Tìm đáp án từ trong Pháp, trừ bỏ chấp trước trong học tập
Bài viết của một tiểu đệ tử tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 30-01-2026] Trong những năm học cấp hai, tôi luôn là học sinh xuất sắc trong trường, được thầy cô thiên vị và bạn bè ngưỡng mộ. Ngày nào cũng nghe những lời tán dương khiến tâm danh lợi, tâm hiển thị, và tâm tật đố của tôi ngày càng nghiêm trọng.
Năm lớp 7 và lớp 8, thành tích của tôi trong tất cả các kỳ thi lớn đều đứng đầu khối, tôi thành ra tâm chấp trước nghiêm trọng vào vị trí dẫn đầu, cũng khiến tôi cực kỳ sợ đánh mất danh hiệu này.
Đến năm lớp 9, lớp tôi có mười mấy học sinh từ trường khác chuyển đến, khiến tôi cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội vì lo họ sẽ giành mất vị trí của mình, vì thế mà mang tâm thù địch với họ. Ban đầu, sự xung đột không rõ ràng, sang học kỳ hai của năm lớp 9, kỳ thi cuối khóa đã trở thành một cơ hội khiến tôi buộc phải đối mặt với nhân tâm của mình — tôi xếp thứ hai toàn khối. Dù chỉ kém vài điểm nhưng tôi cũng không thể chấp nhận được điều này. Bảng thành tích hoàn hảo của tôi lần đầu tiên bị một học sinh từ trường khác chuyển tới phá vỡ đã khiến tâm tôi vô cùng bất bình, bồn chồn không yên, tìm đủ mọi lý do, nhất quyết không chịu công nhận thành tích của đối phương. Những ngày đó, tôi ăn không ngon, ngủ không yên, ngay cả trong mơ cũng nghĩ đến chuyện này. Ở trường, tôi tự cho rằng mình đã phụ sự kỳ vọng của thầy cô, từ đó sinh ra áp lực tâm lý rất lớn. Mặc dù mỗi ngày đều rất nỗ lực học tập, nhưng trạng thái này vẫn khiến tôi không đạt được mức độ như mong đợi trong kỳ thi thử lần thứ nhất, thành tích thậm chí đã tụt xuống vị trí thứ tư.
Lúc đó, trong tâm tôi vô cùng dày vò, cuối cùng tôi nghĩ phải tìm đạo lý từ trong Pháp. Tôi bắt đầu học Pháp, đồng thời tự suy ngẫm lại hành vi của bản thân chính là biểu hiện của tâm tật đố mãnh liệt và tác dụng phụ của tâm danh lợi. Cuối cùng, tôi đã bắt đầu đối diện trực tiếp với nhân tâm của mình. Tôi nên công nhận người khác xuất sắc hơn mình và vỗ tay tán thưởng họ, không nên chấp trước vào vị trí số một, hãy chăm chỉ học tập, xem nhẹ thứ hạng và tôi đã bắt đầu thử thay đổi bản thân.
Lúc đầu không hề dễ dàng, mỗi lần nhìn thấy hay nghĩ đến chuyện người đã khiến tôi đánh mất vị trí số một, lòng tôi lại thắt lại, không cam tâm, khó chịu vô cùng. Nhưng nghĩ đến những Pháp lý mà Sư phụ đã giảng trong Pháp, tôi nỗ lực buông bỏ nhân tâm, chủ động tìm họ để thảo luận bài vở, cùng nhau tiến bộ, thậm chí trở thành bạn bè, cùng nhau nói cười. Trước kỳ thi thử lần thứ hai, khi đối diện với những người có điểm số cao hơn mình, tôi đã khá thản nhiên, gặp họ cũng không cảm thấy gượng gạo nữa, ngược lại còn có thể cảm thấy vui mừng vì họ đạt được thành tích tốt. Cứ như vậy, trong kỳ thi thử lần thứ hai, thành tích của tôi lại vươn lên vị trí thứ hai.
Nhưng khi nhìn thấy vị trí thứ hai này, nội tâm tôi đã khá bình tĩnh. Cảm nhận được trong lòng vẫn còn chút tâm tật đố yếu ớt đang quấy phá, tôi liền vội đi học Pháp, phát chính niệm để tiêu trừ niệm đầu bất hảo này. Trong buổi lễ tuyên dương của nhà trường, tôi đã chân thành vỗ tay tán thưởng sự xuất sắc của người khác.
