Đắc Pháp trong trại giam, cứu chúng sinh trong nhà tù
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 08-01-2026]
Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 21 năm, những điều muốn nói quả thực rất nhiều, rất nhiều. Tại đây tôi chỉ xin được viết ra một số trải nghiệm quan trọng.
Tháng 3 năm 2004, tôi bị giam trong một trại tạm giam vì vướng vào một tranh chấp kinh tế. Trong lúc tinh thần cực kỳ thống khổ, tôi đã nhờ người nhà thông qua các mối quan hệ đưa vào cho tôi mấy cuốn sách để giải khuây. Vài ngày sau, một học viên Pháp Luân Đại Pháp bị đưa vào phòng giam của tôi. Cô ấy bị giam giữ vì phát tài liệu chân tướng. Tôi tuy không có ác ý gì với cô ấy nhưng cũng không hiểu cô ấy lắm. Hai ngày đầu, tôi đọc sách của tôi còn cô ấy thì luyện các bài công pháp của cô ấy.
Đến ngày thứ ba, đèn trong phòng giam đột nhiên không sáng, không có đèn nên tôi không thể đọc sách. Người học viên đó thì không bị ảnh hưởng gì. Cô ấy vẫn nhẩm Pháp và luyện công như thường lệ. Đêm dài đằng đẵng, tôi biết làm gì để qua đến sáng đây. Khi học viên này nghỉ ngơi, tôi đã trò chuyện với cô ấy. Chúng tôi nói từ chuyện gia đình cho đến công việc, rồi đến sức khỏe. Cô ấy kể rằng mình đã khỏi bệnh viêm gan A nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, hơn nữa tâm tính cô cũng đề cao, vì thế cô được đồng nghiệp và cấp trên đánh giá cao.
Ngày hôm sau, tôi nhờ lính canh thay bóng đèn. Tôi nghĩ tối đến mình có thể đọc sách được rồi. Ai ngờ tối đến khi có điện, đèn vẫn không sáng, vậy là lại một đêm nữa không đọc sách được. Chúng tôi lại tiếp tục trò chuyện. Người học viên kể cho tôi nghe những câu chuyện kỳ diệu trong tu luyện của bản thân và của các đệ tử Đại Pháp mà cô ấy đọc được trên trang web Minh Huệ. Cô ấy cũng nói về vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn là do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dàn dựng. Hóa ra Pháp Luân Công là bị vu oan, cuối cùng tôi đã minh bạch chân tướng. Tôi bắt đầu thích trò chuyện với cô ấy. Chúng tôi đã trò chuyện mãi đến tận đêm khuya.
Vào sáng ngày thứ ba, tôi lại nhờ lính canh kiểm tra xem tại sao đèn vẫn không sáng. Họ gọi thợ đến kiểm tra, bảo rằng không có vấn đề gì nhưng cả đêm hôm đó đèn vẫn không sáng.
Tôi và người học viên ấy lại trò chuyện. Cô ấy đã bị bắt cóc nhiều lần vì giảng chân tướng và phát tài liệu chân tướng cho mọi người. Tôi rất thông cảm cho cô ấy, còn gợi ý cô ấy khi giảng chân tướng thì trước tiên đừng nói về Pháp Luân Công, hãy nói về giá trị phổ quát Chân-Thiện-Nhẫn trước, sau khi được mọi người tán đồng thì mới nói về Pháp Luân Công; như vậy sẽ dễ dàng khiến những người bị lừa dối minh bạch chân tướng hơn.
Ban ngày, cô ấy chép vài bài thơ Hồng Ngâmvào những chỗ trống của một cuốn tạp chí. Tôi tò mò cầm cuốn tạp chí lên đọc và thấy bài thơ “Tố nhân”. Tôi cảm thấy Sư phụ viết quá có đạo lý, tôi bị giam vào trại tạm giam chính là vì danh, lợi, tình. Tôi lập tức học thuộc bài thơ đó. Buổi tối cô ấy luyện công, còn tôi thì đọc thuộc lòng bài thơ “Tố nhân”. Tâm tôi trở nên sáng tỏ, thông suốt.
