Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp đến từ Trung Quốc

[MINH HUỆ 28-05-2026] Tôi biết đến Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2003, nhưng lúc ấy tôi chẳng hiểu gì, càng không nói đến việc tu luyện. May mắn thay, dưới sự an bài từ bi của Sư phụ, tôi đã đắc Pháp, và kiên định bước vào tu luyện Đại Pháp vào cuối năm 2019.

Cho đến nay, mặc dù thời gian tu luyện chưa lâu, nhưng những trải nghiệm trên chặng đường này thật phi thường, sâu sắc và khó quên.

Cuối tháng 12 năm 2024, được chồng khuyến khích, tôi đã đến Hoa Kỳ dù có phần miễn cưỡng. Sau khi đến Mỹ, tôi liền đến bang Bắc Carolina và nhanh chóng liên lạc được với học viên phụ trách tại địa phương, bày tỏ nguyện vọng muốn tham gia học Pháp nhóm.

Nhưng một đồng tu nói với tôi: “Giờ đang là mùa đông, đợi tới mùa xuân luyện công rồi hãy đến.” Việc họ có phần thận trọng đối với học viên mới cũng là điều dễ hiểu. Vì vậy, tôi đã đợi cho đến tháng 4, khi họ bắt đầu luyện công ở công viên và thông báo cho tôi tham gia.

Thời tiết lúc ấy đã ấm lên, tôi liền tham gia cùng họ học Pháp luyện công, và cũng tham gia một số hoạt động của Đại Pháp.

Tham gia hoạt động Đại Pháp quy mô lớn lần đầu

Tháng 7 năm 2025, tôi tham gia một cuộc diễu hành quy mô lớn được tổ chức tại thủ đô Washington D.C. Là một học viên mới, đây là lần đầu tiên tôi tham gia một hoạt động có quy mô như vậy, cảnh tượng vô cùng thù thắng, tráng lệ và gây chấn động. Trước đó, tôi chỉ mới tham gia các hoạt động ở phạm vi nhỏ, chưa từng thấy cảnh tượng nào hoành tráng đến thế.

Cơ duyên bất ngờ tại Pháp hội

Sau đó, chồng tôi quyết định chuyển đến California. Chúng tôi đã chuyển đến đó vào cuối tháng 7 năm 2025. Không lâu sau, tôi đã tham gia luyện công ở công viên cùng các học viên địa phương.

Có một lần, khi luyện công xong và chuẩn bị rời đi, một đồng tu nói: “Cuối tuần sau chúng tôi không ở đây, vì phải tham gia Pháp hội San Francisco.” Tôi chưa từng tham gia Pháp hội, liền lập tức bày tỏ rằng mình cũng muốn tham gia.

Đồng tu bảo tôi: “Chị liên hệ với người điều phối để lấy vé nhé.” Tôi liền xin số điện thoại của người điều phối và liên lạc với họ. Học viên điều phối bảo rằng để nhận được vé tham dự tôi cần viết bài chia sẻ thể ngộ tu luyện. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, liền viết một bài tâm đắc thể hội ngắn và gửi cho họ.

Ngay ngày hôm sau, đã có người mang vé đến tận tay tôi. Tôi vô cùng vui mừng, trong lòng đầy háo hức được tham dự Pháp hội.

Tuy nhiên, ngay tối hôm trước Pháp hội, học viên điều phối nhắn tin cho tôi: “Bài viết của chị đã được chọn, ngày mai mời chị ngồi ở khu vực dành cho các học viên đọc bài chia sẻ nhé.”

Lúc đó tôi vô cùng ngạc nhiên: “Gì cơ?! Thật không ngờ tới. Mình chỉ viết để lấy vé thôi mà.” Tôi vội vàng trả lời: “Tôi có cần chỉnh sửa gì không? Tôi viết hơi vội.” Người điều phối nhắn lại: “Không cần đâu, chị cứ đọc theo bản gốc là được.”

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy rất ngại ngùng, bởi vì tất cả những điều này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của tôi.

Ngày hôm sau, khi đến hội trường Pháp hội, nhìn thấy hàng trăm đồng tu lần lượt tiến vào, tôi càng thêm căng thẳng: Phải làm sao đây? Tôi chưa từng nói trước nhiều người như vậy bao giờ. Sư phụ, con phải làm sao đây?

