Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-03-2026] Tôi vốn là người hướng nội, dễ bị lo lắng và thích sự cô độc. Từ khi bước vào tu luyện, tôi dần chuyển biến quan niệm hậu thiên, đối với thế giới và vũ trụ đã có nhận thức mới. Tôi ngộ ra tương lai của mình là do Sư phụ quản, nên không cần lo lắng về mọi thứ nữa.

Trước đây tôi thích nghe nhạc pop, nhạc rock và nhạc dân ca. Nhưng giờ tôi nhận ra chúng đều thấm đẫm tình, người tu luyện không nên chấp trước vào những cảm xúc này. Vậy nên mỗi khi ca từ hay giai điệu mà trước đây tôi thích nổi lên trong đầu, tôi liền bài xích chúng, niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và khẩu quyết phát chính niệm, hy vọng nhanh chóng loại bỏ những vật chất hậu thiên này, để tịnh hóa trường không gian của bản thân.

Tôi cũng từng thích đọc tản văn cận đại, Đường thi và Tống từ. Dần dần, tôi nhận ra những tác phẩm này cũng chứa đầy tình và nhân tâm của tác giả, đọc chúng thường khiến chấp trước của tôi trở nên mạnh hơn. Bây giờ tôi ngộ ra ngoại trừ những kiến thức liên quan đến công việc, tôi không nên đọc chúng, mà cần trân quý thời gian, tập trung hơn vào việc tu luyện.

Buông bỏ tâm oán hận

Tôi dần nhận ra mình vẫn còn tâm oán hận rất mạnh. Ví như, tôi oán hận vợ không thấu hiểu, không ủng hộ việc tu luyện của mình, oán hận con cái không chăm chỉ, không nghe lời lời, oán hận đồng tu người thân không tu luyện tinh tấn, không làm ba việc mà chỉ thỏa mãn ở tầng thứ chữa bệnh khỏe người.

Trên bề mặt, những người này đã gây rắc rối và khiến tôi khó chịu. Tuy nhiên, khi chiểu theo yêu cầu của tu luyện, hướng nội tìm mỗi khi xuất hiện mâu thuẫn, thì chẳng phải điều này nói lên rằng tôi còn chấp trước cần tu bỏ sao? Vả lại, Thần Phật liệu có oán hận, hay bị dao động bởi người thường hay không? Tôi nghĩ chắc chắn là không. Vậy thì sự oán hận của tôi nhất định là do những chấp trước chưa tu bỏ gây ra. Tôi phải hướng nội tìm những chấp trước này, thanh trừ sạch sẽ, rồi buông bỏ tâm oán hận, thuần tịnh trường không gian bản thân. Người tu luyện chúng ta cần phải từ bi, tu xuất thiện tâm để cứu người, không thể dung dưỡng nhân tâm, oán hận người khác.

Tu bỏ chấp trước vào tình hình thế giới

Tình hình trong nước và thế giới biến đổi khôn lường, các sự kiện lớn liên tiếp xảy ra, làm người ta hoa mắt chóng mặt. Có một giai đoạn thời gian, tôi say mê vượt tường lửa để theo dõi tin tức, lãng phí rất nhiều thời gian. Có lần đồng tu người nhà hỏi tôi: “Anh dành nhiều thời gian để nghiên cứu những thứ này làm gì? Chúng không phải là tu luyện”. Về sau, tôi ngộ ra đây là Sư phụ đang dùng miệng của cô ấy để điểm hóa cho tôi. Tiếc là lúc đó nhân tâm của tôi còn rất nặng, đã không thể kịp thời buông bỏ chấp trước vào tin tức thời sự.

Hiện tại tôi ngộ ra các quốc gia xảy ra chiến tranh đều là có lý do, người tu luyện không thể dùng tiêu chuẩn đúng sai của người thường mà nhận định. Sư phụ giảng: “các đệ tử Đại Pháp chính là thực hiện thật tốt ba việc” (Thuyết minh, Tinh Tấn Yếu Chỉ III). Tôi ngộ rằng những biến đổi của thế giới, chiến tranh, thỏa thuận thương mại, … đều không có quan hệ gì với người tu luyện. Là người tu luyện, cần phải nỗ lực tu luyện cho tốt, cứu nhiều người hơn nữa.

