Tâm oán hận là cái gốc độc nuôi dưỡng tâm tranh đấu
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 05-02-2026] Tôi đắc Pháp tu luyện vào tháng 6 năm 1997, năm nay 68 tuổi. Tôi đã tu luyện được gần 28 năm, mà vẫn có tâm chấp trước thâm căn cố đế, trước đây bản thân hoàn toàn không ý thức ra được, càng không chú trọng để tu. Mãi cho đến tháng 4 năm ngoái, tôi mới nhận thức được mình có tâm oán hận rất nặng và rất ngoan cố, tôi còn phải cầu Sư phụ điểm ngộ mới nhận thức ra được. Nhưng mãi đến giờ, tôi vẫn chưa trừ bỏ được hết, thỉnh thoảng vẫn lại xuất hiện, hễ không chú ý sẽ lại oán hận.
Tôi vẫn luôn cho rằng tính cách của mình rộng rãi, giỏi giao tiếp với người khác, không có tâm oán hận, vậy nên tôi không chú trọng tu luyện ở phương diện này. Tháng 4 năm ngoái, chân phải của tôi bị hơi đau, mới đầu tôi không quá chú trọng, cho rằng là do đi lại nhiều mà ra, nhưng sau vài tháng vẫn không thấy khá hơn, mà còn dần dần nặng hơn. Tôi nhận ra đây nhất định là do tu luyện của mình có lậu, nên bị cựu thế lực dùi vào sơ hở rồi bức hại mà tạo thành như vậy. Tôi hướng nội tìm, là do tâm nào gây ra? Tôi tìm ra một đống lớn: tâm an dật, tâm hoan hỷ, tâm hiển thị, chấp trước vào tự ngã cùng các nhân tâm khác. Nhưng tôi luôn cảm thấy chưa tìm được gốc rễ. Không còn cách nào, tôi đã cầu Sư phụ.
Sáng ngày hôm sau, tôi quỳ bái Sư tôn, xin Sư tôn điểm hóa một chút cho đệ tử ngu độn này, chứ tự tôi quả thực là không ngộ ra. Sau khi bái Sư tôn, tôi vẫn ra ngoài giảng chân tướng cứu người như thường lệ. Vừa ra khỏi cửa, trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một niệm rất rõ ràng: là tâm oán hận chê bai hai vị đồng tu cao tuổi. Tôi bỗng minh bạch, A! Chê bai người khác cũng là tâm oán hận, thì ra tôi không phải không có tâm oán hận, mà là rất nặng rất nặng, còn là thâm căn cố đế nữa.
Từ nhỏ tôi đã thanh cao, coi thường người có lời nói và đạo đức thấp kém, đối với những người như vậy thì hết sức tránh xa. Nếu là người thân trong gia đình, tôi sẽ luôn muốn thuyết phục và cải biến người đó, mà lời nói còn bất thiện và khắt khe. Sau khi tu luyện, mặc dù tôi đã cải biến phần nào, nhưng thường lúc gặp phải mâu thuẫn, niệm đầu tiên vẫn là dùng quan niệm và tiêu chuẩn của con người để đo lường đúng và sai. Sau này, tôi mới ngộ được rằng bản thân là người tu luyện, nên hối hận không thôi. Nhưng khi lại gặp phải mâu thuẫn, tôi vẫn thường không giữ vững.
Hơn mười năm qua, tôi luôn học Pháp với hai vị đồng tu cao tuổi là A và B, chúng tôi cùng nhau ra ngoài giảng chân tướng cứu người, đồng tu A 72 tuổi, đồng tu B 77 tuổi. Chúng tôi phối hợp với nhau tương đối tốt, mỗi ngày số người được khuyên thoái (đặc biệt là mùa hè) cũng không ít. Nhưng trong tâm tôi luôn có chút chê bai hai người họ không lý trí, trước mặt người thường thì cái gì cũng nói, không chú ý đến hình tượng của đệ tử Đại Pháp, làm ảnh hưởng đến việc chứng thực Pháp, còn cướp lời, nhất là đồng tu B, nói không ngừng những chuyện người thường, tôi đã nhiều lần nhắc nhở, bà ấy cũng cải biến đôi chút, nhưng vẫn rất khó câu thông dựa trên Pháp với bà ấy. Cuối cùng, tôi vẫn chọn tách khỏi hai bà ấy. Giảng chân tướng cứu người thì tôi đi một mình, học Pháp thì lập một nhóm học Pháp nhỏ mới.
