Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 28-05-2026] Lại đến dịp mỗi năm một lần Minh Huệ Net mời gửi bài viết mừng Ngày 13 tháng 5. Khoảnh khắc tôi cầm bút lên, nhìn thấy lời mời gửi bài viết có nội dung: “Câu chuyện của chúng tôi, Năm xưa vì sao chúng ta lần lượt nối tiếp nhau bước vào? Điều gì khiến chúng ta vẫn kiên trì tu luyện Đại Pháp?” Khoảnh khắc đó, nước mắt tôi rơi xuống làm ướt giấy bản thảo, từng cảnh tượng khi đắc Pháp tu luyện như hiện ra trước mắt, rõ ràng cứ như vừa mới xảy ra vậy.

Bác sỹ kín đáo bảo người nhà chuẩn bị hậu sự cho tôi

Tôi đắc Pháp vào mùa thu năm 1994. Khi đó, dù chưa đến 30 tuổi, nhưng tôi đã cận kề cái chết. Vì bệnh suy tim nghiêm trọng, tôi thường xuyên bị đưa đến bệnh viện để cấp cứu, thuốc trợ tim lại càng không thể rời thân.

Vì bị đau lưng nghiêm trọng, nên tôi thường xuyên không nhẫn được mà khóc thầm, người khác nói đó là bị thoát vị đốt sống lưng. Đến bệnh viện chụp phim, bác sỹ nói: Bệnh này của chị không cần chữa nữa, về nhà muốn ăn gì thì ăn nấy đi. Tôi xin bác sỹ kê chút thuốc giảm đau, bác sỹ nói: Không cần đâu. Tôi ra khỏi phòng khám, người dựa vào tường, không tự chủ được nữa mà ngồi sụp xuống. Thời khắc đó, tôi bơ vơ và tuyệt vọng. Tôi vẫn còn trẻ như vậy, con vẫn còn nhỏ, tôi sẽ chết như vậy sao? Con tôi thì phải làm sao?

Vì bệnh suy nhược thần kinh nghiêm trọng, tôi cả ngày lẫn đêm không sao ngủ được bình thường, cả ngày rơi vào trạng thái tinh thần mơ màng, mệt mỏi buồn ngủ, trong mê man tôi thường xuyên nhìn thấy người đã chết đi về phía mình, toàn thân tôi không sao cử động được, nỗi sợ hãi kèm với cơn tuyệt vọng như vậy thường xuyên xảy ra.

Vì thân thể yếu nhược, người nhà lúc nào cũng đưa tôi đi khám Trung y. Một lần, bác sỹ bắt mạch cho tôi, tình cờ nhìn thấy những đốm phát ban trên người tôi, bác sỹ nói là bệnh Lupus. Khi đó, tôi không biết gì về bệnh Lupus cả, mấy năm gần đây tôi mới biết căn bệnh này đáng sợ thế nào. Bác sỹ đã kín đáo bảo người nhà chuẩn bị hậu sự cho tôi. Lúc ấy tiếng nói của tôi rất nhỏ, hay bị hụt hơi, da đầu thường xuyên bị tê buốt, chân tay cũng lạnh ngắt và tê cứng, rơi vào trạng thái thiếu oxy, người khác nói chuyện với tôi thì tôi cảm thấy rất mệt, người ta nói chuyện với tôi mà tôi cũng không đủ sức đáp lại. Tôi chỉ đành sống trong sự bất lực như thế.

Đắc thiên thư

Mạng tôi chưa tận. Mùa thu năm 1994, một người em gái của tôi kể với tôi rằng cô ấy đã học Pháp Luân Công, còn đưa cho tôi một cuốn “Pháp Luân Công”, bảo tôi chỉ có thể đọc vài ngày, rồi cô ấy sẽ lấy lại. Khi tôi mở cuốn sách ra, xem được vài trang thì phát hiện, mình có lẽ đã đắc được thiên thư, là cuốn sách từ nhỏ đến lớn tôi mong chờ có thể giúp tôi tu luyện.

