Anh ấy nói bản thân vẫn chưa minh bạch lắm, đợi hiểu rồi sẽ chia sẻ với tôi. Sau đó, anh ấy đi công tác, anh không mang theo nhiều đồ, nhưng đã mang theo cuốn sách ấy.

Sau khi đi công tác về, chồng tôi trông tràn đầy năng lượng. Buổi tối, anh ấy nóng lòng kể cho tôi nghe những thu hoạch của mình khi đọc cuốn sách trong chuyến đi công tác: Đây là một cuốn sách có thể nói là được viết bằng ngôn ngữ rất giản dị, nhưng trong sách lại giảng rõ ràng rành mạch về vũ trụ, thời không, nguồn gốc sinh mệnh, mối quan hệ giữa con người và Thần, nhân quả báo ứng, cùng vô số thiên cơ và bí ẩn khác. Trong sách còn giảng có sự tồn tại của Pháp vũ trụ, đó là Chân-Thiện-Nhẫn. Chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn mà hành xử thì mới là người tốt thực sự, mới thực sự có được thân thể khỏe mạnh và cảnh giới thăng hoa, mục đích làm người là để phản bổn quy chân… Điều thần kỳ nhất là, ngay trong đêm đọc xong cuốn sách, anh ấy đã xuất hiện trạng thái “tịnh hóa thân thể” như được đề cập trong sách, toàn thân ớn lạnh, giống như bị cảm cúm nặng, còn bài tiết ra một số thứ hoàn toàn không liên quan đến những gì mình đã ăn, rồi nhanh chóng khỏi hẳn. Sau đó, anh ấy đã trải nghiệm được cảm giác thân thể thực sự nhẹ nhõm vô bệnh nhất, chỗ nào cũng thấy thoải mái…

Lúc đó anh ấy đã nói rất nhiều, bây giờ tôi cũng không nhớ rõ lắm, tôi chỉ nhớ khi kể với tôi, anh ấy rất xúc động và hào hứng. Hơn nữa, từ ngày hôm ấy, tôi cảm thấy chồng mình như biến thành một người khác, cởi mở và lạc quan hơn, thân tâm nhẹ nhàng. Công việc ở cơ quan vẫn rất bận, dù về muộn đến đâu, anh ấy cũng không kêu mệt, còn chủ động giúp tôi chăm sóc con cái, làm việc nhà. Anh cũng rất nhiệt tình với những người xung quanh, đồng nghiệp hay hàng xóm có việc gì, anh đều chủ động giúp đỡ. Khoảng thời gian đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời chúng tôi.

Cuộc bức hại ập đến, tâm sợ hãi của tôi lên đến tột đỉnh

Chẳng mấy chốc đã đến tháng 7 năm 1999, Trung Cộng bắt đầu cuộc bức hại tà ác rợp trời dậy đất đối với Pháp Luân Công. Công ty chúng tôi, với tư cách là một doanh nghiệp nhà nước quy mô lớn, càng bám sát tình hình. Các phòng ban đều có người chuyên trách hỏi han xem ai luyện Pháp Luân Công. Sau đó, lãnh đạo đảng của các phòng ban dựa theo danh sách để gọi từng người lên nói chuyện, ép buộc từ bỏ tu luyện. Lúc bấy giờ, những học viên Pháp Luân Công thiện lương xung quanh dường như trở thành những kẻ dị biệt. Các phương tiện truyền thông mỗi ngày đều tung ra những lời dối trá rợp trời dậy đất để bôi nhọ Pháp Luân Công, giống như “Cách mạng Văn hóa” tái diễn. Chủ đề mọi người bàn tán về Pháp Luân Công đều là những lời dối trá được phát trên tivi như cái gọi là mê tín, ngu muội, có bệnh không chữa, thậm chí là tự sát. Bầu không khí này khiến ngay cả một người nhà của học viên Pháp Luân Công như tôi cũng phải chịu đựng sự giày vò và kỳ thị.

