Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 22-03-2026] Tôi năm nay tôi 77, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 47 tuổi, vận mệnh đã được cải biến nhờ Đại Pháp. Tôi tu luyện trong Đại Pháp, đồng hóa với Đại Pháp; thanh trừ các nhân tố tà ác, giải thể lớp tẩy não tại địa phương; phát tài liệu chân tướng, trợ Sư cứu độ chúng sinh.

1. Đại Pháp đã thay đổi vận mệnh của tôi

Trước khi tu luyện, tôi bị nhiều loại bệnh tật hành hạ. Mới 20 tuổi, tôi đã mắc bệnh dạ dày nghiêm trọng, cứ ăn là thấy khổ sở, bởi vậy tôi ăn rất ít, thân thể vô cùng suy nhược; thiếu máu não, suy nhược thần kinh, đau đầu do thần kinh, có lúc đau đến mức đập đầu vào tường, chỉ hận không thể chui đầu xuống đất; chứng mất ngủ khiến tôi cả đêm không sao chợp mắt; viêm khớp dạng thấp khiến tay tôi không thể cầm đũa, xương cốt đau thấu tim; bệnh tim khiến tôi thường xuyên bị ngất xỉu ở nhà, trên phố, hay trong nhà vệ sinh; có lần bị ngã, đập trúng vào góc bàn, khiến xương gò má bị lõm một hố, khóe mắt lưu lại một vết sẹo. Hồi ấy, tôi thường đi đến đâu là ngất xỉu ở đó, tử thần luôn cận kề bên tôi.

Vì không thể đi làm, tôi chỉ ở nhà chuyên tâm chữa bệnh, tĩnh dưỡng, đã điều trị đủ kiểu, nào Đông y, Tây y, mẹo dân gian, và tìm đến các chuyên gia. Em gái tôi là một chuyên gia phụ khoa, nhìn tôi mà cô ấy cũng chỉ biết rầu rĩ, thở dài, không có cách nào khác. Bị đủ loại bệnh tật giày vò, tôi khổ sở khôn xiết, quả thực là sống không bằng chết, không muốn sống để chịu tội nữa… nhưng hai đứa con còn nhỏ, chao ôi, vẫn chưa thể chết được, chỉ đành đau khổ mà sống qua ngày.

Một ngày đầu đông năm 1996, một người đồng hương gần nhà giới thiệu Pháp Luân Công cho chồng tôi, nói rằng hiệu quả trừ bệnh khỏe người của Pháp Luân Công rất tốt, bảo tôi luyện thử xem sao. Chồng tôi về nhà kể chuyện này với tôi, tôi không mấy tiếp nhận, tự nghĩ mình đã đi bao nhiêu bệnh viện, khám bao nhiêu bác sỹ, uống vô số thuốc rồi mà đều vô ích. Nhưng vì chúng tôi là đồng hương, quan hệ cũng khá tốt, nể mặt nên tôi đã nhận lời.

Một buổi chập tối, chồng tôi mang về một cuốn «Chuyển Pháp Luân». Tối hôm đó, tôi ôm cuốn sách đọc suốt cả đêm. Sáng hôm sau, tôi đem tất cả những thứ của các công pháp khác bỏ đi hết. Trong một tuần, tôi đã đọc xong hai lần cuốn «Chuyển Pháp Luân». Nhân sinh quan của tôi đã phát sinh biến hóa to lớn, đối với mục đích con người đến thế gian, nguyên nhân căn bản khiến con người có bệnh, quan hệ nhân duyên giữa người với người, làm người như thế nào, con người sống ra sao, vì sao mà sống, bao gồm cả sự hoang đường của thuyết tiến hóa, v.v. rất nhiều vấn đề mà cả đời này tôi mãi vẫn không tìm được lời giải đều đã có câu trả lời, tôi đã minh bạch ra rất nhiều chân lý. Từ đó về sau, tôi không sao buông cuốn thiên thư «Chuyển Pháp Luân» này xuống được nữa, tôi đã đắc Pháp rồi!

Sau khi đắc Pháp, tôi khao khát học Pháp, luyện công, dần dần những căn bệnh ngoan cố khắp người tôi đều không cánh mà bay, vết sẹo ở khóe mắt đã biến mất, chỗ lõm trên xương gò má cũng đầy lại, không còn thấy con bệnh ốm yếu nhiều năm trước đây nữa, tôi như biến thành một người khác. Tôi tràn đầy sinh lực, tinh thần sung mãn, thế nào là toàn thân nhẹ nhõm vô bệnh? Tôi thực sự đã thể nghiệm và cảm nhận được niềm hạnh phúc này. Sau khi đắc Pháp, tôi không bao giờ phải đến bệnh viện nữa, tiêm thuốc, truyền dịch, uống thuốc không còn bất kỳ quan hệ nào với tôi.