Cho đến khi sắp đến lượt mình, trong tâm tôi vẫn luôn nghĩ: Sư phụ, sao con lại căng thẳng thế này? Xin Ngài giúp con loại bỏ trạng thái này. Nhưng dường như không có sự thay đổi rõ rệt nào, tôi vẫn rất căng thẳng. Cuối cùng cũng đến lượt tôi.

Khoảnh khắc tôi bước lên bục phát biểu, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Tôi đột nhiên trở nên vô cùng bình tĩnh, giống như có một luồng điện ấm áp bao bọc lấy tôi, toàn thân vô cùng tĩnh lặng, cảm giác căng thẳng hoàn toàn biến mất. Tôi đọc xong bài viết một cách tự nhiên, rồi bước xuống bục. Trải nghiệm này quả thực vô cùng thần kỳ.

Tham gia quảng bá Shen Yun

Không lâu sau, công việc quảng bá Shen Yun bắt đầu, tôi đã bày tỏ nguyện vọng muốn tham gia với người điều phối. Lúc ấy tôi gần như không biết gì về Shen Yun, không biết cách thức tổ chức các hoạt động quảng bá.

Trước khi Shen Yun đến, tôi đã cùng các đồng tu tham gia các hoạt động như đi phát tài liệu từng nhà, dán áp phích, bán vé ở trung tâm thương mại, v.v.

Khi các buổi biểu diễn Shen Yun bắt đầu, tôi tham gia vào đội bán đồ lưu niệm của Shen Yun. Mặc dù ban đầu tôi chỉ muốn đến giúp một tay, nhưng người điều phối đã giao cho tôi nhiệm vụ bán hàng. Hai ngày đầu tiên đối với tôi đầy rẫy thử thách, nhưng tôi nhanh chóng thích nghi và đề cao, đây là một trải nghiệm vô cùng trân quý.

Nhân đây, tôi xin chân thành cảm ơn đồng tu điều phối nhóm đồ lưu niệm Shen Yun đã tiếp nhận tôi, cũng cảm ơn sự giúp đỡ và ủng hộ của các thành viên trong nhóm.

Một trải nghiệm khó quên

Tôi phụ trách khu vực trang sức Shen Yun, công việc này đòi hỏi phải thường xuyên cúi xuống và đứng lên. Một hôm, khi tôi đang cắm cúi bận rộn với công việc, một người đàn ông hỏi tôi bằng tiếng Hoa: “Cái này có người mua không?” (ý nói về đồng xu kỷ niệm 20 năm thành lập Shen Yun).

Tôi thầm nghĩ: Sao ông ấy lại hỏi vậy nhỉ? Khi tôi ngước lên nhìn khuôn mặt của ông, tôi nhận thấy trông ông quá giống Sư phụ. Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn không ý thức được đó thực sự là Sư phụ, nên buột miệng nói “Vâng, vâng” để đáp lại câu hỏi của ông. Ông lại hỏi thêm một lần nữa, tôi có chút bối rối, liên miệng nói: “Có ạ, có ạ…” Ông mỉm cười rồi rời đi.

Sau đó, tôi để ý thấy các đồng tu xung quanh bắt đầu lặng lẽ Hợp thập, thái độ vô cùng cung kính. Đến lúc ấy tôi mới nhận ra đó thực sự là Sư phụ.

Trong lòng tôi trào dâng sự cảm động đầy vui sướng, nhưng bề ngoài lại giống như bị hóa đá vậy.

Sau đó, một đồng tu hỏi tôi: “Sư phụ đã nói gì với chị thế? Sao chị không kể gì cả?” Tôi chỉ có thể nói rằng, lúc đó tôi hoàn toàn không nhận ra là Sư phụ, thì làm sao nghĩ đến việc đi nói với người khác được?

Cùng ngày hôm đó, Sư phụ đã xem buổi biểu diễn Shen Yun. Thật trùng hợp là tôi lại mua vé đúng vào suất diễn đó từ trước. Khi tôi một lần nữa được thấy Sư phụ trong nhà hát, nội tâm tôi vô cùng xúc động, đến mức khó có thể tập trung vào màn diễn. Buổi biểu diễn nhanh chóng kết thúc trong niềm hạnh phúc và cảm động. Đây quả thực là một trải nghiệm khó có thể diễn tả bằng lời.

