[MINH HUỆ 24-12-2025]

Bài viết dựa theo lời kể của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở nông thôn, năm nay 70 tuổi. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 9 năm 2012, đến nay đã tu luyện được 13 năm. Nhìn lại chặng đường tu luyện, tôi vô cùng biết ơn Sư phụ Lý (nhà sáng lập Pháp Luân Đại Pháp) đã luôn bảo hộ tôi. Dưới đây tôi xin báo cáo lên Sư phụ thể hội tu luyện của bản thân ở một vài phương diện.

Đắc Pháp một cách kỳ diệu

Năm 2012, bạn tôi, Anne, đến gặp tôi để bàn một số việc kinh doanh. Về mặt tiền bạc, tôi không tính toán với cô ấy. Thấy tôi thiện lương như vậy, cô ấy hỏi tôi có tu luyện Đại Pháp không? Tôi nói không, rồi hỏi cô ấy: “Chị có tu luyện không? Sư phụ của chị là ai?” Cô ấy liền nói tên của Sư phụ. Nghe xong, tôi rất kinh ngạc.

Tôi kinh ngạc là vì sao? Bởi năm xưa khi mẹ chồng tôi còn sống, lúc đó Đại Pháp còn chưa bắt đầu hồng truyền, bà đã nói với tôi: “Trong nhà chỉ có con là hiếu thuận nhất, mẹ nói cho con nghe chuyện này, tương lai con phải cứu người nhà chúng ta, Sư phụ của con tên là Lý Hồng Chí. Nhà ta từng có một tấm vải vàng, trên đó có tên của vị Sư phụ này, nhưng trong thời Cách mạng Văn hóa đã bị người ta tịch thu rồi”. Nghe xong, tôi rất mơ hồ, thầm nghĩ, người nhà đối xử với mình cũng không tốt lắm, mình có bản sự gì mà cứu họ? Cứu thế nào? Tuy bối rối, nhưng tôi vẫn lấy giấy viết lại tên của Sư phụ, gấp lại và đặt vào một chiếc hộp trong nhà, rồi không để ý đến nữa.

Nhớ lại chuyện cũ, tôi nóng lòng bảo Anne đưa sách cho tôi xem. Cô ấy lấy ra một cuốn sách không có ảnh của Sư phụ. Tôi nói tôi không lấy, đây không phải là sách của Sư phụ. Cô ấy lại đưa cho tôi một cuốn sách khác có ảnh và tên của Sư phụ. Tôi mang về nhà đọc một bài giảng. Cô ấy hỏi tôi cảm nhận thế nào? Tôi nói sách dạy người ta làm người tốt. Tôi lại đọc thêm một bài giảng nữa, cô ấy lại hỏi tôi thấy thế nào? Tôi nói: Tôi không đọc nữa đâu, đọc xong bài giảng thứ hai, tôi liên tục bị tiêu chảy. Cô ấy cười và nói: “Chị thật là có duyên phận. Sư phụ đã quản chị rồi, đó là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho chị đấy”. Thế là tôi tiếp tục học Pháp. Không lâu sau, Anne bị bức hại. Tôi cũng học Pháp ngắt quãng, nửa tu nửa không, nhưng vẫn luôn kiên trì làm người tốt.

Cho đến một ngày, bên đường có một người đàn ông đang đọc một cuốn sách, tôi hỏi sách gì vậy? Anh ấy nói là sách Đại Pháp. Tôi hỏi anh ấy có biết các động tác luyện công không? Anh ấy bảo biết và tôi nhờ anh dạy tôi luyện công. Anh ấy rất vui vẻ nhận lời.

Sau đó tôi nghĩ: Mình là phụ nữ độc thân, nhờ một người đàn ông đến nhà hướng dẫn luyện công thì không thích hợp lắm. Tôi liền cầu xin Sư phụ: Xin Sư phụ an bài cho con một đồng tu nữ đến hướng dẫn con động tác luyện công. Nguyện vọng này vừa phát xuất, trên đường đi chợ về, tôi liền gặp lại nữ học viên Jane mà tôi đã quen biết từ trước. Từ đó, tôi đã thực sự kết duyên với Đại Pháp.

Jane đã hướng dẫn tôi các bài công pháp và chúng tôi cùng nhau học Pháp. Cô ấy dẫn tôi ra ngoài giảng chân tướng. Niềm vui được đắc Pháp không lời nào tả xiết. Sau khi đắc Pháp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi. Lúc đó bệnh tim của tôi khá nặng, mặt xanh xao, môi tím tái. Sau khi tu luyện, tôi như trở thành một con người khác, nét mặt hồng hào, tinh thần vui vẻ, quan trọng hơn là tôi đã hiểu được ý nghĩa nhân sinh, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy sống trên đời lại hạnh phúc đến thế!

