Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 16-12-2025]

1. Những tháng ngày cay đắng

Tôi sinh ra ở một vùng nông thôn thuộc tỉnh Sơn Đông, trên tôi còn có một chị gái. Gia cảnh bần hàn, khi tôi mới được 9 tháng tuổi thì mẹ tôi lâm bệnh qua đời. Khi tôi 6 tuổi, mẹ kế về nhà. Từ đó, gia đình tôi không có ngày nào yên, hai chị em tôi suốt ngày bị đánh đập, chửi mắng. Tôi muốn đi học, nhưng mẹ kế không cho, còn bịa chuyện là tôi trốn học. Hễ thấy tôi bước vào cửa là bà ấy đánh, ngày nào cũng đánh, đánh đến mức tôi không còn chỗ nào để trốn. Hồi đó tôi còn nhỏ, cả ngày phải bế em do mẹ kế sinh ra, người tôi thường dính đầy phân và nước tiểu của nó. Một lần, tôi bế không vững làm em rơi xuống đất, mặt bị xước, tôi quá sợ hãi, nếu để mẹ kế biết chắc chắn bà ấy sẽ đánh chết tôi mất. Tôi bèn lấy son môi bôi lên chỗ xước trên mặt em. Mẹ kế phát hiện ra và đánh hai chị em tôi thừa sống thiếu chết. Chị tôi bị đánh đến mức không chịu nổi, định nhảy xuống giếng tự tử. Tôi cũng bị đánh đến mức không thiết sống nữa. 10 tuổi tôi đã theo người lớn ra đồng làm ruộng. Tôi làm việc nhanh nhẹn, kiếm được nhiều công điểm hơn cả người lớn. Chị tôi 19 tuổi thì bị mẹ kế gả chồng. Đến năm tôi 19 tuổi, bà cũng định gả tôi đi. Vì quanh năm thiếu dinh dưỡng, chịu nhiều cực khổ, nên 19 tuổi mà tôi vẫn thấp bé, chậm phát triển, chưa từng có kinh nguyệt. Tôi không muốn lấy chồng, nhưng bà ép tôi phải xuất giá.

Tôi vừa thoát khỏi hang sói thì lại rơi vào miệng cọp. Vì tôi thấp bé nên bị gả vào gia đình nghèo khó nhất làng. Chồng tôi mắc bệnh khí thũng, suốt ngày khó thở. Cha chồng và hai người anh em của ông đều độc thân, ngớ ngẩn. Tôi ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, lại còn phải nuôi họ. Thật sự là trong tâm không có chỗ nào không thấy thống khổ.

Một lần, chồng tôi bệnh rất nặng, tôi đưa ông ấy đi bệnh viện. Khi đi qua một khu rừng nhỏ, chồng tôi không thở được, nằm úp mặt xuống đất. Lúc đó có một cụ già đi tới, bảo tôi cách để cứu ông ấy. Ông cụ bảo tôi về nhà nuôi một con gà, phải tự tay tôi cho ăn, đến đêm Giao thừa thì cúng rồi cho chồng tôi ăn. Tôi làm theo và quả nhiên linh nghiệm, sau khi ăn xong, bệnh của chồng tôi đã thuyên giảm. Cả ba người già trong nhà, tôi đều lo hậu sự chu đáo cho họ.

21 tuổi tôi mới có kinh nguyệt, mang thai mà cũng không biết. Kỳ lạ là, đứa bé lớn lên trong bụng, thì tôi cũng cao lên theo, từ một người đặc biệt thấp bé, tôi đã cao lên rất nhiều.

Năm 26 tuổi, tôi mang thai lần thứ hai, sắp đến ngày sinh thì mẹ kế vì con mà lừa tôi đến vùng Đông Bắc. Trong tháng ở cữ, tôi suýt chết đói, ngay cả cháo ngô cũng không có mà ăn. Nói ra thì mạng tôi cũng thật lớn, bị hành hạ thế nào cũng không chết, khổ tận cam lai. Sau đó, chúng tôi định cư ở vùng Đông Bắc, sống trong một ngôi làng nhỏ hẻo lánh miền núi và sinh thêm một cô con gái.

