Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 24-02-2026] Năm nay tôi 65 tuổi, là giáo viên đã nghỉ hưu, đắc Pháp vào mùa đông năm 2010. Tôi xin chia sẻ những trải nghiệm tu luyện của mình trong 15 năm qua để báo cáo với Sư phụ và giao lưu cùng các đồng tu.

Tôi lớn lên ở vùng nông thôn, sau khi tốt nghiệp cấp ba, qua người giới thiệu, tôi kết hôn với chồng xuất thân từ một gia đình trí thức ở huyện Hòa. Tổ ấm mới của chúng tôi chẳng có gì, mẹ chồng cho tôi 40 tệ, một cái giường, một cái bàn, một cái rương gỗ. Sau đó chúng tôi dần dần sắm sửa thêm đồ đạc, sinh được một cậu con trai, cuộc sống gia đình ba người cũng tạm ổn. Năm 1990, chồng tôi mới 37 tuổi thì mắc bệnh nặng, trở thành người tàn tật, không thể đi làm, cũng không có thu nhập, cuộc sống rơi vào hoàn cảnh khó khăn.

Thời đó lương giáo viên rất thấp, cả nhà chỉ dựa vào đồng lương ít ỏi của tôi để sinh sống. Ban ngày tôi đi làm, buổi tối phải chăm sóc con cái và người chồng bệnh tật. Mẹ chồng tôi tính tình kiêu ngạo, có phần coi thường người nhà quê như tôi, hơn nữa, tôi lại đảm nhận vị trí của bà, nên bà cảm thấy có quyền sai bảo tôi, mọi việc nhà đều để tôi làm, dù tôi có vất vả thế nào bà cũng không bao giờ quan tâm, cho rằng đó là bổn phận của tôi. Chỉ cần thấy tôi làm việc gì không ưng ý, bà liền la mắng, châm biếm mỉa mai, không có gì thì cũng thường xuyên kiếm chuyện, gây khó dễ cho tôi. Tôi toàn tâm toàn ý đối tốt với bà, nhưng bà chưa bao giờ hài lòng.

Không chỉ vậy, chồng tôi vay tiền kinh doanh gia công quần áo bị lỗ mười mấy vạn tệ, ngân hàng đòi nợ anh ấy không trả được, đã khởi kiện anh ấy, hết cách đành phải trừ vào lương tháng của tôi, nhưng vẫn không đủ, tôi đành phải vay tiền quỹ nhà ở của đồng nghiệp mới trả được khoản vay của chồng. Trong tâm tôi thật sự rất thống khổ, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, biết sống sao đây? Tôi hận mẹ chồng, cao ngạo không coi mình ra gì; hận chồng không lo cho gia đình lại còn có người phụ nữ khác, tôi khóc không ra nước mắt. Sức chịu đựng của tôi đã tới hạn, rồi đổ bệnh, đi khám phát hiện ra bệnh nan y – xơ gan, sinh mệnh dường như đã đến hồi kết.

Trong lúc tuyệt vọng, năm 2010 tôi có duyên đắc Pháp Luân Đại Pháp. Cứ như vậy tôi đã nhìn thấy hy vọng, cầm cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân” đọc đi đọc lại, từng chữ, từng câu đều giống như Sư phụ đích thân giảng Pháp cho tôi, đây chính là ý nghĩa của sinh mệnh, chân lý của nhân sinh mà tôi đã tìm kiếm bao năm qua. Tôi theo băng hình hướng dẫn luyện công của Sư phụ luyện đi luyện lại, cảm thấy mình đã cải biến, từ đầu đến chân như thể trút được một lớp áo dày cộp. Tôi hào hứng nói với mẹ chồng: Con thay đổi rồi! Con thay đổi rồi! Mẹ chồng tôi không phục nói: Có thay đổi thế nào thì cô vẫn là cô thôi. Làm sao bà có thể hiểu được sự biến hóa thần kỳ và Pháp lý cao thâm của Pháp Luân Đại Pháp.

Cùng với việc học Pháp, luyện công, thể ngộ của tôi ngày càng sâu hơn, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi, bệnh xơ gan hoàn toàn biến mất. Tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, mọi khổ nạn đều hóa thành ánh sáng và hy vọng.

Trong quá trình học Pháp, tôi nhận ra rằng tất cả đều là do duyên phận, nợ đời đời kiếp kiếp buộc phải trả. Con xin được cảm ân Sư phụ đã cứu độ, tịnh hóa thân tâm con, dạy con trở thành người tốt.

Sư phụ đã giảng:

“Kẻ ác do tâm tật đố sai khiến, ích kỷ, nóng giận, mà tự thấy bất công. Người Thiện thường trong tâm từ bi, không oán, không hận, lấy khổ làm vui.” (Cảnh giới, Tinh Tấn Yếu Chỉ)

Tôi vâng lời Sư phụ làm người tốt không làm kẻ ác, buông bỏ tâm oán hận, thiện đãi mẹ chồng, người nhà, không nhớ lại chuyện cũ nữa. Dưới sự phổ chiếu của Phật quang Chân-Thiện-Nhẫn, tâm oán hận đối với mẹ chồng và chồng đều không còn.

Mẹ chồng tôi năm nay 93 tuổi, bà bị bệnh phải nằm viện, tôi đã tận tình chăm sóc bà. Tôi nấu những món bà thích ăn, đối xử từ bi với bà, giúp bà tắm rửa, gội đầu. Người thân, hàng xóm đều bảo: Đây đâu phải con dâu, giống con gái ruột thì đúng hơn. Bà cũng cảm động nói: “Con tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tâm tính tốt, lương thiện thật thà.” Những việc làm của tôi trong mắt người già cũng đã chứng thực sự tốt lành của Pháp Luân Đại Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/24/505511.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/21/233369.html