Chồng tôi ở cơ quan là lãnh đạo cấp phòng, năng lực làm việc rất tốt, nghiêm túc, có trách nhiệm, tận tụy với công việc, nên rất được giám đốc cùng bí thư nhà máy ghi nhận và tán thưởng. Lúc đầu khi lãnh đạo cơ quan biết chồng tôi tu luyện, xuất phát từ việc sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của ông ấy, nên liên tục cho người tìm chồng tôi nói chuyện, khuyên anh ấy vì tiền đồ của bản thân mà nhìn rõ tình hình, đừng tu luyện nữa. Chồng tôi đã kể cho họ nghe về những cải biến cả thân lẫn tâm của mình sau khi tu luyện. Anh là người được hưởng lợi từ Pháp Luân Công, trải nghiệm thực tế của anh chứng minh rằng Pháp Luân Công không có gì sai, đây chỉ là tín ngưỡng cá nhân, không có bất kỳ ảnh hưởng xấu nào đối với xã hội, cơ quan hay gia đình, anh ấy sẽ không từ bỏ.

Người thân trong gia đình cũng liên tục gọi điện thoại gây áp lực cho anh. Tôi không biết áp lực và sự chịu đựng của chồng tôi lúc đó rốt cuộc lớn đến mức nào, bây giờ tôi cũng không thể tưởng tượng được lúc đó anh ấy đã vượt qua ra sao, tôi chỉ cảm thấy áp lực lên mình ngày càng lớn. Ban đầu tôi rất ủng hộ và đồng cảm với chồng, cảm thấy cuộc đàn áp này thật sự không thể hiểu nổi. Nhưng dần dần, khi mỗi ngày đều xem những tuyên truyền bôi nhọ Pháp Luân Công trên tivi, các chuyên mục mỗi ngày đều đưa tin dưới nhiều hình thức, khiến một người đã từng đọc sách Đại Pháp và tận mắt chứng kiến người thân bên cạnh được thụ ích như tôi cũng dần bị những lời dối trá làm cho mê hoặc, thậm chí bắt đầu tin theo. Dần dần, từ chỗ ban đầu không hiểu về cuộc bức hại, tôi chuyển sang hiểu lầm Pháp Luân Công; và càng sợ việc chồng mình xảy ra chuyện. Vì những lý do này, tôi cũng gia nhập vào hàng ngũ gây áp lực cho anh ấy, ép buộc anh ấy từ bỏ tín ngưỡng.

Vì sự kiên định của chồng, chúng tôi thường xuyên cãi vã. Thậm chí tôi còn ép anh ấy phải lựa chọn: “Anh chọn em và con? Hay là chọn Đại Pháp?” Nhớ có lần đối mặt với sự tức giận của tôi, chồng tôi buồn bã nói: “Anh chọn cả hai. Đối với anh, em và Đại Pháp không có mâu thuẫn, không cần thiết phải chọn một bỏ một. Họ không hiểu, chẳng lẽ đến em cũng không hiểu sao? Đại Pháp dạy anh làm người tốt thì có gì sai? Chúng ta phải sống có tâm chứ! Anh hiểu những tủi thân và áp lực mà em đang phải chịu đựng lúc này, nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả, điều đúng đắn thì mãi mãi là đúng đắn.” Dần dần, “Pháp Luân Công” trở thành vùng cấm trong các cuộc nói chuyện của chúng tôi, bởi vì cứ đụng đến chủ đề này là tôi lại không thể kiềm chế được mà nổi cáu. Tôi có thể nhìn ra, chồng tôi rất muốn tâm sự với tôi nỗi niềm của anh ấy, nhưng tôi lại không muốn nghe.

mùa hè năm 2002, điều tôi lo lắng và sợ hãi cuối cùng cũng đến. Chồng tôi bị bắt đi từ cơ quan, công an đã cướp chìa khóa nhà trên người anh ấy và đến lục soát nhà mà không thông báo cho gia đình. Buổi tối đi làm về, nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn trong nhà, tôi sững sờ, không biết chuyện gì đã xảy ra, bản năng mách bảo tôi rằng chồng mình đã xảy ra chuyện. Tôi vội vàng gọi điện cho người thân. Một lúc sau người thân đến, cùng tôi đến cơ quan của chồng. Vì đã hết giờ làm việc, chúng tôi đành đến phòng trực ban để hỏi tình hình. Nhân viên trực ban gọi điện cho trưởng phòng bảo vệ, trưởng phòng nói ông ấy cũng không rõ tình hình cụ thể, người đã bị phân cục công an đưa đi, bảo tôi đến phân cục công an thụ lý vụ án để tìm.

