Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 15-10-2025] Mùa thu năm 2010, chúng tôi giúp chị cả (đồng tu) đi kéo rơm về nhà, để dành dùng sưởi ấm trong mùa đông. Vào tháng 11, thời gian ban ngày tương đối ngắn, mới kéo được hai xe thì trời đã sắp tối. Tôi sợ không đủ rơm để đốt nên nói với chị: “Tranh thủ lúc trời còn chưa tối lắm, chúng ta kéo thêm một xe nữa đi!” Chị nói: “Đừng kéo nữa! Trời sắp tối rồi, cũng không nhìn thấy gì, bó kiểu gì đây? Về thôi!” Nhưng tôi vẫn kiên quyết muốn kéo thêm một xe nữa. Suy nghĩ của tôi là: rơm rạ trong ruộng này nhiều như vậy, kéo thêm chút thì tha hồ đốt, hà tất phải chịu lạnh? Thấy tôi kiên quyết như vậy, chị cũng đành đồng ý.

Sau khi xe đi rồi, hai chúng tôi tiếp tục ở trên ruộng bó rơm. Trời càng lúc càng tối, chị cả liền trách tôi: “Tối thế này, chẳng nhìn thấy gì, làm sao bó được đây?” Tôi nói: “Cứ tạm bó thôi, bó được chút nào hay chút ấy, bó nhiều thêm chút thì đốt được nhiều hơn”. Cứ như vậy hai chúng tôi tiếp tục bó. Một lúc sau, tôi cảm thấy bên cạnh mình càng lúc càng sáng hơn. Nhìn kỹ lại thì thấy có một luồng ánh sáng giống như một chiếc ô lớn bao phủ tôi vào trong. Ánh sáng từ trên đỉnh đầu tôi chiếu xuống, mờ mờ ảo ảo, có chút giống ánh trăng, nhưng rơm rạ xung quanh lại có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Bên trong vòng sáng thì ấm áp dễ chịu, còn bên ngoài vòng sáng, gió thu lạnh thổi khiến cho những cây lớn kêu vù vù…

Tôi nhìn về phía trước, thấy chỗ chị cả cũng có một luồng ánh sáng giống hệt như vậy. Bên trong vòng sáng, chị cả đang làm gì, nhất cử nhất động tôi đều nhìn thấy rõ ràng, nhưng bên ngoài thì lại tối đen như mực. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy chị cả nói to với tôi: “Em nhìn này, chỗ chị có một luồng ánh sáng đang chiếu sáng cho chị đấy!” Tôi đáp: “Em thấy rồi, chỗ em cũng có mà”. Chị cả quay đầu lại nhìn, xúc động nói: “Ôi, thì ra là Sư phụ đang giúp chúng ta! Mau cảm tạ Sư phụ đi!” Tôi vội vàng nói: “Cảm tạ Sư phụ!”

Tôi biết Sư phụ đang ở ngay bên cạnh mình, có rất nhiều lời cảm ân muốn nói với Sư phụ, nhưng vì quá xúc động lại không biết nói gì cho phải, cứ đứng sững tại chỗ, nhìn luồng ánh sáng kỳ diệu này mà không biết phải làm sao. Sư phụ không chỉ chiếu sáng cho chúng tôi, mà còn bảo hộ cho chúng tôi, không để chúng tôi phải chịu bất cứ thương tổn nào, bởi vì ban đêm, đặc biệt là ở nơi hoang vu hẻo lánh, có rất nhiều thứ linh thể tầng thấp.

Lúc này lại nghe chị cả hỏi tôi: “Nếu em không tu luyện, trời tối thế này em có dám ở ngoài đồng hoang làm việc không?” Tôi nói: “Đánh chết em cũng không dám, đừng nói ở nơi hoang vu hẻo lánh này, ngay cả ở nhà, trời vừa tối em cũng không dám ra khỏi cửa”. Cứ như vậy, chúng tôi vừa làm việc vừa trò chuyện. Chúng tôi đi đến đâu thì hai luồng ánh sáng liền theo đến đó, cảm giác ấm áp dễ chịu và không thấy lạnh chút nào. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, chúng tôi thuận lợi bó xong một xe rơm nữa. Mãi đến khi xe kéo rơm của nhà tôi sắp tới bờ ruộng, hai luồng ánh sáng ấy mới dần dần biến mất. Sau khi biến mất, trước mắt lập tức tối đen như mực, gió thu lạnh buốt khiến tôi run cầm cập.

Năm nay tôi 64 tuổi, nhà tôi ở nông thôn. Tôi lớn lên dưới sự nhồi nhét của “thuyết vô Thần” của văn hóa tà đảng, trước đây tôi luôn cho rằng ma quỷ Thần linh đều không tồn tại. Ai nói những chuyện này trước mặt tôi, tôi sẽ cười nhạo họ, cho là mê tín. Nhưng vào thời điểm trước khi đắc Pháp, bản thân tôi thật sự đã từng trải qua những chuyện kỳ dị như vậy. Bên cạnh gian phòng chính của nhà tôi là một nhà kho, kho dùng để chứa lương thực và đồ linh tinh. Khi tôi hơn 30 tuổi, nhớ lại có một buổi chiều, trời vẫn chưa tối hẳn, tôi vào kho lấy đồ. Vừa bước vào cửa, một luồng khí lạnh âm u phả thẳng vào mặt, tôi bất giác lùi lại một bước, cơ thể như bị điện giật, lập tức nổi da gà, nỗi sợ hãi không sao diễn tả được, cảm giác da đầu tê dại, tóc như dựng đứng cả lên. Tôi sợ hãi vội vàng lùi ra khỏi cửa kho, tim đập thình thịch. Khi đó tôi không nhìn thấy gì cả, cũng không hiểu vì sao lại bị dọa thành ra như vậy. Từ đó về sau, tôi không dám đi một mình vào kho lấy đồ nữa, ngay cả ban ngày cũng phải dắt theo một đứa trẻ để lấy thêm can đảm, lấy đồ xong là vội vàng đi ra.

