Kỳ tích tu luyện của cặp vợ chồng ngoài 90 tuổi
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-02-2026]
Tôi năm nay 96 tuổi, vào những năm 40 của thế kỷ trước từng theo học tại trường dòng St John, việc cầu nguyện và đọc Kinh thánh từ thời niên thiếu đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi. Sau khi nghỉ hưu, bất kể mùa đông giá rét hay mùa hè nóng nực, mưa gió ra sao, tôi vẫn kiên trì đi đến nhà thờ suốt hơn 10 năm, trở thành một tín đồ Cơ Đốc giáo sùng đạo.
1. Từ tín đồ Cơ Đốc giáo bước vào tu luyện Đại Pháp
Khi đó, mỗi Chủ nhật tôi đều đi đến nhà thờ cách nhà khoảng 20-25 km để làm lễ, lần nào làm lễ xong tôi cũng ghé qua nhà con gái lớn ngồi chơi một chút.
Một ngày vào nửa đầu năm 1999, khi tôi đến nhà con gái, cháu đã hồng Pháp cho tôi, cháu nói: “Pháp Luân Công tốt lắm ạ, là Đại Pháp thượng thừa của Phật gia…” Vừa nghe tôi đã không vui, khi đó tôi cho rằng Chúa Jesus mới là vị Thần duy nhất trên thế gian. Lần sau đến, con gái lại nói với tôi, lần nào tôi đến cũng nói. Sau này, tôi sinh ra chán ghét, không muốn gặp con, cũng không đến nhà con nữa.
Một ngày nọ, vì nhà có việc, tôi phải ghé qua chỗ con gái một chuyến. Vừa bước vào cửa, tôi thấy trên bàn ăn đặt một chiếc loa nhỏ, bên trong đang phát băng ghi âm Sư phụ giảng Pháp, tôi liền ngồi xuống bên cạnh, vừa nghỉ ngơi vừa nghe. Càng nghe, tôi lại càng muốn nghe tiếp, dường như có một cảm giác rất lâu rồi chưa từng có, tôi nói: “Giảng hay quá!” Con gái nói: “Đây là băng ghi âm Sư phụ giảng Pháp ở Quảng Châu.” Chiều hôm đó, tôi không vội về nhà như thường lệ, mà tiếp tục nghe Sư phụ giảng Pháp, buổi tối cũng nghe, ngày hôm sau vẫn nghe.
Ngày thứ ba, tôi trở về nhà mình. Vừa vào cửa, thấy mấy lọ thuốc trên tủ, tôi chợt nhớ ra mình chưa uống thuốc. Nhưng, sao không có cảm giác khó chịu nhỉ? Tôi đã khỏi rồi sao? Lại nghĩ, mình ở nhà con gái đã hai ngày không uống thuốc rồi, ồ, mình đã khỏi rồi, thật quá thần kỳ! Những điều trong Kinh Thánh không giảng, Sư phụ Pháp Luân Công đều đã giảng đến, công pháp này mình phải luyện! Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đã rất may mắn bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
2. Một người “trung thành” với tà Đảng nay đã thoát thai hoán cốt
Tôi mới đắc Pháp tu luyện được hơn một tháng thì ngày 20 tháng 7 năm 1999, tà đảng Trung Cộng đã bắt đầu điên cuồng bức hại Pháp Luân Công, lợi dụng mọi bộ máy tuyên truyền, báo chí, truyền hình để vu khống, bôi nhọ Pháp Luân Công trên toàn quốc. Chồng tôi trước khi nghỉ hưu là Bí thư đảng ủy của một doanh nghiệp nhà nước, rất nhạy cảm với các cuộc vận động chính trị, bởi vì trong mỗi cuộc vận động của tà đảng, chúng tôi đều là đối tượng bị chỉnh trị.
