Nhiều câu chuyện trên con đường cứu người
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại vùng Đông Bắc Trung Quốc (tác giả kể lại, đồng tu chỉnh lý)
[MINH HUỆ 27-12-2025] Năm nay tôi 70 tuổi, cư trú ở vùng nông thôn Đông Bắc, hơn 20 năm qua, tôi luôn kiên trì giảng chân tướng trực diện, hôm nay hồi tưởng lại từng chút một để báo cáo với Sư phụ, và chia sẻ với các đồng tu.
Từ sau khi cuốn sách “Cửu Bình” được đăng, tôi và đồng tu bắt đầu phối hợp với nhau để giảng chân tướng trực diện, khi đó chúng tôi bán sỉ một số loại vớ, lấy lý do bán vớ để đến từng nhà giảng chân tướng và khuyên tam thoái, đồng thời còn tặng “Cửu Bình” hoặc cuốn sách chân tướng nhỏ v.v. Rồi các loại tài liệu chân tướng nhiều lên, chúng tôi tặng những thứ như đĩa chân tướng, đĩa Shen Yun, lịch để bàn chân tướng và thẻ bình an. Chúng tôi cảm thấy hiệu quả rất tốt, dân làng rất thuần phác, nếu gặp người có cuộc sống khó khăn hay người cao tuổi, thì chúng tôi tặng vớ, làm thân với họ, không phải vì tiền, mà vì cứu người! Mọi người đều rất cảm ơn chúng tôi, có một dân làng nghe xong chân tướng mà chúng tôi giảng, thế mà vui mừng nói với chúng tôi: “Tôi biết rồi, các chị không phải đến bán vớ, mà đến gửi phúc âm cho chúng tôi, cứu chúng tôi!”
Sau đó, mười mấy đồng tu xung quanh thấy hai chúng tôi cứu người bằng cách này rất hiệu quả, nên họ cũng tham gia giảng chân tướng bằng cách này, chúng tôi giúp họ nhập vớ, mọi người chia thành hai người một nhóm, vạch ra phạm vi mà mình phụ trách. Cường độ cứu người như vậy lớn hơn, phạm vi cũng rộng hơn, chúng tôi đạp xe, lái xe điện hoặc xe máy chạy vòng quanh vài chục dặm, đi khắp nơi đến từng gia đình. Chúng tôi đã nhiều lần ghé qua hầu hết các gia đình, ví như ghé một lần lúc tặng “Cửu Bình”, ghé lần nữa lúc tặng đĩa Shen Yun, rồi Tết lại đến tặng câu đối và tặng chữ Phúc.
Lâu dần, mọi người đều biết chúng tôi, có người nhìn thấy tôi liền hỏi: “Hôm nay chị có thứ tốt gì vậy?” Hoặc hỏi: “Trong túi chị lại có thứ gì cho chúng tôi à?”, “Cộng sự của chị đâu rồi? Sao không đi cùng chị?” Những người lương thiện nhìn thấy chúng tôi không ngại thời tiết giá lạnh và nóng bức, họ cho chúng tôi nước và trái cây, mời chúng tôi ở lại ăn cơm v.v., nhưng chúng tôi đều lịch sự từ chối.
Đương nhiên cũng có người không tiếp nhận chân tướng. Có một lần, chúng tôi đi vào nhà của một bí thư đại đội, ông không nghe chân tướng, lớn tiếng nói: “Chị dám đến nhà tôi nói á!” Ông vừa túm cổ áo tôi vừa kéo tôi ra trước cửa nhà ông.
Sau đó, chúng tôi ra chợ, đến chợ ở vùng xa xôi tìm người hữu duyên để giảng chân tướng, tặng tài liệu chân tướng, gặp người hữu duyên ở giao lộ, chúng tôi cũng tặng tài liệu chân tướng, giảng chân tướng. Người dân đi qua sẽ bu lại nhận chân tướng, những người quen biết chúng tôi đều nói chúng tôi là trung tâm phục vụ thoái Đảng! Đôi khi nhìn thấy có người chơi mạt chược, có người làm việc trong làng, chúng tôi sẽ đứng chờ ngoài cửa, sau khi họ đi ra, chúng tôi tặng họ “Cửu Bình” và lịch để bàn chân tướng.
Chúng tôi cảm thấy chúng sinh đều là đến để nghe chân tướng, họ lấy tài liệu chân tướng, làm tam thoái rồi rời đi. Có người ở bên đường, ở ngoài cổng làng, hoặc trước cửa nhà, giống như họ ở đó chờ chúng tôi đến, chúng tôi hỏi họ ở đây làm gì? Họ cũng không thể trả lời, chúng tôi giảng chân tướng cho họ xong, thì họ vui vẻ thoải mái rời đi. Nhất là những người mà chân cẳng có vấn đề, họ đều nói đã rất lâu rồi không ra khỏi nhà, hôm nay muốn ra ngoài xem thử! Trông có vẻ ngẫu nhiên, nhưng kỳ thực đều là cơ duyên mà Sư phụ an bài!
