Đời người có bao nhiêu cái mười năm?
Bài viết của Hằng Tâm, đệ tử Đại Pháp tại Hắc Long Giang
[MINH HUỆ 19-12-2024] Năm nay tôi 35 tuổi, rất vui có thể thông qua nền tảng giao lưu của các đệ tử Đại Pháp để trao đổi với các đồng tu về câu chuyện tu luyện của mình.
Từ khi đắc Pháp tu luyện đến nay đã gần 30 năm. Nói ra thì thật hổ thẹn, tuy đắc Pháp rất sớm, nhưng tôi lại ba lần ra vào trước cửa Đại Pháp.
Nhớ lại trước khi tôi học mẫu giáo, cha tôi đã đắc Pháp tu luyện rồi. Khi đó thấy cha buổi tối luyện công, tôi cảm thấy thú vị, nên bắt chước động tác của cha mà luyện theo. Thỉnh thoảng còn nghe được băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ bật ở trong nhà, tuy lúc ấy tôi không hiểu gì, nhưng vẫn biết Pháp Luân Công mà cha luyện là tốt. Vì còn quá nhỏ, tôi theo người nhà nghe giảng Pháp, bắt chước người nhà luyện, chỉ là xuất phát từ tính tò mò. Sau khi mất đi cảm giác mới mẻ, thì cũng không nghe, không học, không luyện nữa, mà từ bỏ.
Chớp mắt 10 năm đã trôi qua, tôi không còn là đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên nữa, mà đã trở thành một học sinh trung học biết bảo vệ lợi ích của bản thân, tranh đấu và đố kỵ. Trong 10 năm này, trạng thái tu luyện của cha tôi cũng thay đổi rất lớn, không chỉ tu bản thân, mà còn dành nhiều thời gian ra ngoài giảng chân tướng cứu người, bao gồm cả người nhà.
Đúng vào lúc này, cha lại một lần nữa chính thức nhắc nhở tôi về việc tu luyện. Tuy nhiều năm không tu luyện, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng Pháp Luân Đại Pháp là tốt, bởi vì trong suốt nhiều năm qua, cha tôi bất kể từ trong ra ngoài, từ tính khí, tính cách đến thân thể, đều trở nên đặc biệt tốt. Vì vậy khi cha bảo tôi tu luyện, tôi đã nhanh chóng đồng ý.
Nhưng công nhận thì là công nhận, thời nay đã khác xưa, đạo đức con người đang trượt trên dốc lớn, các “tấm gương phản diện” trong đủ loại tác phẩm văn nghệ liên tục xuất hiện, rất hấp dẫn người ta. Khi đó tôi chưa thành niên, mà những đứa trẻ ở lứa tuổi này lại có tâm hiếu kỳ rất mạnh, cũng có dục vọng khám phá rất lớn, nên tuy tôi đã mang danh “đệ tử Đại Pháp”, nhưng thực tế lại một tay nắm lấy Thần, còn một tay vẫn nắm lấy con người. Không có một tâm kiên định bền bỉ, cuối cùng vẫn không thể đi đến sau cùng. Cứ như vậy, tu luyện chưa đến ba năm, tôi lại từ bỏ.
Chớp mắt lại thêm 10 năm nữa. Trong khoảng thời gian này, tôi có vợ và con. Tôi cũng trở thành một con người khác: tôi học hút thuốc, uống rượu; thích đi hát karaoke; tôi trở nên ích kỷ, giả dối, háo sắc, đố kỵ, những thói quen, tật xấu không tốt của con người hầu như tôi đều có. Vì trước đây tôi từng đọc Pháp, từng luyện công, nên tôi biết rất rõ ràng những thứ này đều là xấu xa, chỉ vì mê trong đó, vẫn cảm thấy những thứ ấy mang lại lợi ích thực tế, sờ vào được, nhìn thấy được, có được chúng thì cảm thấy dễ chịu.
Trong khoảng thời gian này, đôi khi tôi cũng biết rằng cứ như vậy mãi thì cuối cùng sẽ đi vào con đường chết, không phải chuyện tốt, nên muốn tu luyện lại. Lúc đó thỉnh thoảng tôi cũng cầm cuốn “Chuyển Pháp Luân” lên, nhưng tôi khi ấy bị hiện thực làm cho đầu óc mê muội, mỗi lần đều không kiên trì nổi đến một tháng thì lại bỏ cuộc, sau đó ngày càng xa rời Đại Pháp, cứ quanh quẩn bên cánh cửa địa ngục…
Khi tôi vẫn còn cảm thấy cuộc sống trôi qua khá thoải mái, thì số phận lại dội cho tôi một gáo nước lạnh. Do từ nhỏ thân thể yếu nhược nhiều bệnh, phần eo từng bị thương trong lúc làm việc, nhưng lúc đó còn nhỏ nên không để ý. Đến ngày 27 tháng 5 năm ngoái, khi tôi đang làm việc, thì eo đột nhiên đau đến không dám cử động nữa. Lúc đó tôi còn nghĩ không có chuyện gì, chỉ là do ngồi xổm lâu bị mệt, về nhà ngủ một giấc là sẽ khỏi, vì vậy tôi xin nghỉ, về nhà sớm nghỉ ngơi một ngày.