Thấy tình hình nghiêm trọng, chồng tôi cực lực phản đối tôi tu luyện, còn bắt tôi phải giao nộp cuốn sách quý Chuyển Pháp Luân. Khi đó, đối với các Pháp lý, tôi chỉ dừng ở nhận thức cảm tính nông cạn, tôi biết rõ yêu cầu của chồng là sai, từ tận xương tủy ông ấy đã bị nhồi nhét tà thuyết và hành vi tà ác của tà đảng, hồi trẻ tôi và các con không ít lần bị ông ấy đánh mắng, nên vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, cứ như vậy hồ đồ để ông ấy đưa đi nộp sách. Sau này minh bạch ra, tôi rất hối hận, nhận lỗi với Sư phụ, nghiêm túc viết “Nghiêm chính thanh minh”. Từ đó, chồng tôi không cho tôi nói chuyện với con gái, còn tìm họ hàng và bạn bè đến khuyên can. Lúc đó tuy tôi chưa hiểu rõ Pháp lý, nhưng tôi biết rằng đó là chiếc thang lên trời của tôi, chỉ có tu Đại Pháp mới có thể đưa tôi trở về ngôi nhà thực sự trên thiên quốc.
Tôi có cái tâm tu luyện này, Sư phụ đã an bài người họ hàng mang đến cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân. Tôi ở nhà học Pháp như đại hạn chờ mưa, tu tâm tính, mọi lúc mọi nơi đều yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn Pháp lý vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn, gặp ai cũng chân thành, thiện đãi và bao dung. Gặp chuyện hướng nội tìm, xem bản thân có chỗ nào chưa phù hợp với Đại Pháp thì kịp thời quy chính. Có một lần, tôi và chồng đến ngân hàng rút tiền, khi đếm lại phát hiện thừa ra hai nghìn nhân dân tệ, tôi lập tức trả lại số tiền thừa đó cho giao dịch viên.
Trước khi tu luyện, tâm hư vinh của tôi rất mạnh, thích sĩ diện, không muốn chịu thiệt, tính tình nóng nảy, còn hay cáu gắt, khiến bệnh tật quấn thân, mắc bệnh tim, đau thấp khớp, thoái hóa đốt sống cổ, loét dạ dày, sỏi mật, hội chứng Meniere v.v. Sau khi tu luyện, tôi vô bệnh, thân thể nhẹ nhàng, con người cũng trở nên ôn hòa cởi mở hơn. Sự biến hóa to lớn về cả thân lẫn tâm ở tôi là từ Đại Pháp, từ những lời dạy bảo ân cần của Sư phụ, là Sư phụ dạy tôi làm một người tốt, một người tốt hơn nữa, làm một người tu luyện.
Những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của tôi đã cảm hóa được chồng tôi, những việc tôi làm ông ấy đều nhìn thấy cả. Dần dần, trái tim băng giá của ông ấy cũng dần tan chảy. Ông ấy bắt đầu tôn kính Sư phụ, thường mua hoa quả tươi ngon về dâng lên Sư phụ, còn thắp hương, khấu tạ Sư phụ. Không lâu sau đó, ông ấy cũng cầm cuốn Chuyển Pháp Luân lên đọc. Nhà tôi còn thành lập hai nhóm học Pháp, chồng tôi đối xử với đồng tu đặc biệt thân thiết, ông ấy rất trân quý thánh duyên với Đại Pháp khó có được này. Trên khuôn mặt hồng hào của chồng tôi lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười, giọng ôn hòa, thái độ hòa ái, các con đều nói cha như biến thành một người khác.
Trước khi tu luyện, chồng tôi mắc bệnh tim, viêm xoang, thường bị nhiễm trùng phổi, tĩnh mạch hai chân bị giãn, vừa sưng vừa đen, còn bị lở loét, mỗi năm công ty phải thanh toán 70-80 nghìn, thậm chí 80-90 nghìn nhân dân tệ tiền thuốc men. Sau khi tu luyện, mọi bệnh tật của ông ấy đều đã khỏi hẳn, thực sự trải nghiệm được cảm giác vô bệnh hạnh phúc nhường nào, vui vẻ nhường nào, cũng tiết kiệm được không ít tiền thuốc men cho nhà nước.