Khi cô ấy luyện bài công pháp thứ năm, thấy cô ấy ngồi song bàn, tôi cảm thấy rất khó, liền hỏi cô ấy có đau không. Cô ấy nói: “Không đau. Lúc mới bắt đầu thì rất đau, tôi đã phải chịu khổ không ít.” Cô ấy thấy tư thế hai chân của tôi khi ngồi trên giường và bảo rằng tôi có thể ngồi song bàn. Tôi rất vui khi nghe điều này và muốn thử. Cô ấy từ từ đặt chân tôi vào đúng vị trí, sau đó bảo tôi đặt lưỡi chạm hàm trên, hai hàm răng hơi mở, miệng khép lại, hai mắt khép nhẹ, tay kết ấn. Khi tôi thực hiện xong tất cả thì điều kỳ diệu đã xảy ra. Tôi cảm thấy tâm trí mình trống rỗng, tiến nhập vào một trạng thái vô cùng thù thắng, quá đỗi tuyệt diệu. Khoảnh khắc đó, tôi biết rằng Pháp Luân Đại Pháp chính là điều tôi muốn tìm, tôi muốn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thoát khỏi biển khổ nơi nhân thế, trở về ngôi nhà thực sự của mình.
Đến đêm thứ tư, đèn đã sáng và khôi phục lại trạng thái bình thường. Nhưng tôi cũng không cần đèn nữa. Tôi cùng học viên đó học thuộc Pháp, rồi luyện công. Tôi được trở về nhà sau 28 ngày ở trại giam. Từ đó đến nay, tôi vẫn luôn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Chặn đứng tà ác, giải cứu chúng sinh trong nhà tù
Tháng 6 năm 2019, tôi bị bắt cóc vì dán áp phích chân tướng và bị kết án phi pháp năm năm tù. Trong thời gian bị giam giữ, hễ có cơ hội tiếp xúc với những người bị giam giữ, tôi đều giảng chân tướng cho họ. Hai tù nhân đã học các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp, trong đó một người sau khi được trả tự do đã mua cuốn Chuyển Pháp Luân.
Tháng 10 năm 2022, tôi bị đưa đến Nhà tù nữ Giang Tây. Lính canh đã ra lệnh cho ba tù nhân giám sát tôi. Người cầm đầu trong số ba người này là tiên phong trong việc bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Cô ấy dùng nhiều thủ đoạn để ép các học viên phải “chuyển hóa”. Bất kể cô ấy ngụy thiện hay hung ác với tôi, tôi đều dùng thiện đối đãi cô ấy.
Có lần, tù nhân cầm đầu này ra lệnh tôi phải ngồi xổm. Tôi đã ngồi xổm khoảng một tiếng đồng hồ. Sau đó tôi mới nhận ra mình không thể phối hợp với tà ác. Là cô ấy không minh bạch, không thể để cô ấy tạo nghiệp. Tôi liền ngồi xuống đất, không ngồi xổm nữa. Cô ấy vô cùng tức giận, cố kéo tôi dậy, kéo đến mức làm đứt hết các cúc áo ngoài của tôi, tôi vẫn không nhúc nhích. Tôi nói tôi không muốn hại đến cô ấy. Cô ấy vừa chửi vừa dùng tay đánh tôi, cô ấy vừa định dùng chân đá tôi thì tôi nghiêm giọng ngăn cô ấy lại: “Cô đừng động chân, sẽ không có tốt cho cô đâu“. Có lẽ chính niệm của tôi đã ngăn chặn được ý định hành động của cô ấy.
