Đại gia đình được đắm mình trong Pháp quang
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 31-12-2025] Mùa đông năm 1997, chị dâu thứ hai của tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và tất cả các bệnh tật của chị ấy đều được chữa khỏi. Biết sức khỏe của tôi kém, chị dâu đã giới thiệu Đại Pháp cho tôi, nhưng lúc đó tôi không mấy để tâm.
Không lâu sau, vì muốn tôi mau chóng đắc Pháp nên chị dâu đã dẫn con gái đến nhà tôi chơi, hào hứng kể cho tôi nghe phép màu đã xảy ra với cháu gái. Hôm đó tuyết rơi rất dày, cháu gái không thể đạp xe đến trường nên đã đi xe buýt. Vì người đi xe buýt rất đông, mặt đất lại trơn trượt, cháu gái đã bị xô ngã và cuốn vào gầm xe. Trên xe đã chật kín người và dưới xe cũng còn không ít người, nên tài xế không nhìn thấy cháu, cứ thế lái xe đi, cán thẳng qua chân của cháu.
Cháu gái tự gượng dậy, đi bộ qua khoảng hai trạm xe buýt để đến trường, sau đó cháu kể lại cho cô giáo nghe chuyện vừa xảy ra. Khi chị dâu tôi nhận được điện thoại của cô giáo, chị ấy lập tức nhớ đến Pháp mà Sư phụ giảng: “Tốt xấu xuất tự một niệm” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân).
Trong tâm chị ấy liền nghĩ: “Không sao đâu, có Sư phụ bảo hộ, mọi chuyện sẽ ổn thôi”. Cháu gái tôi được đưa đến bệnh viện để chụp X-quang, và kết quả cho thấy chân của cháu hoàn toàn bình thường. Bác sỹ không thể tin được, nói xe buýt cán qua chân mà xương không sao là điều không thể.
Bác sỹ hỏi liệu có phải đứa trẻ nhớ nhầm không? Nhưng khi nhìn thấy vết bánh xe bầm tím hằn trên chân cháu, bác sỹ liên tục thốt lên: “Quá kỳ diệu, quá kỳ diệu!”.
Chị dâu tôi nói: “Đó là vì tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nên con gái tôi đã được Sư phụ Đại Pháp bảo hộ”. Cô giáo chủ nhiệm của cháu cũng nói: “Trong trường cũng có rất nhiều giáo viên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả đều nói công pháp này rất tốt”. Thời điểm đó, người dân ở mọi tầng lớp xã hội đều tu luyện Đại Pháp và ai cũng biết Đại Pháp là tốt.
Trải nghiệm của cháu gái đã giúp tôi thêm kiên định tín tâm và tôi chính thức bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào mùa xuân năm sau.
Trước khi tu luyện, tôi mắc nhiều bệnh như đau đầu do căng thẳng, thoái hóa đốt sống cổ và u nang buồng trứng. Sau ca phẫu thuật u nang buồng trứng, tôi bị di chứng dính ruột nên thường xuyên bị đau bụng. Lúc đó, thân thể tôi gầy yếu, cảm giác như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể bị thổi bay. Không lâu sau khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi thể hội được cảm giác toàn thân nhẹ nhõm vô bệnh, mỗi ngày đều rất vui vẻ và tràn đầy năng lượng. Tôi có thể vác một bình gas đầy một mạch lên thẳng tầng năm. Người nhà đều đã chứng kiến sự thay đổi của tôi và rất ủng hộ tôi tu luyện Đại Pháp. Ngay cả sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc phát động cuộc bức hại quy mô lớn đối với Pháp Luân Đại Pháp vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, thái độ của người nhà tôi đối với Pháp Luân Đại Pháp vẫn không hề thay đổi, họ đều biết Đại Pháp là tốt.
Nhóm học Pháp là một đại gia đình, giúp tôi trưởng thành
Nhóm học Pháp chung tại nhà tôi đã duy trì được hơn 10 năm. Vì tôi đông con cháu, nên tôi cũng phải giúp việc chăm sóc, có lúc tôi bận rộn đến mức mấy ngày liền không thể học Pháp. Tôi nghĩ hẳn là Sư phụ không muốn bỏ rơi một đệ tử không tinh tấn như tôi, nên dưới sự an bài của Ngài, các đồng tu đã giúp tôi thiết lập một nhóm học Pháp chung tại nhà tôi.
Kể từ khi có môi trường học Pháp nhóm tại nhà, tăng thêm thời gian học Pháp cố định, tâm tính của tôi cũng được đề cao, tôi hiểu rằng việc tu luyện Đại Pháp không chỉ để có một thân thể khỏe mạnh, mà bản thân còn mang theo sứ mệnh trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh. Mỗi lần học Pháp xong, khi các đồng tu chia sẻ kinh nghiệm của mình, tôi đều chăm chú lắng nghe cách họ giảng chân tướng cho những người khác nhau ở những nơi khác nhau, ghi chép lại vào sổ tay để tránh bị quên. Nhưng chỉ nói xuông thôi là chưa đủ, vì vậy tôi đã cùng ra ngoài với một đồng tu có kinh nghiệm trong việc giảng chân tướng. Tôi phát chính niệm trong khi cô ấy giảng chân tướng cho mọi người. Sau đó, tôi đã có thể cùng chị dâu ra ngoài giảng chân tướng.