3. Cục máu đông ở chân trái của chồng tự vỡ
Một buổi tối mùa hè cách đây 10 năm, chồng tôi đang ngồi rửa chân trên chiếc ghế sofa sát ban công, đột nhiên nghe thấy “bụp” một tiếng, một luồng máu tươi bắn ra từ mặt bên của bắp chân trái, lúc đó tôi sợ chết khiếp, máu bắn xa tới 4-5 mét. Tôi lập tức gọi cấp cứu 120, bảo chồng ngồi yên đó. Tôi lau vết máu trên chân ông ấy, nhân lúc xe cấp cứu chưa đến lại nhanh chóng lau qua sàn nhà. Rất nhanh xe cấp cứu đã đến, nhân viên y tế cùng chúng tôi nhanh chóng lên xe.
Vừa đến bệnh viện, chúng tôi đi thẳng đến phòng cấp cứu, tôi nói với bác sỹ: “Lúc nãy chồng tôi đang rửa chân, đột nhiên mạch máu vỡ ra, bắn ra rất nhiều máu.” Chồng tôi đưa chân trái ra cho bác sỹ xem, bác sỹ nhìn qua nhìn lại rồi nói: “Làm gì có máu?” Tôi bảo bác sỹ xem lại, bác sỹ vẫn nói không có. Tôi cúi xuống quan sát kỹ, sao lại trơn nhẵn thế này? Ngay cả một vết xước nhỏ cũng không có. Bác sỹ hỏi: “Có phải chân này không?” Chồng tôi nói: “Chính là chân này, không sai đâu.” Bác sỹ nói: “Xem chân kia thử xem.” Chồng tôi đành vén ống quần bên phải lên, bác sỹ xem xong nói: “Các vị hoa mắt rồi à?” Lúc đó ngộ tính của tôi kém, còn tranh cãi với bác sỹ, nói: “Không phải chân phải, mà là chân trái.” Bác sỹ rất không vui, nói: “Các vị già lẩm cẩm rồi.”
Về đến nhà, lúc dọn dẹp sàn nhà tôi phát hiện, những cục máu đông trên sàn nhà lúc nãy chưa lau kịp đều đã đông lại. Ngày hôm sau con gái đến nhà, thấy tấm thảm lau chân ở cửa ra vào vẫn còn vết máu, mặt sau của tấm thảm và khe hở của sàn nhà vẫn còn máu đông. Rất kỳ lạ là máu không bắn thẳng lên tường, mà lại ngoặt sang phải, vượt qua cả bức tường đối diện, bắn vào tấm thảm chùi chân ở lối đi bên phải, còn bức tường thì sạch bong.
Vài tháng sau, đơn vị của chồng tôi mời ông ấy đến bệnh viện Quân y để kiểm tra sức khỏe, cục máu đông nhiều năm ở bắp chân trái của ông ấy đã không còn nữa. Sau này nghĩ lại, nếu cục máu đông này di chuyển lên trên, theo như người thường chẳng phải sẽ thành nhồi máu não hoặc nhồi máu cơ tim sao? Con xin cảm tạ ân cứu mạng của Sư phụ!
Thưa Sư phụ! Chính là Sư phụ đã vớt chúng con lên từ địa ngục, tẩy tịnh vô số tội nghiệp từ đời đời kiếp kiếp cho chúng con, thay chúng con gánh chịu ma nạn. Đệ tử không biết lấy gì báo đáp Sư ân, chỉ có thể trong thời gian ít ỏi còn lại nỗ lực tinh tấn, tinh tấn hơn nữa, đoái hiện thệ ước, theo Sư phụ trở về nhà. Đệ tử khấu tạ Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/14/503010.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/25/233409.html