Lúc đó trời đã tối, chúng tôi bắt taxi đến phân cục công an, nhưng họ không cho vào, nói rằng đã hết giờ làm việc, có việc gì thì ngày mai quay lại. Chúng tôi đành bất lực trở về nhà. Vì sợ hãi và lo lắng, tôi đã thức trắng đêm. Ngày hôm sau, trưởng phòng bảo vệ tìm tôi, nói rằng chồng tôi đã bị đưa đến trại tạm giam, bảo tôi nộp 2.000 nhân dân tệ tiền sinh hoạt phí. Tôi vội vàng đưa tiền cho ông ấy (sau này chồng tôi nói 2.000 nhân dân tệ đó anh ấy hầu như không được dùng). Vì không có bằng chứng hợp pháp nào, chồng tôi bị giam giữ phi pháp trong trại tạm giam hai tháng rồi được thả về.

Sau khi chồng tôi trở về, vì không chịu từ bỏ tu luyện nên anh đã bị cơ quan cách chức, điều xuống phân xưởng làm kỹ thuật viên. Có đồng nghiệp cảm thấy bất bình thay cho anh, có người lại đứng ngoài quan sát, xem anh có cảm thấy hụt hẫng hay hối hận không. Nhưng anh không hề có bất kỳ lời oán thán nào, vui vẻ đến phân xưởng nhận việc. Mỗi ngày anh vẫn tích cực nỗ lực làm việc, đồng thời dành nhiều thời gian để học hỏi kiến thức chuyên môn. Rất nhanh, anh đã có thể đảm đương tốt công việc kỹ thuật, khiến những người lén lút quan sát anh đều cảm thấy khâm phục.

Thế nhưng, chuyện của chồng có ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Vốn dĩ với tài năng và chức vụ của chồng khiến những người xung quanh ngưỡng mộ, cũng là niềm tự hào của tôi. Bây giờ tôi lại luôn cảm nhận được ánh mắt khác thường, thương hại của người khác, khiến tôi rất áp lực và khó chịu. Khi bị lục soát nhà, máy tính đã bị cướp đi. Tôi vốn tưởng rằng sau khi trở về, chồng tôi sẽ không mua máy tính nữa, nhưng vài tháng sau, anh lại mua một chiếc máy tính mới. Tôi ấn tượng rằng anh dùng máy tính để làm các việc của Đại Pháp. Thế là, tâm sợ hãi và tức giận của tôi lên đến tột đỉnh. Sau một trận cãi vã kịch liệt, tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng nổi nữa nên đã đề nghị ly hôn. Thấy thái độ kiên quyết của tôi, chồng tôi đau khổ và bất lực đồng ý: “Từ tận đáy lòng, anh mong em được hạnh phúc, anh cũng đang làm như vậy, chỉ là em vẫn chưa thể hiểu được. Pháp Luân Công không có lỗi, tín ngưỡng Chân-Thiện-Nhẫn không có lỗi, chúng ta cũng không hề ngu muội vô tri như trên tivi tuyên truyền. Anh như thế nào em đều đã thấy, những gì trên tivi nói đều là dối trá. Hơn nữa, anh được hưởng lợi từ Pháp Luân Công, nên khi Pháp Luân Công bị phỉ báng và vu khống, anh cần nói lên lời công bằng, đây cũng là điều mà một người có lương tri nên làm. Nếu em cảm thấy ly hôn sẽ giúp em thoát khỏi nỗi đau và áp lực này, anh sẽ không ép buộc em, anh tôn trọng sự lựa chọn của em.” Chắc hẳn là nhờ sự bảo hộ và an bài của Sư phụ, chúng tôi đã đến Cục Dân chính, nhưng không ly hôn mà lại cùng nhau trở về nhà.

