Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 20-01-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp đắc Pháp năm 1999, năm nay 73 tuổi. Từ ngày đắc Pháp đến nay, tôi chưa từng dao động, luôn theo Sư phụ Chính Pháp, kiên tín vào Sư phụ và Đại Pháp, thân tâm và hoàn cảnh gia đình tôi đã có những biến chuyển rất lớn. Đối với ba việc mà Sư phụ yêu cầu, tôi không ngừng tu luyện bản thân và trợ Sư cứu độ thế nhân. Tôi xin báo cáo lên Sư phụ về những thể ngộ tu luyện của mình trong những năm gần đây trong quá trình giúp con gái chăm sóc cháu.

1. Con rể thứ hai: “Nhà chúng ta có một Thiên sứ đến”

Những năm qua, tôi luôn không ngừng giảng chân tướng, từ Nam đến Bắc, đây đều là nhờ Sư phụ gia trì. Con gái thứ hai của tôi sống ở miền Nam, tôi đến trông con giúp cháu. Nhà cháu nằm trong khu tập thể quân đội, khi gặp người nhà của các quân nhân, tôi liền nói với họ rằng Đại Pháp hảo, phần lớn họ đều thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng. Con rể thứ hai của tôi là tiểu đoàn phó trong quân đội, cháu đã đồng ý thoái, về sau cũng đắc Pháp và đã đọc một lượt các sách Đại Pháp. Cháu nói: Đại Pháp thật tốt! Cháu còn khuyên bố mẹ mình làm tam thoái.

Sau đó có một lần, tôi gặp hai người nhà đến thăm con trai, họ đều là người phương Bắc. Khi tôi bế cháu đến nhà họ, thấy người con đang uống thuốc, tôi hỏi cậu ấy bị sao vậy? Cậu ấy nói: Thận của cháu không tốt. Tôi bảo: Cô nói cho cháu một phương cách bí truyền, cháu cứ thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, chắc chắn sẽ có lợi cho cháu, có khi còn không cần uống thuốc nữa. Cậu ấy hỏi: Thật vậy ạ? Tôi liền lấy trải nghiệm của bản thân kể cho cậu ấy nghe. Tôi nói: Trước đây sức khỏe của cô rất kém, cô luyện Đại Pháp một tháng là khỏi hoàn toàn. Đến giờ đã gần 20 năm cô không phải uống một viên thuốc nào, toàn thân vô bệnh. Cậu ấy nói: Thần kỳ đến vậy sao? Tôi đáp: Quả thực là như vậy. Nghe xong, cậu ấy cười lớn bảo: Vậy cô thoái cho cháu đi. Vợ cậu ấy cũng nghe thấy, liền nói: Vậy cô cũng thoái cho cháu với. Tôi đã dùng tên thật để làm tam thoái cho cả hai người. Về sau, hai gia đình chúng tôi thường xuyên qua lại, mối quan hệ rất tốt.

Con rể tôi cũng thường nói với mọi người: “Nhà chúng ta có một Thiên sứ đến.” Cháu nói với tôi: “Mẹ cứ như Thần vậy, việc gì cũng không làm khó được mẹ.”

2. Con gái lớn: “Đây đều là uy lực của Đại Pháp”

Con gái lớn của tôi sống ở phương Bắc, khi mang thai đứa con thứ hai, đi bệnh viện khám thì phát hiện thai nhi không bình thường. Cháu gọi điện báo cho tôi biết bác sĩ khuyên nên bỏ thai. Tôi nói: “Phá thai cũng là sát sinh, cháu nó đã đến rồi thì cũng là một sinh mệnh, cũng là duyên phận của chúng ta, chúng ta không thể sát sinh được. Đó là tạo nghiệp đấy.” Bệnh viện nhiều lần nhấn mạnh khuyên cháu bỏ thai, nói rằng sau này sinh ra cũng là một đứa trẻ khuyết tật, không thể tự lo liệu, sẽ trở thành gánh nặng cho xã hội và gia đình. Tôi nói với con gái: “Không sao đâu, chúng ta cứ giữ đứa bé lại, mẹ sẽ giúp con chăm sóc, có khó khăn gì chúng ta cùng nhau đối mặt.” Thế là tôi quay về nhà con gái lớn ở miền Bắc.

Sau khi cháu ngoại chào đời, tôi luôn ở bên cạnh cháu, đọc sách và cho cháu nghe Pháp. Đôi khi cháu khóc, tôi liền niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” cho cháu nghe, niệm hai lần là cháu nín. Ban đầu, khi cháu được một tuổi mà vẫn chưa ngẩng đầu lên được, tôi thường nói với cháu: “Cháu à, cháu cũng là vì Pháp mà đến, cháu phải mau chóng khỏe nhé, chúng ta cùng theo Sư phụ về nhà.” Mỗi ngày tôi đều học Pháp luyện công ngay ở trong phòng.

Qua một tuổi, đứa nhỏ rõ ràng đã cứng cáp hơn trước rất nhiều, hễ tôi niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo cho cháu nghe, cháu lại nhìn tôi cười. Có một lần, khi tôi đang đọc Pháp trước mặt cháu, con gái tôi bước đến, nhìn đứa trẻ một cái rồi nói: “Không ngờ đứa nhỏ nhà mình có thể lớn lên được như thế này, đây đều là uy lực của Đại Pháp.”

