Bài viết của Đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 05-10-2025] Trước ngày Tết Đoan Ngọ năm nay, khi tôi đang ăn cơm tối, cháu gái ngoại muốn uống nước, nói trong bình nước không còn nước nữa. Tôi nói: “Ông sẽ đun ngay, cháu đợi một lát”. Có lẽ lửa gas mở lớn, nên nước sôi rất nhanh, ấm nước cũng kêu lên. Con rể nói với tôi: “Bố cứ ăn cơm đi, để con rót nước”. Tôi nói lại: “Để bố làm, con cứ bận việc của con đi”.

Tôi vừa cầm vào tay cầm ấm nước thì thấy rất nóng, liền vội đặt ấm sang một bên bếp. Một tay tôi cầm giẻ lau, một tay cầm bình nước, khuỷu tay vô tình đụng phải ấm nước sôi, cả một ấm nước sôi đổ xuống dội từ dưới hông trái xuống người tôi, ấm nước cùng với một bộ bát đũa rơi xuống nền gạch men, phát ra tiếng động loảng xoảng làm con rể và cháu gái ngoại chạy đến. Thấy vậy, cháu ngoại gái kêu lên: “Ông ơi! Ông ơi!”

Con rể là bác sỹ, vội kéo tôi ra ngoài. Tôi nói: “Con đừng kéo bố, bố dọn dẹp chỗ này xong rồi hãy hay”. Con rể sốt ruột đến mức nhảy dựng lên, nói: “Bố bị bỏng ra thế này rồi, mau đi theo con, con xử lý cho bố trước”. Tôi nói: “Không cần đâu, bố không bị bỏng”. Con rể nói: “Cả nửa người dưới đều ướt sũng nước, còn nói không bị bỏng sao?! Không xử lý kịp thời, sẽ bị nổi bọng nước, tróc da, lở loét, nhiễm trùng chéo, như vậy sẽ gặp phiền phức lớn đó bố!”

Con rể vừa nói, vừa kéo quần tôi xuống, nhưng lại không phát hiện vùng dưới hông và chân của tôi có chỗ nào bị bỏng. Tôi nói: “Bố không đau, không ngứa, không có cảm giác gì, bố có Sư phụ bảo hộ, không sao đâu. Con tránh ra, để bố dọn dẹp chỗ này”. Con rể sững lại một chút, nhưng vẫn nói: “Ở đây không cần bố dọn, bố mau đi ra ngoài, để con xả nước lạnh cho bố, nếu không thì…” Tuy con rể đã nói đến mức đó rồi, tôi nghĩ vậy thì cứ dùng nước máy xả qua một chút.

Tôi đi vào phòng tắm, con rể cũng đi theo, muốn giúp tôi xả nước, tôi nói: “Không cần, để bố tự làm!” rồi đẩy con rể ra ngoài cửa. Tôi nghe cháu gái ngoại ngoài cửa nghẹn ngào nói: “Bố ơi, ông ngoại sao rồi?” Con rể nói với cháu: “Ông con bây giờ không sao rồi, con yên tâm”. Cháu ngoại nói: “Dù sao con cũng đã gọi điện cho mẹ rồi, mẹ nói sẽ về nhà ngay”.

Trong phòng tắm, tôi tiện thể cởi quần áo ra tắm luôn. Lúc này tôi mới quan sát kỹ vùng dưới hông trái, chân và bàn chân chỉ hơi ửng đỏ trên bề mặt da, dùng tay sờ thử thì quả thật không đau, không ngứa, không có cảm giác bất thường. Trong tâm tôi nói: “Sư phụ, đệ tử xin lỗi Ngài, lại khiến Ngài phải bận tâm gánh chịu thay đệ tử rồi. Đệ tử nhất định sẽ nghiêm túc hướng nội tìm, tu bỏ thiếu sót…”

Sau khi tôi tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, vừa đúng lúc con gái cũng về tới nhà. Con vừa thấy tôi liền vội vàng hỏi: “Bố thế nào rồi? Để con xem nào!” Tôi nói: “Vẫn tốt, không đau, không ngứa, không có cảm giác gì, xem cái gì”? Con gái càng sốt ruột hơn: “Bố đã gần 80 tuổi rồi, mà tính khí vẫn cố chấp như vậy. Không được, bố ngồi xuống, để con xem xem”. Nói rồi, con gái kéo ống quần tôi lên. Tôi đành ngồi xuống, tự mình kéo ống quần lên trên đầu gối, dùng tay vỗ vào đùi, tôi nói: “Không sao, đúng là không sao, cho con xem, con xem đi”. Con gái nói: “Bố vỗ cái gì chứ, không đau sao?” Tôi nói: “Không đau”. Con gái nghiêm túc, xem xét kỹ càng, quả thực không có chỗ nào bị bỏng.

Con gái nghi hoặc hỏi cháu ngoại: “Con nói với mẹ là ông ngoại bị bỏng thế này thế kia, làm mẹ lo đến mức…” Cháu ngoại nói: “Chuyện vốn là vậy mà, con đâu có nói dối mẹ, không tin thì mẹ hỏi bố xem”.

Cả gia đình ba người của con gái đều cảm thấy khó hiểu, hỏi tôi đây là chuyện gì. Tôi nói: “Đây chính là ‘tự tại’ của người tu luyện, là Sư phụ ban cho”. Cháu ngoại tò mò hỏi: “Ông ơi, ‘tự tại’ mà ông nói, cháu không hiểu”. Tôi nói: “Cháu không hiểu, ông cũng nói không rõ được. Nói đơn giản thì là tự do tự tại, không lo không nghĩ, đường đường chính chính, quang minh chính đại, ung dung tự nhiên, dùng ngôn ngữ của con người thì chỉ có thể nói như vậy. Thực ra, ‘tự tại’ chân chính là một trạng thái của Thần, Phật. Nhưng ông bây giờ vẫn chưa tu đến bước đó. Các con nếu muốn ‘tự tại’, thì từ nay về sau chúng ta cùng nhau tu luyện!”

Lúc này, con gái nhìn con rể, cháu gái ngoại nắm tay mẹ, họ đều thở phào nhẹ nhõm. Con gái nói: “Bố, chúng con sẽ có ngày đó, bố cứ yên tâm”.

Sau một tuần, khi tôi đang tắm thì vô tình phát hiện từ phía ngoài hông trái trở xuống đến mu bàn chân, da hiện lên màu tím nhạt. Lúc đầu tôi tưởng là bụi bẩn nên dùng tay chà, rồi xoa xà phòng, nhưng không chà đi được. Tôi lập tức hiểu ra, đây là Sư phụ để lại cho tôi nhìn thấy: đây là dấu vết sau khi lớp da bị bỏng thực sự đã lành, nhưng Sư phụ không để đệ tử phải chịu đựng. Nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống: Sư phụ ơi, Ngài lại vì đệ tử mà gánh chịu bao nhiêu thống khổ? Mà đệ tử không biết. Đệ tử nhất định không phụ lời dạy của Sư phụ, nghiêm túc tuân theo thệ ước, tuyệt đối không giải đãi, theo Sư phụ trở về nhà!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/10/5/這就是修煉人的自在-496554.html