Chồng tôi được lãnh đạo, đồng nghiệp cùng khách hàng tin tưởng và khen ngợi

Những ngày tháng sau đó lại sóng yên biển lặng. Chồng tôi có năng lực làm việc rất tốt, kỹ thuật giỏi, lại có tinh thần trách nhiệm, về mặt kỹ thuật cũng không hề giấu giếm, nên nhận được sự tin tưởng và tán thưởng của lãnh đạo cùng đồng nghiệp. Không lâu sau, anh được bổ nhiệm làm kỹ sư điện, tham gia vào nhiều dự án xây mới và cải tạo lớn. Anh thường xuyên phải làm thêm giờ, có khi nửa đêm thiết bị gặp sự cố, nhận được điện thoại là anh đi ngay, không bao giờ phàn nàn. Anh đã nhiều lần được bình chọn là nhân viên khoa học công nghệ xuất sắc. Hiện nay trong xã hội dưới sự cai trị của tà đảng, việc làm dự án để nhận được lợi ích từ nhà cung cấp và đơn vị thi công là hiện tượng rất phổ biến. Thế nhưng, chồng tôi ngay cả việc người khác mời đi ăn cũng rất ít khi đi. Trong công việc, anh ấy vừa kiểm soát chặt chẽ chất lượng dự án, lại vừa không vô cớ gây khó dễ cho nhà cung cấp và đơn vị thi công.

Tôi nhớ khoảng năm 2007, một buổi tối, có một nhà cung cấp cùng vợ đến nhà tôi “chơi”. Khi ra về, ông ta nhét vào tay tôi một xấp tiền. Tôi không nhận, nhưng đối phương cứ ép phải lấy. Đang lúc giằng co, chồng tôi ra hiệu cho tôi nhận. Sau khi nhà cung cấp rời đi, chồng tôi đếm thử, tròn 100.000 nhân dân tệ (khoảng 15.000 USD). Thời điểm ấy, 100.000 nhân dân tệ đối với chúng tôi không phải là con số nhỏ. Sau này anh ấy kể với tôi, nhà cung cấp này muốn thay đổi một số linh kiện khi giao hàng, đã từng gọi chồng tôi từ công trường vào xe của ông ấy, lấy tiền ra để nhờ chồng tôi châm chước. Lúc đó chồng tôi nói với ông ấy: “Tôi cần tiền, nhưng loại tiền này tôi không nhận. Hơn nữa, trong phạm vi trách nhiệm của tôi ở công trình, tôi sẽ kiểm soát theo đúng quy định.” Nhà cung cấp đó vẫn không từ bỏ ý định, nên buổi tối lại đến nhà đưa tiền.

Vài tháng sau, khi công trình sắp kết thúc, chồng tôi tìm đến nhà cung cấp, nghiêm nghị đặt 100.000 nhân dân tệ vào tay ông ấy. Nhà cung cấp rất ngạc nhiên, chồng tôi nói với ông ấy: “Trước đây nếu tôi không nhận, anh sẽ nghĩ tôi tìm cách gây khó dễ cho anh. Bây giờ mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa, công trình cũng sắp hoàn thành rồi, mong anh hãy cất tiền đi, vì anh kiếm tiền cũng không dễ dàng gì.” Nhà cung cấp khó hiểu hỏi: “Sao thế? Anh không thích tiền à?” Chồng tôi cười nói: “Nếu anh đã nhất quyết muốn hỏi, thì tôi sẽ nói cho anh biết. Con người trên thế giới này có sự khác biệt, tôi tin vào Chân-Thiện-Nhẫn, số tiền này tôi không thể lấy.” Nhà cung cấp đó rất cảm động. Sau này họ vẫn giữ liên lạc và trở thành bạn bè. Những chuyện như vậy còn xảy ra vài lần nữa, đều là do anh vô tình kể ra khi chúng tôi trò chuyện. Tôi nói anh thật ngốc, anh chỉ mỉm cười.

Ngày tháng trôi đi, cuộc sống của chúng tôi cũng dần yên bình trở lại. Mặc dù tình hình bức hại Pháp Luân Công vẫn còn khá nghiêm trọng, nhưng sự điềm tĩnh và lạc quan của chồng khiến tâm tôi dần an yên, mối quan hệ của chúng tôi cũng dần được xoa dịu. Thỉnh thoảng thấy tâm trạng tôi tốt, anh cũng nói với tôi một số đạo lý làm người mà anh ngộ được, nói về nguyên nhân đằng sau những hiện tượng hỗn loạn trong xã hội và hậu quả của việc đạo đức con người suy đồi. “Con người nên làm người tốt, như vậy đối với xã hội hay đối với cá nhân đều là việc tốt.” Đúng vậy, một người bình thường thì ai lại từ chối đạo lý này chứ? Tôi cảm thấy tâm mình cũng đang dần thay đổi.