Tôi như nắng hạn chờ mưa mà nâng cuốn sách lên đọc, phát hiện tất cả những thắc mắc trong tư tưởng trước đây không giải đáp được, thì đều đã tìm thấy lời giải trong cuốn sách này. Hết thảy những khổ nạn mà tôi gặp phải trong đời này, lúc này đều được giải khai.

Trong quá trình đọc sách, tôi bị sốt cao không hạ trong suốt hai đêm, toàn thân nóng đến mức đáng sợ. Chồng tôi lại muốn đưa tôi đi bệnh viện. Nhưng lần này, nội tâm tôi thư thái, hoan hỷ: Sư phụ Lý tịnh hóa thân thể cho tôi nhanh như vậy sao? Tôi thấy trạng thái của mình giống như lời Sư phụ giảng, Sư phụ nhận tôi là người tu luyện rồi! Tôi là người tu luyện rồi! Tôi có Sư phụ rồi!

Ngày thứ ba, tất cả những khó chịu dày vò tôi đã toàn bộ tan biến! Tôi hít thở thông thoáng, thân thể thoải mái, đầu óc thanh tỉnh, đi lại nhẹ nhàng. Thì ra không có bệnh thật tốt! Mà khi đó, tôi còn chưa biết luyện công!

Năm 1995, chúng tôi đã có cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân”. Thế là ngay ở nhà, tôi đã đắc được thiên thư mà dẫu vào núi sâu rừng già tìm kiếm cũng không thể đắc được.

Ra ngoài để hồng dương Đại Pháp

Sau khi đắc Pháp, nguyện vọng lớn nhất của tôi là nói cho người khác biết về sự tốt đẹp của Đại Pháp, để người khác cũng có thể đắc được bộ Đại Pháp này.

Trước đây, tôi không dám ra khỏi cửa, sợ bộ dạng có bệnh của mình khiến người khác sợ, cho dù thỉnh thoảng ra ngoài, người ta cũng sẽ nói gió cấp 3 cũng thổi bay được tôi. Vậy nên tôi rất ít giao lưu với người khác, người quen biết cũng ít, điều này gây chướng ngại rất lớn cho việc hồng dương Đại Pháp. Nhưng thời gian này tôi liên tục nghe ghi âm lớp giảng Pháp tại các nơi của Sư phụ, chỉ cần không ngủ thì tôi đều nghe, vậy nên nếu có người tình cờ đến nhà tôi, tôi liền nói với người ta, tôi đắc được bộ Đại Pháp này thật rất tốt, Sư phụ chúng tôi giảng thế nào, trong sách viết như thế nào.

Từ chỗ ở nhà chờ đợi người hữu duyên, tôi đã chủ động ra ngoài giảng cho người ta, người đầu tiên giảng là người thím trong họ. Tôi đến nhà thím kể với thím ấy Pháp Luân Công mà tôi học tốt như thế nào, Thầy có ghi âm các bài giảng Pháp, còn có “Chuyển Pháp Luân” giảng hay thế nào. Tôi chân thành mời thím ấy đến nhà tôi nghe Sư phụ giảng Pháp, thím ấy đã đồng ý, nói rằng nếu có thời gian sẽ đến nhà tôi. Nhưng đã chờ mấy ngày, mà thím vẫn không đến. Tôi lại đến mời thím ấy lần nữa, có thể thím ấy chỉ đồng ý lấy lệ rằng sẽ đến nhà tôi, nhưng sau mấy ngày, thím ấy vẫn không đến. Tôi nghĩ có thể thím ấy không phải là người hữu duyên, nhưng tôi không muốn để thím lỡ mất cơ hội đắc Pháp, dẫu sao thím ấy vẫn chưa được nghe Pháp. Tôi bèn nghĩ sẽ đi mời thím lần cuối cùng, nếu như thím không đến, thì có lẽ không phải là người hữu duyên. Sau vài lần mời, có lẽ vì thím thấy xấu hổ, nên đã đi cùng tôi về nhà. Tôi nhanh chóng mở máy ghi âm, để thím ấy bắt đầu nghe từ đầu, khi thím đang nghe thì đột nhiên nói: “Thầy giảng hay như vậy, sao cháu không nói sớm với thím một chút?” Thế là thím đã đắc Pháp.

