Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Nội Mông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 29-11-2025]

Gần đây, sau khi học Pháp xong, một đồng tu nhắc đến quy định mới của chính phủ: những người đã có lương hưu sẽ không được nhận tiền trợ cấp dưỡng lão nữa. Trước đây vợ chồng tôi năm nào cũng nhận khoản tiền dưỡng lão 150 nhân dân tệ mỗi tháng này. Vì vậy, tôi rất ngạc nhiên, muốn hỏi thêm về sự thay đổi này. Nhưng đồng tu nói xong lại quay ra làm máy tính, nên tôi quyết định sẽ hỏi chồng tôi sau.

Vì thẻ an sinh xã hội của tôi nhiều năm nay đều do chồng giữ, rút tiền chi tiêu cũng đều là ông ấy. Tôi vừa mới hỏi năm nay còn được tiền dưỡng lão không, chưa đợi tôi nói tiếp, ông ấy đã bực bội lớn tiếng: “Đi, đi, bà đi đi. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền của tôi!” Vì vẫn còn hai đồng tu đang ở nhà tôi, không muốn họ nghe thấy sẽ mất mặt, nên tôi đành nuốt lời vào trong, không tranh luận gì với ông ấy, tôi cũng không hỏi về tiền nữa, nhưng trong tâm vô cùng ủy khuất. Nước mắt tôi bất giác tuôn rơi, không kìm lại được, không phải kiểu khóc thành tiếng hay khóc to mà chỉ là rơi nước mắt, nước mắt cứ rơi lã chã, cũng không biết nước mắt ấy từ đâu mà ra. Tôi đã 72 tuổi, sống đến ngần này tuổi rồi tôi chưa bao giờ khóc như vậy. Cái tâm oán hận, ủy khuất càng ngày càng mãnh liệt, nước mắt cứ tuôn rơi một cách khó hiểu. Tối hôm đó, tôi không nói một lời với chồng.

Ngày hôm sau, chồng tôi chuẩn bị cho chuyến đi như đã định. Sáng hôm đó tôi làm bánh bao cho ông ấy ăn nhưng vẫn không nói chuyện với ông ấy. Trước khi rời nhà, ông ấy mở cửa rồi quay lại nói với tôi như thể không có chuyện gì xảy ra: “Tôi đi đây.” Tôi cũng không nói gì, chỉ vẫy tay chào tạm biệt.

Nước mắt tôi vẫn tuôn rơi, lúc này trong nhà chỉ còn một mình tôi, nhưng cái tâm ủy khuất, oán hận càng mãnh liệt hơn, toàn nghĩ đến những điểm không tốt của chồng, như ông ấy quá ích kỷ; chỉ nghĩ đến bản thân mình, không bao giờ nghĩ đến tôi, không thật lòng với tôi, đã sống với ông 50 năm rồi mà vẫn không coi tôi là người một nhà! Tiền của chính mình mà tôi cũng không được hỏi sao?! Suốt bao nhiêu năm qua trong nhà có việc gì cũng không bao giờ để tôi tham gia, không cho tôi lên tiếng. Tôi lại nhớ đến có lần bắt gặp ông ấy gọi video với một phụ nữ khác, sau khi bị tôi phát hiện ông còn trốn vào phòng để tiếp tục nói chuyện, … tất cả đều là lỗi của ông ấy. Lúc này, tâm tôi cuộn trào như sóng lật, mắt tôi cũng khóc đến sưng húp, vào phòng tắm rửa mặt cũng không hết. Buổi chiều, các đồng tu đến học Pháp.

Đồng tu B không để ý thấy nhưng một đồng tu khác nhận ra sắc mặt tôi không ổn, mắt đỏ hoe, liền hỏi tôi có chuyện gì. Tôi không muốn lãng phí thời gian học Pháp nên cũng không nói với họ. Nhưng trong lúc học Pháp, nước mắt tôi vẫn không ngừng tuôn rơi, tôi liên tục phải dùng tay lau nước mắt, cả buổi không thể tập trung học Pháp.

Sau khi các đồng tu rời đi, tôi cứ chỉ ngồi đó; không thể làm gì được. Buổi tối cũng không thể ngủ được. Mấy ngày qua cuộc sống của tôi hoàn toàn bị đảo lộn. Ngoài việc học Pháp cùng các đồng tu, thời gian còn lại tôi chỉ rơi nước mắt, tức giận, nghĩ về những chỗ không đúng của chồng, về những ủy khuất của bản thân, tôi còn nghĩ sẽ không nghe điện thoại của ông ấy nữa.

Vào tối ngày thứ tư, tôi không ngủ được, ngồi đó tức giận, nước mắt chảy dài trên má, trong đầu chợt xuất hiện một niệm: “Mình như vậy không ổn rồi! Người đang khóc không phải là mình, mình phải phát chính niệm.” Thế là, tôi lập tức ngồi phát chính niệm, rồi tự hướng nội, nhận ra bản thân đã không phù hợp với Pháp.

