Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Úc

[MINH HUỆ 05-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2020. Ban đầu, tôi chỉ biết học Pháp, luyện công để khỏi bệnh, chứ không hiểu rằng quá trình tu luyện của đệ tử Đại Pháp chính là quá trình tu bỏ chấp trước của bản thân.

Thông qua việc không ngừng học Pháp và nghe chia sẻ của các đồng tu, tôi mới biết những việc mình gặp phải thường là cơ hội tốt để đề cao tâm tính. Tại đây, tôi xin báo cáo lên Sư phụ và chia sẻ cùng các đồng tu một chút thể ngộ của bản thân trong quá trình tu tâm trừ chấp trước trong những việc nhỏ nhặt, bình thường.

Buông bỏ tự ngã sau việc liên quan đến thỏi son

Vào một đêm Giáng sinh, con gái tôi (chưa tu luyện) gọi điện nói cháu sẽ đưa hai con gái đến ở với tôi một thời gian. Tôi ngoài miệng thì đồng ý, nhưng trong tâm lại lo lắng, xáo trộn. Bình thường tôi sống một mình, việc học Pháp, luyện công và làm việc, mọi việc đều đã sắp xếp đâu vào đấy. Giờ mẹ con nó đến chẳng phải sẽ làm xáo trộn hết sao?

Nhưng tôi lại nghĩ, bình thường con gái một mình nuôi hai đứa con cũng đủ vất vả rồi. Tôi nhận ra việc này chính là cơ hội để tôi đề cao tâm tính.

Sau khi ba mẹ con đến, các khảo nghiệm lần lượt kéo tới. Đầu tiên, ngày nào cũng có thức ăn thừa. Tôi thích ăn cháo kê, nhưng các cháu gái lại không thích. Chúng muốn ăn mì kéo và quẩy chiên, và hương vị phải giống như mẹ cháu nấu. Bên tai tôi liên tục nghe tiếng hai đứa cãi nhau giành chỗ ngồi, tranh đồ chơi của nhau. Máy điều hòa thì bật suốt 24 giờ, và còn có những thứ xáo trộn khác nữa.

Tâm sợ phiền phức, thiếu kiên nhẫn của tôi bắt đầu lộ ra. Tôi bực bội nói với con gái: “Ngày nào cũng bật điều hòa thế này không tốt cho sức khỏe đâu. Con phải dạy con gái lớn biết nghĩ cho người khác, học cách chia sẻ. Thức ăn không được để lãng phí như thế này,…”

Con gái tôi luôn rất hiếu thuận, không bao giờ cãi lại tôi. Cháu chỉ cười và nói: “Vâng, sau này con sẽ chú ý những việc đó.”

Một ngày nọ, bốn bà cháu chúng tôi đi mua sắm. Trên đường về nhà, tôi để ý thấy cháu gái lớn cầm trên tay một thỏi son. Tôi vội hỏi con gái: “Thỏi son đó đã trả tiền chưa?”

Con gái tôi trả lời: “Chưa ạ! Con không biết con bé lấy nó từ lúc nào.”

Tôi nói: “Vậy chúng ta mau quay lại trả tiền cho người ta. Trẻ con không thể cư xử như vậy được. Cổ nhân có câu: ‘Chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm, chớ thấy việc ác nhỏ mà làm.’

Con gái tôi không nói gì, tôi liền cao giọng: “Con có nghe thấy mẹ nói không? Mau quay lại!”

Không ngờ, con gái tôi cũng lớn tiếng nói: “Mẹ xem cách nói của mẹ xem, câu nào cũng như một dấu chấm than. Đó là cách nói của người tu luyện sao?”

Tôi sững người. Tôi hướng nội và nhận ra, tuy ngày nào tôi cũng học Pháp, nhưng khi gặp mâu thuẫn lại không thể thời thời dùng Pháp yêu cầu bản thân, không đạt được tiêu chuẩn của Pháp, vẫn là chưa học Pháp tốt.

Khi về đến nhà, bọn trẻ đi ngủ trưa. Tôi ngồi xuống, tĩnh tâm phát chính niệm, thanh lý trường không gian của bản thân. Sau đó, tôi nhận ra mình có tâm giữ thể diện, tự tôn mạnh mẽ. Tôi luôn cảm thấy mình là mẹ thì con gái phải nghe lời mình, mà không ý thức được rằng cháu cũng là một chúng sinh. Việc cháu đến nhà tôi có thể là Sư phụ an bài để cho tôi cơ hội tu luyện và đề cao.

Để bảo vệ bản thân, tôi thường chỉ trích, oán trách người khác, đồng thời mong cầu sự công nhận và khen ngợi của người khác, nhưng lại không muốn nghe những lời khó nghe, không thích người khác chỉ ra thiếu sót của mình. Tâm tự ngã của tôi rất mạnh, đôi khi nó lại “hoành hành” một trận.