Sau khi tống khứ được tâm chấp trước, nội tâm tôi vô cùng nhẹ nhõm, không còn áp lực tâm lý nặng nề do tâm danh lợi gây ra nữa, tôi học tập khá thoải mái. Sau khi đề cao trong Pháp, thành tích của tôi cũng tăng mạnh, tư duy cũng nhạy bén hơn. Cuối cùng, trong kỳ thi tuyển sinh vào cấp ba, tôi đã đạt được thành tích tốt ngoài mong đợi, và vị trí số một cuối cùng lại quay về với tôi. Nhưng lúc này, nội tâm tôi đã vô cùng bình tĩnh, không còn hoan hỷ thái quá, không có kiểu vui sướng mang tính trả đũa khi giành lại được vị trí số một, mà trong lòng chỉ rất cảm khái. Khoảnh khắc đó tôi đột nhiên nghĩ rằng, điều này giống như một vở kịch mà Sư phụ đã an bài cho tôi, nhằm giúp tôi trừ bỏ tâm chấp trước. Khi bạn thực sự tống khứ được tâm chấp trước rồi, những thứ đã mất đột nhiên lại quay trở về tay bạn theo một cách không ngờ tới.
Trừ bỏ tâm an dật trong môn Thể dục
Nếu nói học tập là thế mạnh của tôi, thì thể dục chính là điểm yếu chí mạng đúng như tên gọi, trong đó đặc biệt là môn chạy bền, lần nào tôi cũng lẹt đẹt ở mức ranh giới điểm tối thiểu. Điều này dẫn đến việc tôi hoàn toàn không có chút tự tin nào vào thành tích thể dục của mình. Tích tụ qua năm tháng, sự chán ghét của tôi đối với môn thể dục đã bùng phát vào năm lớp 9.
Vì thể dục là môn bắt buộc trong kỳ thi tuyển sinh vào cấp ba, nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc nghiêm túc tập luyện. Mặc dù vậy, tâm an dật và tâm lười biếng lại khiến tôi tránh xa việc vận động. Tôi cực kỳ sợ chạy bộ, bởi vì tôi rất ghét bị mệt, mà trong và sau khi chạy, nhịp thở rối loạn, cực kỳ mệt mỏi, khiến tôi sinh ra nỗi sợ đối với việc chạy bộ. Thậm chí đến nỗi chỉ cần ngày hôm đó có tiết thể dục, tôi sẽ bất an đến mức không sao tập trung nghe giảng được, trong lòng luôn lo lắng không biết tiết thể dục hôm nay có phải chạy bộ hay không, cho đến khi tiết thể dục ngày hôm đó kết thúc mới thôi. Dưới sự đôn đốc của giáo viên thể dục, tôi cũng biết tầm quan trọng của kỳ thi thể dục, tôi đành bất đắc dĩ chạy bộ trong mỗi tiết thể dục hàng ngày. Mặc dù có chút tiến bộ, nhưng hiệu quả rất nhỏ.
Sang học kỳ hai, kỳ thi thể dục chuyển cấp đã đến rất gần. Các thành tích khác của tôi đều khá tốt, chỉ có môn chạy bộ vẫn lẹt đẹt ở mức tối thiểu. Khi biết trường sẽ tiến hành đợt huấn luyện đặc biệt chạy bộ buổi sáng kéo dài trọn hai tháng, nội tâm tôi suy sụp, tôi không muốn chấp nhận, nhưng lại thực sự cần điểm số.
Tôi tĩnh tâm lại, tìm đáp án từ trong Pháp. Đại Pháp giống như tấm gương, soi chiếu ra tâm chấp trước của tôi. Tôi phát hiện ra tâm lười biếng, tâm an dật mãnh liệt, rồi tâm sợ khổ sợ mệt, không chịu phó xuất. Tôi quyết định nỗ lực tống khứ chúng. Ban đầu rất gian nan, mỗi sáng chưa đến 7 giờ tôi đã ra cửa hàng đồ ăn vặt mua bánh mỳ, rồi vội đến trường, trước tiên để bụng đói chạy 1 km, sau đó lên lớp học vừa ăn chiếc bánh mỳ nguội lạnh, vừa làm bài tập, coi như xong bữa sáng. Việc điểm danh chạy bộ của trường không nghiêm ngặt, chỉ treo một tờ giấy điểm danh để học sinh tự ký tên, vì vậy sau này có tình trạng rất nhiều học sinh đến muộn, ký thay, hoặc chạy thiếu vòng.