Trải qua 10 năm thăng trầm, cuối cùng tôi cũng thành kính nâng cuốn thiên thư “Chuyển Pháp Luân” lên

Một buổi tối mùa hè năm 2007, chúng tôi đi làm về, chồng tôi kêu đau lưng, không ăn cơm mà đi ngủ sớm. Ban đêm, tôi nghe thấy anh liên tục trở mình, thường xuyên đi vệ sinh, không chịu nổi đau phải rên khe khẽ. Tôi biết anh sợ làm ồn đến tôi. Chồng tôi là một người có sức chịu đựng rất tốt, biểu hiện này của anh chắc hẳn là tình trạng đã rất nghiêm trọng. Tôi hỏi anh có đau lắm không? Anh ấy “ừ” một tiếng. Tôi nói trong nhà có thuốc giảm đau, anh bảo: “Không cần đâu, em ngủ đi, anh không sao.” Tôi nhớ đến tuyên truyền trên tivi nói rằng Pháp Luân Công có bệnh không uống thuốc, nhưng tôi không biết là thật hay giả, bởi vì tôi biết từ khi anh bắt đầu tu luyện, sức khỏe luôn rất tốt, chưa từng bị bệnh, tự nhiên sẽ không liên quan đến vấn đề có bệnh không uống thuốc.

Sáng hôm sau, anh đau đến mức không dậy nổi, tôi sờ trán anh thấy hình như hơi sốt. Tôi hỏi anh: “Anh có đi làm được không?” Anh bảo: “Lát nữa anh xin nghỉ, không đi, ở nhà nghỉ ngơi một hôm.” Tôi nói: “Em cũng xin nghỉ để đưa anh đến bệnh viện khám nhé.” Anh nói: “Không cần đâu, anh biết phải làm thế nào, em đừng lo.”

Anh bảo tôi trước khi đi làm thì đưa con đi học, vì bình thường đều là anh đưa đi. Trước khi đi, tôi nói với anh: “Em tra trên mạng rồi, anh bị sỏi mật hoặc sỏi thận, đến bệnh viện cũng chỉ làm tiểu phẫu thôi; nhưng anh luôn nói với em rằng người luyện công không mắc bệnh, nên không uống thuốc. Em không ép anh, nếu anh muốn đến bệnh viện thì gọi điện cho em, còn anh không muốn đi thì tự chịu hậu quả nhé.” Anh mỉm cười với tôi và nói: “Em yên tâm, anh biết phải làm thế nào.”

Sau khi đến cơ quan, trong lòng tôi thấp thỏm không yên, vừa lo lắng vừa hơi hờn dỗi. Tôi nghĩ tối hôm qua chắc chắn anh đã rất đau, chỉ vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi mà đã gắng chịu, nhưng nghiêm trọng như vậy thì có thể chịu đựng được không? Thỉnh thoảng tôi lại nhìn điện thoại, mong anh ấy gọi điện cho mình.

Một ngày trôi qua, cho đến lúc tan làm tôi vẫn không nhận được điện thoại của anh. Tan làm, tôi vội vàng về nhà. Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy anh đang vui vẻ nấu ăn! Nghĩ lại biểu hiện của anh lúc sáng, rồi nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi thực sự rất sốc. Thấy tôi như vậy, anh cười nói: “Sao thế? Không ngờ phải không! Anh đã nói là không sao mà, em xem anh chẳng phải đang rất khỏe sao? Mau vào chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Tôi nghi hoặc hỏi: “Sao anh khỏi được vậy?” Anh nói: “Có một số chuyện có thể em không hiểu được, nhưng tu luyện chính là siêu thường. Tivi tuyên truyền rằng Pháp Luân Công không cho uống thuốc, không phải vậy đâu. Biểu hiện của bệnh có nhiều nguyên nhân khác nhau, phương pháp trị bệnh cũng không chỉ có một. Thời xưa chẳng phải còn giảng về châm cứu, xoa bóp, bấm huyệt, chữa bệnh bằng thảo dược, chữa bệnh bằng khí công v.v. sao? Ai lại không trân quý cơ thể của mình chứ? Nếu thực sự có bệnh mà không cho em uống thuốc thì em cũng không làm được đâu! Những gì tivi tuyên truyền đều là lừa đảo, Pháp Luân Công không giống như những gì em nghe thấy đâu. Ăn cơm trước đã, rồi anh sẽ từ từ kể cho em nghe.”