Thím là một phụ nữ mạnh mẽ, khả năng diễn đạt cao, thêm vào kỳ tích của Đại Pháp xuất hiện trên thân tôi, vậy là đã bắt đầu có người đến nhà tôi để học Pháp. Những người đến sau khi nghe Sư phụ giảng Pháp hay như vậy, liền lại bảo gia đình và bạn bè của mình, rất nhanh phòng ở nhà tôi đã chật kín học viên mới đến học Pháp. Thấy nhiều người như thế đều đến để đắc Pháp tu luyện, tôi thật vui mừng cho họ. Khi ấy tôi nghĩ, chỉ cần họ nguyện ý đến nghe Pháp và tu luyện, điều gì tôi cũng nguyện ý làm cho họ. Ghế sofa và ghế ngồi trong nhà không đủ dùng, trên giường cũng đã ngồi kín, tôi bèn lấy ra chăn và đệm nhỏ mà con tôi đã sử dụng, để mọi người đến học Pháp ngồi. Như vậy mỗi tối các đồng tu học Pháp và luyện công ở nhà tôi.

Đại Pháp cải biến nhân tâm

Cùng với việc tâm truyền tâm, người truyền người, người ở các thôn và các làng khác cũng đều có người muốn học Pháp. Tôi và đồng tu A đã mở băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ ở mỗi thôn. Sau đó, cha mẹ tôi đã mua cho chúng tôi một máy phát video. Mỗi tối, tôi và đồng tu A lại vác máy chạy video trên lưng, đạp xe đến mở video cho người muốn đắc Pháp. Có khi buổi tối phải đạp xe hơn 30 dặm đường, cả đi cả về là hơn 60 dặm. Sau khi chia tay với đồng tu A, tôi còn phải một mình đạp 7-8 dặm nữa, gặp phải đoạn dốc còn phải xuống đẩy bộ mất rất nhiều thời gian, khi về nhà thì đã là hơn 12 giờ. Tôi vốn nhát gan, sợ nhất là đi đường vào ban đêm, nhưng lúc ấy lại không sợ chút nào nữa.

Mùa đông năm 1995, tôi và đồng tu A hẹn nhau đến một thôn nọ phát video, vừa vào đến cửa nhà này, liền nhìn thấy có bảy tám người, trong đó có ba người đàn ông đang vắt chéo chân hút thuốc, nhìn chúng tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt dê xồm, còn nói ra vài câu tục tĩu khó nghe. Bầu không khí này rất khiến người ta không thoải mái, nhưng chúng tôi không được phép chọn lựa người, có lẽ họ chính là đến để đắc Pháp. Chúng tôi mở máy phát video ra và bắt đầu chiếu video Sư phụ giảng Pháp, mới đầu mấy người đàn ông kia còn bồn chồn không yên, dần dần đã bình tĩnh trở lại. Sau khi bài giảng thứ nhất kết thúc, chúng tôi đã hẹn sẵn ngày mai sẽ đến đúng giờ. Ai ngờ ngày hôm sau đột nhiên nổi gió lớn, đến gần tối vẫn không yếu đi chút nào. Tôi và đồng tu A đã hẹn nhau xuất phát sớm hơn. Suốt dọc đường, không chỉ những đoạn đường dốc là không thể đạp xe, mà ngay cả chỗ bằng phẳng cũng phải đẩy xe đạp đi, gian nan tiến về phía trước. Có vài lần cơn gió mạnh bất ngờ thổi đến làm chiếc xe đạp quay ngược lại, gió táp vào mặt như bị dao cứa. Trên đường dẫu có nhiều khó khăn, chúng tôi vẫn hoàn toàn không hề có ý định lùi bước, chỉ nghĩ làm sao để có thể đi nhanh hơn, không làm lỡ việc học viên xem Sư phụ giảng Pháp.