Từ đó về sau, sức khỏe của cháu rất tốt. Trong thời gian dịch bệnh, cả gia đình đều bị nhiễm, chỉ có tôi và cháu không sao. Cả gia đình chúng tôi đều tận mắt kiến chứng uy lực siêu thường của Đại Pháp.

Hiện giờ con gái lớn và con rể đều rất ủng hộ tôi tu luyện, các cháu đều đã đọc sách Đại Pháp. Ông ngoại của đứa trẻ trước đây không công nhận Đại Pháp, bây giờ cũng đã thay đổi, cũng đồng ý thoái xuất khỏi tà đảng rồi.

3. Cháu ngoại giúp tôi cứu người

Cháu ngoại ngày một lớn lên, tuy vẫn chưa biết nói nhiều nhưng rất thông minh, mỗi lần tôi đưa cháu ra ngoài, gặp ai cháu cũng chào. Cháu đã tạo cơ hội cho tôi giảng chân tướng. Có lần ở chợ, có ba người đang đứng nói chuyện cạnh chiếc xe kéo chở hàng. Cháu nhìn thấy liền chào họ, tôi bèn lập tức tiến lại gần bắt chuyện với họ. Họ nói: Cháu bé này đáng yêu quá! Tiếp đó tôi liền giảng chân tướng cho họ. Họ đều dùng tên thật để làm tam thoái, tôi tặng cho mỗi người một tấm thẻ bình an, họ đều nói cảm ơn. Tôi lại bảo họ, các vị thường xuyên niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, sẽ mang lại phúc báo cho các vị. Họ đều đồng tình.

Lại có một lần, đang đi trên đường, nhìn thấy một người phụ nữ ngoài 50 tuổi, cháu ngoại liền chào cô ấy, tiếp đó, tôi liền giảng chân tướng cho cô ấy. Tôi nói với cô ấy: “Em gái này, em đã nghe nói đến tam thoái bảo bình an chưa?” Cô ấy hỏi: “Tam thoái bảo bình an là gì vậy?” Tôi đáp: Chính là thoái xuất khỏi Đảng, Đoàn, Đội, bởi vì khi chúng ta gia nhập Đảng, Đoàn, Đội đều bị tà ác đóng ấn ký, chúng ta phải thoái xuất ra, vì Đảng Cộng sản quá ác, giết vô số người, hại chết biết bao người tốt, khi Trời diệt nó chúng ta sẽ bị liên lụy. Nếu em từng gia nhập, thì hãy thoái xuất từ trong tâm để bảo bình an, không thể để bị chôn cùng chúng được. Cô ấy nói: Đảng Cộng sản hại người vô số kể, lần tiêm vắc-xin vừa rồi đã hại em thê thảm. Em bị u phổi, bác sĩ nói là do tiêm vắc-xin, có rất nhiều người nói sau khi tiêm vắc-xin sức khỏe đều không bằng trước đây. Đảng Cộng sản quá tồi tệ, việc xấu nào cũng làm! Chị thoái cho em đi! Cô ấy đã dùng tên thật thoái xuất khỏi Đoàn Thanh niên. Cuối cùng tôi dặn cô ấy: Em hãy nhớ kỹ Pháp Luân Đại Pháp hảo, sẽ có phúc báo đấy. Cô ấy vui vẻ nói cảm ơn tôi. Tôi bảo em muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Sư phụ của chúng tôi nhé.

4. Chuyển biến quan niệm, buông bỏ tự ngã

Trước đây, tôi cho rằng những năm qua mình tu rất tốt, không có bất kỳ tâm chấp trước nào, vì cho rằng mình tu tốt, nên khi cùng học Pháp và chia sẻ với các đồng tu, tôi liền kể mình có chính niệm mạnh mẽ ra sao, không sợ gì cả, các đồng tu đều rất thích ở cùng tôi. Lúc này có một đồng tu nói với tôi: Chị à, em nghe chị nói nãy giờ, dùng Pháp của Sư phụ để đo lường một chút, chị chính là có chút tự ngã, cái gì cũng là chị đúng, sao chị cứ luôn nhấn mạnh là chị đúng vậy? Lúc đó tôi nghĩ, tôi chỉ là kể lại con đường mình đã đi qua trước đây, sao lại là tự ngã được? Đồng tu nói: Những việc chị làm đều là Sư phụ ban cho chị trí huệ, “tu tại tự kỷ, công tại sư phụ” (Chuyển Pháp Luân), đệ tử Đại Pháp chúng ta làm bất cứ việc gì cũng đều là Sư phụ đang làm, không có sự chỉ đạo của Đại Pháp, chúng ta chẳng làm được gì cả.

Thông qua học Pháp tu luyện và giao lưu giữa các đồng tu, tôi đã nhận thức được tính nguy hại của tự ngã. Dưới sự gia trì của Sư phụ, cùng sự khích lệ của các đồng tu, cuối cùng tôi đã đột phá được tự ngã, chuyển biến quan niệm, nhận ra rằng chính cái “tự ngã” này là rào cản trên con đường tu luyện của tôi.

Trong tu luyện sau này, tôi sẽ tinh tấn thực tu, theo kịp tiến trình Chính Pháp của Sư phụ, nghe lời Sư phụ, làm tốt ba việc, làm một đệ tử chân tu.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/20/505239.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/17/233325.html