2. Chịu khổ hoàn nghiệp, chờ ngày đắc Pháp

Năm 1997, Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền đến vùng chúng tôi, có rất đông người đến học và luyện Pháp Luân Công. Một hôm, tôi đi đường núi đi chợ thì không cẩn thận bị ngã, xương cánh tay bị gãy nát, rất lâu không khỏi, chẳng làm được việc gì. Lúc đó trong làng có người theo đạo Cơ Đốc, cũng có người luyện Pháp Luân Công. Những người theo đạo Cơ Đốc đến nhà tôi bảo tôi tin theo Chúa, họ đưa tôi tới nhà thờ ở đó 6 ngày, cầu nguyện cho tôi, nhưng cánh tay tôi vẫn không thấy đỡ.

Một hôm, con trai lớn của tôi đi làm ca đêm, đang đạp xe trên đường từ xa nhìn thấy có một thứ giống như người đang cầm một cái gì đó lắc lư. Khi đạp xe đến gần cầu, nhìn kỹ thì không phải là người, mà là một quả cầu lửa lớn đang xoay. Con trai tôi kinh ngạc đến mức ngã từ trên xe xuống. Ngày hôm sau đi làm, cháu kể với một người luyện Pháp Luân Công rằng tối qua cháu nhìn thấy một quả cầu lửa lớn. Người học viên đó hào hứng bảo: “Ồ! Cháu nhìn thấy Pháp Luân rồi! Duyên phận của cháu lớn quá, chúng tôi học bao lâu nay mà cũng chưa từng thấy, cháu mau học đi.” Ngày hôm sau, người phụ đạo viên mang sách đến nhà chúng tôi hồng Pháp. Tôi nói: “Tôi tin theo đạo Cơ Đốc rồi, không thể học Pháp Luân Công.” Người phụ đạo viên nói: “Đạo mà chị tin đã có từ 2.000 năm trước, Chúa không còn trên đời nữa. Pháp Luân Công là chân Pháp, Sư phụ Đại Pháp vẫn đang ở đây.” Sau đó, anh ấy mở sách cho tôi xem ảnh của Sư phụ. Tôi nhìn, đây chính là Sư phụ Đại Pháp! Cảm giác như mình đã từng gặp ở đâu đó, rất gần gũi, rất thân quen. Lúc ấy tôi quyết định sẽ học cuốn sách này. Cứ như vậy, tôi từ bỏ đạo Cơ Đốc, chuyên tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Hai con trai và con gái tôi đều theo học Pháp Luân Công. Tôi không biết chữ, nghe các đồng tu trong nhóm học Pháp đọc “Chuyển Pháp Luân”, khi nghe đến câu:

“Trải qua 81 lần chu kỳ biến đổi như thế; tôi cũng chưa khảo sát được cho đến [tận thời điểm] ban đầu.” (Bài giảng thứ nhất,Chuyển Pháp Luân)

Đầu tôi như muốn nổ tung, Pháp này quá lớn, tôi vội gọi con gái về cùng học Pháp. Tôi không biết chữ, cháu đọc, tôi liền dụng tâm đọc theo.

Năm 1999, Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, hoàn cảnh vô cùng căng thẳng, nhóm học Pháp bị giải tán, không có ai đọc sách cho tôi nghe nữa, tôi lại không biết chữ. Tôi ôm cuốn sách, khóc và nói với Sư phụ: “Sư phụ ơi! Con muốn học Pháp, nhưng con không biết chữ, con phải làm sao đây.” Tôi cầm sách lên, lấy ngón tay chỉ vào từng chữ và đọc. Thật kỳ lạ, tôi nhận ra được các chữ trong sách, liền vội hỏi con gái xem mình đọc có đúng không? Con gái kinh ngạc nói: “Đúng rồi, mẹ ơi, sao mẹ lại biết chữ vậy?” Tôi vui mừng khôn xiết, tôi biết là Sư phụ đã dạy mình. Tiếp đó, tôi đọc thêm một trang. Nửa tháng sau, tôi có thể đọc hết các chữ trong cuốn “Chuyển Pháp Luân”, thật quá thần kỳ, cả cuốn sách chỉ đọc sai hơn hai chục chữ. Nằm mơ tôi cũng không nghĩ rằng một người chưa từng đi học như tôi lại có thể đọc được một cuốn sách dày như vậy, thực sự Đại Pháp đã triển hiện thần tích.