Lúc đầu tôi không nhận ra Sư phụ, là bởi vì tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội được gặp Ngài, cũng cảm thấy bản thân không có duyên phận đến vậy. Rất nhiều học viên lâu năm đều mong mỏi cơ duyên này, còn chỉ là một học viên mới, tôi cảm thấy điều đó là không thể.

Thưa Sư phụ, con xin cảm tạ Ngài đã ban cho con sự khích lệ to lớn đến vậy.

Trạng thái tu luyện tổng thể của tôi

Đệ tử Đại Pháp chúng ta đều là những sinh mệnh may mắn đang bước trên con đường tu luyện. Tất nhiên, đã là tu luyện, thì trong quá trình đó không thể tránh khỏi việc xuất hiện đủ loại can nhiễu, ma nạn và khảo nghiệm do các loại tâm chấp trước gây ra, nặng có nhẹ có. Tu luyện nói thì dễ, nhưng làm thật khó.

Nhưng Pháp của Sư phụ vẫn luôn dẫn dắt chúng ta. Ví dụ, khi tôi gặp phải các tình huống khác nhau trong gia đình hoặc ngoài xã hội, tôi thường nhớ đến đoạn giảng Pháp về “huyễn hóa” trong “Chuyển Pháp Luân”. Không gian của chúng ta giống như đang đeo kính 3D xem phim vậy, mọi thứ thoạt nhìn có vẻ chân thực, nhưng thực chất đều là giả tướng. Khi trong gia đình hoặc ngoài xã hội xuất hiện các loại can nhiễu, thì cũng giống như những “thiên nữ” kia, bề ngoài có vẻ hấp dẫn, nhưng thực chất lại là khảo nghiệm trong tu luyện. Chỉ có chính niệm đầy đủ, mới có thể nhìn thấu giả tướng, không bị động tâm.

Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn giữa các đồng tu, tôi đều hướng nội tìm, xem bản thân còn những chấp trước gì, rồi trừ bỏ đi. Sau đó nhìn lại, những chấp trước ấy thực ra hoàn toàn phi lý, đều là những thứ không cần thiết. Mỗi khi vượt qua một quan, tôi thường không nhịn được cười: Sao lúc đó mình lại có thể chấp trước vào những thứ nhỏ nhặt không đáng như vậy nhỉ? Giờ đây tôi thể ngộ rằng, dù là thuận cảnh hay nghịch cảnh, thì đều là cơ hội tốt để tu luyện, từ tận đáy lòng tôi cảm thấy biết ơn.

Tất nhiên, “tu tại tự kỷ, công tại sư phụ”. Những chấp trước này không phải tự chúng ta có thể loại bỏ được, mà chỉ có Sư phụ mới có thể thực sự giúp chúng ta gỡ bỏ. Do đó, tôi thể ngộ được rằng, việc chúng ta có hạ quyết tâm buông bỏ hay không, mới là điều quan trọng nhất.

Cảm ân Sư phụ

Ngày 13 tháng 5 là ngày thù thắng nhất. Với lòng biết ơn vô hạn sự từ bi cứu độ của Sư tôn, con xin bày tỏ tiếng lòng của mình:
Con xin kính chào Sư tôn
Con xin khấu đầu cảm ân với lòng kính ngưỡng vô hạn.
Cảm ân sự từ bi hồng đại của Sư tôn,
Đã thức tỉnh đệ tử khỏi cõi mê,
Dẫn dắt con bước trên con đường tu luyện phản bổn quy chân.
Lòng từ bi của Ngài vượt trên mọi ngôn từ,
Tịnh hóa tâm hồn, thăng hoa cảnh giới;
Mỗi bước đi của đệ tử, đều được đắm mình trong Phật ân của Ngài,
Mỗi lần khảo nghiệm, đều có sự bảo hộ của Ngài.
Ngài giúp chúng con hiểu được thế nào là chân lý và vĩnh hằng,
Dạy chúng con quay trở về với bản tính thuần chân nhất.
Nếu không có Sư tôn dẫn dắt, chúng con sẽ lạc lối;
Đắc Pháp tu luyện, mới biết được đường về.
Cảm ân Sư tôn từ bi cứu độ!
Đệ tử sẽ kiên định chính niệm, tinh tấn không ngừng,
Trân quý Pháp duyên, thực hiện thệ ước,
Hành xử theo Pháp, theo Sư phụ trở về.

Chúc mọi người ngày “13-5” vui vẻ! Hợp thập

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/28/508832.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/4/234588.html