Sau khi hướng nội sâu hơn, tôi nhận ra bản thân còn một số độc tố của văn hóa Đảng, chẳng hạn như không quan tâm đến cảm nhận của người khác, ăn nói lớn tiếng, thiếu sự dịu dàng của người phụ nữ, vì để được người khác công nhận mà tâm không thực sự chân thành. Những chấp trước này đã dần tích tụ lại, vậy mà tôi lại luôn cảm thấy mình đang muốn tốt cho người khác, chứ không nhận ra nhân tâm ẩn giấu phía sau.

Đào sâu hơn nữa, tôi nhận ra rằng mặc dù ngoài miệng tôi nói bật điều hòa không tốt cho sức khỏe, để thức ăn thừa mỗi ngày là lãng phí và tạo nghiệp, nhưng sâu thẳm trong tâm lại ẩn giấu cái tâm lợi ích. Tu luyện không có việc nhỏ; tôi phải tu tâm, không thể để những nhân tâm bất hảo này cản trở con đường trở về của mình.

Cứ như vậy, sau khi oan tâm thấu cốt hướng nội tìm và buông bỏ tự ngã, khi đó nội tâm tôi thanh tịnh như được gột rửa. Sau khi con gái ngủ trưa dậy, cháu nói: “Mẹ ơi, chúng ta quay lại cửa hàng trả tiền thỏi son đi.” Tôi nói: “Được. Lúc nãy mẹ thiếu kiên nhẫn, khẩu khí bất thiện. Nhưng mẹ là đệ tử Đại Pháp, là một người tu luyện, không thể vì chút tiền nhỏ này mà bất chấp lương tri được.”

Khi chúng tôi đến cửa hàng, con gái tôi nói: “Chúng tôi làm vậy là vì mẹ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.” Nhân viên bán hàng liên tục nói: “Thật tốt. Thật tốt.”

Tu Thiện khi cháu gái bị va đầu vào góc bàn

Dạo đó, khi cháu gái nhỏ chơi thường bị va đầu vào bàn, đặc biệt là những chỗ góc cạnh. Mỗi lần như vậy là cháu lại khóc òa lên. Những lúc đó, con gái tôi thường vừa nhẹ nhàng xoa đầu con, vừa dùng tay đập đập vào bàn. Chẳng mấy chốc, đứa trẻ nín và cười trở lại.

Tôi bảo con gái rằng vạn vật đều có linh, bảo cháu phải dạy con hướng thiện, phải gieo hạt giống thiện lương vào tâm hồn non nớt của trẻ. Con gái tôi đáp: “Chẳng phải hồi nhỏ mẹ cũng dạy con như vậy sao?” Tôi không nói được gì.

Đúng vậy, chúng tôi luôn sống dưới sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc, sống trong môi trường văn hóa Đảng, từ nhỏ đã bị nhồi nhét thứ văn hóa độc hại ấy, rồi còn bị nhồi nhét rất nhiều sự thù hận, nhiều ý thức tư tưởng, phương thức tư duy bị văn hóa Đảng làm ô nhiễm, nên cử chỉ, ngữ điệu, biểu cảm đều mang đặc trưng của thứ văn hóa Đảng ấy.

Văn hóa Đảng này xâm nhập vào mọi phương diện của cuộc sống, thậm chí cả việc giáo dục con cái. Ngôn hành của trẻ nhỏ chính là tấm gương phản chiếu sự thiếu thiện tâm, kiêu ngạo, thiếu khoan dung,… và rất nhiều chấp trước nhân tâm.

Sư phụ giảng:

“…, từ bi thể hiện ra thiện ý và yêu thương, đây cũng là trạng thái mà đệ tử Đại Pháp phản ánh ra từ trong sinh mệnh.” (Kinh tỉnh)

Tu luyện của tôi ở phương diện này còn cách rất xa so với tiêu chuẩn mà Sư phụ yêu cầu. Sau khi nhận ra mình đã sai, tôi chân thành xin lỗi con gái, quy chính ngôn hành của bản thân.

Con gái tôi nói: “Con thấy bây giờ vẻ mặt mẹ thường tường hòa, là do đã tu xuất được thiện tâm. Trước đây, mẹ thường trông mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn, khiến mọi người tự nhiên không muốn gần gũi. Đại Pháp thực sự đã cải biến mẹ. Nếu mẹ có viết một bài chia sẻ nữa, xin mẹ hãy viết câu này vào: Con gái tôi vô cùng biết ơn Đại Pháp và Sư phụ.”