Nhưng tôi nghĩ mình là một đệ tử Đại Pháp thì cần phải tuân theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn, không thể dối người lừa mình, nên chạy đủ vòng một cách trung thực, có trách nhiệm với bản thân. Chỉ dựa vào một suy nghĩ đơn giản như vậy, tôi đã kiên trì vượt qua trọn vẹn hai tháng, mỗi ngày đều đến sớm để chạy quanh sân. Cuối cùng, thành tích chạy bộ môn thể dục của tôi đã tăng lên đáng kể, từ mức mấp mé điểm tối thiểu lên đến gần điểm tối đa, tôi đã bỏ ra vô số nỗ lực. Trong kỳ thi thể dục, tôi đã đạt được thành tích ngoài mong đợi, điều mà trước đây tôi không dám nghĩ tới. Với sự kiên định ý chí nhờ tu Đại Pháp, cuối cùng tôi đã thực hiện được nguyện vọng của mình.
Tìm đáp án từ trong Pháp
Lên cấp ba, tôi vào học tại một ngôi trường tốt hơn, nơi đây hội tụ những học sinh giỏi từ các trường khác nhau, lớp tôi học là một trong những lớp chọn của trường. Trong tâm tôi chịu áp lực rất lớn, lo mình bị coi thường vì thành tích không bằng người khác, thi không tốt sẽ phủ nhận hết nỗ lực của chính mình. Trường mới, môi trường mới, những người bạn học mới trông có vẻ khó gần, tất cả đều khiến áp lực của tôi tăng lên gấp bội. Bài vở nặng nề, sự xuất sắc của người khác càng khiến tôi thêm lo âu, sợ rằng mình không đủ giỏi, lại nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân ở trường, khiến nội tâm tôi luôn lơ lửng giữa không trung, tiến thoái lưỡng nan.
Tôi vội đi tìm đáp án từ trong Pháp, trong tâm hỏi Sư phụ: Con nên làm thế nào mới tốt đây? Đột nhiên, trong đầu tôi hiện lên ba chữ Chân-Thiện-Nhẫn. Ngay ngày hôm sau, tôi lập tức hành động. Ví dụ, trước đây tôi cũng có tâm thích giữ thể diện, ngại không dám hỏi bạn bè những bài mình không biết làm vì sợ bị chê là không thông minh. Nhưng khi tôi dùng thái độ thân thiện để nghiêm túc hỏi bài các bạn, tôi không hề bị coi thường, ngược lại còn có được tình bạn và kiến thức. Thông qua các hoạt động của trường, tôi cũng kéo gần khoảng cách với các bạn cùng lớp, chủ động thể hiện mặt thiện của bản thân.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi đều nghĩ đến Đại Pháp, tự suy ngẫm lại hành vi trong ngày của mình, điều tốt, điều xấu, phiền não phát sinh như thế nào, do đâu mà ra, là tâm chấp trước gì, làm sao để tống khứ? Nhận thức được rồi, ngày hôm sau tôi liền nỗ lực tống khứ nó. Cứ như vậy, tôi đắm mình trong Đại Pháp, không ngừng hoàn thiện bản thân, tống khứ nhiều tâm chấp trước nữa, trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cùng với việc buông bỏ tâm chấp trước, bản thân tôi đã đích thân thể hội được thế nào gọi là sự tĩnh tại, và thư thái trong tâm. Tôi còn nhẩm thuộc “Luận Ngữ” của Sư phụ trong giờ giải lao, điều này giúp nội tâm tôi tĩnh lại, tránh phát sinh những tâm chấp trước bất hảo. Cứ như vậy, cuộc sống cấp ba của tôi đã dần đi đúng quỹ đạo.
Con xin cảm tạ Sư phụ!
Cảm ơn các đồng tu!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/30/505248.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/24/233404.html