3. Đi khắp các thôn làng phát tài liệu chân tướng

Cấp trên ban hành chỉ thị bức hại, cán bộ thôn liên tục đến sách nhiễu tôi. Một hôm, cán bộ thôn đến nhà tôi thu sách. Tôi sốt ruột vô cùng, cuốn sách đó là sinh mệnh của tôi, tôi đi chân trần chạy đuổi theo để đòi lại sách, nhưng họ đã lái xe đi mất.

Sau đó, cảnh sát đưa tôi lên đồn và hỏi: Các người luyện Pháp Luân Công không phải đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu sao? Sao lại có kẻ đánh người? Họ còn nói những lời vu khống Pháp Luân Công được tuyên truyền trên truyền hình. Tôi chính trực nói: “Toàn thế giới chỉ có một Sư phụ, Đại Pháp là chân chính, có người chân tu, nhưng cũng có người giả tu. Quốc gia chỉ có một Chủ tịch, nhưng cũng có kẻ tham ô, hủ bại, giết người phóng hỏa; ngón tay còn có ngón ngắn ngón dài. Đệ tử Đại Pháp đều chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, những điều nói trên truyền hình đều là giả dối.” Cảnh sát nghe tôi nói có lý, liền lịch sự bảo: Chúng tôi mời chị đi ăn cơm. Tôi từ chối. Họ đổi xe và đưa tôi về nhà.

Một hôm, chính quyền và một nhóm người trong thôn đến nhà tôi hỏi: “Bà có luyện nữa không? Luyện thì sẽ bị bắn chết.” Tôi nói: “Bắn chết cũng không sợ, con người chẳng phải sinh ra một lần, chết đi một lần sao? Tôi phải luyện.” Họ hỏi: “Luyện công có lợi ích gì?” Tôi nói: “Mọi bệnh tật trên người tôi đều khỏi hẳn nhờ luyện công. Trước đây tôi không biết chữ, ngay cả vé xe cũng không đọc được, bây giờ tôi có thể đọc hết cả cuốn sách.” Họ khinh khỉnh nói: “Vậy bà lấy sách ra đọc cho chúng tôi xem.” Tôi nói: “Sách khác thì không được, điều tôi đọc là Phật Pháp, tôi chỉ đọc được sách Đại Pháp thôi.” Họ lại bảo: “Đừng đi Bắc Kinh, nếu bà đi, chúng tôi sẽ không giao rừng, giao đất cho nhà bà nữa.” Tôi kiên định nói: “Tôi phải đi Bắc Kinh, tôi không cần gì hết, đến cả tro cốt cũng không cần.” Họ không nói thêm gì, có thể thấy họ đều khâm phục chính khí của tôi.

Buổi tối, tôi có một giấc mơ rất rõ ràng: Sư phụ đến, mang theo một chiếc túi, bên trong chứa đầy sách Đại Pháp. Lúc này, một toán công an đến kéo Sư phụ đi. Tỉnh dậy, tôi ngộ ra: Phải đi Bắc Kinh chứng thực Pháp, trả lại sự trong sạch cho Sư phụ và Đại Pháp. Tôi nghĩ, trước tiên phải in tài liệu, để người dân biết rằng bộ máy tuyên truyền của ĐCSTQ đang nói dối và vu khống Pháp Luân Công. Hôm sau, tôi lấy ra toàn bộ số tiền tiết kiệm 4.000 tệ trong nhà, dẫn hai con trai và con gái đi tìm tiệm photocopy. Tình cờ gặp một đồng tu, người đó đã dẫn chúng tôi đi in một số tài liệu chân tướng. Tối đến, bốn mẹ con tôi đi phát trước cửa nhà người dân. Lúc ấy chưa có ai đi phát tài liệu chân tướng. Việc này đã làm kinh động đến công an và chính quyền, họ đến nhà tôi điều tra xem ai là người phát tài liệu. Tôi không thừa nhận, cuối cùng họ không làm gì được đành bỏ đi.

