Hoá giải mâu thuẫn gia đình nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 14-01-2026] Tôi năm nay 54 tuổi, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào cuối năm 1996. Từ một người nghiệp lực đầy thân, tôi đã trở thành một người tu luyện không ngừng đồng hoá với đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ. Tâm sức của Sư phụ, có lẽ tôi vĩnh viễn không thể biết được, từ tận đáy lòng tôi vô cùng biết ơn Sư phụ và Pháp Luân Đại Pháp.
Trước khi bước vào tu luyện, mối quan hệ giữa tôi và em dâu chồng khá căng thẳng. Kỳ thực cũng không có xung đột lợi ích gì lớn, chỉ là dưỡng thành trong văn hóa tà Đảng biến dị, người với người thành ra chỉ vì một chút lợi ích nhỏ mà lục đục với nhau. Mẹ chồng tôi quý tôi nhưng lại không thích em dâu. Vợ chồng tôi có con gái, còn vợ chồng chú em có con trai. Bà đặc biệt cưng chiều cháu trai, nhưng cũng yêu thương cháu gái. Chồng tôi, vốn là con cả, thường phàn nàn rằng mẹ chồng thiên vị nhà chú hai. Bố mẹ chồng tôi vì thế mà phàn nàn anh ấy không hiểu chuyện. Không khí trong gia đình thường không vui vẻ.
Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã hiểu được đạo lý làm người, không còn so đo tính toán, tranh giành đúng sai vì những việc vặt trong nhà nữa. Mẹ chồng hỗ trợ kinh tế cho nhà chú hai, tôi cũng không còn so bì nữa; mẹ chồng phàn nàn với tôi rằng em dâu không hiểu chuyện, tôi không hùa theo nghị luận nữa; mẹ chồng khen ngợi cháu nội trai trước cả gia đình, tôi thấy mừng thay cho bà; em dâu không làm việc nhà, tôi cố gắng làm hết bổn phận của mình, không so bì với thím ý. Cứ như vậy, gia đình dẫn dần trở nên hoà thuận.
Có một chuyện xảy ra hồi con gái tôi lên ba, đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in – nhà tắm của vợ chồng tôi và vợ chồng chú em đều rất nhỏ và không có bình nóng lạnh. Nhà bố mẹ chồng thì điều kiện tốt hơn, nên vào mùa đông, cuối tuần là gia đình hai anh em chúng tôi đều về nhà ông bà tắm. Một sáng thứ Bảy, khoảng 9 giờ sáng, tôi về nhà mẹ chồng, định vào nhà tắm bật bình nóng lạnh thì thấy bình đã được bật sẵn. Tôi hỏi mẹ chồng xem ai chuẩn bị tắm, bà nói là em dâu gọi điện bảo cô ấy sắp đến, nhờ bà bật sẵn nước nóng. Bà bảo tôi và con trai sẵn có nước nóng rồi thì vào tắm trước đi. Tôi nói với mẹ chồng: “Thôi mẹ, để thím đến dùng nhà tắm trước, nhà con sau cũng được.”
Mẹ chồng tôi lại giục: “Vợ chồng nó có bao giờ đến sớm đâu, các con tắm trước đi, rồi bật lại bình nóng lạnh là được”. Tôi nghĩ bà nói cũng đúng – nhà chú thím lần nào cũng tầm 11 giờ mới đến. Thế là tôi đưa con gái vào tắm. Vừa làm ướt tóc con và xoa dầu gội lên thì nghe thấy tiếng em dâu hỏi ai đang trong nhà tắm. Mẹ chồng nói đó là mẹ con tôi. Lúc này, tôi gội đầu cho con gái thật nhanh, rồi mặc đồ cho con và ra khỏi nhà tắm. Tôi mỉm cười với em dâu nói: “Chị cứ nghĩ thím chưa đến ngay. Chị vừa gội đầu cho cháu, mất 3-4 phút thôi. Bây giờ thím vào tắm không vấn đề gì đâu”. Em dâu tôi tức giận, đi thẳng vào phòng thím ấy, không thèm để ý gì đến tôi. Tôi không động tâm, bắt đầu giúp mẹ chồng rửa rau.
Hai hôm sau, em dâu gọi cho tôi nói: “Em phải xin lỗi chị. Hôm sáng thứ Bảy, vợ chồng em cãi nhau nên khi tới nhà bà, em vẫn còn bực bội, nên không muốn nói chuyện với ai. Chị đừng trách em nhé”. Tôi nói: “Có gì đâu thím. Lẽ ra chị nên gọi hỏi thím một câu khi nào thím đến rồi mới dùng nhà tắm. Là do chị suy nghĩ không chu toàn”. Em dâu nói: “Chị hãy tin em, hôm đó em không muốn nói chuyện là vì hai vợ chồng vừa cãi nhau nên trong lòng bực bội, chứ không liên quan đến việc chị và cháu tắm đâu“. Tôi nói tôi tin lời thím ấy.
Em dâu xúc động nói: “Chị dâu, chị học công pháp này (chỉ Đại Pháp) thật tốt quá, thật khiến người ta cảm động! Hiểu Cường (tên em trai chồng) nói cũng chỉ có chị dâu mình là người có hàm dưỡng, nếu là người khác thì đã cãi nhau với em từ lâu rồi.”
