Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-02-2026]

Tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp năm 2002. Trước khi tu luyện, tôi mang một thân đầy bệnh: đau lưng, viêm mũi, bệnh phụ khoa, đau dạ dày, và cả bệnh tim mạch. Đi làm chưa bao giờ tôi đi đủ công, cả ngày uống vốc lớn vốc nhỏ thuốc mà không thấy chuyển biến gì, dạ dày càng uống thuốc lại càng tồi tệ. Bệnh viện và hiệu thuốc là nơi tôi thường xuyên lui tới. Tôi thường rơi vào trạng thái hoang mang, mất niềm tin vào cuộc sống. Tôi thường nghĩ, tại sao mình lại phải chịu đựng nhiều ma nạn như vậy, tinh thần cũng không biết dựa vào đâu, không biết mình sống trên đời để làm gì. Mỗi ngày trôi qua với tôi dài như một năm, chìm nổi trong biển khổ, cứ thế mà chịu đựng.

Năm 1998, tôi không thể đi làm bình thường được nữa, năm ấy tôi 36 tuổi. Sự đau khổ về tinh thần và sự giày vò về thể xác đã khiến tôi hoàn toàn mất đi dũng khí để sống tiếp, cả ngày nước mắt giàn giụa. Tôi nghĩ nếu mình chết đi, đứa con gái 11 tuổi sẽ không còn mẹ nữa, thật quá đáng thương, tôi thà sống lay lắt còn hơn là chết.

1. Đắc Pháp và được tái sinh

Năm 2000, một đồng nghiệp cho tôi mượn cuốn Chuyển Pháp Luân, và hạn cho tôi phải đọc xong trong ba ngày. Tôi như bắt được vàng, mỗi ngày đều tranh thủ thời gian sau khi tan làm để đọc Chuyển Pháp Luân. Trong quá trình đọc, tôi bị ma ngủ can nhiễu, mấy lần gục xuống sách ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy tôi lại tiếp tục đọc, và trong ba ngày đã đọc xong cuốn thiên thư này. Từ đó, vận mệnh của tôi đã thay đổi.

Từ khi đọc xong Chuyển Pháp Luân, ngày nào trong giấc mơ tôi cũng thấy một vị Đại Phật, thân thể tôi còn nhỏ hơn ngón chân của Ngài tới cả trăm lần. Trong mơ, tôi bé nhỏ ngày ngày đều đi tìm vị Sư phụ có thể độ tôi. Cứ như vậy qua vài tháng, trong đầu tôi mỗi ngày đều ở trong trạng thái tìm kiếm Sư phụ. Dịp Tết năm 2001, vào một buổi tối ở quê, ngay khoảnh khắc tôi vừa lên giường, phần bụng của tôi dường như có thứ gì đó đang xoay chuyển với tốc độ rất nhanh, tôi cảm thấy thật thần kỳ.

Mùa Xuân năm 2002, ở nơi tôi làm việc có một người luyện Pháp Luân Công, là nữ, trạc tuổi tôi. Cô ấy vô tình làm rơi một chiếc đĩa CD xuống đất, tôi nhìn thấy liền cúi xuống nhặt chiếc đĩa lên và đưa cho cô ấy. Cô ấy ngạc nhiên nói: “Người khác đều tránh xa,” và nhìn tôi với ánh mắt sửng sốt trong vài giây.

Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng chủ động đi tìm người đồng nghiệp này, cô ấy không quản phiền phức mà giảng cho tôi Pháp Luân Công là gì. Tôi nghe không hiểu lắm, chỉ nhớ cuối cùng cô ấy bảo: “Pháp Luân Công là tu luyện, thực sự có thể tu thành Thần Phật.” Tôi nói: “Nếu trong vòng nửa năm mà tôi không thể tìm được vị Sư phụ độ tôi ở thế gian, tôi chắc chắn sẽ tu luyện Đại Pháp.”

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã nửa năm. Tôi tìm đến người đồng nghiệp như đã hẹn, nói rằng tôi muốn tu luyện và nhờ cô ấy hướng dẫn tôi luyện công. Cô ấy nói: “Chị hãy tìm gặp chị tên là Thái Vân (hóa danh), hai người ở cùng một khu tập thể đấy.”

Sau khi tan làm, từ phía Bắc có một chị đi về phía tôi, tôi nói với chị ấy: “Chị là Thái Vân phải không? Là cô [tên đồng nghiệp] bảo em tìm chị, nhờ chị dạy em luyện công.” Tôi chưa gặp chị này bao giờ, nói ra thật thần kỳ, trực giác mách bảo tôi rằng chính là chị ấy, và chị ấy liền vui vẻ nhận lời. Từ đó, con đường nhân sinh của tôi đã hoàn toàn thay đổi, tôi đã bước lên con đường tu luyện.

Sau khi luyện công chưa đầy một tuần, một buổi sáng, tôi đang nằm lơ mơ trên giường, chợt cảm thấy có một bàn tay lớn túm lấy vùng tim của tôi một cái. Tôi giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy một Pháp Luân màu đen trắng đang xoay chuyển với tốc độ rất nhanh trên trần nhà. Tôi biết, là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi.