Tôi ngộ ra mình là người tu luyện, không phải người bình thường. Là người tu luyện, cần phải nghĩ cho người khác. Lúc này, nước mắt tôi đã vơi đi rất nhiều. Nghĩ về chồng mình, ông ấy cũng đã 75 tuổi, cũng là vì Pháp mà đến, ông ấy thật đáng thương biết bao! Nghĩ đến việc ông ấy rất ủng hộ việc tôi tu luyện, cũng đã minh bạch được một số chân tướng, ông ấy cũng là đến để được đắc cứu, tôi không thể làm tổn thương người khác nữa, tôi phải xin lỗi ông ấy, tôi phải làm được không oán không hận, tìm thiếu sót ở bản thân, làm một người tu luyện chân chính.

Một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như chớp mắt. Lúc đó là 11 giờ đêm, tôi để lại lời nhắn thoại cho chồng: “Chuyện hôm đó là tôi sai rồi, mong ông đừng giận. Tôi xin lỗi. Tôi đã không kiểm soát được bản thân, cứ coi như tôi chưa nói gì nhé!”. Thực ra, tôi còn muốn nói nhiều hơn, nhưng lúc đó chỉ nói ra được vài câu đơn giản. Sau đó ông ấy gọi điện lại, giọng vẫn như bình thường, thái độ cũng tốt, cũng không nói gì thêm. Ông ấy vốn ít nói, chuyện này coi như đã qua.

Thường thì tôi rất khó dậy sớm để luyện công, có lúc chuông báo thức reo cũng không dậy nổi. Lần này, sau khi hướng nội tìm ở bản thân, xin lỗi chồng, sáng hôm đó đến giờ là tôi dậy luyện công được ngay, không còn khó khăn như trước.

Trải qua chuyện này, tôi đã ngộ được sâu sắc lời Sư phụ giảng: “Là người tu luyện, ‘tìm bên trong’ là một Pháp bảo.” (Pháp Giảng tại Hội nghị Pháp Quốc tế Washington DC năm 2009, Giảng Pháp tại các nơi IX)

Mỗi khi gặp việc gì, cần nghĩ đến bản thân là người tu luyện, cơ điểm đặt tại Pháp, hạ quyết tâm làm cho tốt, đối với ai cũng tốt, bất kể là người thường hay đồng tu thì đều đối xử tốt với họ! Nhờ Sư phụ điểm hóa, tôi đã ngộ ra, Sư phụ đã gỡ bỏ vật chất oán hận, ủy khuất cho tôi. Giờ đây, tôi cũng không nhớ ra chồng có điều gì không tốt nữa, trong tâm toàn là những điểm tốt của ông ấy, thấy ông ấy thật đáng thương, tôi còn nhớ ra chuyện ngày hôm trước khi xảy ra mâu thuẫn, em trai ông ấy cũng hỏi vay tiền ông ấy, chẳng trách tâm tình ông ấy không tốt. Mọi chuyện đều có vẻ như ngẫu nhiên. Nhưng nếu không có sự việc này, tôi vẫn còn cho rằng mình tu được khá tốt. Đệ tử đã khiến Sư phụ phải bận tâm rồi!

Sau đó khi nói chuyện này với đồng tu C, đồng tu nói sao không chia sẻ với bà ấy? Tôi nói: Nhưng mấy tối hôm đó bà cũng không đến học Pháp. Bà ấy chỉ đến học Pháp vào buổi tối, ban ngày lại đi học Pháp ở nhóm khác. Trong hoàn cảnh chỉ có một mình không giao lưu với đồng tu, nếu không có sự bảo hộ và điểm hóa của Sư phụ, đệ tử đã rớt xuống rồi, đã nguy hiểm rồi, đã để cựu thế lực dùi vào sơ hở, nắm được thóp rồi.

Con xin cảm tạ Sư phụ đã điểm ngộ! Đồng thời, tôi cũng nghĩ đến các đồng tu đang trong ma nạn thực sự quá khó khăn, một quan không qua được thì sẽ nguy hiểm, ma nạn sẽ ngày càng lớn hơn. Tôi thành tâm hy vọng các đồng tu đang trong ma nạn có thể hướng nội tìm ở bản thân, tu chính mình, và hãy luôn nhớ rằng Sư phụ luôn ở bên cạnh chúng ta, có Sư phụ vĩ đại, có Pháp vĩ đại ở đây, đệ tử chúng ta không có hỏa diệm sơn nào là không thể vượt qua.

Tầng thứ tu luyện hữu hạn, có chỗ nào thiếu sót, mong các đồng tu từ bi chỉ chính. Một lần nữa, con xin khấu bái Sư tôn! Cảm ơn các đồng tu!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán:https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/29/502764.html

Bản tiếng Anh:https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/26/232439.html