Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 15-01-2026] Tôi đắc Pháp vào năm 1997, khi đó tôi mới ngoài 20 tuổi. Từ nhỏ tôi đã ốm yếu nhiều bệnh, khi mười mấy tuổi, một thầy Trung y bắt mạch cho tôi, nói rằng mạch của tôi yếu như mạch của một bà lão. Tôi cũng luôn cảm thấy thân thể không khỏe, mười mấy tuổi đã bắt đầu uống thuốc bắc, nhưng không thấy chuyển biến tốt.

Sau khi tôi kết hôn, bố mẹ chồng tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, tôi cũng luyện theo rồi đắc Pháp. Thời điểm đó con tôi còn nhỏ, công việc bận rộn, học Pháp luyện công ít, tôi chỉ biết rằng công pháp này rất tốt. Đến năm 1999, Trung Cộng bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, do không hiểu và chưa có nhận thức sâu sắc về Đại Pháp, nên tôi đã không luyện nữa. Mãi cho đến năm 2007, tôi mới quay trở lại con đường tu luyện Đại Pháp, lãng phí mất 10 năm.

Tôi xin kể cho các bạn nghe một số trải nghiệm phi thường của bản thân trong quá trình tôi vượt qua ma nạn nghiệp bệnh.

Khi ngoài 20 tuổi, tôi mắc bệnh viêm xoang nghiêm trọng, thường xuyên đau đầu. Đặc biệt vào mùa đông, thời tiết miền Bắc rất lạnh, tôi cứ như bị cảm mạo, khoang mũi luôn bị sưng, trong mũi luôn chảy nước mũi vàng, buổi tối đi ngủ cảm thấy việc thở rất khó khăn. Khi Sư phụ tịnh hóa thân thể và tiêu nghiệp cho tôi, tôi đã trải qua các triệu chứng giống như cảm cúm, ho và sổ mũi, nhưng tôi biết đó không phải là bệnh, và vẫn kiên trì học Pháp luyện công.

Trải qua vài lần tiêu nghiệp như vậy triệu chứng viêm xoang của tôi không còn xuất hiện nữa. Hiện giờ đầu cũng không đau, ngủ cũng không còn mơ nữa. Quả thực tôi cũng không rõ bệnh khỏi lúc nào, chỉ biết rằng sau nhiều lần tiêu nghiệp, toàn bộ bệnh trên đều khỏi lúc nào không hay.

Thoát chết trong gang tấc khi ở trong tù

Khi bị bức hại ở Nhà tù Nữ tỉnh Liêu Ninh vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi bị ép phải đứng hoặc ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ trong nhiều giờ. Hầu như ngày nào tôi cũng đi đại tiện ra máu, cuối cùng dẫn đến thiếu máu trầm trọng, sắc mặt tôi trở nên vàng vọt. Tôi cảm thấy hoàn toàn kiệt sức. Có lúc sợ bị ngã, tôi phải bám vào tường để đi.

Một ngày nọ, tôi nhận ra rằng đây không phải là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi, tôi không nên cứ thụ động chịu đựng như thế. Tôi nhớ đến lời Sư phụ giảng:

“Đã làm đệ tử, khi ma nạn đến, nếu thật sự đạt được thản nhiên bất động hoặc có thể đặt tâm cho phù hợp với các yêu cầu khác nhau của các tầng thứ khác nhau đối với chư vị, thì đủ để vượt quan rồi. Còn nếu cứ mãi không thôi, nếu không phải tâm tính hoặc hành vi có tồn tại vấn đề nào khác, thì nhất định là những ma tà ác đang dùi vào sơ hở mà chư vị đang nuông chiều. Người tu luyện dù sao cũng không phải là người thường, phía bản tính lẽ nào không Chính Pháp?” (Nói về Pháp, Tinh Tấn Yếu Chỉ)

Tôi liền phát chính niệm nhắm vào tà ác ở không gian khác, đồng thời nghĩ: Sư phụ tiêu nghiệp cho tôi, tôi sẽ chịu đựng, còn nếu là can nhiễu bức hại, lập tức chấm dứt, thân thể tôi do tôi làm chủ! Sau đó tôi nhẩm khẩu quyết phát chính niệm. Thật sự quá thần kỳ, ngày hôm sau tôi không còn đi ngoài ra máu nữa. Phát chính niệm chính là thần thông mà Sư phụ cấp cho chúng ta, mỗi đệ tử Đại Pháp chúng ta đều có thần thông, chỉ là xem bạn vận dụng thế nào mà thôi.