Nhóm nhỏ này có tổng năm người, trong đó có ba người kém tôi 10 tuổi. Đặc biệt là đồng tu C và D đều rất tinh tấn, nghiêm khắc yêu cầu bản thân trong tu luyện, cũng nghiêm khắc yêu cầu đồng tu, ba việc mà Sư phụ yêu cầu đều làm rất tốt. Tôi rất kính phục hai người họ, đây là việc tôi đã mong đợi từ lâu. Vì tôi luôn muốn ở cùng với những đồng tu thấu tỏ Pháp lý và tinh tấn trong tu luyện, nên rất mừng. Cảm tạ Sư phụ đã an bài hai thiên sứ đến học Pháp cùng con, giúp con tinh tấn.
Tuy nhiên, sau một thời gian, tôi có chút không chịu nổi những yêu cầu nghiêm khắc của đồng tu C đối với tôi. Một hôm, khi chúng tôi đang giao lưu học hỏi, nói đến trạng thái tu luyện của khu vực chúng tôi, có đồng tu cao tuổi qua đời, nghiệp bệnh rất nặng, còn nói cả ngôn ngữ vũ trụ, phụ thể, tự tâm sinh ma v.v. Cuối cùng, tôi nói một câu: Những người tu luyện chúng ta liệu có bao nhiêu người có thể đạt được yêu cầu tiêu chuẩn của Sư phụ đối với chúng ta, có thể chân chính viên mãn đây? Sư phụ cũng không lạc quan! Đồng tu C nói rằng tôi nói không đúng, cô ấy nói rằng Sư phụ không nói những lời đó, còn nói rằng Sư phụ giảng: “Những đệ tử Đại Pháp đã qua đời đều viên mãn.” Cô ấy còn nói trong giấc mơ, cô ấy gặp được đồng tu mẹ đã qua đời, trong mơ cô ấy nói với mẹ: “Con rất ngưỡng mộ mẹ” v.v. đã nói rất nhiều. Trên miệng, tôi không nói gì nữa, nhưng trong tâm lại oán hận, trong tâm nghĩ: Tôi nhớ là Sư phụ đã giảng đoạn Pháp này trong một bài giảng Pháp các nơi, nhưng tôi quên mất nguyên gốc lời của Sư phụ và là bài giảng ở đâu, tôi cũng không nói là Sư phụ giảng, mà là tôi không lạc quan khi thấy tình trạng tu luyện của các đồng tu địa phương, đó là bản thân tôi ngộ như vậy. Tôi còn nói, lời của cô thì nhiều chỗ không ở trong Pháp, tôi không phản bác cô, nhưng cô còn lấy cái sai đó làm đúng mà nói, rồi nói mãi không ngừng.