Có một năm, khu dân cư của chúng tôi lắp thêm rất nhiều camera an ninh, trong đó có một cái ở ngay cạnh lối vào tòa nhà của tôi. Tôi cảm thấy chiếc camera này chĩa thẳng vào nhà để giám sát tôi, tâm sợ hãi trong tôi cũng nổi lên. Tôi cứ tự hỏi liệu các đồng tu đến nhà tôi có an toàn không? Khi các đồng tu biết chuyện, có người nói: “Đây chắc chắn là một khảo nghiệm đối với chúng ta; chúng ta không được có tâm sợ hãi”; có đồng tu đề nghị chúng tôi cứ cách hai, ba tháng lại thay đổi thời gian học Pháp một lần, trí huệ đối mặt với vấn đề giám sát; lại có người bảo mọi người cùng nhau học thuộc bài thơ “Phạ Xá – Hồng Ngâm II”. Sau khi nhẩm niệm bài thơ đó, tôi đột nhiên không còn một chút tâm sợ hãi nào nữa.
Thời điểm đó, chúng tôi đọc được bài chia sẻ của một đồng tu trên Minh Huệ, nói rằng học thuộc Pháp có thể giúp chúng ta đề cao—hai đồng tu trẻ tuổi trong nhóm chúng tôi bắt đầu học thuộc Pháp. Sau khi họ học thuộc xong một lượt cuốn Chuyển Pháp Luân, họ hỏi tôi có muốn học thuộc Pháp hay không. Tôi liền nói mình bận rộn thế này thế kia, không có thời gian học thuộc. Đồng tu bảo tôi rằng trong quá trình học thuộc Pháp, trong đầu toàn là lời của Sư phụ, sẽ không có những suy nghĩ lộn xộn của người thường, và khích lệ tôi rằng: Có thể bắt đầu học thuộc từ “Hồng Ngâm” trước. Thế là mỗi lần trước khi học Pháp, chúng tôi đều học thuộc hai bài thơ trong “Hồng Ngâm”. Lần nào tôi cũng là người đọc vấp nhiều nhất, nhưng tôi cảm nhận được học Pháp nhập tâm hơn, hơn nữa càng học thuộc càng trở nên trôi chảy. Hiện tại chúng tôi đã bắt đầu học thuộc Chuyển Pháp Luân, tuy khó nhưng tôi vẫn rất vui vẻ. Nhóm học Pháp chính là một đại gia đình, đồng hành cùng tôi tiến bước.
Nghĩ cho người khác, gia đình chung sống hòa thuận
Các con tôi đều nói: “Vừa bước vào đại gia đình chúng ta, liền cảm thấy tâm trạng vui vẻ, thoải mái, dường như mọi phiền não đều tan biến”. Tôi cũng tự hào và kiên định nói với các con: “Đó là Đại Pháp đã ban cho chúng ta”, tất cả các con đều đồng tình.
Có một năm, sau khi nghe tin mẹ chồng tôi ở quê bị ngã gãy tay, tôi và chị dâu thứ hai lập tức đến đón bà về chỗ chúng tôi, thay phiên nhau chăm sóc bà chu đáo cho đến khi tay bà lành hẳn mới đưa bà về quê. Kỳ thực, bà có bốn người con trai và hai người con gái, nhưng tôi và chị dâu thứ hai chưa bao giờ so bì hay tính toán với họ.
Một lần khác, mẹ chồng tôi phải nhập viện vì viêm ruột thừa cấp tính. Trong thời gian nằm viện, tôi và chị dâu thứ hai đã chăm sóc bà, rửa chân, gội đầu và tắm rửa cho bà. Bác sỹ hỏi mẹ chồng tôi: “Hai cô này là con gái của bà à?”. Bà đáp: “Không, đều là con dâu tôi”. Bác sỹ thốt lên: “Thời buổi này mà vẫn còn những người con dâu tốt như vậy sao?!”
Sau khi mẹ chồng tôi bình phục, tôi và người chị dâu thứ hai đã thanh toán toàn bộ viện phí cho bà, hai em chồng và các chị em dâu khác rất cảm động. Không lâu sau đó, tại tiệc cưới con của một người họ hàng, truyền hình phát sóng nội dung phỉ báng Pháp Luân Đại Pháp, một số người không biết chân tướng đã hùa theo. Thấy vậy, chị dâu cả đã đứng lên dõng dạc nói: “Pháp Luân Đại Pháp là tốt! Hai em dâu tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, các thím ấy vừa góp tiền vừa góp sức, chăm sóc mẹ chúng tôi vô cùng chu đáo mà không bao giờ tính toán với chúng tôi. Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tốt!”. Nghe xong, tất cả mọi người trong phòng đều im lặng.
Vì chị dâu cả dám đứng ra khẳng định sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp ngay trong giai đoạn bức hại tà ác nhất, nên chị ấy đã nhận được rất nhiều phúc báo. Có lần, chị ấy và hai người khác gặp tai nạn nghiêm trọng trên chiếc xe điện ba bánh; một người bị tử vong tại chỗ, một người bị thương nặng, nhưng chị dâu tôi vẫn bình an vô sự. Vì tôi và chị dâu thứ hai tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, nên chúng tôi luôn hành xử theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn, luôn nghĩ cho người khác, không so đo tính toán, cố gắng phó xuất nhiều hơn. Nhờ vậy, đại gia đình chúng tôi rất hòa thuận. Hàng năm vào dịp Tết đến, cả bốn chị em chúng tôi và các gia đình hai bên đều quây quần ăn Tết cùng nhau. Người trong làng nhắc đến đều giơ ngón tay cái khen ngợi, nói rằng đây là gia đình số một của cả làng. Tôi biết gia đình chúng tôi đang được đắm mình trong Pháp quang!
Cảm ân Sư phụ đã ban cho con trí huệ và sức mạnh, để con có được tấm lòng bao dung từ bi đối đãi với mỗi người xung quanh; cảm ơn sự giúp đỡ của các đồng tu, nhờ đó tôi có tín tâm đối mặt với khó khăn mà không nản chí, không thỏa hiệp, dũng mãnh tinh tấn!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/31/502705.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/26/232435.html