Lúc đó ngoài việc kiếm tiền nuôi sống bản thân, tôi chỉ có học Pháp, học Pháp, học Pháp thật nhiều. Pháp lý không ngừng triển hiện, tôi vô cùng trân quý cơ duyên tu luyện, từng phút từng giây đều không nỡ để lãng phí, cuộc sống của tôi đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, ăn mặc giản dị đến mức không thể giản dị hơn, nhưng nội tâm tôi lại vô cùng phong phú và vui sướng, vô số lần tôi thầm cảm tạ Sư tôn đã từ bi cứu độ.

Trong tâm vô ngã, chỉ nghĩ đến chúng sinh

Để chúng sinh có thể được đắc cứu, tôi nghe lời Sư phụ, thực hiện thệ ước. Vì chính thức bước vào tu luyện khá muộn, nên ngay khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi đã bắt đầu làm cả ba việc. Ban đầu, tôi nhờ đồng tu đưa cho tôi một tờ rơi, một cuốn sách nhỏ để đi phát. Chỉ có vậy thôi mà tôi đã sợ đến mức tim đập thình thịch. Dần dần, đồng tu đưa cho tôi hai, ba cuốn để đi phát, sau đó tôi có thể phát được nhiều hơn, và cuối cùng tôi có thể một mình đi phát rất nhiều tài liệu chân tướng. Sau này, tôi thấy rất nhiều đồng tu đến các ngôi làng và khu dân cư để phát tài liệu, nhưng chỉ có một số ít học viên trực tiếp giảng chân tướng trực diện, tôi liền thay đổi phương thức giảng chân tướng của mình. Tôi vừa phát vừa giảng, để chúng sinh vừa xem được tài liệu, lại vừa minh bạch chân tướng, giúp họ làm tam thoái.

Trong suốt quá trình này, tôi đã nếm đủ đắng cay ngọt bùi, có lúc cũng muốn thư giãn một chút, nhưng mỗi khi nhớ đến Pháp của Sư phụ, tôi lại tăng nhanh nhịp bước tu luyện. Mỗi ngày nhìn vào các tên trên danh sách tam thoái, trong tâm tôi lại cảm ân sự gia trì của Sư tôn, vui mừng vì chúng sinh được đắc cứu. Nếu không có tình huống đặc biệt, hầu như ngày nào tôi cũng ra ngoài giảng chân tướng cứu chúng sinh.

Tôi độc thân, sống một cuộc sống giản dị, luôn cố gắng dành nhiều thời gian hơn để tinh tấn thực tu và giảng chân tướng cứu người. Tĩnh tâm lại suy ngẫm, hết thảy đều là Sư phụ đang giúp chúng ta làm, thực sự là “Tu tại tự kỷ, công tại Sư phụ.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân). Trong quá trình cứu người, tôi luôn cảm nhận được Sư phụ đang ở bên cạnh mình.

Tôi muốn chia sẻ hai câu chuyện. Vào một đêm mùa đông lạnh giá, tôi cùng một đồng tu ra ngoài dán áp phích chân tướng. Lúc đi chúng tôi đeo găng tay bông nhưng các ngón tay vẫn lạnh cóng. Để dán áp phích, chúng tôi phải tháo găng tay ra nhưng chúng tôi không sợ lạnh, dán từng tấm từng tấm một. Dần dần, tay không còn lạnh nữa, toàn thân ấm áp, rất dễ chịu. Chúng tôi dán cho đến khi hết sạch áp phích mới về nhà. Trên đường về, chúng tôi không cảm thấy lạnh nữa, trong tâm chỉ mong những người hữu duyên thấy được chân tướng, có thể đắc phúc báo, có thể bảo bình an.

Câu chuyện thứ hai là vào khoảng 2 giờ chiều một ngày tháng Giêng, tôi đến một công viên để giảng chân tướng. Thấy hai phụ nữ đang ngồi trên ghế đá gần bờ sông, tôi bước đến chào hỏi họ. Tôi nói với họ về sự mỹ hảo của Đại Pháp và tầm quan trọng của việc tam thoái, đồng thời đưa cho họ tài liệu chân tướng và giúp họ tam thoái một cách suôn sẻ.

Khi tôi đang rời đi, một người đàn ông đi xe máy dừng lại trước mặt tôi và hỏi đường. Tôi chỉ đường cho ông ấy. Khi ông ấy chuẩn bị đi, tôi liền nói: “Ông khoan hãy rời đi. Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ông.” Sau đó, tôi giảng chân tướng và đưa tài liệu cho ông ấy. Ông ấy vui vẻ nhận và đồng ý tam thoái. Tôi bảo ông hãy nói chân tướng cho vợ để bà ấy cũng được bình an. Ông nói vợ mình đã qua đời. Tôi bảo ông ấy hãy thay vợ làm tam thoái, như vậy cũng tốt cho bà ấy, bà ấy sẽ có một nơi chốn tốt đẹp. Ông ấy liền thay vợ thoái xuất Đội Thiếu niên Tiền phong. Ông ấy rất biết ơn Sư phụ và tôi.