Tôi hướng nội tìm, nhận ra rằng chấp trước vào các sự kiện chính trị này còn bao hàm trong đó tâm hiển thị và việc không tu khẩu. Có một thời gian, tôi thường bàn luận những tin tức nóng với người thường, có khi còn tranh luận với họ. Hiện tại tôi nhận ra đó là tâm hiển thị, cảm thấy bản thân có thể xem được tin tức từ truyền thông hải ngoại, nắm bắt được nhiều thông tin, hiểu rõ tình hình quốc tế hơn những người xung quanh. Kỳ thực, những thứ này đều không liên quan gì đến tu luyện, tôi cần tu bỏ tâm hiển thị và chú trọng việc tu khẩu.

Tín Sư tín Pháp vượt qua khổ nạn

Trong quá trình giảng chân tướng, tôi đã gặp phải một số ma nạn, nhưng nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đều may mắn vượt qua. Dưới đây là một vài ví dụ.

Có lần ở đầu làng, tôi giảng chân tướng cho một ông lão. Ông ấy ngồi trên bậc thềm, còn tôi ngồi xổm đối diện với ông. Lúc tôi đưa cho ông cụ cuốn sách nhỏ chân tướng, thì một người đàn ông đè tôi xuống từ phía sau, rồi bẻ quặt hai cánh tay tôi ra sau lưng. Anh ta hét lên: “Làm gì ở đây? Đến đây để lừa tiền à?” Ông cụ vội bảo anh ta rằng tôi không đòi tiền, cuốn sách nhỏ là miễn phí.

Sự việc quá đột ngột, tôi nhất thời choáng váng, ban đầu không phản ứng kịp, một lúc sau mới nhận ra người này chắc là con cháu của ông cụ, sợ ông bị lừa tiền. Người này trông rất vạm vỡ, khoảng 30 tuổi, tóc húi cua và hơi bặm trợn.

Anh ta cầm tờ rơi và thấy nói về Pháp Luân Đại Pháp. Anh ta hét lên rằng sẽ đưa tôi đến đồn công an, rồi giật lấy chìa khóa xe đạp điện của tôi. Ông cụ bảo anh ta dừng lại, nói tôi là người lương thiện và không hỏi xin tiền. Nhưng người này không nghe và bảo một người hàng xóm gọi cho cảnh sát. Người hàng xóm, có lẽ đã minh bạch chân tướng, giả vờ không nghe thấy và tiếp tục công việc của mình.

Lúc đó, niệm đầu của tôi là không thể để người đàn ông này can nhiễu việc tôi giảng chân tướng. Tôi không thể để anh ta lấy tài liệu chân tướng, nên giữ chặt túi đựng tờ rơi. Sau đó lại nghĩ việc giảng chân tướng là điều chân chính nhất, tôi không thể có tâm sợ hãi, mà cần phải có chính niệm, đồng thời tôi nhẩm niệm khẩu quyết phát chính niệm. Chính niệm vừa xuất ra, tôi nhận thấy người này không còn hung hăng nữa. Tôi lại tăng cường chính niệm, diệt trừ tà linh cộng sản đang can nhiễu anh ta, và anh ta trở nên im lặng. Tôi yêu cầu anh ta trả lại chìa khóa cho tôi. Anh ta lấy nó ra khỏi thắt lưng và đưa cho tôi. Tôi leo lên xe đạp và rời đi.

Đi được một đoạn, tôi chọn một nơi rồi dừng lại và phát chính niệm để loại trừ can nhiễu. Tôi hướng nội và tìm thấy nhiều tâm chấp trước, như tâm sắc dục, tâm làm việc, muốn thành công nhanh chóng,…. Tôi may mắn có được sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, trong thời khắc then chốt khởi được chính niệm, nên mới có thể thoát khỏi can nhiễu của cựu thế lực, vượt qua khổ nạn này.

Bài học từ một vụ tai nạn

Có lần, sau khi giảng chân tướng, tôi trở về nhà lúc trời đã tối. Vì đường vắng vẻ, ít người và xe cộ qua lại nên tôi đã chạy nhanh. Vì đèn giao thông mờ và tôi mất tập trung, nên tôi không để ý có một chiếc xe hơi đang quay đầu ngay trước mặt mình. Tôi đạp phanh, ngã khỏi xe và lăn vài mét. Tôi dừng lại khi mũ bảo hiểm của tôi va vào phía sau xe hơi.