Sau một tháng luyện công, tôi thấy mình như một người hoàn toàn khác, bệnh tật toàn thân đã không cánh mà bay, tôi lại biết đến cảm giác không có bệnh là như thế nào. Mỗi ngày tôi đều nghiêm túc học Chuyển Pháp Luân, những giọt nước mắt tuôn rơi trong niềm vui sướng. Tôi vốn là một sinh mệnh sống không bằng chết, nay Đại Pháp đã cho tôi tái sinh, mỗi ngày tâm tình tôi đều ngập tràn xúc động không thể diễn tả bằng lời. Gặp ai tôi cũng nói: “Bệnh của tôi là nhờ luyện Pháp Luân Công mà khỏi đấy.”

2. Thiện đãi với tất cả người nhà

Sách Đại Pháp nói rằng, không thể chỉ luyện công, mà còn phải chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm một người tốt, một người tốt hơn nữa, thì mới có thể khỏi bệnh. Trong mọi việc, ở mọi nơi tôi đều làm theo lời dạy của Sư phụ, làm được việc nghĩ cho người khác. Ở cơ quan, đồng nghiệp ức hiếp tôi, tôi giữ tâm bình khí hòa mà làm được Nhẫn; trong gia đình, tôi nỗ lực dùng thiện tâm để đối đãi với tất cả người nhà.

Trước khi tu luyện, tính tình tôi không tốt, luôn oán hận những người có lỗi với mình, bao gồm cả người thân. Ví dụ, mẹ đối xử tốt với em gái, không tốt với tôi, em gái luôn được mẹ cho thứ này thứ kia, còn tôi thì chẳng được gì, tôi tật đố với tình cảm tốt đẹp của họ. Sau khi tu luyện, tôi không còn tật đố nữa, hơn nữa còn hiếu thuận với mẹ, tuần nào cũng mua đồ ăn ngon cho mẹ. Mẹ tôi cảm động rơi nước mắt, hối hận vì những hiểu lầm đối với tôi trước đây.

Cùng với tuổi tác ngày càng cao, mẹ tôi không thể tự chăm sóc bản thân nữa, em trai không cho bà ở nhà cậu ấy, mẹ đành phải về lại nhà của mình, như vậy thì không có người thân ở bên cạnh chăm sóc. Tôi chủ động đến nấu cơm cho mẹ, đồng thời còn phải trông hai đứa cháu ngoại. Sau đó tôi thuê một căn nhà cạnh nhà mẹ, mỗi ngày đều nấu cơm cho bà, cho đến khi bà qua đời vào hai năm trước.

Một người bà con ở quê ngoại gọi điện thoại cho tôi bảo: “Tôi khen cô đấy, cảm ơn cô!” Tôi là người tu luyện, trước tiên phải làm một người tốt, họ đều biết tôi tu luyện Pháp Luân Công, và còn biết nhiều câu chuyện kỳ diệu xảy ra với tôi. Từ một người ích kỷ, tôi đã biến thành một người tốt không còn vị tư, đây đều là uy lực của Pháp Luân Đại Pháp.

Lại nói về chuyện nhà chồng tôi. Chồng tôi là con cả, có một em gái và một em trai, họ sống ở huyện lỵ, còn vợ chồng tôi sống trên thành phố. Năm 66 tuổi, mẹ chồng tôi mắc bệnh Parkinson. Theo lý mà nói, ba người con đều có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ già, nhưng họ đều không muốn chăm sóc bà, chồng tôi liền đón mẹ chồng đến nhà chúng tôi.

Tôi tận tâm chăm sóc mẹ chồng. Vào thời điểm giáp hạt mùa Xuân, rau xanh khá đắt, tôi cố gắng hết sức để mẹ chồng được ăn uống đầy đủ. Con gái tôi nói: “Mẹ ơi, mẹ đối xử với bà nội còn tốt hơn cả với con.” Sau khi tan làm, tôi thường dùng xe ba gác chở mẹ chồng đến nhà tắm công cộng để tắm. Một hôm, mẹ chồng hai tay nắm lấy tay tôi, vừa khóc vừa nói: “Mẹ chưa từng lau phân lau nước tiểu cho con, vậy mà con lại đối xử tốt với mẹ như thế, mẹ sẽ đưa chuyện của con lên báo nhé.” Tôi nói: “Không cần đâu mẹ, con tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, là Sư phụ dạy con làm người tốt. Mẹ cứ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ là được rồi.” Bà cụ nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.

Chồng tôi chưa bao giờ khen ngợi tôi trước mặt, nhưng lại tỏ ý khen ngợi tôi trước mặt người khác. Có lần mẹ chồng về quê, nói với bà con lối xóm: “Con dâu cũng như con gái ruột của tôi.” Dân làng ở quê qua đó đều đã chứng kiến vẻ mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/19/503118.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/20/233356.html