Nhưng không ngờ rằng lần xin nghỉ này của tôi lại kéo dài mấy tháng, không làm được việc gì cả. Ở nhà đứng ngồi không yên, đi lại cũng phải quấn đai định vị thắt lưng, ngủ thì phải nằm nghiêng, nếu không thì đau đến mức dây thần kinh đùi cũng bị tê dại. Khi nằm nghiêng mỏi muốn nằm ngửa, thì phần eo phải lót một miếng đệm dày khoảng hai ngón tay, nếu không thì đau đến không thể ngủ được. Ngay cả gội đầu cũng phải một tay vịn vào bồn rửa, tay còn lại mới gội được. Cứ như vậy, một tháng vẫn chưa có chuyển biến. Vợ thúc giục tôi mau đi bệnh viện khám, đừng cố chịu ở nhà nữa. Tôi đến bệnh viện chụp cộng hưởng từ (MRI).
Sau khi có kết quả, tôi sợ hãi vô cùng! Xương cụt, đốt sống thắt lưng, đốt sống ngực đều bị thoát vị ở mức độ khác nhau, lại còn thêm tổn thương cơ thắt lưng. Trời ơi! Tôi còn trẻ như vậy sao lại thành ra thế này?! Hiện thực buộc tôi phải coi trọng tới sức khỏe. Vì thế tôi bắt đầu đi khắp nơi chữa bệnh, nghe nói nơi nào chữa được là đến nơi đó. Trong thời gian này tôi đã thử tiêm thuốc, châm cứu, điện trị liệu, xoa bóp, massage, uống thuốc Đông y, uống thuốc Tây y, dán cao, xoa rượu thuốc… ngoài việc chưa phẫu thuật ra, hầu như phương pháp nào có thể dùng tôi đều đã dùng, đúng là có bệnh thì vái tứ phương. Tiền tốn không ít, mà bệnh không hề đỡ. Ba tháng trôi qua, ngay cả việc giặt tất tôi cũng phải quỳ một gối xuống mới giặt được. Họa vô đơn chí! Khi tôi chịu áp lực tinh thần lớn, ngủ không ngon, thì lại xuất hiện các triệu chứng tim đập nhanh, tay tê, tay run… Khi tôi bước vào bệnh viện lần nữa, tôi đã là “khách quen” của bác sĩ rồi. Bác sĩ cười nói: “Tôi kê cho anh ít thuốc, không sao đâu, anh chỉ bị thiếu máu cơ tim nhẹ, uống chút thuốc là ổn”.
Cầm thuốc trong tay trở về nhà, đêm đó tôi mất ngủ cả đêm, trong lòng nghĩ: đây chẳng phải là hậu quả do bao năm nay tự mình gây ra sao? Tôi tuổi đời còn trẻ, trên có cha mẹ, dưới có con nhỏ, nếu cứ tiếp tục như thế này thì quãng đời còn lại phải đi thế nào đây? Khi tinh thần gần như sụp đổ, ban đêm, vợ đã ngủ, tôi một mình mượn rượu giải sầu, nhìn ra ngoài cửa sổ dưới ánh trăng mờ nhạt mà thở dài, nếm trải cái cảm giác sống không bằng chết…
Gần nửa năm tôi không có thu nhập, nhưng mỗi ngày vẫn phải sinh hoạt; bệnh tật cộng với tâm trạng không tốt, sắc mặt tự nhiên cũng không tốt, người nhà đều có thể nhận ra. Một hôm, cha nói với tôi: “Cái bệnh ở lưng của con rất khó chữa khỏi. Mấy người xung quanh chúng ta bị thoát vị đĩa đệm thắt lưng con cũng biết rồi đấy, có ai chữa khỏi đâu? Huống chi tình trạng của con còn nặng như vậy. Bây giờ con đã không làm được gì, chi bằng dùng thời gian này ở nhà học Pháp nhiều hơn, tu luyện cho tốt thì còn tốt hơn bất kể việc gì khác!”
Nghe lời cha nói, tôi về nhà nằm xuống suy nghĩ rất lâu. Tôi nghĩ: để chữa cái lưng của mình, đến cả những phương pháp tà môn oai đạo tôi cũng đã thử mà vẫn không trị khỏi, có lẽ chỉ có Sư phụ mới có thể giúp tôi. Nhớ lại năm xưa cha tôi gặp tai nạn xe, mắt cá chân bị gãy vỡ vụn, sau khi tu luyện cũng đều khỏi, so với đó thì thoát vị đĩa đệm của tôi thì có đáng là gì!