Tới nơi, lúc đẩy cửa vào, chúng tôi đã bị cảnh tượng trong nhà làm chấn động, bảy tám người trong nhà đứng chỉnh tề ở đó chào đón chúng tôi, mấy người đàn ông hút thuốc lá hôm qua, giờ ánh mắt đã chính trực, nho nhã, lễ độ. Sự biến hóa vượt quá sự tưởng tượng này khiến tôi cảm thấy bộ Đại Pháp này có uy lực không thể tưởng tượng, cảm khái trước sự từ bi vô lượng của Sư phụ, cảm khái trước uy đức vô lượng của Đại Pháp. Từ trong tâm tôi reo hò cho những người có thể đắc được Pháp này.

Không thất hẹn vào ngày tuyết rơi lớn

Mùa đông năm ấy, phụ đạo viên các nhóm học Pháp ở các làng trong khu vực chúng tôi cùng nhau học Pháp tập thể, chỉnh thể đề cao. Vài ngày sau, khu vực chúng tôi đã trải qua một trận tuyết lớn hiếm gặp, buổi sáng thức dậy, tôi không sao mở được cửa. Chồng tôi nói: “Tuyết rơi dày như vậy, em đừng ra ngoài nữa, xe cũng không đẩy nổi, hơn 20 dặm đường làm sao mà đi được?” Tôi nói: “Em phải đi.” Anh ấy nói: “Chị A cũng không nhất định là đi được.” Tôi nói: “A nhất định sẽ đi.” Hồi ấy, chúng tôi không có điện thoại để liên lạc với nhau.

Tôi đẩy xe đạp ra khỏi nhà, nói là đẩy xe đạp, kỳ thực cơ bản không đẩy được, đoạn đường dốc tôi liền vác xe lên, chật vật tiến về phía trước. Cuối cùng, lúc tôi ra được khỏi làng thì trời cũng sáng hẳn. Khi tôi đến điểm hẹn với đồng tu A, thì A không ở đó, nhà cô ấy cách địa điểm hẹn gần hơn nhà tôi, cô ấy nên đến trước mới phải, tôi nghĩ A nhất định đã đi trước rồi. Trên thế gian, làm gì có việc gì quan trọng hơn việc đắc Pháp tu luyện. Vì không xác định được A đã đi trước hay chưa, tôi bèn viết trên tuyết: “A à, tôi đã đi trước.” Tôi lên xe đạp rồi rời đi, những người đi làm trên đường, không có ai ngồi trên xe mà đạp cả, đều là khom lưng cúi đầu đẩy xe về phía trước, chỉ có tôi ngồi trên xe vội vã đạp về phía trước. Tôi nhất tâm nghĩ không được để đồng tu chờ đợi quá lâu, trên đường tôi không xuống xe, lúc đến đích, toàn thân tôi ướt sũng, người bốc hơi nóng.

Vừa vào cửa nhìn, các đồng tu đều đã có mặt đầy đủ, A vẫn chưa đến. Các đồng tu từng người kể bản thân đã khó khăn ra sao mới lặn lội được đến đây, có những nơi tuyết ngập đến tận đùi, đa số mọi người đều dùng gậy chống đi từng bước mà đến, mọi người đều có chung khó khăn là bị người nhà ngăn cản, nói rằng tuyết lớn như thế, mấy người làm sao có thể đến đây được, lại nói hai cô ấy (chỉ tôi và A) cách hơn 20 dặm càng không thể đến được. Nhưng mỗi đồng tu đều kiên định nói: “Hai cô ấy nhất định sẽ đến!” Trong khi nói chuyện, A cũng đã đến, toàn thân bốc ra hơi nóng. Thì ra đầu làng nhà cô ấy có một đoạn trũng, tuyết dày khiến cô ấy lún sâu, không thoát ra được, cô ấy đã chui ra khỏi đống tuyết từng chút một.

Cho dù khó khăn thế nào, chúng tôi vẫn không thất hẹn, là Đại Pháp đã đưa những người không quen biết nhau tụ lại một chỗ.

Năm 1995 và 1996, khu vực chúng tôi có rất nhiều người đắc Pháp, mọi người đều là thông qua người truyền người, tâm truyền tâm, một người đắc Pháp rồi thì cả nhà tu luyện, toàn bộ khu vực khắp nơi nở hoa.

Con xin cảm tạ Sư tôn đã từ bi khổ độ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/28/510330.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/31/234533.html