Thế nhưng, học Pháp Luân Công, tôi chưa từng tốn một đồng nào, Sư phụ chưa từng đòi tôi một đồng nào, tôi cũng chưa từng gặp Sư phụ, chỉ là đọc sách, luyện các động tác, mà cơ thể đã được khôi phục sức khỏe, tôi đã có được cuộc đời mới, cảm tạ Sư phụ! Trạng thái của tôi ngày hôm nay là do Sư phụ ban cho, điều này khiến tôi kiến chứng được uy đức của Đại Pháp, tôi từ tận đáy lòng hô lên: Sư phụ, con nhất định sẽ tu luyện đến cùng!

2. Thanh trừ nhân tố tà ác, lớp tẩy não bị giải thể

Mùa đông năm 2005, trại tạm giam và trại giam địa phương giam giữ phi pháp rất nhiều đồng tu, các đồng tu ở bên ngoài thỉnh thoảng đi thăm các đồng tu bị giam giữ, có lúc tôi cũng đi. Khi đó, đồng tu phát tài liệu chân tướng ở địa phương tôi khá ít, cũng không thể hình thành chỉnh thể, nhưng tôi có nguồn tài liệu, nên vẫn thường xuyên làm. Có đồng tu từ trại tạm giam mang ra lời nhắn nói rằng: Ủy ban Chính trị Pháp luật, Phòng 610 dự định vào ngày tháng ấy năm tới sẽ tổ chức lớp tẩy não tại trường đảng của tà đảng để bức hại đồng tu, cưỡng chế “chuyển hóa”, đồng tu bảo tôi đừng phát tài liệu nữa, mau đi cứu họ đi!

Đồng tu bị bức hại, tôi có trách nhiệm, chúng tôi là người một nhà, là những người thân thiết nhất, Sư phụ dạy chúng ta:

“Việc của bạn cũng là việc của mình” (Giảng Pháp tại Pháp hội Washington DC năm 2002, Giảng Pháp tại các nơi II)

Vậy, làm thế nào để giải thể việc tà đảng tổ chức lớp tẩy não luôn canh cánh trong lòng đây, bởi vì đây chính là việc của tôi. Tôi nhận thức được rằng, giải thể các nhân tố tà ác ở không gian khác, mới là nguyên nhân căn bản để giải quyết việc đồng tu bị bức hại. Tôi nghĩ, phát tài liệu cũng là một phương thức giải cứu, chứ chưa nghĩ ra cách nào hay hơn, thế nên tôi kiên trì phát tài liệu như bình thường.

Vào đêm trước ngày tà đảng tổ chức lớp tẩy não, nửa đêm đầu, tôi và con gái đem tài liệu chân tướng đã chuẩn bị từ trước phát đến các cơ quan đơn vị. Nửa đêm về sáng, tôi tự mang theo một thùng sơn đỏ, cọ vẽ, dọc đường nhẩm

<blockquote> “Lịch tận vạn ban khổ

Lưỡng cước đạp thiên ma
Lập chưởng càn khôn chấn
Hoành không lập cự Phật”

(Đại Giác, Hồng Ngâm)

Tạm dịch:

“Nếm trải muôn thứ khổ
Chân dẫm đạp nghìn ma
Lập chưởng càn khôn động
Giữa không lập cự Phật” </blockquote>

Tôi đi từ trại giam, trại tạm giam, đến cục công an, trên các trụ cổng lớn, đều viết “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, mặt trước, mặt bên đều viết, ngay cả trên 20-30 chiếc ô tô đỗ bên ngoài cục công an, không bỏ sót một chiếc nào.

Khi tôi đang viết ở cổng cục công an, từ phía nhà giam có hai người đi xe máy tới, vừa đi vừa nói chuyện. Tôi nhìn thấy, nghĩ làm sao đây? Không có cơ hội để tránh, cũng không có thời gian để nghĩ cách gì, thế là, tôi quyết tâm, liều thôi! Cứ làm việc tôi nên làm! Tĩnh tâm lại, tôi cầm cọ vững vàng viết trên trụ cổng. Lúc này, hai người đi xe máy chân quệt xuống đất, đã đi đến cổng lớn cục công an, hơn nữa còn dừng lại nói chuyện, mắt nhìn về phía cổng cục công an, họ cách cổng cục công an cũng chỉ khoảng ba mét. Mặc dù họ nhìn về phía này, nhưng dường như không phát hiện ra điều gì, tôi vẫn viết như bình thường. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đã bình an viết xong.

Viết xong, tôi lại đến chính quyền thị trấn viết, sau đó đến mấy cơ quan ban ngành của tà đảng như tòa án, viện kiểm sát, huyện ủy, chính quyền huyện, Phòng 610 để viết. Mấy đơn vị tà đảng này đều nằm trên cùng một con phố. Khi viết, ngay cả trên các cột điện tương ứng ở hai bên con phố đó, không sót một cột nào đều được viết “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Viết từ đầu phố đến cuối phố, có vài người qua đường còn đến gần cột điện để xem. Tôi viết xong, sơn cũng vừa vặn dùng hết.