Ngày hôm sau, tù nhân đó bắt tôi đứng bất động từ sáng đến tối. Tôi đứng đó nhẩm “Luận Ngữ” 50 lần, nhẩm khẩu quyết luyện công và các bài thơ trong Hồng Ngâm. Sau khi đứng hơn 10 ngày, lính canh thấy không “chuyển hóa” được tôi, liền ra lệnh cho tù nhân đó cấm tôi tắm rửa, chỉ cho phép tôi đi vệ sinh hai lần một ngày, ăn một cái bánh bao vào bữa sáng, một thìa cơm vào bữa trưa và bữa tối. Lính canh nói rằng cứ miễn là không để tôi đói mà chết là được. Tôi còn bị tra tấn đứng cả ngày, buổi tối bị bắt ngồi xổm đến 11 rưỡi đêm.
Một buổi sáng nọ, nhân lúc tù nhân cầm đầu không có mặt, một tù nhân khác lén đưa tôi quả trứng vốn thuộc khẩu phần ăn của tôi và bảo tôi ăn. Khi tù nhân này quay lại, hỏi ai đã ăn trứng. Tôi nói là tôi. Cô ấy vô cùng tức giận, chửi bới và đánh vào mặt, vào đầu tôi. Đến giờ ăn trưa, tôi thấy một tù nhân khác đang dìu cô ấy đi về phía nhà ăn. Tôi hoàn toàn quên những gì cô ấy đã làm với tôi sáng hôm đó, lo lắng hỏi chuyện gì đã xảy ra với cô ấy. Cô ấy nói: “Sáng nay lúc làm việc tôi đột nhiên bị đau đầu dữ dội. Tôi đã đi khám bác sỹ rồi, nhưng vẫn còn đau. Tôi đã nghỉ cả buổi sáng.” Tôi biết đó là hiện thế hiện báo, bởi vì tôi đã từng nhắc nhở cô ấy. Có lẽ cô ấy đã hiểu ra, từ đó về sau không còn đánh tôi, hung dữ với tôi nữa. Trước khi rời đi, cô ấy nhắc tôi bớt nói đi, hy vọng tôi có thể bình an trải qua những ngày còn lại.
Chính trị viên mới muốn tạo đột phá để “chuyển hóa” tôi, yêu cầu tôi viết ra nhận thức của mình về Pháp Luân Đại Pháp, còn nói tôi nghĩ thế nào thì viết như thế. Tôi nghĩ vậy thật tốt, bình thường muốn tìm cô ấy để giảng chân tướng còn chưa có cơ hội, tôi phải viết cho tốt. Tôi viết về việc thân tâm tôi khỏe mạnh, hiếu thuận với mẹ chồng thế nào sau khi đắc Pháp, về sự kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp, về vụ tự thiêu giả mạo ở Quảng trường Thiên An Môn, và cuối cùng viết về thiệc ác hữu báo. Tôi viết về trường hợp chân thực xảy ra trước mắt khi tù nhân cầm đầu bị quả báo. Cô ấy đọc xong, trước mặt tôi không nói lời nào, điều đó cho thấy trong tâm cô ấy đã ngầm thừa nhận.
Tôi đã nhờ tù nhân giám sát tôi chuyển báo cáo của tôi cho chính trị viên. Tù nhân đó cũng đọc báo cáo của tôi và không còn tiếp tay bức hại các học viên nữa. Hai năm sau, chính trị viên này đã phát biểu trong một buổi học tập, nói trước hàng trăm tù nhân rằng sau vài năm tiếp xúc với các học viên Pháp Luân Đại Pháp, cô ấy đã minh bạch được đạo lý thiện ác hữu báo.
Chính niệm vượt quan nghiệp bệnh
Một ngày tháng 1 năm 2017, tôi bắt đầu âm ỉ đau bụng, thỉnh thoảng còn nôn ra nước chua. Tôi không để tâm, cho rằng chỉ là tiêu nghiệp, nhẫn chịu một chút là qua. Ai ngờ dạ dày càng ngày càng đau, cảm giác như bị dao cứa vào bụng. Cơn đau càng dữ dội hơn vào ban đêm. Cứ cách một tiếng đồng hồ tôi lại bị nôn một lần. Trạng thái này kéo dài hơn hai tháng. Nhưng bất kể đau hay bị nôn thế nào, tôi vẫn kiên trì học Pháp, luyện công.