Tôi bắt đầu in đợt tài liệu thứ hai. Tôi nghĩ phải phát đến các thôn làng khác, nhưng đi bộ thì không xuể, phải làm sao đây? Tôi bèn tìm một chiếc taxi, hỏi tài xế: Đưa anh 400 tệ, chở chúng tôi đi một đêm để phát tài liệu, anh có làm không? Người tài xế nghe nói được 400 tệ thì đồng ý ngay. Ban ngày in xong tài liệu, ban đêm tôi dẫn con gái 18 tuổi đi phát suốt bốn đêm liền. Có lúc bị ngã, tôi lại đứng dậy, đi khập khiễng tiếp tục phát, phát được rất nhiều thôn trong thị trấn.

Phát ở các thôn làng xung quanh cũng tạm ổn rồi, tôi lại có suy nghĩ, nên về quê ở tỉnh Sơn Đông để phát. Tôi in thêm một số tài liệu, rồi cùng con gái bắt xe về quê cũ ở tỉnh Sơn Đông. Phát hết số tài liệu mang theo, tôi bèn mua một ít giấy, bảo con gái viết: “Trân quý Đại Pháp chính là trân quý sinh mệnh của mình.” rồi đem dán, đêm nào cũng đi làm. Có một đêm, hai mẹ con đi đến một cây cầu, không hiểu sao tôi lại buồn ngủ rũ rượi, mắt không mở ra nổi, liền cùng con gái nằm nghỉ dưới chân cầu, chân chạm chân. Chưa đầy 10 phút sau, đội tuần tra của thôn đi tìm người dán tài liệu khắp nơi, đi ngang qua cây cầu đúng lúc chúng tôi nằm nghỉ. Sư phụ thật sự luôn ở bên cạnh bảo vệ chúng tôi.

Cả thôn lập tức xôn xao, dán cáo thị treo thưởng: Bắt được một người học Pháp Luân Công sẽ được thưởng 10.000 tệ. Chị gái tôi thấy hai mẹ con đi cả đêm không về thì sợ hãi vô cùng. Thấy tôi, chị vội vàng nói: “Em ơi, em không cần mạng nữa à, cháu cũng không cần mạng nữa sao?” Công an đã hai lần đến nhà chị tôi hỏi xem chúng tôi có phải là người luyện Pháp Luân Công không? Chị tôi đều tìm cách thoái thác qua chuyện. Sau đó, chúng tôi trở về vùng Đông Bắc.

4. Đi Bắc Kinh chứng thực Pháp

Một hôm vào năm 2001, tôi nhìn thấy một tấm băng rôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo” rơi xuống từ một cái cây ở dưới chân núi gần nhà. Tôi bảo con gái nhặt về, chuẩn bị mang đi Bắc Kinh. Nhưng đi Bắc Kinh không có tiền lộ phí thì phải làm sao đây? Tôi liền bán một con bò của gia đình được 1.500 tệ. Chồng tôi biết chuyện không cho đi, sợ tôi đi rồi không về được. Tôi an ủi ông ấy, bảo ông ấy đừng lo.

Cuối năm 2001, tôi cùng con gái lên Bắc Kinh. Tại Quảng trường Thiên An Môn, chúng tôi giăng tấm băng rôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, liền bị cảnh sát Thiên An Môn bắt cóc đưa đến phân cục công an. Cảnh sát cưỡng chế khám xét chúng tôi. Những tên cảnh sát mất hết nhân tính lột sạch quần áo của con gái 20 tuổi của tôi, nói là để xem có giấu thứ gì không, con gái tôi vùng vẫy. Tên cảnh sát hung hãn đấm một cú làm xẹp sống mũi của cháu, cháu đau đớn khóc ré lên.

