Chồng giúp tôi loại bỏ chấp trước vào tình
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc
[MINH HUỆ 28-01-2026] Tôi từng là một người vị kỷ, nhưng từ khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã có sự chuyển biến lớn cả về tinh thần cũng như thể chất. Sư phụ dạy chúng ta gặp vấn đề thì nghĩ cho người khác, gặp mâu thuẫn thì hướng nội và đồng hóa với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Tôi đã làm theo các yêu cầu của Sư phụ và buông bỏ danh, lợi, tình.
Pháp Luân Đại Pháp đã bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phỉ báng và bức hại hơn 26 năm qua. Các học viên không đầu hàng trước sự tàn bạo của cuộc bức hại này, mà nhẫn chịu trước những khổ nạn to lớn để tiếp tục trợ Sư cứu độ chúng sinh. Vì tôi không học Pháp tốt, không tu luyện tinh tấn mà nhiều lần bị bức hại, khiến thân bằng quyến thuộc vô cùng sợ hãi, thống khổ.
Năm 2024, tôi lại bị bắt giữ phi pháp và bị giam vào trại tạm giam. Hai tuần sau khi tôi trở về nhà, một tối nọ, chồng tôi vừa uống rượu vừa nói: “Bao nhiêu năm qua, tôi đã sống trong sợ hãi vì bà. Hay là chúng ta ly hôn giả vậy, giống như người ta hay làm. Chúng ta vẫn sống với nhau, nhưng khi họ quay lại sách nhiễu, thì tôi ứng xử cũng dễ hơn, để họ không quấy nhiễu tôi nữa. Vào những ngày nhạy cảm, bà hãy rời đi. Khi nào mọi việc lắng xuống thì bà lại về nhà.”
Tôi nhớ đến Pháp của Sư phụ:
“Tiệt trất thế hạ lưu”
Tạm dịch:
“Chặn trượt dốc thế gian” (Phổ chiếu, Hồng Ngâm II)
Rồi tôi nghĩ: “Tà ác lợi dụng người thường để bức hại đệ tử Đại Pháp, cũng chính là đang hủy họ. Mình không được mắc bẫy.” Tôi đã phát chính niệm để thanh trừ hết thảy các sinh mệnh tà ác, hắc thủ, lạn quỷ và tà linh cộng sản đang thao túng người nhà bức hại tôi.
Tôi cảm thấy trường không gian của mình có các nhân tố sợ và bất chính, tạo ra một trường không gian tiêu cực cho mọi người quanh tôi, bởi vậy mà khiến chồng tôi nói thế. Tôi cần phải quy chính lại những tư tưởng bất chính ở bản thân. Chồng tôi đã chịu đựng nhiều khó nạn: ông ấy không dám tiêu xài số tiền đã kiếm được, nhịn ăn để tiết kiệm tiền làm đám cưới cho con chúng tôi, đến nỗi sức khỏe suy sụp, lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi thường trực do tôi bị bức hại. Ngay cả khi tôi phải rời khỏi nhà, ông ấy và con vẫn giúp tôi làm các việc Đại Pháp.
Tôi nói rõ ràng và kiên quyết: “Hãy suy nghĩ thật kỹ. Nếu chúng ta ly hôn, tôi sẽ rời khỏi nhà và không bao giờ quay lại nữa. Tôi không thể giống như những người ly hôn rồi mà vẫn chung sống được.”
Ông ấy nói: “Như thế có gì sai đâu? Mọi người đều làm vậy mà. Hơn nữa, ai chịu nổi việc lúc nào cũng bị sách nhiễu chứ?”
Tôi nói: “Đó là người ta, chứ không phải tôi. Nếu chúng ta ly hôn, tôi sẽ đi khỏi đây, không bao giờ quay lại nữa.”
Ông ấy nói: “Thế còn tài khoản tiết kiệm đứng tên bà và sổ đỏ nhà thì sao?” (Chúng tôi chưa từng sang tên sổ đỏ sau khi mua nhà.)
Tôi nói: “Chúng ta có thể sang tên tài khoản tiết kiệm thành tên ông. Còn về sổ đỏ, cuối năm tôi sẽ quay lại và đi cùng ông để giải quyết việc ấy. Hãy sang tên mọi thứ thành tên ông. Tôi không cần gì cả. Như thế ông đã hài lòng chưa?”
“Bà nói thật à?”, ông ấy hỏi. Khi tôi khẳng định là thật thì ông ấy không nói gì thêm nữa.
Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Tôi nghĩ: “Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là niềm vinh dự biết bao. Danh, lợi, tình không có ý nghĩa gì cả. Mình có thể mang theo gì chứ? Đều là mây khói trong cõi hồng trần. Chỉ cần mình có Đại Pháp trong tâm, vậy là đủ rồi. Mình phải quy chính ngôn hành của bản thân và không để chồng phạm tội với Đại Pháp, với đệ tử Đại Pháp. Ông ấy là một chúng sinh đến vì Pháp và đang chờ được cứu. Chẳng phải ông ấy vẫn luôn bảo vệ mình trong những năm qua? Ngay cả khi sức khỏe kém, ông ấy vẫn đến phòng kháng cáo để đệ đơn kiện cảnh sát vì tội vi phạm quy trình chấp pháp. Ông ấy đã bảo vệ sách Đại Pháp và tài liệu chân tướng, thậm chí còn tranh cãi với cảnh sát. Hiện giờ, ông ấy đang bị tà ác thao túng để bức hại học viên, khiến tôi không có chỗ ở. Mục tiêu tối hậu của tà ác là hủy diệt những chúng sinh như ông ấy. Sư phụ muốn chúng ta cứu người. Người thường nếu thấy tôi tu luyện Đại Pháp, mà đến nhà cũng không có để ở, thì ai sẽ tin Đại Pháp là tốt đây? Tu luyện Đại Pháp mang lại phúc phận – sao có thể trở nên không một xu dính túi được? Chẳng phải đó là mắc bẫy cựu thế lực sao?”
Tôi phát chính niệm thanh trừ tà linh cộng sản và hết thảy can nhiễu đang thao túng người nhà bức hại đệ tử Đại Pháp, đồng thanh trừ các sinh mệnh tà ác ở không gian khác đang lợi dụng người nhà để can nhiễu việc tu luyện của tôi, cũng như thanh trừ tà ác trong trường không gian của người nhà, để họ có thể làm người tốt chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi cầu xin Sư phụ cứu họ. Đồng thời, tôi đã hướng nội tìm và loại bỏ chấp trước vào tình, tâm tật đố, oán hận, vị tư, thờ ơ và những tâm người thường khác.
Sáng hôm sau, vừa thức giấc, chồng tôi hỏi: “Hôm nay, chúng ta có ly hôn không?”
Tôi nói: “Là ông quyết định. Tôi sẽ làm theo ý ông.”
Ông ấy nói: “Được rồi, vậy thì ly hôn.” Tôi vẫn nấu bữa sáng như thường lệ.
Ông ấy nói: “Sao bà không buồn hay giận gì? Hình như bà không trân quý mối quan hệ của chúng ta.”
Tôi nói: “Ông là người muốn ly hôn mà. Toàn bộ tiền và nhà thuộc về ông. Ông muốn tôi nói gì nữa đây? Tôi có mất tất cả cũng không hối hận. Ông biết tôi vốn sức khỏe kém, nhưng từ khi tu luyện Đại Pháp, tôi đã khỏe mạnh, vô bệnh, tinh thần lạc quan, làm gì cũng nghĩ cho người khác trước. Bởi vậy, tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đến cùng.”
Thực ra, khi nghĩ đến ly hôn, trong tâm tôi cũng thấy buồn. Sau lưng ông ấy, nước mắt tôi bất giác tuôn rơi. Nhưng tôi tự nhủ mình phải hành xử theo tiêu chuẩn của Pháp, không tranh cãi và thiện đãi chồng. Ông ấy cũng là một sinh mệnh cần được cứu. Ông ấy hẳn là có duyên phận to lớn mới trở thành chồng tôi trong kiếp này. Tôi phải trân quý điều ấy. Hành động của ông ấy là cơ hội cho tôi đề cao tâm tính. Tôi phải nắm bắt cơ hội này, không được để nó vụt mất.
Chồng tôi đề nghị chúng tôi bắt đầu bằng việc đến ngân hàng để sang tên tài khoản tiết kiệm, sau đó mới ly hôn.
Tôi nói: “Được. Ông muốn sao thì tôi làm vậy.”
Suốt dọc đường, tôi hành xử như thể mọi chuyện vẫn bình thường, vẫn trò chuyện với ông ấy, trong tâm không có sự oán hận. Đến ngân hàng, chúng tôi hỏi có thể sang tên tài khoản không, giao dịch viên nói: “Được, nhưng sắp tới kỳ nhận lãi rồi. Bác sẽ mất rất nhiều tiền lãi đấy. Lãi suất bây giờ rất thấp. Bác hãy suy nghĩ kỹ.”
Tôi hỏi chồng có muốn sang tên không. Ông ấy nói: “Thôi khỏi vậy.” Cứ thế, ông ấy không còn nhắc đến ly hôn một lần nào nữa và chúng tôi về nhà như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi biết mình chưa tu tốt. Từ bây giờ, tôi nhất định sẽ học Pháp nhiều hơn, tu luyện bản thân cho tốt, làm tốt ba việc, theo chân Sư phụ về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/28/505064.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/12/233275.html