Đạp xe về đến nhà, cảm thấy vẫn chưa làm đến nơi đến chốn, thế là tôi lại mang theo băng-rôn đã chuẩn bị sẵn từ ngày thường, đến cổng lớn của mấy cơ quan tà ác này treo lên. Về đến nhà, đã là hơn 4 giờ sáng.

Ban ngày có đồng tu qua, nói với tôi chuyện này, nói rằng có nhân viên cơ quan, có nhân viên quân đội đang dùng xăng để lau (chín chữ đó), đang chà chữ trên cổng cơ quan, trên cột điện, trên ô tô, và nói: Cái này phải cần bao nhiêu người mới viết được chứ?! Một thời gian dài họ không lái xe của cục công an ra ngoài, vì chữ bị lau đi chỉ nhạt màu hơn, nhưng nét chữ vẫn rất rõ ràng, họ không dám lái ra ngoài.

Lượng lớn nhân tố tà ác ở không gian khác đã bị thanh trừ, lớp tẩy não không tổ chức được, lớp tẩy não thực sự đã bị giải thể. Sự thần kỳ, thần thánh của Đại Pháp, dưới sự gia trì bảo hộ từ bi của Sư tôn, dưới tác dụng chính niệm của người tu luyện, đã hiển hiện ra, một lần nữa kiến chứng uy đức của Đại Pháp. Bản thân tôi cảm ngộ được rằng, tốc độ viết chín chữ này nhanh như vậy, phạm vi rộng như vậy, là dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, là được hoàn thành ở không gian khác.

3. Hình thành chỉnh thể, phát “Cửu Bình”

Khi tà đảng bắt đầu bức hại đàn áp, hai nam đồng tu làm tài liệu ở địa phương tôi lần lượt bị bắt, và bị kết án phi pháp. Chúng tôi không còn nguồn tài liệu, nên đành dựa vào sự điều phối của đồng tu ở nơi khác, đồng tu nơi khác đã chở đến một xe “Cửu Bình”. “Cửu Bình” đến rồi, các đồng tu đều có tâm sợ hãi, không ai dám giữ lại. Thực ra tôi cũng hơi sợ, nhưng Thần niệm vẫn chiến thắng nhân niệm: “Cửu Bình” mang theo nhân tố của Thần, đặt ở đâu, thì tà linh cộng sản, sinh mệnh và nhân tố tà ác ở không gian khác tại đó sẽ bị giải thể, thanh trừ, là sức mạnh của lực lượng chính! Tôi đặt “Cửu Bình” ở góc tường nhà tôi, đồng tu nào cần dùng thì đến đây lấy.

Chỉ dựa vào sự hỗ trợ của đồng tu nơi khác thì không được, không đáp ứng đủ nhu cầu cứu người, hơn nữa chỗ họ cũng cần tài liệu, áp lực cho đồng tu làm tài liệu quá lớn. Sau đó, chúng tôi đã thành lập điểm tài liệu riêng. Cùng với sự đề cao tâm tính của đồng tu, chính niệm ngày càng mạnh, ý thức chỉnh thể của các đồng tu cũng ngày càng mạnh, đồng tâm hiệp lực, một chỉnh thể vững chắc không thể phá vỡ đã hình thành. Chúng tôi phối hợp chỉnh thể, đã phát “Cửu Bình” phủ khắp huyện một lượt. Chúng tôi chia khu vực, chia mảng, hai, ba người một nhóm đi cùng nhau, phân công phụ trách, bao gồm cả những thôn chưa có người đến.

Tôi và đồng tu A phối hợp. Chúng tôi thường xuất phát vào nửa đêm về sáng, mỗi lần mang theo hàng trăm cuốn, cô ấy phụ trách lái xe máy điện chở tôi, tôi phụ trách phát đến từng hộ gia đình. Mỗi khi đến một nơi, cô ấy đợi tôi ở bên ngoài, không xuống xe, mà đợi tôi ra, lên xe là đi luôn. Có một lần, chúng tôi đến phát ở một khu tập thể có 60-70 hộ gia đình, tôi đã nhanh chóng làm xong rất thuận lợi, hơn nữa ở đó tĩnh lặng như tờ, sau khi ra ngoài, tôi vừa lên xe thì nghe thấy tiếng chó sủa vang lên từ đó, hơn nữa là rất nhiều con cùng sủa ầm ĩ, chúng tôi lái xe bình an rời đi. Chúng tôi thực sự cảm nhận được Sư phụ đang ở ngay bên cạnh chúng tôi, thời thời khắc khắc đều đang bảo hộ chúng tôi.

(Phụ trách biên tập: Trình Cẩn)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/507997.html