Những ngày tháng sau đó, tôi không còn can thiệp vào việc tu luyện của anh nữa. Trước đây, để không làm tôi tức giận, anh luôn tránh mặt tôi khi luyện công, đọc sách. Bây giờ anh có thể tự do đọc sách, luyện công ở nhà. Hơn nữa, một chuyện xảy ra không lâu sau đó đã giúp tôi nhìn rõ hơn sự chuyển biến của chính mình.

Cuối năm 2007, khi tôi tham gia bình xét chức danh nghề nghiệp cao cấp, cuối cùng có phần bảo vệ (vấn đáp) kiến thức và kỹ năng chuyên môn. Giám khảo khi ấy là các chuyên gia đến từ tỉnh. Vì việc bình xét chức danh cao cấp rất nghiêm ngặt, tỷ lệ loại rất cao, cạnh tranh cũng khốc liệt, thậm chí có người còn vì thế mà tìm mối quan hệ, đi cửa sau. Trong quá trình bình xét, phần bảo vệ này cũng rất quan trọng. Trong quá trình bảo vệ, tôi trả lời khá tốt các câu hỏi trước đó của ban giám khảo, nhưng đến câu hỏi cuối cùng thì tôi thực sự không biết. Ban giám khảo có lẽ có ấn tượng khá tốt về tôi, nên đã đưa ra hai đáp án, bảo tôi chọn một là được. Lúc ấy không hiểu sao, trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện ba chữ “Chân-Thiện-Nhẫn”. Tôi nhớ chồng tôi từng nói không được nói dối, nên tôi nói với ban giám khảo: “Xin lỗi, câu hỏi này tôi thực sự không biết. Cảm ơn các vị, tôi xin được không chọn.” Nói xong, tôi cảm thấy mặc dù mình đã từ bỏ cơ hội trả lời câu hỏi ấy, nhưng lại thấy rất vui vẻ và nhẹ nhõm. Giám khảo mỉm cười và nói với tôi rằng: “Cô thật thà quá!”

Bảo vệ xong bước ra ngoài, chồng và con đang đợi tôi. Tôi vui vẻ nói với anh ấy: “Hôm nay em cũng đã làm được theo Chân-Thiện-Nhẫn rồi!” Sau đó tôi kể cho anh nghe chuyện trong lúc bảo vệ, chồng tôi vô cùng vui mừng. Tôi có thể hiểu được, sau bao nhiêu năm có lẽ đây là điều anh mong mỏi nhất.

Tối hôm đó chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, tôi cũng đã hiểu thêm về chân tướng Pháp Luân Công. Những ngày tháng sau đó, anh lần lượt cho tôi xem nhiều video chân tướng về vụ tự thiêu do Trung Cộng bịa đặt, cuộc thỉnh nguyện “25 tháng 4” v.v. Cuối cùng tôi đã nhìn rõ cuộc bức hại đối với Pháp Luân Công cũng như đủ loại dối trá bôi nhọ, triệt để hiểu ra rằng Pháp Luân Công thực sự là Đại Pháp cao đức mang lại hy vọng cho nhân loại.

Đầu năm 2008, trải qua mười năm thăng trầm, cuối cùng tôi cũng đã thành kính nâng cuốn thiên thư “Chuyển Pháp Luân” lên! Cùng chồng bước trên con đường phản bổn quy chân thần thánh này. Con xin được cảm ân Sư phụ đã ban cho con cơ duyên tu luyện, để con vô cùng may mắn được trở thành một thành viên trong chỉnh thể đệ tử Đại Pháp thiện lương và kiên định này!

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/5/510322.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/6/234604.html