Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Đại Lục

[MINH HUỆ 10-06-2025] Tôi năm nay 62 tuổi, đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 27 năm rồi. Trong suốt 27 năm này, tôi không ngừng đề cao tâm tính, thăng hoa bản thân trong Đại Pháp. Đại Pháp đã rèn luyện tôi trở thành một người có đạo đức cao thượng. Bây giờ, tôi xin chia sẻ cùng các đồng tu một vài câu chuyện nhỏ về việc tu bỏ tâm lợi ích trong cuộc sống hàng ngày.

1. Cách đây không lâu, chồng tôi nói với tôi rằng có một siêu thị nào đó đang áp dụng giảm giá khi thanh toán bằng Thẻ tiết kiệm Bưu điện, giảm 30 Nhân dân tệ cho các đơn hàng từ 100 Nhân dân tệ trở lên. Anh ấy hỏi tôi có muốn mua gì không, tôi nói không cần mua gì. Sau đó tôi lại nói: “Em không có Thẻ tiết kiệm Bưu điện”. Chồng tôi nói anh ấy có. Tôi nghĩ rằng nếu mua những thứ như dầu đậu nành và thịt bò thì sẽ giúp tôi tiết kiệm được rất nhiều tiền. Sự việc này xuất hiện chẳng phải là để trừ bỏ đi tâm lợi ích của tôi sao? Ngay cả khi tôi có thẻ đó, tôi cũng không thể mua. Thời gian đó là giữa tháng Ba, chồng tôi bảo rằng chương trình giảm giá chỉ áp dụng hết tháng Ba. Tôi không hề bị động tâm.

Một ngày nọ, tôi đang trò chuyện với mẹ chồng thì dì tôi kể rằng Thẻ tiết kiệm Bưu điện có các đợt giảm giá hàng tháng, giảm 30 Nhân dân tệ cho các giao dịch mua từ 100 Nhân dân tệ trở lên trong những khoảng thời gian nhất định. Tôi nói rằng nó giống như đợt giảm giá chớp nhoáng. Sau đó, dì kể lại hôm đó dì đã mua bao nhiêu và tiết kiệm được bao nhiêu tiền. Tôi nghĩ thầm, mình không thể cầu những thứ như vậy được.

2. Trước Tết Nguyên Đán năm nay, tôi và một đồng tu đi siêu thị, nhìn thấy một số bát đĩa rất đẹp, nhưng chúng rất đắt. Một chiếc bát lớn có giá 21,98 Nhân dân tệ, và một chiếc đĩa nhỏ có giá 11,98 Nhân dân tệ, tôi vô cùng thích chúng, nhưng lúc đó tôi không mua. Đồng tu nói với tôi: “Nếu chị định mua bát thì hãy mua loại này”. Thế rồi chúng tôi cùng nhau về nhà.

Vài ngày sau, tôi đi dạo quanh siêu thị và lại đến khu vực bán bát đĩa để xem. Trong tâm tôi nghĩ rằng Tết Nguyên Đán sắp đến, tôi sẽ mua một vài bát đĩa mang về nhà dùng! Chồng tôi rất thích ăn mì, vì vậy tôi mua hai bát lớn để ăn mì và bốn cái đĩa nhỏ, tổng cộng hơn 90 Nhân dân tệ. Sau khi mua xong, trên đường về, tôi lại gặp đồng tu kia, tôi nói với cô ấy rằng tôi đã mua bát đĩa. Đồng tu nói: “Chẳng phải tôi đã nói với chị rồi sao. Có một cửa hàng nọ bán rẻ hơn ở đây, chị có thể mua ở đó để được giá tốt hơn”. Tôi nghĩ: “Cô ấy đâu có nói với mình nhỉ!” Rồi tôi lại nghĩ, gặp phải bất kể sự việc gì đều không phải là ngẫu nhiên. Tôi nói: “Tôi đã mua rồi, không sao đâu! Tôi có hóa đơn, tôi có thể trả lại được, nhưng tôi sẽ không trả lại đâu.” Tôi ngộ ra rằng, đây chính là để trừ bỏ chấp trước vào lợi ích cá nhân của tôi!

Khi về đến nhà, tôi lại cầm hóa đơn lên xem. Tôi nghĩ, mình phải trừ bỏ loại niệm đầu muốn trả lại bát đĩa này! Vậy là tôi đã xé nó đi.

Sư phụ giảng:

“Chư vị luôn từ bi, lấy Thiện đãi người, làm việc gì đều luôn luôn cân nhắc đến người khác, mỗi khi gặp vấn đề thì trước hết nghĩ rằng: ‘Việc này đối với người khác có thể chịu được không, đối với người khác có phương hại gì không’; như vậy sẽ không xuất hiện vấn đề gì. Do đó chư vị luyện công cần theo tiêu chuẩn cao, tiêu chuẩn cao hơn nữa mà yêu cầu bản thân.” (Chuyển Pháp Luân)

Vài ngày trước, tôi đi siêu thị mua đồ, mua đầu sứa, tôi mua loại đắt nhất. Sau khi nhân viên siêu thị cân xong, tôi phát hiện ra tổng số tiền lần này ít hơn rất nhiều. Tôi nhìn kỹ và nhận ra là nhân viên đã tính tiền nhầm với loại đầu sứa rẻ hơn. Tôi nghĩ, tôi là người tu luyện, không thể lợi dụng lấy giá rẻ như thế được. Tôi liền nói với nhân viên là tôi mua loại đắt tiền, cô tính cho tôi bị thiếu rồi. Một người gần đó nhìn thấy và nói: “Bà thật là tốt bụng!” Cô nhân viên bảo rằng nếu việc này bị phát hiện thì cô ấy sẽ bị phạt.

3. Có lần đi mua trứng, tôi hỏi giá, người bán hàng nói là 1,6 Nhân dân tệ mỗi quả, nếu mua tất cả thì bán với giá 1,5 Nhân dân tệ mỗi quả. Tôi nói: “Tôi mua 20 quả, cũng với giá 1,5 Nhân dân tệ mỗi quả được không!” Bà ấy đồng ý. Tôi liền lần lượt chọn 20 quả, và khi thấy một quả trứng chỉ to bằng mắt bò thì tôi không muốn nhặt nữa, nó quá nhỏ. Tôi nói: “Bà kiểm tra lại lần nữa nhé”. Bà ấy nói, “Đúng rồi, tổng cộng có 29 quả, sẽ còn thừa 9 quả”. Tôi nghĩ: “Mình tu luyện kiểu gì thế này? Mình không muốn mua những quả nhỏ, trong khi người bán hàng nói mua hết tất cả thì bán với giá 1,5 Nhân dân tệ mỗi quả, mình lại còn định mặc cả với người ta nữa, vậy là không đúng rồi! Tôi liền nói với bà ấy: “Tôi sẽ mua hết bà nhé!” Người bán trứng rất vui mừng.

Sư phụ giảng:

“Như mọi người đã biết, [khi đã] đạt đến tầng La Hán, [thì] gặp sự việc gì cũng không để trong tâm, hết thảy những sự việc nơi người thường đều hoàn toàn không để tâm, đều là vui vẻ thoải mái; chịu thiệt thòi lớn đến mấy, vẫn cứ vui vẻ thoải mái. [Nếu] thật sự có thể làm được vậy, thì chư vị đã đạt đến quả vị sơ cấp của La Hán.” (Chuyển Pháp Luân)

Đệ tử xin cảm tạ Sư tôn đã từ bi cứu độ, đệ tử xin khấu bái Sư tôn!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/6/10/在生活小事中去利益心-495933.html