Bài viết của Tân Sinh, đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 15-02-2026] Tôi sinh ra ở một ngôi làng nhỏ miền núi vào những năm 1960. Cuộc sống nghèo khó, gian khổ cùng những loạn tượng xã hội biến dị trong thời Cách mạng Văn hóa đã khiến tâm hồn non nớt của tôi tạp loạn và méo mó. Mãi đến khi trưởng thành, vẫn không có ai chỉ cho tôi phải đối mặt với xã hội, với nhân sinh như thế nào. Nhìn những người dân quê nghèo khổ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, tôi thầm nghĩ: Mình không muốn sống một cuộc đời như họ. Sau này, khi xem bộ phim “Tây Du Ký”, tôi mới biết, ngoài con người ra, còn có Thần Phật và ma quỷ, mà Thần Phật mới là nơi tôi thực sự khao khát hướng tới. Không có ai chia sẻ, càng không có ai chỉ dẫn, tôi chỉ biết rằng muốn giỏi hơn người khác thì phải có biện pháp tốt hơn người khác. Trong tiểu thuyết võ hiệp thường đề cập đến những người võ công cao cường đều được cao nhân ngoài thế gian truyền dạy hoặc có được bí kíp võ công.

Năm 1998, một hôm, trong một dịp tình cờ, tôi thấy một công nhân đang đọc một cuốn sách. Tâm thái khao khát chân lý đã thôi thúc tôi lại gần hỏi: “Anh đang đọc sách gì vậy?” Anh ấy đáp: “Là cuốn Chuyển Pháp Luân, một cuốn sách tu luyện.” Tôi ngỏ ý: Cho tôi mượn xem được không? Anh ấy trả lời: “Được, nhưng anh phải rửa tay sạch rồi mới được đọc.” Sau giờ làm, tôi thức trắng đêm đọc một mạch hết cuốn sách. Dù cả đêm không ngủ, nhưng sáng hôm sau, tôi lại thấy tinh thần vô cùng sảng khoái. Thần kỳ hơn nữa là, trong lúc đọc sách, tôi đã hút hai điếu thuốc, đến điếu thứ ba, mới hút được một nửa thì không hút tiếp được nữa. Sáng hôm sau khi vào ca, mọi người chuyền thuốc lá mời nhau, nhưng tôi lại thấy mùi thuốc lá quá khó chịu. Từ đó về sau, tôi không hút thuốc nữa, và rất tự nhiên, tôi đã bỏ được thói nghiện thuốc lá hơn mười năm trời.

Vì đọc sách quá nhanh, nên tôi không hiểu sách giảng những gì, chỉ cảm thấy rất tốt. Người bạn công nhân cho tôi mượn sách rủ tôi buổi tối đi luyện công cùng anh ấy. Tối hôm đó, tôi đến một điểm luyện công và cảm thấy những người ở đó thật lương thiện, thật chất phác. Có một người đã dạy tôi luyện bài công pháp thứ năm. Từ đó về sau, tôi thường xuyên đến điểm luyện công để học Pháp luyện công.

Do làm công việc chân tay nặng nhọc trong môi trường ẩm thấp, tối tăm, lại làm theo ba ca, thêm vào đó việc nhà cũng nhiều, nghỉ ngơi không đầy đủ, nên cơ thể tôi xuất hiện hàng loạt vấn đề như căng cơ thắt lưng, phong thấp, đau dạ dày, hai tay tê mỏi do thoái hóa đốt sống cổ, các khớp đều lạnh buốt và nhức mỏi, v.v. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi học Pháp luyện công, mọi triệu chứng ấy đều biến mất, thân thể nhẹ bẫng, vô cùng dễ chịu, đi bộ nhẹ như bay, những khúc mắc trong tâm bao năm đều đã có lời giải, tâm trí trở nên rộng mở và sáng tỏ. Cân nặng của tôi từ khoảng 60kg tăng lên hơn 70kg, không gầy cũng không mập, cảm giác hạnh phúc ấy trước đây tôi chưa từng có.

Sau bao nhiêu năm lao lực, thân thể tôi đã kiệt quệ, đã không có tay nghề, lại không dám tranh thủ thời gian làm việc để đi nơi khác tìm một công việc tốt hơn, nên chỉ đành cam chịu. Về đến nhà, tôi còn phải đối mặt với người vợ lúc nào cũng chê trách, chửi mắng, và không bao giờ biết đủ, thật sự khổ không sao kể xiết. Trong lòng tôi thường nghĩ, hễ có cơ hội, nhất định sẽ rời đi thật xa, tìm một con đường sống khác. Từ khi học Đại Pháp, tôi hiểu ra rằng mọi thứ đều có quan hệ nhân duyên, không có việc gì là ngẫu nhiên. Những khổ đau mình phải chịu đều là do trước đây làm chưa tốt mà mắc nợ tạo thành, những món nợ ấy, tôi không hoàn trả cũng không được.