Tài xế xe hoảng hốt. Anh ấy đi lại chỗ tôi và nói: “Sao anh chạy mà không chú ý thế?” Lúc đó trong tâm tôi chỉ có một niệm là mình không sao, và từ mình đứng dậy. Tôi cảm thấy cánh tay phải đau dữ dội, xương đòn bên phải nhức và một chân bị đau. Tôi bảo tài xế rằng tôi không sao và anh ấy có thể đi. Mặc dù ban đầu anh ấy trách tôi, nhưng sau đó cảm thấy lo lắng nên giúp tôi dựng xe, còn đề nghị tôi đến bệnh viện. Tôi nói tôi không sao và anh ấy có thể đi. Anh ấy nhanh chóng lái xe đi.

Tôi đẩy xe về phía vệ đường. Đầu xe bị lệch, sau khi tôi chỉnh lại thì chiếc xe vẫn có thể chạy được. Tôi kiểm tra và thấy một cái lỗ lớn trên quần và một cái trên áo. Tôi hướng nội, và phát hiện ra trước đó mấy hôm tôi có mâu thuẫn với đồng nghiệp, nảy sinh tâm oán hận. Trong lúc chạy xe, tôi mải nghĩ về vấn đề đó, nên có chút lơ đãng và không để ý đến chiếc xe hơi. Trong tâm tôi thầm cảm tạ Sư phụ đã từ bi bảo hộ. Mặc dù bị ngã nặng như thế mà tôi vẫn có thể chạy xe về nhà.

Sau khi về nhà, tôi không thể nâng nổi cánh tay phải. Tôi quyết tâm không thừa nhận can nhiễu của cựu thế lực, cầu xin Sư phụ giúp tôi vượt qua khổ nạn. Tôi nghĩ mình cần tăng cường học Pháp và luyện công. Tối hôm đó tôi luyện đủ năm bài công pháp. Cánh tay phải đau khi tôi nâng nó lên khi luyện bài công pháp thứ hai, nhưng đã nhanh chóng đỡ đau.

Nhưng khi luyện bài công pháp thứ ba, cánh tay phải trở nên đau hơn. Tôi vẫn kiên trì luyện và chảy rất nhiều mồ hôi. Đến khi đi ngủ, tôi chỉ có thể nằm nghiêng sang bên trái. Ngày hôm sau tôi cảm thấy đỡ hơn, có thể cầm nắm, chạy xe đạp, sử dụng máy tính miễn là không nâng tay phải lên. Không ai tại nơi làm việc nhận thấy có điều gì bất thường.

Tôi hướng nội và tìm thấy những tâm chấp trước như tâm tranh đấu, tâm oán hận, tâm coi thường người khác, tâm an dật, nhưng do nhận thức còn nông cạn nên mâu thuẫn ở nơi làm việc mất thời gian lâu để hóa giải, cơn đau và sự khó chịu cũng mất vài tháng mới thuyên giảm. Đệ tử xin cảm tạ Sư phụ đã bảo hộ.

Tìm ra tâm chấp trước căn bản

Từ trước đến nay, tôi vẫn chưa xác định rõ được chấp trước căn bản của bản thân. Trong quá trình tu luyện gần đây, tôi dần nhận ra rằng ban đầu tôi tu luyện Đại Pháp là vì mong muốn có một thân thể khỏe mạnh và cuộc sống thoải mái dễ dàng. Trước đó, tôi chấp trước vào nhiều thứ trong cuộc sống người thường, cảm thấy căng thẳng, mất ngủ, và muốn thông qua tu luyện để giải quyết những vấn đề người thường này, có được sức khỏe tốt, không mất ngủ, sống nhẹ nhàng vui vẻ v.v., . tóm lại là truy cầu cuộc sống thoải mái của người thường. Điều này dẫn đến chấp trước an dật mạnh mẽ, sợ chịu khổ, thường không thể dậy sớm để luyện công.

Trong tu luyện từ nay trở đi, tôi cần nỗ lực tu bỏ chấp trước căn bản, tu bỏ tâm an dật, truy cầu cuộc sống an nhàn, chân chính làm tốt ba việc, phản bổn quy chân và theo Sư phụ trở về gia viên chân chính.

Trên đây là một số thể hội và kinh nghiệm tu luyện cá nhân trong những năm qua. Nếu chỗ nào không phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/23/506180.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/15/234181.html