Đầu năm 2024, khi tôi bị bức hại lần thứ hai, lại xuất hiện triệu chứng đi ngoài ra máu. Tôi đã đến bệnh viện nhà tù khám nhưng không có kết quả. Vài ngày sau, lính canh hỏi tôi: Nhà chị có ai quan tâm đến chị không? Chị cần đi khám ngoài để phẫu thuật. Tôi nói: “Tôi không đi, tôi về nhà là khỏi”. Ở bệnh viện nhà tù, một số phạm nhân có bệnh, phải xếp hàng chờ ít nhất nửa năm mới được đi khám ngoài, tình trạng của tôi nếu không nghiêm trọng, họ sẽ không lo ngại mà bảo tôi đi khám ngoài như thế. Nhà tù thấy tôi không đi khám ngoài, sợ gánh trách nhiệm, liền bảo tôi viết bản cam kết tự chịu mọi hậu quả. Tôi đã từ chối. Tôi không viết, lính canh cũng không ép, sau đó chuyện này không thấy nhắc lại nữa.

Các triệu chứng của tôi lúc đó rất nghiêm trọng: Ngày nào tôi cũng bị chảy máu trực tràng nhiều, không thể đi lại hay đứng được—chỉ có thể ngồi. Hễ đứng dậy, trực tràng liền sa ra ngoài hậu môn; khi tôi cố đi bộ, đi một bước lại vướng một bước, vô cùng khó chịu.

Trong nhà tù có một phạm nhân có triệu chứng giống hệt tôi, nhưng bệnh viện nhà tù lại coi tình trạng của cô ấy là bệnh trĩ và chỉ kê một số loại thuốc cơ bản. Cô ấy đã phải chịu đựng những triệu chứng ấy trong nhiều năm. Đến năm 2024, cuối cùng cô ấy đã trải qua phẫu thuật, nhưng lại được chẩn đoán mắc bệnh ung thư trực tràng giai đoạn cuối. Cô ấy muốn kiện nhà tù vì chẩn đoán sai. Nhà tù sợ cô ấy gây rối, đành đồng ý cho cô ấy được bảo lãnh tại ngoại chữa bệnh.

Tình trạng của tôi nếu đến bệnh viện phẫu thuật, chưa nói đến việc tốn tiền, căn bản cũng chẳng có kết quả tốt đẹp. Tôi liền nhắm vào linh thể ở không gian khác muốn lấy mạng tôi mà phát chính niệm, tôi ngồi xếp bằng trên giường phát chính niệm nửa tiếng đồng hồ. Sáng hôm sau, tôi đi vệ sinh, không còn đi ngoài ra máu nữa. Kỳ thực là Sư phụ thấy niệm của tôi chính, liền giúp tôi thanh lý nghiệp lực và can nhiễu ở không gian khác. Điều này chẳng phải giống như câu chuyện thần thoại sao? Nhưng đây là chuyện thực tế xảy ra trên thân tôi.

Sau khi được thả cách đây 6 tháng, tôi đã chú tâm học Pháp, luyện công. Giờ đây tôi đã hoàn toàn bình phục. Đầu năm nay, tôi mua một căn hộ ở tầng năm và thuê người giúp khiêng vật liệu lên lầu để sửa chữa. Một số đồ không quá nặng, tôi liền giúp họ xách lên, người quen nói: Chị đã trả tiền cho ông ấy rồi, còn giúp ông ấy làm gì? Tôi nói: Bác ấy lớn tuổi như vậy rồi, tôi không nỡ để bác ấy mệt nhọc như thế.“ Khi còn trong tù tôi là người được chuẩn đoán phải phẫu thuật, không đi lại nổi, nay đi lại nhẹ như gió, lên lầu có thể xách đồ nặng, thật sự không thể tưởng tượng được!

Đây chỉ là một vài trải nghiệm phi thường của tôi. Tôi có thể đắc được Đại Pháp, quả thực quá may mắn, tôi biết mình đã chọn bước đi trên con đường thành Thần, tôi sẽ trân quý thời khắc nhân Thần đồng tại vĩ đại này, không bỏ lỡ cơ duyên tu luyện vạn cổ khó gặp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/15/503618.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/21/233370.html