Sau khi hiểu được nhân quả, tôi nhận ra rằng mục đích của đời người là thông qua chịu khổ để hoàn trả nghiệp nợ, để rồi phản bổn quy chân. Vì vậy, mọi thứ nơi thế gian như ăn mặc, ở, đi lại, hay vui buồn giận thương… rốt cuộc cũng chỉ là thoáng qua như mây khói. So với việc trở về miền tịnh độ, quay về gia viên đích thực của mình, thì mọi thứ trên đời đều trở nên không còn quan trọng, lại càng không đáng để lưu luyến nữa. Đau khổ và ma nạn cũng trở thành đá kê chân giúp tôi bước trên con đường trở về thiên quốc. Vừa hoàn trả được nợ nghiệp, vừa thông qua đau khổ để luôn nhắc nhở bản thân rằng thế gian này không phải là nơi mình nên ở lại. Mọi thứ trở nên nhẹ nhõm, nên tôi cũng không còn nghĩ đến việc ly hôn để trốn tránh khổ đau nữa; nhờ đó, gia đình không bị tan vỡ.

Từ khi tôi học Pháp Luân Đại Pháp, mọi phương diện trong cuộc sống của tôi đều thay đổi rất nhiều. Thấy vậy, vợ tôi cũng vô cùng cảm động và bước vào con đường tu luyện Đại Pháp. Sư phụ cũng đã tịnh hóa thân thể, đề cao đạo đức và tư tưởng cho bà ấy. Hiện nay, chúng tôi cùng nhau tỷ học tỷ tu, rất nỗ lực về phương diện tu luyện tâm tính. Cha mẹ tôi đều đã thoái xuất khỏi tổ chức Đảng Cộng sản tà ác, thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Nay, dù các cụ đã ngoài 80, 90 tuổi, nhưng cả hai vẫn tự lo liệu được cuộc sống, không cần tôi phải bận tâm. Hai con của tôi, tuy không tu luyện, nhưng rất tán đồng Đại Pháp. Trong công việc và cuộc sống, các con đều biết dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, các cháu của chúng tôi cũng đều rất khỏe mạnh. Tôi thường xúc động nói với các con rằng: Trước kia, khi bằng tuổi các con, không có ai nói cho cha biết thế nào là đúng sai, các con từ nhỏ đã có Sư phụ bảo hộ, Pháp Luân Đại Pháp thật tốt!

Trước và sau khi tu luyện, tôi đã hơn chục lần gặp phải những tai nạn nguy hiểm đến tính mạng. Nếu không có Sư phụ bảo hộ, có lẽ tôi đã không còn ở đây nữa. Nghĩ lại đến giờ vẫn còn thấy sợ, quá trình xảy ra sự việc tôi sẽ không kể chi tiết nữa. Rất nhiều người tu luyện cũng từng trải qua những đại nạn sinh tử. Chỉ có Sư phụ mới có thể hóa giải những tai nạn nguy hiểm đến tính mạng cho đệ tử. Là đệ tử, chúng ta không thể báo đáp hồng ân của Sư phụ chỉ bằng một lời cảm tạ. Chúng ta chỉ có đền đáp bằng việc tinh tấn thực tu, làm tốt ba việc, đồng hóa với Đại Pháp Chân-Thiện-Nhẫn.

Từ thuở nhỏ, tôi đã nghe nói rằng, trên đời này thêm một người cũng không nhiều hơn, bớt một người cũng không ít đi, thiếu ai thì trái đất vẫn quay. Nhưng rốt cuộc vì sao ai cũng muốn sống mà không muốn chết? Hơn nữa, vì để sống tốt hơn một chút mà phải lao tâm khổ tứ, thậm chí không từ thủ đoạn để đạt được điều mình mong muốn? Nhân sinh muôn vẻ, trong làn sóng tư tưởng của chủ nghĩa vô thần và thuyết tiến hóa, những quan niệm hiện đại biến dị càng khiến con người sa đọa. Nếu không có sự chỉ đạo của Đại Pháp, không chừng trong sự mê mang thống khổ tôi đã làm ra chuyện gì rồi. Tôi thật sự quá may mắn, đã gặp được Đại Pháp cao đức của Sư phụ.

Quá trình tu luyện hơn 20 năm đã giúp tôi hiểu ra rằng, sinh mệnh của con người không phải là để sống sao cho thật tốt trong đời này, mà là để đắc được Đại Pháp cao đức vạn cổ khó tìm này, chiểu theo sự dẫn dắt của Đại Pháp, tu bỏ mọi thứ không tốt trên thân người, theo Sư phụ viên mãn trở về ngôi nhà đích thực.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/15/505132.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/24/233398.html