Chúng tôi nhìn thấy người hữu duyên, chúng tôi sẽ nói những lời dễ nghe với họ trước, làm thân với họ, mọi người bây giờ đều thích nghe những lời hay, ví như: “Chị em này, bộ y phục này của chị em rất đẹp, chị em mua ở đâu vậy? Nó rất hợp với chị em đấy!” Hoặc là, “Nhìn chị em cảm thấy rất quen, giống như chúng ta đã biết nhau, vừa gặp chị em liền cảm thấy chúng ta có duyên.” “Trông chị em thật tốt bụng, là người lương thiện, người tốt sẽ có phúc báo.” “Người tốt sẽ nghe thấy điều tốt, tôi có điều tốt muốn nói với chị em, chị em có từng nghe nói về tam thoái bảo bình an chưa?” Tiếp theo đó, chúng tôi bắt đầu giảng chân tướng: Mở đầu nói từ phương diện bây giờ lắm thiên tai nhân họa, thiện ác hữu báo, hoặc nói từ sự hủ bại của Trung Cộng, vắc-xin giả v.v., người dân đều có thể tiếp nhận. Lúc giảng chân tướng, chúng tôi luôn mỉm cười, mang theo thiện tâm tràn đầy nhiệt tình, sự ấm áp, thật lòng vì người khác và mang theo tiếng gọi từ bi từ tận đáy lòng. Chúng tôi giảng chân tướng Đại Pháp rất suôn sẻ bằng lý trí và trí huệ, rồi lại nói sự thật về “vụ tự thiêu Thiên An Môn”.
Chúng tôi cũng học theo cách mà đồng tu chia sẻ trên Minh Huệ Net, bắt chuyện với người hữu duyên một cách có trí huệ. Một lần nọ, chúng tôi đến một ngôi chợ giảng chân tướng, giữa đường nhìn thấy một số người đang xây nhà, đồng tu bèn nghĩ: “Làm thế nào để giảng chân tướng cho những người xây nhà nhỉ?” Khi chúng tôi ra chợ về, đúng lúc nhìn thấy bên đường có người bán mơ, 5 Nhân dân tệ 3 cân, đồng tu nhạy bén hỏi tôi: “Chị có đem tiền không? Chúng ta mua một chút mơ để giảng chân tướng cho mấy người xây nhà.” Tôi nói: “Được đấy!” Đồng tu đi trước, tôi mua mơ xong liền đến sau, đồng tu đã giảng chân tướng rồi, tôi mỉm cười cầm mơ chào hỏi: “Anh em, đến đây nào, nghỉ một lúc, ăn chút mơ.” Mọi người vui vẻ thoải mái bu lại ăn mơ, chúng tôi bắt đầu giảng chân tướng, và khuyên tam thoái bảo bình an, mọi người đều đã hiểu rõ sự thật, và làm tam thoái.
Có khi chúng tôi cũng dùng cách khác để cứu người. Một lần nọ, vào một đêm rất tối, chúng tôi viết lên cột điện “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, lúc mới viết xong một nửa, có một chiếc xe chạy ngang, đèn xe rất sáng, chúng tôi bèn vội vàng tránh đi, sau khi xe chạy qua, chúng tôi muốn trở lại viết tiếp, nhưng hoàn toàn nhìn không thấy những chữ đã viết, tôi bèn dựa vào cảm giác viết cho xong, đến hôm sau, chúng tôi vội vàng đi xem những chữ đã viết, thế mà lại thấy từng chữ nối nhau vừa khít, cảm thấy rất thần kỳ, trong lòng liên tục thầm nói: “Cảm tạ Sư phụ! Cảm tạ Sư phụ!”
Còn có một lần, chúng tôi ra ngoài treo biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo” và “Chân Thiện Nhẫn hảo”, có khoảng 60 tấm, nhưng khi đến chỗ treo biểu ngữ, chúng tôi mới phát hiện quên mang dây treo, vậy làm thế nào? Chỗ đó còn cách nhà rất xa, lấy đâu ra nhiều dây đến thế? Lúc này, đồng tu theo bản năng lật tung cái túi, thế mà moi ra một tấm vải trắng còn hơi mới, chúng tôi vô cùng kinh ngạc, chẳng phải là Sư phụ cho cái này sao? Chúng tôi hoàn toàn không có tấm vải này! Tôi vội vàng xé tấm vải thành những sợi dây vải phù hợp, nếu là tấm vải mới toanh thì không thể xé được! Tôi cũng không biết đã xé bao nhiêu sợi dây vải, nhưng sau khi treo hết biểu ngữ, tôi mới phát hiện những sợi dây vải đã xé không hơn cũng không kém, vừa đủ số tấm biểu ngữ!
Đôi lúc, trước khi ra khỏi nhà, tôi cũng không kiểm tra mang theo bao nhiêu cuốn sách nhỏ chân tướng, nhưng thường khi tặng đến nhà cuối cùng ở một làng, cũng vừa lúc hết tài liệu, tài liệu mang theo vừa đủ, không hơn cũng không kém! Rất thần kỳ.
Giảng chân tướng hơn 20 năm, tôi cũng không biết đã giảng cho bao nhiêu người, nhiều lúc tôi giảng chân tướng cho người ta, đối phương nói: “Chẳng phải chị đã giảng cho tôi rồi à? Chị quên rồi sao? Mấy năm trước tôi đã làm tam thoái rồi!” Có rất nhiều câu chuyện mà tôi trải nghiệm khi giảng chân tướng, quả thực có kể cũng kể không hết.
Trên suốt hành trình giảng chân tướng trực diện đều là sự an bài và bảo hộ của Sư phụ. Từ khi tà đảng bức hại Đại Pháp, tôi cũng trải qua rất nhiều ma nạn, có thể đi đến hôm nay, toàn dựa vào lực lượng của Đại Pháp, tôi cảm thấy Sư phụ luôn ở bên cạnh, cảm thấy những chúng sinh đáng quý đều đang chờ nghe chân tướng, chờ được cứu độ! Đệ tử cảm ơn Sư phụ! Cảm ơn Đại Pháp! Đệ tử nhất định không quên trách nhiệm và sứ mệnh, cứu độ nhiều người hữu duyên hơn nữa.
(Phụ trách biên tập: Đỗ Nhân)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/12/27/救人路上故事多-504114.html