Một buổi sáng, đột nhiên tôi cảm thấy dạ dày ở trạng thái rỗng thì có vẻ như không đau lắm, tôi nghĩ: “Phải chăng không cần ăn cơm?” Từ sáng hôm đó tôi không ăn cơm, dạ dày quả thực không đau nữa. Tôi còn vui mừng, tôi có thể tịch cốc rồi. Nhưng đến sáng ngày hôm sau, tôi đi bộ mà chân như bước trên mây, ý thức cũng có chút mơ hồ, tôi lập tức cảnh giác.
Tôi bắt đầu học Pháp và chợt tỉnh ngộ, điều Sư phụ không cho phép, Đại Pháp không cho phép, tôi lại tự cho là đúng mà làm, đó là mắc mưu của cựu thế lực, tà ác muốn tôi đói mà chết, để đạt được mục đích phá hoại Đại Pháp, thật nguy hiểm. Tôi phải ăn cơm, đau cũng phải ăn.
Buổi trưa tôi bưng một bát cơm nhỏ lên bắt đầu ăn, miếng đầu tiên vừa nuốt đến cổ họng thì một có luồng lực đẩy ra ngoài, tôi biết tà ác đang vùng vẫy. Tôi niệm khẩu quyết phát chính niệm, cố nuốt cơm xuống, cứ ăn một thìa cơm tôi lại niệm khẩu quyết phát chính niệm. Một bát cơm nhỏ bình thường ăn vài phút là xong, bữa đó tôi phải mất nửa tiếng mới ăn xong. Khi ăn đến miếng cuối cùng, tôi thở phào nhẹ nhõm, rất vui vì cuối cùng cũng ăn xong.
Ai ngờ tâm hoan hỉ vừa nổi lên, đột nhiên một luồng lực lớn mạnh đẩy bát cơm tôi vừa ăn từ dạ dày lên tận cổ họng. Tôi vội ngồi xuống đất, lập chưởng phát chính niệm. Cảm thấy lực lượng không đủ mạnh, tôi đã cầu xin Sư phụ gia trì. Dạ dày tôi bắt đầu đau thắt, buồn nôn, trong tình huống không phòng bị, tôi đã nôn ra hết, vương vãi khắp sàn nhà, thậm chí cả trên ga trải giường. Cách vài phút lại đau một cơn, nôn một chút, những thứ ăn vào nôn ra hết, nôn cả ra nước chua, dịch mật. Khi nôn cảm giác như có ống dẫn nước trong cơ thể, cứ đưa vào dạ dày, rồi lại nôn ra.
Từ đêm đó trở đi, tôi liên tục nôn mửa, có lúc cơm vừa ăn vào lại nôn ra hết, nếu còn cơm, tôi lại ăn tiếp, ăn xong lại nôn. Thực sự không còn gì để nôn nữa, thì dạ dày sẽ đau như dao cắt, khoảng thời gian giữa các cơn đau có thể chỉ vài phút. Cơn đau trở nên dữ dội từ 4 giờ chiều đến nửa đêm, rồi lại dịu đi vào sáng hôm sau.
Tôi đã giảm hơn 15 kg trong vòng vài tháng, trở nên rất gầy gò. Mỗi ngày, tôi vẫn kiên trì luyện công. Khi đau quá thì một bài công pháp phải chia làm mấy lần mới luyện xong. Tôi vẫn gắng gượng đi làm, làm việc nhà và giảng chân tướng khi có cơ hội. Có một lần, tôi cố chịu cơn đau để giảng chân tướng cho một người bạn trong hơn một giờ đồng hồ.