Ngày 20 tháng 9 năm 2023, một ngày mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên, tôi mang theo một cái tâm không hề thuần tịnh mà lần nữa bước vào cánh cửa tu luyện Đại Pháp!
Sư phụ từ bi, không vì tôi tu luyện chỉ để chữa bệnh mà không quản tôi. Tôi chỉ mất ba ngày, ngồi hay đứng cũng không còn đau nữa; một tuần sau, tôi đã có thể xách đồ hơi nặng một chút lên lầu; nửa tháng sau, tôi đã có thể làm mọi việc như người bình thường!
Lúc này, tâm trạng của tôi giống như cầu vồng sau cơn mưa, dùng lời nói hay chữ viết cũng không thể nào diễn tả được! Vợ tôi cảm thấy quá khó tin! Ban đầu cô ấy còn không tin là thật, cho rằng tôi là do tác dụng tâm lý, còn nói tôi: “Anh đừng có khoe khoang, vẫn nên cẩn thận thì hơn!” Mãi cho đến một ngày, tôi nói với cô ấy: “Mấy miếng cao dán đau lưng, đai lưng và máy trị liệu điện… em đem cho người khác hết đi!” Cô ấy hỏi: “Thật hay giả? Anh chắc chắn là không sao rồi chứ”?
Để khiến cô ấy tin, những ngày đó, mỗi khi lên lầu lấy đồ tôi đều chủ động tranh làm, chơi với con, tôi còn thường xuyên bế thằng bé lên, đặt lên cổ mình rồi chạy. Khi mẹ vợ và những người khác biết những bệnh nặng của tôi đã khỏi như thế nào, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc! Tôi thật sự quá vui mừng, bệnh của tôi đã khỏi. Tôi thực sự cảm nhận được sự siêu thường của Đại Pháp, sự thần kỳ của tu luyện. Lúc này, khi tôi nói cho vợ và mẹ vợ về sự tốt đẹp của Đại Pháp, họ cũng đều rất tán đồng.
Hiện nay, tôi thường xuyên đọc “Hồng Ngâm” cho con trai nghe.
Trải qua mấy tháng với đủ vị chua ngọt đắng cay này, thông qua việc học Pháp nhiều hơn, hiện giờ tôi đã kiên định tin tưởng vào Sư phụ và Đại Pháp, điều này trước đây chưa từng có. Tôi không còn như trước kia một dạ hai lòng nữa, tôi đã hiểu được tầm quan trọng của việc học Pháp, và minh bạch rằng với tư cách là đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp không chỉ là tu luyện cá nhân, mà còn gánh vác trách nhiệm lớn hơn!
Tuy lần này tôi mới quay trở lại chưa lâu, chưa thể nhanh chóng theo kịp các đồng tu, nhưng tôi thường xuyên nhắc nhở bản thân: Sư phụ không chỉ cứu tôi, mà còn cứu cả gia đình tôi. Tôi nhất định không phụ sự kỳ vọng của Sư tôn, nhất định kiên định tu Đại Pháp, làm tốt những việc mà đệ tử Đại Pháp cần làm.
Ở đây, tôi cũng muốn nói với những đệ tử Đại Pháp có trạng thái tu luyện tương tự như tôi rằng, đời người chỉ có mấy chục năm, mà tôi đã bỏ lỡ hai mươi năm! Những năm qua, tôi lạc lối trong cõi người, quên mất nhà của mình ở đâu, nhầm lẫn coi những thứ dơ bẩn nhất trong cõi người là bảo vật, quên mất mình đến từ đâu, suýt chút nữa đã bỏ lỡ thuyền Pháp để trở về nhà.
Quay đầu nhìn lại 20 năm đã qua, những cái gọi là niềm vui đó thật sự đã mang lại niềm vui cho tôi sao? Những thứ vui vẻ khiến chúng ta từ bỏ tu luyện đó thật sự đã mang lại vui vẻ cho chúng ta sao? Có đáng không? Làm người hay làm Thần là sự lựa chọn của đời người, cơ hội lựa chọn này vô cùng quý giá!
Những người bạn giống như tôi, thuở nhỏ từng đắc Pháp rồi sau đó lạc lối quên đường về, các bạn đang ở đâu? Xin hãy lấy bài học của tôi làm gương, tuyệt đối đừng bỏ lỡ cơ duyên vạn cổ này, hãy mau mau quay trở lại tu luyện Đại Pháp, theo bước Sư phụ từ bi vĩ đại mà trở về ngôi nhà chân chính của mình! Đây là sự chờ đợi suốt ngàn vạn năm của bạn và tôi!
Sư phụ đang chờ đợi chúng ta!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2024/12/19/人的一生能有多少個十年–481684.html