Khi cháu gái út lại bị va đầu vào góc bàn, con gái tôi nhẹ nhàng xoa đầu đứa con đang khóc và nói: “Không khóc, không đau nhỉ.” Sau đó, cháu lại vỗ nhẹ vào góc bàn và nói: “Không khóc, không đau.”

Đứa trẻ nhanh chóng nín khóc và thậm chí còn đưa tay ra vỗ nhẹ vào bàn. Cô chị cũng bước tới, vỗ nhẹ vào góc bàn và nói: “Không khóc, không đau nhỉ.” Có lúc cháu còn nói thêm: “Chúng mình yêu bạn.”

Cháu gái lớn của tôi lúc nào cũng quấn quýt bên tôi. Bất cứ khi nào tôi luyện công, cháu đều làm theo, bắt chước các động tác. Khi nhìn thấy Sư phụ Lý tọa thiền, cháu trở nên phấn khích, chỉ vào video hướng dẫn luyện công và nói: “Thần tiên, Thần tiên.” Sau đó, cháu lặng lẽ ngồi khoanh chân bên cạnh tôi, kết ấn và khẽ nhắm mắt lại.

Sau bốn tuần, khi con gái và các cháu chuẩn bị rời đi, cháu gái lớn khóc và đòi ở lại với bà. Tôi bị tình dẫn động, thấy con cháu chuẩn bị rời đi mà trong tâm lưu luyến không muốn xa, nước mắt rưng rưng. Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra, đó chẳng phải là tôi đang chấp trước vào tình thân sao? Tình là vị tư, không phải là từ bi. Bọn trẻ hiểu được chân tướng Đại Pháp; đó mới chính là mục đích đến thế gian.

Tu Chân khi tìm chỗ đậu xe

Sau khi con gái và các cháu gái rời đi, do bận rộn với việc tu luyện và công việc của mình, ghế ngồi ô tô của bọn trẻ trên xe tôi vẫn chưa tháo xuống. Một ngày nọ, khi đi mua sắm, tôi lái xe vòng vòng mãi để tìm chỗ đậu xe nhưng chỉ có một chỗ đậu xe dành cho người có con nhỏ ngay gần lối vào. Tôi thầm nghĩ: “Xe của mình có ghế trẻ em, mình có thể đậu ở đó, coi như đủ điều kiện để đậu ở đó không? Như vậy sẽ rất thuận tiện và tiết kiệm thời gian, lại không ai biết cả.” Vừa nghĩ vậy, tôi chợt nhận ra thế chẳng phải là bất chân sao?

Nghĩ đến Pháp, chính niệm của tôi đã chiến thắng nhân tâm. Là một đệ tử Đại Pháp, tôi phải dùng Đại Pháp để đối chiếu ngôn hành của bản thân. Tôi ngộ ra rằng người bất chân thì ngay cả là người tốt còn chưa được, chứ đừng nói đến là một người tu luyện chân chính. Nếu như đến hôm nay tôi vẫn chưa làm được chữ Chân, thì cái Thiện và Nhẫn mà trước đây tôi tự cho là khá xem trọng trong tu luyện, kỳ thực đều là giả dối, không thật.

Vì vậy, tôi hạ cửa kính xuống, và giống như những người lái xe khác, tôi kiên nhẫn lái xe vòng quanh để chờ có một chỗ đậu xe.

Lời kết

Những việc nhỏ như vậy còn rất nhiều, không thể kể ra hết được.

Tu luyện không có việc nhỏ, tu luyện là vô cùng nghiêm túc. Không đứng ở tiêu chuẩn cao hơn để nhìn lại bản thân, không đề cao tâm tính của mình, thì chúng ta đã bỏ lỡ mỗi cơ hội tu luyện mà Sư phụ an bài. Chúng ta cần có một trái tim biết ơn, cảm tạ mỗi người xung quanh đã cung cấp cơ hội tu luyện cho chúng ta. Chỉ cần chúng ta nghiêm túc đối đãi với hết thảy mọi việc xảy ra xung quanh mình, gặp chuyện hướng nội tìm, tu bản thân, tìm câu trả lời trong Pháp, thì nhất định sẽ liễu ám hoa minh.

Tôi cũng ngộ ra rằng mỗi một chấp trước của tôi đều ảnh hưởng đến chúng sinh trong thiên thể to lớn mà bản thân đối ứng. Chỉ có tu khứ tất cả các tâm chấp trước thì vô lượng chúng sinh đó mới có thể được đắc cứu. Quá trình tu khứ tâm chấp trước cũng là quá trình cứu độ vô lượng chúng sinh trong thiên thể. Vô lượng chúng sinh trong thiên thể đối ứng với tôi đều đang mong đợi sự trở về của Vương của họ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/5/503438.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/24/233400.html