Còn có một sự việc kỳ lạ khác: đó là năm 1997, chồng tôi mắc bệnh ung thư gan, đã là giai đoạn cuối, bệnh tình nguy kịch, nằm liệt giường không dậy nổi, bác sĩ nói không qua nổi một năm. Trong khoảng thời gian chồng tôi bị bệnh nặng ấy, mỗi khi đêm khuya thanh vắng, tôi đều có thể nghe thấy bên ngoài cửa sổ nhà mình có tiếng bước chân nặng nề, đồng thời còn kèm theo tiếng xích sắt kêu leng keng, đi vòng quanh nhà hết vòng này đến vòng khác không ngừng, mãi đến gần sáng thì những âm thanh đó mới biến mất. Lúc đầu chỉ có mình tôi nghe thấy, về sau cả nhà đều nghe thấy, ngày nào cũng như vậy. Cả gia đình đều hoảng sợ vô cùng, ăn không ngon ngủ không yên. Tôi kể chuyện này với hàng xóm, hàng xóm nói: “Có thể là Hắc Bạch Vô Thường (ma quỷ trong truyền thuyết) đến bắt người”. Nghe họ nói vậy, tôi càng sợ hơn, mỗi ngày chưa đến tối đã đóng chặt cửa, không dám ra ngoài. Khi đó tuy tôi không tin có quỷ Thần tồn tại, nhưng chuyện này quả thực là bản thân tôi đã trải qua.

Tết năm 1997, tối giao thừa ăn bánh sủi cảo, chồng tôi bệnh nặng cũng muốn ăn. Trước đó ông ấy chỉ có thể húp chút cháo, ăn chút rau, không dám đụng đến đồ tanh. Tôi nghĩ: người đã như vậy rồi, có lẽ cũng chỉ còn ăn được cái Tết này thôi, ăn thì cứ ăn một chút đi, hôm nay Tết thì phá lệ một lần vậy. Chồng tôi cố ăn được bốn cái bánh sủi cảo, nào ngờ sau khi ăn xong ông ấy vật vã suốt cả đêm, suýt chút nữa thì không qua khỏi.

Đến ngày mùng 7 tháng Giêng năm 1998, chồng tôi bắt đầu học Pháp và luyện công. Chưa đến một tháng, Sư phụ đã giúp ông ấy tịnh hóa thân thể, tinh thần của ông mỗi ngày một tốt hơn, lượng thức ăn cũng tăng lên, cả đồ mặn lẫn đồ chay đều ăn được. Nhớ có một hôm, ông ăn liền ba bát cơm lớn mà vẫn còn muốn ăn nữa. Tôi sợ ông ăn quá no sẽ không tốt nên giành lấy bát cơm, không dám để ông ăn thêm. Ông lại cười nói: “Không sao đâu, bây giờ tôi tu luyện rồi, có Sư phụ quản. Có bệnh cũng không sợ, đó là đang tiêu nghiệp”. Khi đó tôi vẫn chưa đắc Pháp, đối với những lời ông nói thì nửa hiểu nửa không, nửa tin nửa ngờ, trong lòng nghĩ: “Bệnh của anh y học đã xác nhận là không chữa được, không tiêm thuốc, không uống thuốc mà lại khỏi sao? Có thể không?” Nhưng người chồng trước mắt tôi quả thực có sự thay đổi rất lớn. Tôi thấy ông mỗi ngày đều kiên trì học Pháp, luyện công, không chỉ tinh thần ngày càng tốt hơn, ăn uống nhiều hơn, mà việc nhà, việc đồng áng đều làm được hết, bệnh của ông thật sự đã khỏi hẳn!

Người chồng mắc bệnh ung thư gan giai đoạn cuối bị bệnh viện tuyên án tử, vậy mà không uống một viên thuốc, không tiêm một mũi nào, lại khỏi hẳn một cách kỳ diệu! Điều này thì thuyết vô Thần, khoa học hiện đại giải thích thế nào đây? Đến lúc này tôi mới thực sự hiểu ra: Sư phụ Đại Pháp là chân thật, Đại Pháp thật thần kỳ! Cũng chính trong năm đó, cả gia đình chúng tôi vui mừng đắc Đại Pháp! Mỗi ngày cả nhà đều được đắm mình trong Phật ân! Bệnh nan y không thể chữa trị của chồng tôi đã khỏi, tất cả những hiện tượng kỳ lạ trong nhà tôi trước đây đều biến mất, cả gia đình bước ra khỏi bóng tối của nỗi sợ hãi.

Giờ đây hồi tưởng lại những chuyện thần kỳ ấy, thật là cảm khái vô cùng, đúng là trước và sau khi tu Đại Pháp giống như hai khoảng trời khác nhau! Tuy rằng trên con đường tu luyện có ma nạn, có khảo nghiệm, có can nhiễu, nhưng cả gia đình chúng tôi đồng tâm hiệp lực cùng nhau vượt qua, trên con đường phản bổn quy chân chưa từng dừng bước.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/15/冬夜地里的两束暖光-498747.html