Tôi nói với con gái: “Đừng khóc, chúng ta đến đây để chứng thực Đại Pháp!” Sau đó tôi hô lớn: “Trả lại sự trong sạch cho Sư phụ tôi! Trả lại sự trong sạch cho Đại Pháp! Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Cảnh sát xông tới lột quần áo của tôi, cướp đi tấm băng rôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo” giấu trong quần áo. Sau đó đánh tôi ngã gục xuống đất, rồi đổ thuốc trừ sâu vào mũi tôi, còn dùng khăn mặt nhét vào miệng tôi. Lúc đó tôi không thể thở nổi. Một lúc sau, chúng lại đổ thuốc trừ sâu vào mắt tôi, dùng bật lửa đốt ngón tay tôi, đổ một thứ gì đó không rõ vào miệng tôi, tiêm thuốc độc vào mông tôi. Sau khi tra tấn xong, chúng nhốt tôi vào một lồng sắt. Buổi tối, chúng lại dùng những phương pháp tương tự để tra tấn tôi thêm một lần nữa.

Sau khi về nhà, đồn công an và chính quyền thị trấn vì việc tôi đi Bắc Kinh thỉnh nguyện mà muốn bắt cóc tôi. Để tránh bị bức hại, tôi đã rời khỏi nhà, lưu lạc khắp nơi suốt 8 năm. Chính quyền và đồn công an thị trấn nhiều lần ép chồng tôi giao nộp, đồng thời phạt ông ấy 7.500 tệ. Chồng tôi bị ép đến bước đường cùng, đành phải bán tháo nhà cửa, ruộng vườn, trâu cày với giá rẻ mạt, khó khăn lắm mới gom đủ 7.500 tệ nộp cho đồn công an. Đồn công an thị trấn còn dùng thủ đoạn phạt trưởng thôn nơi tôi ở 1.000 tệ, bí thư thôn 1.000 tệ, kế toán 500 tệ. Trưởng thôn và những người bị phạt thường xuyên đến nhà tôi quấy nhiễu, đòi lại số tiền, còn đe dọa nếu không đưa sẽ thu hồi đất canh tác của tôi và con gái. Chồng tôi trong tình cảnh không lối thoát, đành phải bán 5 mẫu đất canh tác, gom đủ 2.500 tệ trả cho cán bộ thôn.

Những năm gần đây, người của thôn và đồn cảnh sát thỉnh thoảng vẫn đến nhà tôi sách nhiễu. Tôi tuyệt đối không ký tên. Tôi không sợ, mà đường đường chính chính nói với họ: “Tôi sẽ kiên định tu luyện Đại Pháp đến cùng, mãi mãi không thay đổi.” Họ không nói gì rồi bỏ đi.

Lời kết

Bây giờ tôi đã hiểu, nửa đời trước tôi chịu khổ hoàn nghiệp, chỉ để đợi ngày đắc Pháp. Hiện nay tôi được ăn no, mặc ấm, cũng không còn oán hận mẹ kế, hết thảy mọi việc đều có nhân duyên. Tu luyện Đại Pháp rồi, tôi rất mãn nguyện, mỗi ngày đều vui vẻ, các con tôi đều có cuộc sống tốt đẹp. 74 tuổi, cơ thể tôi vẫn khỏe mạnh, làm được mọi việc, tiền bán ngô hàng năm đều tiêu không hết. Tôi không theo đuổi vinh hoa phú quý, được học Đại Pháp chính là tài phú lớn nhất. Có Sư phụ bảo hộ, có Đại Pháp dẫn đường, tôi là người hạnh phúc nhất. Mỗi ngày tôi đều kiên trì học Pháp luyện công không hề buông lơi. Từ một người mù chữ, giờ đây tôi có thể đọc trôi chảy cuốn “Chuyển Pháp Luân” dày hơn 300 trang, hơn nữa còn học thuộc lòng. Bởi vì tôi kiên tu Đại Pháp, Sư phụ không ngừng ban trí huệ cho tôi. Trong cuộc bức hại, không biết Sư phụ đã phải gánh chịu cho tôi biết bao nhiêu. Tôi vẫn còn những tâm người thường chưa tu bỏ được, tôi nhất định sẽ tu luyện thật tinh tấn, chính niệm chính hành, theo Sư phụ trở về gia viên của mình.

Nửa đời trước của tôi đắng hơn cả vị thuốc hoàng liên, nay Đại Pháp đã ở trong tâm, cuộc sống của tôi còn hơn cả mật ngọt.

Con xin cảm ân Sư phụ từ bi vĩ đại!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/16/498625.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/23/233388.html