Đồng tu C thấy tôi không đồng ý với cách nói của cô ấy, mà cứ nói tiếp. Tôi cũng lại không nhẫn được, liền nổ tung giống như quả khinh khí cầu bơm hơi đầy đến cực hạn vậy, liên tiếp những lời nói dồn dập như pháo liên thanh, đầy mùi thuốc súng, oanh tạc vào đồng tu C: Cô là có ý tốt muốn giúp đồng tu, nhưng cũng phải có phương pháp, không thể cứ nói không ngừng nghỉ được, cho dù cô nói đúng, cũng cần dành cho đồng tu thời gian và quá trình để tu bản thân. Nếu chỉ cần cô nói vài câu là đồng tu có thể tốt lên, thì đâu cần tu nữa, cũng chẳng cần cô nói, Sư phụ đã sớm nói cho chúng ta tốt hết rồi. Giúp chỉ ra khuyết điểm của đồng tu là đúng, nhưng cần nói đến là dừng, không thể nói theo kiểu công kích mãi không thôi, cô giúp đồng tu như vậy thì ai mà chịu được. Điều này làm đồng tu C lúng túng, trả lời tôi một câu: Sau này, tôi sẽ không nói chị nữa, nửa năm cũng không nói chị nữa. Khi ấy đã là tám giờ tối, chúng tôi liền bắt đầu phát chính niệm, thanh trừ tà ác can nhiễu đến Sư phụ và các hạng mục cứu người của Đại Pháp. Khi đang phát chính niệm, tôi mới bình tĩnh lại, biết rằng bản thân lại sai rồi, cái quan này lại không vượt qua được.
Sau khi phát chính niệm một giờ đồng hồ, tôi nói với đồng tu C: Là tôi đã sai, văn hóa đảng của tôi quá nặng, không cho người khác nói, hễ nói là phát nổ, nói chuyện với đồng tu thì bất thiện, mang theo mùi thuốc súng mà làm tổn thương người khác. Nhưng khi tôi luyện công lúc hơn 9 giờ, đặc biệt là bài công Pháp thứ hai ôm bão luân, tôi không sao tĩnh lại được, chuyện này cứ nổi lên, bài trừ không đi, áp xuống không được, niệm đầu xuất ra đều là bản thân mình đúng, phản bác đồng tu C như thế nào. Không sao luyện công được, do đó tôi liền cẩn thận tìm, đào sâu vào gốc rễ, rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến tôi chấp trước khó buông như vậy? Sư phụ thấy tôi có tâm hướng nội tìm, hướng nội tu, liền nhắc tôi, “tâm tranh đấu”! Là tâm tranh đấu. Thì ra là tâm oán hận đã vỗ béo và nuôi khỏe tâm tranh đấu. Vậy nên nó mới mạnh mẽ như vậy. Được! Hôm nay nếu người đã xuất hiện, thì ta sẽ tiêu diệt ngươi. Sau khi tôi phát chính niệm nửa tiếng, liền nhẩm thuộc “Thùy thị thùy phi” (Hồng Ngâm III), càng đọc thì tôi cảm thấy nó không còn mạnh như thế nữa.
Tôi ý thức rằng Sư phụ là lợi dụng biểu hiện của các đồng tu mà cấp cho tôi một cái gương, giúp tôi thấy được một đống tâm chấp trước của bản thân, vì sao tôi lại không xoay ngược lại mà xét vấn đề? Tôi coi thường hai vị đồng tu cao tuổi, chẳng phải cũng là chấp trước vào chấp trước của người khác sao? Tâm oán hận, tâm tranh đấu của tôi nặng như vậy, không nhanh chóng tu bỏ, lại còn từ chối cả những cơ hội vượt quan và đề cao mà Sư phụ đã an bài cho tôi chứ? Chẳng phải tôi đang giả tu sao?!
Khi nhóm học Pháp nhỏ lần thứ hai, tôi đang định chân thành xin lỗi đồng tu C một lần nữa. Nhưng tôi còn chưa mở miệng, thì đồng tu D đã nói rồi, cô ấy nói cô ấy tìm thấy rồi, đồng tu C cũng đã buông bỏ. Đúng vậy, những đồng tu xuất hiện những trạng thái nghiêm trọng mà người tu luyện không nên có, phần lớn đều là không chân tu, thực tu. Tôi không thể rơi vào vết xe đổ của họ. Hiện giờ, tôi vô cùng cảm tạ Sư phụ đã an bài xảo diệu, từ nội tâm cảm tạ Sư phụ đã an bài hai tiểu thiên sứ đến giúp tôi tu luyện, giúp tôi đề cao.