Hơn 10 năm qua, những câu chuyện cứu người có rất nhiều, con thực sự cảm tạ Phật ân hạo đãng của Sư phụ!

Buông bỏ tự ngã, chủ động phối hợp chỉnh thể

Vài năm trước, khu vực chúng tôi xảy ra bức hại trên diện rộng, tôi nhất thời cảm thấy mây đen nặng nề bao trùm, có chút không biết phải làm sao. Nhiều đồng tu trong nhóm học Pháp của tôi và những đồng tu mà tôi tiếp xúc đã bị bắt cóc. Tính cách tôi khá mạnh mẽ, thường không dễ rơi nước mắt, nhưng lần này tôi không đã khóc, tôi phát chính niệm giải thể bức hại mà nước mắt đầm đìa. Tôi cầu xin Sư phụ gia trì cho các đồng tu bị bức hại chính niệm vượt quan, gia trì cho các đồng tu ở địa phương hình thành được chỉnh thể, không thể vì bức hại mà ảnh hưởng đến việc cứu độ thân nhân trên thế gian. Đứng trước quan nạn, tôi cần làm gì? Pháp của Sư phụ hiện lên trong tâm trí tôi:

“việc của bạn cũng là việc của mình, và việc của mình cũng là việc của bạn.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Washington DC năm 2002)

Đúng vậy, đệ tử Đại Pháp là một chỉnh thể, chúng ta nhất định phải nghe lời Sư phụ, nhất định phải kiên định bước trên con đường tu luyện.

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là: Điểm tài liệu bị phá hoại rồi, còn có bao nhiêu người đang chờ phát tài liệu, có bao nhiêu chúng sinh đang chờ được đắc cứu. Chúng ta không thể vì bức hại của tà ác mà ảnh hưởng đến việc cứu người. Khu vực này không thể trở thành khoảng trống, Sư phụ không muốn thấy cục diện này. Tôi không thể ngồi yên khoanh tay đứng nhìn, tôi phải trừ bỏ tâm sợ hãi, trong tâm nghĩ đến chúng sinh.

Tôi tìm đến một đồng tu biết in ấn tài liệu. Vì đợt vây bắt lớn này, đồng tu đã giấu máy móc đi. Tôi chia sẻ với đồng tu rằng: “Bức hại của tà ác chính là nhằm phá hoại hoàn cảnh tu luyện của chúng ta; chúng ta không thể để tà ác đắc ý. Máy in của chị cũng là một lạp tử của Đại Pháp, cũng là vì Đại Pháp mà đến. Chị không để nó in, chắc chắn nó sẽ không vui.” Chị ấy là một đệ tử Đại Pháp lâu năm đắc Pháp từ trước năm 1999, ngộ tính rất tốt, chị liền đồng ý in tài liệu ngay lập tức, không làm chậm trễ việc cứu độ chúng sinh, nhiệt tình nhận trách nhiệm, đảm bảo việc cung cấp tài liệu.

Tôi lại đến gặp điều phối của một hạng mục Đại Pháp khác. Vì sợ bị bức hại, đồng tu không dám làm nữa, tôi liền phối hợp một vài đồng tu khác để hoàn thành công việc cứu người của hạng mục đó. Tôi chia sẻ với các đồng tu liên quan, chúng ta đều là đệ tử của Sư tôn, Sư phụ bảo chúng ta làm thế nào thì chúng ta làm thế nấy. Còn có rất nhiều việc cần phải điều phối, tôi gần như làm việc liên tục không nghỉ, thường xuyên không màng đến ăn uống, có lúc ngay cả thời gian rửa mặt cũng không có. Nhờ sự gia trì của Sư phụ, việc cứu người ở địa phương chúng tôi đã được tiến hành một cách có trật tự.

Cứu những chúng sinh là người thân trong gia đình

Tôi coi con gái cũng như một chúng sinh, buông bỏ thể diện, không coi trọng bản thân là mẹ của cháu, chỉ muốn cứu sinh mệnh này. Cho nên, với con gái, tôi đã trải qua một giai đoạn tu luyện khó khăn.

Tôi có ba người con, con gái đầu và con trai út đều học đại học, chỉ có con gái thứ hai là không học đại học. Cháu luôn cho rằng tôi nợ cháu, nên thường gây khó dễ cho tôi. Tôi tận lực giúp cháu chăm con để bù đắp lại, nhưng con gái không chịu buông tha, đối xử với tôi như kẻ thù.