Tôi trả lời: “Thím biết đấy, trước đây chị cũng rất ích kỷ, chỉ theo ý mình, không mấy quan tâm đến cảm nhận của người khác. Sư phụ Đại Pháp dạy các đệ tử đối xử thiện với mọi người, làm gì cũng phải nghĩ cho người khác trước, là Đại Pháp đã cải biến chị đấy”. Qua điện thoại, thím ý liên tục nói đúng. Kể từ hôm đó, thím ấy rất tôn trọng tôi, chúng tôi đối với nhau như hai chị em gái.
Sau này, vợ chồng chú em vì oán hận tích tụ quá sâu nên đã ly hôn. Ly hôn xong, chú em chồng trắng tay, còn em dâu lấy hai căn hộ. Bố mẹ chồng tôi đau lòng đến mức bệnh cao huyết áp và bệnh tim tái phát, hễ gặp tôi, lại kể lể chuyện của cô con dâu thứ. Thím ấy cũng gọi điện cho tôi than vãn. Là người tu luyện, tôi không nói lời không hay về ai cả, dùng đạo lý làm người mà bản thân ngộ được trong Đại Pháp khuyến thiện chú thím ấy, rằng hôn nhân tan vỡ cũng không được coi nhau như kẻ thù, hãy vì con cái mà cố gắng giảm thiểu mâu thuẫn.
Dần dần, mâu thuẫn giữa vợ chồng chú thứ cũng giảm bớt. Họ vẫn cùng nhau chăm lo cho con trai, giúp cháu trưởng thành một cách thuận lợi. Vì thế, bố mẹ chồng tôi, em chồng và vợ chú ấy đều rất biết ơn tôi.
Tôi nói họ cần cảm ơn Đại Pháp, “Chính Đại Pháp dạy các học viên chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn khi đối mặt với mâu thuẫn và khổ nạn, thiện ý hiểu đối phương, không có ác ý về người khác, không giữ oán hận trong tâm. Họ đều gật đầu tán đồng.
Cuộc bức hại đã khiến tôi và chồng tôi buộc phải ly hôn. Chồng tôi lấy hai căn hộ ở trung tâm thành phố-đều là căn ba phòng ngủ, hai phòng khách và hai nhà vệ sinh. Còn tôi ở lại căn hộ cũ công ty tôi xây dựng vào những năm 1980, không có thang máy. Tính ra, tôi đã chịu tổn thất khoảng 700.000 đến 800.000 nhân dân tệ trong việc phân chia tài sản.
Khi đó tôi từ trại lao động trở về. Vì mua hai căn hộ mới đó nên trong nhà không còn chút tiền tiết kiệm nào, tôi còn phải một mình nuôi con. Nhiều người biết chuyện cũng bất bình thay tôi. Bố mẹ chồng cũng thấy có lỗi với tôi, nói: “Nhà ta gặp được con là có phúc lớn”.
Tôi nói: “Nếu con không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chắc chắn con sẽ không chấp nhận việc phân chia tài sản như vậy. Con có công ăn việc làm đàng hoàng, thu nhập cũng không kém con trai bố mẹ. Hơn nữa, con cũng luôn sống đường đường chính chính, không làm việc gì có lỗi với nhà mình, cớ sao con lại phải chịu thiệt về kinh tế chứ?
“Vì con tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, con hiểu được ĐCSTQ tà ác thế nào. Nó dùng dối trá và bạo lực để kích động thù hận, khiến mọi người bất kính với Đại Pháp mà từ đó tạo nghiệp để đạt được mục đích hủy hoại con người. Vì con bị vào trại lao động, khiến danh tiếng và kinh tế của gia đình bị tổn thất lớn, bố mẹ cũng vì vậy mà phải lo lắng, chịu khổ nhiều. Bố mẹ không hiểu nên oán trách con. Nhưng bố mẹ phải hiểu rằng, tất cả những khổ nạn này là do ĐCSTQ bức hại người tốt mà gây ra, trong tương lai không xa, tất cả nhất định sẽ được làm sáng tỏ, bởi vì thiện ác hữu báo là thiên lý. Dù thế nào thì việc ly hôn đều khiến hai bên đau khổ, nhưng trong đau khổ con vẫn chiểu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân. Đó là lý do thực sự khiến con cam tâm tình nguyện chấp nhận sự thiệt thòi này”. Sau khi tôi nói những lời này, bố mẹ chồng lặng thinh.
Khi con gái tôi vừa ăn tối ở nhà ông bà nội về, cháu nói: “Bà nội bảo là người bà ngưỡng mộ nhất là mẹ. Bố thì nói mẹ rất thiện lương. Chú bác đều bảo mẹ là tấm gương cho họ. Nghe những lời đó, tôi vô cùng xúc động và thầm cảm tạ Sư phụ: “Thưa Sư phụ, con nhất định sẽ không để Sư phụ thất vọng. Con biết, khi ai đó khen ngợi con thì đó chính là sự công nhận đối với Đại Pháp”.
Sau này, tất cả thành viên trong gia đình nhà chồng tôi đều đã làm tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của ĐCSTQ).
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/14/8-505038.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/25/233095.html