Lại nói về trạng thái của tôi và hai đồng tu cao tuổi sau khi tách ra. Từ sau khi tách ra, đồng tu B không tham gia bất kỳ nhóm học Pháp nhỏ nào, giảng chân tướng cứu người cũng mấy lần không đi. Đồng tu A học Pháp cùng một đồng tu cao tuổi đã 87 tuổi, giảng chân tướng cứu người cũng ít hơn trước đây. Mà trạng thái của tôi cũng không tốt, chiếc máy in đã sử dụng năm, sáu năm, mọi khi vẫn dùng rất tốt, chưa hề xuất hiện lỗi gì, nhưng sau một thời gian tách khỏi hai đồng tu cao tuổi thì thường xuyên bị hỏng, vài ba bữa tôi lại đến tiệm sửa chữa, sửa được cái này thì cái kia lại hỏng, lãng phí rất nhiều thời gian. Cuối cùng thì bị hỏng hẳn, không thể bật lên được nữa. Sức khỏe của tôi cũng xuất hiện vấn đề, không những chân đau không khỏi, còn xuất hiện tình trạng sau gáy căng trướng, nặng, khó chịu (giống triệu chứng mỡ máu cao ở người thường). Đã tu nhiều năm như vậy, ngộ tính của bản thân vẫn kém như vậy, cự tuyệt hết những cơ hội đề cao và hoàn cảnh tu luyện mà Sư phụ an bài cho tôi, còn mang đến tổn thất trong việc giảng chân tướng cứu người.
Giờ thì tôi đã ngộ được rồi, vậy liền làm lại cho tốt, tôi và hai đồng tu cao tuổi lại khôi phục nhóm học Pháp nhỏ, chúng tôi cùng đến nhà đồng tu 87 tuổi học Pháp, mỗi tuần, tôi và các đồng tu trong nhóm nhỏ mới lập học Pháp hai lần, học một lần với đồng tu cao tuổi, sắp xếp tốt thời gian, không ảnh hưởng việc giảng chân tướng cứu người. Đồng tu 87 tuổi đọc Pháp chậm, ba người chúng tôi liền kiên nhẫn lắng nghe, đọc sai chữ, mất chữ, thì giúp bà sửa lại. Tai bà nghe không được tốt, bà nói tôi đọc Pháp thì bà nghe không rõ, tôi liền đọc chậm lại, đọc to hơn. Chúng tôi cùng đốc thúc nhau, khích lệ nhau, cùng nhau tinh tấn. Học Pháp, giảng chân tướng cứu người lại được khôi phục như thuở đầu. Trạng thái không đúng đắn trên thân thể tôi cũng đã biến mất cả.
Bây giờ, tôi mới ngộ được rằng, tâm oán hận là cái gốc độc hại nuôi dưỡng tâm tranh đấu, hai thứ đó sống dựa vào nhau, người có tâm oán hận thích tranh đấu, người có tâm tranh đấu thông thường là người có tâm oán hận rất nặng. Tâm oán hận rất dễ bị ma lợi dụng, lấy đó làm cớ để bức hại thân thể người tu luyện. Bài học như vậy quá nhiều rồi, bởi vậy, đệ tử Đại Pháp chân tu nhất định phải tu bỏ tâm oán hận. Chúng ta trong khi tu luyện mà không thấy được chấp trước của mình là không có tu, gặp phải mâu thuẫn hoặc ma nạn, dùng quan niệm và tiêu chuẩn của người thường để đánh giá, cự tuyệt vượt quan và đề cao thì chính là giả tu. Chỉ có trước mâu thuẫn, khó nạn, ma nạn mà đề cao hết sức thiết thực trong Pháp mới là chân tu, thực tu.
Trên đây là những thể ngộ của tôi ở giai đoạn hiện tại, tầng thứ có hạn, khó tránh có sai sót, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/5/505869.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/12/233271.html