Giai đoạn trước vì một sự hiểu lầm, cháu như phát điên, đến nhà tôi đập phá đồ đạc, đồng thời ép tôi phải đến chỗ cháu. Sau khi tôi đến đó, cháu trăm phương ngàn kế làm khó tôi, tôi ở chỗ cháu làm trâu làm ngựa, giặt giũ nấu cơm, quần áo lót, tất của cháu và của con cái đều bắt tôi giặt. Mùa đông lạnh thấu xương, cháu không cho tôi dùng máy giặt mà bắt tôi giặt tay ngoài trời giữa mùa đông giá rét, vì thế tay tôi đều nứt nẻ rớm máu. Trong thời gian đó, hễ hơi có tâm oán hận, tôi liền quy chính trong Pháp.

Một lần, tôi vào phòng con gái muốn nghỉ ngơi một lát. Tôi ngồi trên giường, cháu chê tôi bẩn, làm bẩn giường của cháu, nên tôi ngồi xuống ghế, con lại bảo tôi đừng động vào ghế của cháu, vì vậy tôi ngồi lên một chiếc ghế đẩu nhỏ, nhưng cháu cũng không cho tôi ngồi. Không còn cách nào, tôi đành phải ra ngoài. Vì tóc hơi rối, tôi liền đứng ngoài cửa chải tóc. Con gái bước ra, đứng trước một xe kín người, nói tôi chải tóc trước mặt bao nhiêu người như vậy mà không biết xấu hổ.

Một lần khác, tôi làm hơi không vừa ý cháu một chút, cháu liền dí tay vào trán tôi mà mắng. Lúc đó, trong tâm tôi thực sự cảm thấy khổ sở vô cùng. Tôi thưa với Sư phụ: “Sư phụ, con khổ quá!” Pháp của Sư phụ lại một lần nữa điểm tỉnh tôi.

Tôi đã minh bạch được mục đích mình đến thế gian này, trong tâm tôi nghĩ mình không thể oán hận con cái, con cái cũng là sinh mệnh mà tôi cần cứu. Có lẽ kiếp nào đời nào đó tôi đã nợ cháu, có lẽ cháu đang giúp tôi chịu đựng nghiệp lực, có lẽ cháu đang giúp tôi đề cao. Tôi không thể chấp trước vào cảm thụ của bản thân, tôi phải dĩ Pháp vi Sư, phải dung nhập vào trong Pháp, vứt bỏ quan niệm hậu thiên, tống khứ chấp trước căn bản, thực tu bản thân, cứu lấy đứa con đang trong mê này. Tôi nhất định phải thực tu, nhất định phải đối đãi với con bằng tâm thái của người tu luyện, nhất định phải để cháu thấy được người tu luyện Đại Pháp là làm một người tốt hơn nữa. Bất kể cháu đối xử với tôi không tốt thế nào, tôi cần làm gì thì làm nấy, cả ngày vui vẻ.

Cho đến một ngày, con gái đến phòng tôi. Tôi nói: “Con gái à, cảm ơn con đã giúp mẹ đề cao tâm tính. Mẹ biết con đang giúp mẹ chịu đựng nghiệp lực, con cũng khổ.” Con gái quay mặt đi vì xấu hổ, tay ôm mặt nói: “Con đối xử tệ với mẹ như vậy, mẹ còn cảm ơn con, mẹ đừng nói nữa.” Từ lúc đó trở đi, con gái thay đổi và không còn buông lời ác ý với tôi nữa. Con gái cũng trở nên tôn kính Pháp, còn bảo tôi thỉnh Pháp tượng của Sư phụ về, và cũng thường xuyên mua trái cây dâng kính Sư phụ.

Con gái vốn nóng tính, thường xuyên nổi cáu với chồng con, chồng con rất sợ con gái tôi. Cách đây không lâu, chồng cháu đi công tác về, nhận thấy vợ đã trở nên ôn hòa hơn, liền nói với tôi: “Mẹ à, mẹ có thể khiến con gái mẹ thay đổi nhiều đến vậy, mẹ thực sự đã đề cao được một tầng thứ lớn rồi.” Tôi nói với con rể rằng đó là uy lực của Đại Pháp. Con rể tôi vốn dĩ không tán đồng Đại Pháp, nhưng giờ cháu đã thấy sự thay đổi lớn ở vợ mình, cũng đã tán đồng Đại Pháp và đồng ý tam thoái, bảo bình an.

Trước Tết năm ngoái, con rể tôi đã mua tặng tôi một chiếc lắc tay bằng vàng. Con gái biết tôi học Đại Pháp, nên thích hoa sen, liền mua tặng tôi một chiếc lắc tay có ba bông hoa sen. Tôi không chấp trước vào những thứ này, nhưng qua tâm ý của các con, có thể thấy được sự tôn kính của chúng đối với người tu luyện, sự ủng hộ đối với việc tôi tu Đại Pháp.

Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vô lượng!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/24/503966.html

Bản tiếng anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/25/232429.html