Đến cuối tháng 5, tôi thực sự không thể nhẫn chịu được nữa. Tôi đã không cho người thân và đồng nghiệp biết tình trạng của mình. Mọi người chỉ thấy tôi gầy đi trông thấy, ngoài ra không có bất kỳ biểu hiện khác thường nào, vì thế tôi đã một mình vượt quan trong tình huống không có bất kỳ can nhiễu nào. Tôi biết không ai có thể giúp tôi, chỉ có Sư phụ và Đại Pháp mới có thể cứu tôi. Tôi quyết định buông bỏ mọi thứ của con người, chứng thực Pháp. Tôi xin quản lý cho nghỉ phép, nói với bà ấy rằng tôi tu luyện gặp phải một quan lớn, cần ở nhà toàn tâm học Pháp. Bà ấy bảo tôi đến bệnh viện. Tôi trả lời: “Không có tác dụng đâu, chỉ có Pháp Luân Đại Pháp mới có thể cứu tôi.”
Tôi nói với chồng rằng tôi muốn về nhà mẹ (cũng là một học viên) ở một thời gian. Anh ấy cũng hỏi tôi có muốn đến bệnh viện không. Tôi nói: “Em mà đến bệnh viện thì chỉ có chết thôi, chỉ có Sư phụ mới cứu được em.” Tôi lấy một ít quần áo và đi ra ngoài đợi taxi. Chưa đầy một phút sau, một chiếc taxi dừng lại trước mặt tôi. Tôi hiểu đó là Sư phụ điểm hóa rằng tôi đang làm đúng. Trên xe, tôi đã giảng chân tướng cho tài xế.
Mẹ tôi ở nhà một mình, rất yên tĩnh. Thấy nhà cửa bẩn, bừa bộn, tôi nhịn đau và bắt đầu dọn dẹp, làm một lúc tôi thấy miệng khô đắng, liền đun một ấm nước lớn và uống hết. Lúc này dì tôi đến, là vì em gái tôi báo với dì và bảo dì đến. Sau khi tôi đi, chồng tôi gọi điện báo cho anh trai, em gái, và con gái tôi. Anh ấy nghĩ tôi sắp chết.
Dì tôi là đệ tử Đại Pháp, sẽ không sợ hãi như người thường. Dì ngồi xuống hỏi tình hình của tôi. Chúng tôi vừa nói chuyện vài câu, dạ dày tôi bắt đầu cuộn lên dữ dội, tôi vội bảo mẹ lấy chậu rửa mặt cho tôi. Mẹ và dì bắt đầu phát chính niệm, trong tâm tôi niệm khẩu quyết phát chính niệm. Tôi bắt đầu nôn dữ dội, dạ dày đau đã đành nhưng lúc nôn tôi còn cảm thấy đầu phình to ra, cả căn hộ như đang rung chuyển.
Tôi liên tục niệm khẩu quyết phát chính niệm và cầu xin Sư phụ cứu tôi. Dì út sau đó nói với tôi, lúc dì ấy lập chưởng đã phải dùng lực rất mạnh, tay run lên. Mẹ vì cái tình với tôi nên chỉ biết khóc, căn bản không phát chính niệm được. Sau khi tôi nôn xong, mở mắt ra nhìn thì thấy nước trong chậu như nước mực. Tôi ngộ ra rằng, tà linh trong dạ dày tôi đã bị Sư phụ hóa thành nước đẩy ra ngoài rồi.
Tôi vừa định nghỉ ngơi một chút thì dì tôi nói: “còn một lần nữa.” Sư phụ đã thông qua dì để điểm hóa cho tôi rằng tà linh vẫn chưa được thanh trừ sạch. Quả nhiên, hai phút sau, tôi lại nôn tiếp. Dì đã phát chính niệm cho tôi, lại là một trận đại chiến chính tà. Tôi cảm thấy dạ dày mình gần như đã được thanh lý hoàn toàn, thân thể nhẹ nhõm. Nước mắt tôi tuôn rơi, tôi quỳ xuống trước Pháp tượng của Sư phụ và nói lớn: “Con xin cảm tạ Sư phụ đã cứu con!”
Một lần nữa, con xin cảm tạ ân cứu độ của Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/8/498462.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/26/232434.html



